What's new

[Chia sẻ] 7500 km trên đất Mỹ. Mexico, Guatemala, Honduras và Belize bằng "chicken bus"

Anh Già

Moderator
7500 km trên đất Mỹ. Mexico, Guatemala, Honduras và Belize bằng "chicken bus"

Ở nhà lâu lâu thấy ngứa chân, tôi lại thèm khoác ba lô đi thăm một loạt các vườn quốc gia của Mỹ, rồi tiện chân đi dọc theo Maya Route của người da đỏ vòng Trung Mỹ . Vốn chả thích đi đâu một mình lủi thủi nên tôi cũng rủ thêm các bạn đi cùng . Cũng như những chuyến đi khác, ban đầu cũng nhiều người đăng ký nhưng đến sát giờ khởi hành luôn rơi rụng khá nhiều, lần này thì có cả một đám bạn hẹn bay từ tận VN sang nữa, nhưng rồi kết quả cũng như mọi khi :LL

Xuất phát một mình từ Toronto, tôi hẹn với một số bạn tại Los Angeles và Las Vegas ( cho tạm cái ảnh Toronto vào mình họa cho khỏi nhiều chữ quá hoa mắt bạn đọc )




Từ Toronto có thể mua vé dễ dàng bay thẳng qua LA với giá gần 300$ / một chiều, nhưng với tinh thần của dân bụi "tiết kiệm để xây dựng tổ quốc XHCN" nên tôi chọn đường bay từ Buffalo qua LA với giá vé 165$
Chặng Toronto- sân bay Buffalo tôi chọn xe bus của hãng Megabus.com . Hãng này đang quảng cáo khá mạnh, bạn chỉ cần mua vé sớm trước khoảng 2 tháng và hên chút là có thể kiếm được vé tới New York (và nhiều tuyến khác nữa) với giá chỉ đúng 1 đô, tuy nhiên chạy tới Buffalo dưới 200 km nhưng giá vé vẫn luôn luôn là 2 chục thằng Ô Ba Má.

Xe xuất phát từ bến lúc gần 10 giờ tối, trên xe khá văn minh là có cả Wi Fi không mất tiền, tốc độ không được nhanh như xài cable ở nhà nhưng vẫn dư sức vào FB phét lác giết thời gian :




Sau khoảng 2 tiếng xe tới biên giới Mỹ, buổi đêm nên cửa khẩu khá vắng vẻ, xe bus lại đi riêng một làn nên chả phải đợi ai cả, tại đây tất cả hành khách phải xuống xe và vác tất cả hành lý của mình xếp thành một hàng làm thủ tục nhập cảnh Mỹ . Chuyến đi một tháng trời qua 5 nước coi như bắt đầu từ đây mà trong passport của tôi mới chỉ có mỗi visa Mỹ

Hôm đó chả hiểu xúi quẩy thế nào mà gặp phải một chị Biên phòng (US Customs and Border Service) tuổi sồn sồn chắc đang khó ở nên chị hoạnh họe khá kỹ, hỏi đủ thứ, nhưng điều chị thắc mắc nhất là tôi chỉ có vé 1 chiều bay tới LA. Tôi cũng đã phải giải thích rằng bây giờ không phải mùa cao điểm, vé bay về từ LA mua online dưới 200$ lúc nào chả có mà chị vẫn chưa hài lòng ( thực ra cho đến lúc này tuy có lịch trình nhưng tôi cũng chưa biết chính xác ngày về thì làm sao có vé về?) Cuối cùng thì chị cũng cho đi :go sau khi dặn dò là lần sau phải có đủ vé 2 chiều .

Quá nửa đem tôi đã có mặt ở sân bay Buffalo để rồi rạng sáng bay transit qua New Jersey tới LA .
 

