What's new

[Chia sẻ] Aarhus, Malmo, Hamburg, Oktoberfest... Chuyện bây giờ mới kể

7 tuần. Đối với mấy ông sếp là thời gian dài quá dài, nghỉ gì mà lâu thế? Còn đối với Châu Âu một xứ sở xa lạ với nhiều điều hấp dẫn đầy hứa hẹn thì chẳng thấm vào đâu.

7 tuần. Hơn 10 quốc gia khác nhau. Có thể nói toàn là chạy đua, và chỉ đủ thời gian để nghía cảnh qua đuôi mắt. Lần sau có đi nhất định sẽ rất thư thả, cho mình thời gian để sống chậm 1 chút.

Mơ sáu tháng dài thong dong thư thả
In dấu chân mình trên những lối xa
Người xứ lạ gán cho ' kẻ bê tha'
Cõng nắng cõng mưa la cà sớm tối...

Một Oktoberfest voi những bộ trang phục cổ truyền của Đức rất nhí nhảnh và từng lít từng lít beer sủi bọt vàng lấp lánh

Một Hamburg lãng mạn với những bậc thềm thật dài. Hoàng hôn vừa xuống,
từng đôi từng đôi ngồi nhìn ra hồ nước lung linh

Một Ảarhus điềm tĩnh với những căn nhà cổ buồn buồn và những người đồng hương tốt bụng

Một Christianhvn rừng rú giữa Copenhagen tráng lệ và rất lành

Một Malmo đầy màu sắc, 1 thành phố sinh viên có vẻ rất hippy

Wroclaw và Krakow với những quảng trường hoành tráng, ngựa xe dập dìu và tiếng chuông nhà thờ vang vọng từ mọi phía.

Một Nice với bãi cát dài vô tận, nước xanh lơ và những cú hú hồn...

Và còn nhiều thành phố, ngõ, dốc mình đã bước qua với bao tình huống dở khóc dở cười điểm tô thêm màu sắc cho chuyến đi. Có lẽ bức tranh có quá nhiều màu này sẽ còn đọng lại trong ký ức mãi.
 

NhatviD

Phượt thủ
Ta đã ở kia- Tạp ghi, đi, lì và thơ

Ở kia không chỉ nói về mặt địa lý.
Từ 2020 đến nay, những ngày tháng ly kỳ.
Tôi chắc không chỉ riêng tôi mà rất nhiều người trong những ngày qua vẫn đang ở trong chính căn nhà quen thuộc của mình nhưng lắm lúc có cảm giác như đang ở kia, ở kìa; kể cả chuyện tình cảm các thứ và những mối ràng buộc bên mình. Quen mà lạ, lạ mà cũng rất quen.

Ta đứng yên mà tưởng mình đi lạc
Gối mỏi bong da tựa chuyến đi dài..

Có nhiều nơi đã đi qua mỗi lần nhớ lại tùy theo nơi nào, ở đâu, khoảng thời gian nào sẽ gợi lại những điều khác nhau. Có thể là một màu đặc trưng nào đó, một con đường, một mùi hương, một món ăn, một câu nói hay một cái nhìn. Những điều này chưa hẳn là những điều mình thích hay hài lòng nhưng bằng cách nào đó đã ở lại trong ký ức lâu và rõ nhất. Và mỗi khi bắt gặp lại hay có cảm giác từa tựa thì hoặc là có chút nao nao, hoặc chỉ mỉm cười vu vơ hoặc là đá đại thứ gì đó đang ở dưới chân nghe “xoảng” một tiếng và bước tiếp (hay bước lùi).

Rừng ngát sương tan đẫm lần áo vải
Trưa chợt dừng
Hoa nắng đậu vàng sân

Ta đã ở kia- những ghi chép ngắn không đầu không cuối từ năm 2013 đến nay, kiểu "Chiều phố lạ nháp lại chút lan man. Chợt giật mình đã quá một con đường, thôi, rẽ trái".
Viết khi ở xa nhiều hơn khi ở nhà, nhưng tất cả điều xoay quanh chuyện mình đang không ở đây mà lại ở kia. Viết về những cuộc gặp gỡ ngắn trên đường tôi luôn gọi bằng từ ràng buộc, dù nghĩa có hơi sai. Từng nghĩ sẽ gom chữ lại, tự in vào một lúc nào đó vì chắc không ai chịu in cho mình do nhiều lỗi chính tả, viết lung tung, giọng văn ngô nghê. Mỗi lần đọc lại cứ tự hỏi ủa sao lúc đó mình viết vầy, xài từ kia, sao sến sao xạo ghê mà thôi cứ để vậy, không sửa cứ để y cho đúng cái ý tứ ban đầu.