Anh Già

Moderator
@Trâu: Trời lạnh chả đi dược lâu thì anh mới đem chuyện ra kể, tranh thủ chém gió với lại phượt bằng mồm cho vui

:go là biểu hiện của "đầu xuôi, đuôi lọt" cho cả chuyến đi ;)

---------------------------------------------------------------------


Cũng như những lần trước sang Mỹ, đặt chân đến sân bay Los Angeles lần này tôi vẫn nhận ngay ra một sự khác biết khá rõ ràng giữa Mỹ và Canada : đúng là Mỹ nằm gần đường xích đạo hơn nên các bạn có nước da màu than đá cũng luôn luôn nhiều hơn . Trong lúc ngồi ở sân bay LA chờ Ba Gai ra đón, tôi có cả gần tiếng nói chuyện tào lao với mấy bạn đi cùng một đại gia đình hơn 2 chục người, tuy cổ đeo dây xích vàng chóe, mặt mũi hầm hố nhưng xem ra các bạn cũng nhẹ nhàng chứ không đáng sợ như lời tây nó đồn .

Xe Ba Gai tới đón là chúng tôi đi ngay vào downtown để xin visa ở Lãnh sự quán Guatemala. Bốn nước Trung Mỹ gồm Guatemala, Honduras, El Salvador và Nicaragua cách đây mấy năm ký một hiệp ước chung nên dân VN ta chỉ cần xin visa du lịch của một nước là có thể vào được cả 3 nước kia, nhưng lưu ý khi đi xin phải nói rõ rằng mình cần loại visa có tên là CA-4 thì mới có công dụng như vậy, và xin visa CA-4 của nước nào thì phải vào nước đó trước.

Cứ theo như địa chỉ của consulate Guatemala lấy trên website xuống rồi theo GPS dẫn đường, chỉ 45 phút sau chúng tôi đã tới nơi, nhưng tìm cả building mà chả thấy lãnh sự đâu, ra hỏi anh bảo vệ thì thấy anh rút ngay ra một cuốn sổ nhỏ trong túi rồi xé đánh xoạt một trang đưa cho tôi, trang nào trong cuốn sổ cũng ghi sẵn địa chỉ mới của lãnh sự Guatemala, hóa ra là lãnh sự đã chuyển đi được gần 1 năm mà địa chỉ trên website và số phone trên website vẫn chưa được update . Giờ thì tôi đã lờ mờ hiểu được tại sau mấy nước Trung Mỹ luôn được gọi là các nước Công Hòa Củ Chuối và có lẽ mấy chú trên sứ quán nước ta vẫn còn khá hơn được một số nước khác chăng?

Ngồi điền đơn, nộp 2 ảnh và 25$, các bạn Cộng Hòa Chuối không cho lấy ngay mà hẹn 2 hôm nữa, trình bày 1-2 câu thì các bạn đồng ý cấp cho vào trưa ngày hôm sau, nói chung là không đến nỗi tệ so với sứ quán của các bạn Chuối ở Ottawa (hôm trước tôi phone thì các bạn trên đó bảo gửi giấy tờ lên và kèm theo tận 60$)

Về nhà Ba Gai được cho ăn cơm với món dưa cải muối ngon tỹ tã mua từ tận dưới quận Cam về, cơm xong ngồi luyên thuyên với chồng BG một hồi lâu nữa là vừa hết ngày đầu tiên của chuyến đi
 

casstaway

Phượt thủ
Em cũng từng đi Mega bus hè vừa rồi, mua có 1 $ mà cứ lo lo không biết có bị lừa không :). Chưa bao giờ mua vé gì ... rẻ như vậy.

Em thấy dịch vụ khá ổn, bác tài vui vẻ, nhiệt tình ... + đúng giờ.
 

kevle189

Phượt thủ
em đi megabus từ NY qua DC có $5, chạy nhanh, internet tốt, em thấy có ổ cắm điện phía dưới chân ghế.
 

Anh Già

Moderator
@ Chitto : mợ đấy vừa già vừa xấu, tớ chả dại hối lộ kiểu ấy =))

@ casstaway: Megabus chạy ngon phết, giá mua sớm lại rẻ, nên rất recommend cho các phượt tử .

@kevle189: bạn phải mua trước bao lâu mới có giá 5$? Thế mà tớ tìm không ra cái ổ cắm, chắc tại hôm đó trời tối với lại đi có 1 đoạn ngắn nên cũng chưa cần .
 