...Rồi hè sau khi âm vẳng tiếng ve
Dội ta về những cung đường xanh lỡ
Những bước chân hội ngộ chiều thu nhớ
Ta đã ở kia ràng buộc mấy chừng

https://issuu.com/banhcanhcuanv/docs/ta_kia.docx

MNDinh
(aka NhatviD, Banhcanhcuanv)
 

OrangeBlue

Phượt tử
Và về mùi thì cũng rất đặc trưng, không lẫn vào đâu được. Nếu bạn đã ngửi qua mùi cannabis (cần sa) một lần sẽ nhớ mãi và rất dễ nhận ra mặc dù không thể diễn tả bằng lời.
Phục văn vẻ của Nhatvi luôn. Nghe cứ như mùi cannabis là một mùi đặc biệt theo kiểu hay ho, thơm tho, như mùi nước hoa :)).

Đừng hỏi tại sao tôi tài quá đoán ra được mùi cua mà lại là bún riêu. Chẳng có bí quyết gì đâu, chỉ là lúc đó lạnh quá, lại đói lại thèm một tô gì nóng nóng ăn cho ấm người nên khi đánh mùi đồ biển đoán đại thôi. Nói thật, đó là tô bún riêu ngon nhất tôi được ăn cho đến bây giờ, khi đang viết mấy dòng này. Cô chú nói hai đứa có lộc ăn, cua tươi luôn đấy.
Lúc đầu nghe chủ thớt nhắc tới bún riêu. Định hỏi chủ thớt địa chỉ tiệm để note vào list. Ai dè là một bữa tối đặc biệt có một không hai.

Đầu tiên là về cái ăn. Vú dê và thịt thỏ nướng. Nghe giật cả mình. Ai tưởng được đến Munich lấp lánh màu bia lại được ăn mấy thứ này. Mà nói thật, khi đến đây dù tửu lượng đã tăng đáng kể nhưng mồi nhắm cỡ đó nhỏ lớn chưa từng biết qua. Ở nhà toàn ăn đồ hiền hiền kiểu như rau luộc chấm chao, rau nấu canh, cá kho, thịt heo chiên nướng…chứ món ngon vật lạ exotic kiểu này khiến người ta tò mò. Host nói vậy thì coi như thấy thịt đặt tên thôi, dễ tin dễ nuôi mà. Chiều hôm đó sau khi dẫn đi một vòng trung tâm, bạn host tuyên bố là phải đi đến khu Thổ để kiếm mua đậu bắp và rau thơm. Khu phố này có hơi lộn xộn, nhìn có vẻ bụi hơn các con phố khác. Rau thơm chuối chát họ bán đầy nhưng đậu bắp là thứ xa xỉ. Chỗ lạ món lạ là chuyện thường, dù xuất xứ rất quen.

Ngồi ở nhà đọc mà cũng giật cả mình. Mình tò mò host này là Á hay Âu vậy?

Chùa, xe và hoa. Chưa tìm được tấm hình nào tương phản độc như tấm này, nếu sau này tìm ra sẽ edit dán vào.
26307018914_56fd9fbcb4_z.jpg
Nhìn hình thấy thật là quen. Mình nghĩ đây là đền Ikuta (Ikuta shrine). Mình cũng có dịp đến Kobe vào hè 2019. Tiếc là thời gian ngắn ngủi nên chỉ đến Kiyomizu (do mê Conan manga quá) và dạo Kyoto. Tuy vậy nhưng mê vùng Kansai này quá trời. Hứa với lòng là nhất định phải quay lại và đi lâu lâu cho thỏa thích.
 

Hỏi Phượt

Forum statistics

Threads
44,649
Bài viết
1,085,891
Members
182,059
Latest member
kdvang15
Top