Anh Già

Moderator
Ba Gai thực ra cũng đã chuẩn bị cho chuyến đi này từ hơn hai tháng trước, nhưng đến phút cuối lại bận việc gia đình nên không đi được, thành ra chỉ còn Chánh, em trai của BG sẽ đi cùng với chúng tôi quãng đường hơn 10 ngày trên đất Mỹ.

Sáng hôm sau, chạy quanh LA một lúc rồi chúng tôi ra thẳng Lãnh sự quán Guatemala vào gần giờ trưa. Đến lúc hỏi đúng anh nhân viên mặt mũi sáng sủa (hôm qua vừa nhận hồ sơ) thì hóa ra visa vẫn chưa làm, nhưng anh nhiệt tình vào gọi viên Lãnh sự ra làm ngay. Chỉ sau mươi phút là cái dấu củ khoai bằng mực xanh đã được triện lên trang hộ chiếu, sau đó ông ta vác ra một cuộn băng dính trong, to đùng, (loại mà ta vẫn dùng để cuộn dán mấy thùng cát tông), rồi cắt ra một miếng để dán đè lên con dấu củ khoai :LL Chuối đến thế là cùng !!!

Quay về qua nhà Chánh lấy một số đồ dùng , hai anh em thẳng hướng Las Vegas mà tiến .

Đường xá đoạn này cũng chả có gì đặc biệt, qua khỏi dãy núi trước mặt kia là hoang mạc kéo dài tới tận bang Nevada :





Chuyến này chúng tôi chạy con xe Subaru mới 2 tuổi của Chánh nên cũng đỡ được khoản thuê xe, hơn nữa lại có thanh niên trẻ khỏe lái xe nên trung niên chỉ việc ngồi lim dim nghe mấy bản cải lương yêu thích của Chánh và ngủ gà ngủ gật :




Quãng đường gần 5 tiếng từ San Bernardino, CA tới Las Vegas khá bằng phẳng, chỉ có một chuyện đáng nhớ là chúng tôi dại dột chui vào đổ xăng ở một cây xăng noname trong một ranch ven đường quãng giữa hoang mạc nên bị chém tận 4$/gal, trong khi cách đó hơn chục km là mấy cây xăng khác với giá có 3$/gal . Ai bảo là chỉ lơ ngơ ở VN thì mới bị chém đâu nhỉ
 

Anh Già

Moderator
Chạy tà tà đến xế chiều thì hai anh em cũng tới Las Vegas:




"Sin City" chính là sân nhà của Lễ (nick Bow), người bạn trẻ đã lăn lội cùng chúng tôi trong suốt chuyến đi Nam Mỹ dài một tháng rưỡi hồi cuối năm 2008. Lễ đã thuê sẵn phòng cho chúng tôi trong casino Circus Circus. Ở Las Vegas có một điểm đặc biệt là giá tiền phòng ở các casino lớn đôi khi rẻ hơn nhiều so với ở các hotel nhỏ hoặc motel xa trung tâm. Lý do đơn giản là các casino tìm mọi cách câu khách, họ cho thuê phòng và các giá dịch vụ khác rẻ đi, nhưng lại thu nhiều ở phần casino. Giá phòng doulble ở Circus Circus chỉ có hơn 2 chục đồng một ngày, rẻ đến bất ngờ, tuy nhiên wi-fi lại tính riêng tới tận 12$/ngày, chắc để khách khỏi nằm nhà online mà dành thời gian đó "vào xới ".

Như đã hẹn, Netwalker cũng đã bay từ Boston qua đây đợi chúng tôi từ đêm trước. Trong lúc chờ đợi 2 bạn kia tại parking của casino, chúng tôi thấy một loạt dăm bảy chiếc xe độ trông rất khủng :




Chủ mấy xe là một đám các anh giai trông rất bặm trợn, trạm trổ đầy người, râu ria trông như băng đảng trong film Hollywood. Tôi chỉ xin phép chụp ảnh thôi chứ cũng chả dám hỏi han gì nhiều, nhưng đoán là mấy anh đem xe đi dự triển lãm hay hội hè gì đó :






Sin city về đêm :

 
Last edited: