What's new

[Chia sẻ] Ai lên Hà Giang mùa xuân ấy

Mình hay nói đùa Hà Giang giống như quê hương thứ hai của mình, nên vừa nghỉ Tết ra thấy mình đặt vé book phòng người hỏi đi đâu, mình chỉ bảo: em về quê. Về thăm quê sau mấy năm xa cách, mà đã xem như quê hương thì đi bao nhiêu lần chẳng được, đi mãi không thấy chán, đi rồi cứ muốn đi thêm.
DSC04000.JPG

Lẽ ra mình bắt đầu chuyến đi Hà Giang sớm hơn – đúng ngày sinh nhật mình 19/2. Nhưng chắc có lẽ là ý trời, mình phải dời lại vì một việc khác.
Nhưng có lẽ cũng là may mắn cho mình, bởi cái ngày khởi hành trong dự định chính là những ngày mà bạn bè mình ở Hà Giang up loạt ảnh băng tuyết mưa lạnh đến -1 độ, hoa đào hoa lê đóng đá trên cành cây. Mình mà đi đúng ngày đó á? Thì chắc mình cũng đông thành 1 cục đá gặp bếp lửa là tan, rồi cứ thế ngồi bó gối trong homestay sưởi ấm chứ không thể nào mà chạy xe ngao du được.

274317203_2972349102978009_3295209866277132930_n.jpg

Cành hoa đào như nhấc từ ngăn đá tủ lạnh ra – hình bạn Phớn
Chuyến đi du xuân Hà Giang lần này của mình diễn ra trong 6 ngày từ 23-28/2. Lần đầu tiên được bay sau dịch, mình còn mơ hồ đến máy in vé, trong khi đã check in online từ trước rồi. Sân bay Tân Sơn Nhất ga đi cũng không đông đúc như mọi năm trước khi có dịch, tầm này mấy ai mà ra Hà Nội làm gì đâu. Lần đầu tiên mình bay sau Tết mà vé khứ hồi rẻ như thế, vé của Vietjet mình cũng chẳng thèm canh gì, nghỉ Tết xong mới lên xem rồi đặt luôn ai ngờ rẻ quá trời: 1tr100k. Những năm trước, thường thì chiều từ Hà Nội bay vào sẽ đắt.

Đi máy bay giờ bình thường rồi, không cần test gì, cũng không cần khai báo qua bất cứ một cái app ngu ngốc phiền hà nào nữa, mình đã xóa 1 rổ app y tế trên điện thoại cho bớt nặng máy, haha.

20220223_173522.jpg

Sân bay tối, chị em tui đói quá ăn ổ bánh mì 70k lấy sức bay
Mình chọn chuyến tối 19:10 của Vietjet vì kịp làm xong ra sân bay luôn. Thời gian bay chỉ có 1 tiếng 40 phút, hạ cánh Nội Bài xong còn sớm hai chị em mình quyết định đi bộ từ ga quốc nội ra ngã 3 chờ xe khách đón. Từ Hà Nội đi Hà Giang có hơn 10 nhà xe, trong đó nổi tiếng có Bằng Phấn, Quang Nghị… nhiều loại ghế từ giường nằm, xe limousine, cung điện… Bọn mình đặt xe Mạnh Quân, loại xe cung điện có 1 lối đi giữa xe, 2 bên là các cabin đôi khá rộng. Ai bự con thì nên đặt tầng dưới, chứ trèo lên cũng vất vả. Gía vé là 500k/cabin đôi cho 2 người, thả khách tận nhà xe Giang Sơn chỗ thuê xe máy. Bên nhà Giang Sơn thì nổi tiếng ở Hà Giang rồi, kiểu cho thuê lâu đời, đủ loại xe các phân khối, mà dịch vụ nhanh gọn lắm, lúc mình nhắn tin đặt thuê xe máy là nhân viên chủ động hỏi mình có đặt xe khách chưa họ sẽ đặt giúp, nên mình mới biết đến nhà xe Mạnh Quân.

Hài hước drama bắt đầu ngay đoạn xuống máy bay, anh Tuấn bảo từ sân bay đi ra ngã 3 đón xe đi bộ tầm hơn 10 phút thôi, anh đi suốt. Thế là mình với chị Quân mang tinh thần phơi phới của tuổi trẻ cũng quẩy balo ra đi bộ từ chối bao nhiêu lời mời gọi của các anh taxi xe điện các kiểu. Ai từng đi Hà Nội thì cũng hiểu đấy, sân bay nằm nơi đồng không mông quạnh chứ có náo nhiệt như Tân Sơn Nhất ngay trung tâm đâu, đi bộ tầm 1km ngước mắt lên thì thấy cổng ga đi Quốc tế, ủa??? Nhưng thôi, đã trót đi bộ thì đi tiếp chứ sao giờ. Tính đi chơi chơi cho vui thôi, ai ngờ vui hơi quá nóng hết người lại đeo cục tạ trên lưng. May sao cũng đi đúng đường ra được ngã 3 đón xe khách mà mình nhìn kiểu gì cũng ra ngã tư ấy. Mình nhìn điện thoại từ lúc bật app strava đo là 3km, ủa anh ơi đi bộ 10 phút huhu. Chị Quân mua 2 quả bắp luộc cho 2 chị em là xe đến đón. Nhưng lên xe nằm cả tiếng nữa xe mới chạy do chờ 1 đoàn khách nào trễ chuyến bay.

z3233450697809_9465d28186e775a7a26adad20e166436.jpg

Đi bộ đam mê
Xe chạy mình ngủ chập chờn, nghe anh tài xế bảo gần đến Hà Giang rồi các em tỉnh dậy ngắm thành phố nhiều đèn nhấp nháy nhất Việt Nam này, anh bảo thật, không nơi nào nhiều đèn vậy đâu. Sau có một buổi tối mình dạo quanh Hà Giang thấy lời anh nói đúng không sai: thành phố Hà Giang đích thị nhiều đèn nhấp nháy nhất Việt Nam.

z3233735503136_ad758c827811e4ac8c907148d27fc3d6.jpg

Minh họa cho sự nhấp nháy: View từ cafe Núi Cấm thành phố Hà Giang
Xe thả hai chị em ở nhà cho thuê xe máy Giang Sơn, lúc này tầm 3 rưỡi sáng, cũng có đông mấy bạn khác cũng vừa đến như bọn mình. Thái Việt và anh Lộc vừa đến trước mình một chút, hai người đi từ Thái Bình lên thẳng Hà Giang. Nhà Giang Sơn khá chu đáo, có khu nhà phía sau đầy đủ giường nệm chăn gối cho khách nghỉ chờ đến sáng nhận xe, nhà vệ sinh nhà tắm nước nóng ổn áp. Vậy là bọn mình nằm nghỉ thêm đến 6h rồi dậy vệ sinh cá nhân, làm thủ tục nhận xe. Thái Việt làm thủ tục, đặt cọc chứng minh nhân dân, làm hợp đồng, thanh toán tiền thuê xe cho cả hành trình, đơn giản mà đúng không. Xe bọn mình đi là loại xe số Blade, có chiếc chạy mới 5000km, giá thuê 180k/ngày. Nhà xe trang bị mũ bảo hiểm, nước uống, áo mưa, có gác baga và dây ràng balo nữa. Nói chung dịch vụ tốt, mình không chê điểm nào. Ai có nhu cầu đi Cao Bằng, Sapa gì thì nhà xe có dịch vụ nhận xe tại mấy điểm đó luôn, khách không cần quay lại Hà Giang trả xe. 5 phút quảng cáo cho nhà xe Giang Sơn đã xong, làm quả ảnh cả đoàn rồi lên đường nào.

274097847_4797757163647415_7581625687569773683_n.jpg

Cũng không quên ghé qua Km0 làm thủ tục check in với cột cây số, team ăn mặc chói chang đỏ xanh vàng như cây đèn giao thông, màu ngành thì đúng Grab và Be ạ.

z3233406208826_4a35eac22a4ec5a66f4f05fe702b2fc0.jpg
 
Mở màn chuyến đi, mình đi tìm quán Bún vịt làng bản Tùy theo lời người chồng youtuber đầu ngành Khoai Lang Thang đã review, gì chứ riêng khoản ẩm thực thì mình tuyệt đối tin tưởng người chồng mắt híp này. Cứ mở bản đồ ra đi thôi, cách chỗ thuê xe khoảng 5km là đến quán bún nằm trong làng của người dân tộc Tày. Cọng bún sợi tròn khá giống sợi bún bò nhưng lại dai hơn, thịt vịt nuôi tại bản ngọt, dai thơm, không có mùi hôi, nước ngọt thanh không béo. Nói chung là ngon, đáng để đi đường xa đến ăn thử. 30k/1 tô bún.

z3233425587771_6141c7aa6930c91e913618a50adfeaca-1.jpg

z3233425936785_4665f74e4d9a7d3034604f215df3bdca-1.jpg

z3233426396540_fffc7b46d5c025e46779e519bd41f65c-1.jpg

Thêm vài chiếc ảnh hoa ban ở bản Tùy, đi mùa xuân thì ngoài hoa đào hoa mận còn bonus thêm vài chục thứ hoa khác dọc đường.

dsc04000.jpg
Kinh nghiệm đi xe đường dài: buộc hết balo ra phía sau yên xe để trống khoảng phía trước để lái xe dễ xử lý khi cua quẹo, khi đổ xăng kéo ngược balo ra sau là nhấc được yên xe lên
Bây giờ hành trình mới chính thức bắt đầu, hình dáng cung đường bọn mình đi trong lần du xuân Hà Giang này như sau: Hà Giang – Quản Bạ – Phố Cáo – Lũng Cú – Đồng Văn – Mèo Vạc – Du Gìa – Đường Thượng – Thuận Hòa – Hà Giang, tổng hơn 400km, 1 vòng tròn khép kín không lặp lại.

274421414_696658168189852_2845563504058846119_n.png

Càng tiến về Cổng Trời Quản Bạ thì càng lạnh và sương mù, mình ngồi sau xe anh Lộc mà lạnh quắn quíu hai chân, răng va lập cập run lẩy bẩy thầm mong nhanh nhanh đến quán cafe của Giàng trên đỉnh chỗ Cổng Trời để dừng trú chân. Bình thường cũng hớn hở ra ngoài ban công ngắm cảnh chụp ảnh ọt các thứ mà nay xin kiếu, 4 đứa chạy thẳng vào trong nhà ngồi, tay chân run rẩy không bấm nổi điện thoại. Nhìn màn hình: 6 độ. Mình đã chạy xe máy lúc trời 6 độ C á?

274038775_466281321633885_3758107825526273008_n-edited.jpg

Bảng nhiệt độ ngày hôm ấy
Uống trà gừng mật ong bớt lạnh chút thì cũng kéo nhau ra bên ngoài ngồi chơi. Em Giàng thì nhận ra mình ngay từ lúc mới bước vào quán, tối nay mình sẽ để các bạn ngủ ở nhà em. Giàng bảo bây giờ homestay do anh trai quản lý, còn em lo quán cafe này thôi. Lại một lần nữa hai chị em quên chụp hình chung. Up vài tấm hình kỷ niệm ở quán em vậy. Lão Thái Việt quay phim nên mang theo đèn hắt sáng nữa, lung linh ảo diệu. Mọi người trên đường lên Đồng Văn ghé qua quán cafe của Giàng nhé!

dsc04172.jpg
View từ quán cafe, đường phía dưới chạy xuống làng Nặm Đăm, lát mình sẽ đi
dsc04168.jpg
Quán nhỏ xinh có ban công ngắm cảnh
dsc04133.jpg
Cafe bốc khói ấm
z3233644309538_38fd4d898f5f3c63e898500b6a111be4.jpg
Chị em diễn một nét uống trà không hề lạnh teo
 
Tuyến QL4C ngay chỗ ngắm núi Đôi đang sửa, cả hàng dài xe ô tô phải chờ thông đường. Xe máy như bọn mình nhanh trí quay đầu lại vòng qua làng Nặm Đăm, là con đường nhỏ nhìn thấy từ quán cafe đó. Người ta thì chỉ là đi ngang qua để tránh đường thôi, còn bọn mình là đi chơi, gặp chỗ nào đẹp là dừng. Mà Nặm Đăm thì quá đẹp để chơi: từ những cái hoa dại bên đường, một cái ruộng ngập nước, mấy củ cải trắng khổng lồ, mấy ruộng hoa cải lưa thưa, cây cầu treo rung lên theo từng vòng bánh xe… Vậy là bọn mình rong chơi cả buổi ở đây.
đây.

z3233644855434_e5392a92ed27a523f0c3a239b5872c3c.jpg
Tung tăng rất ung dung
z3233646241151_d664ea23006f7ddc11e159f733481f3b.jpg

Củ cải siêu to
dsc04207.jpg
Tác nghiệp cho chị mình bên khóm hoa ứt lợn hihi, mà đẹp lắm nha. Hậu cảnh là khói đốt nương nghi ngút.
dsc04252.jpg
Chị tìm được ruộng hoa cải nè mấy đứa ơi
1.jpg
Một cây cầu treo ở bản
dsc04315.jpg
dsc04308.jpg
Trẻ em đi học về
dsc04322.jpg
Cảnh hữu tình thiệt sự
Sau khi xà quần mê mải trong bản làng này thì tụi mình đói cồn cào nên vòng ra Quản Bạ tìm chỗ ăn trưa. Ghé đại một quán bên đường ai ngờ cơm nước ngon hợp khẩu vị, cải mèo xào bò nóng hổi. Có mấy anh lái ô tô vào ăn, hỏi biết bọn mình đi xe máy với nhau thì ra vẻ rất nể ấy.

z3234991090217_f0fbc38588958ed9302e92098b29c9b1.jpg

Buổi chiều bọn mình đi khám phá hang động Lùng Khúy nơi được mệnh danh là Cao nguyên đệ nhất động. Mang tâm lý không mong chờ gì nhiều thế nhưng chuyến tham quan này đã mang đến cho mình và mọi người một sự ngạc nhiên không hề nhỏ: một nơi đẹp thế này vì sao lại ít người đến thăm?
 
Đối diện cây xăng to oạch của huyện Quản Bạ có tấm bảng chỉ dẫn đường vào động Lùng Khúy, đi thêm 5km nữa thì đến chỗ dừng. Gửi xe ở một nhà dân, bọn mình đi men theo con đường có bảng chỉ dẫn lên hang động. Đang đi thì gặp 2 em bé theo anh trai với mẹ lên nương. Một đứa mặc quần tụt mông bị mình trêu, một đứa cứ cắm đầu chạy, lâu lâu quay lại nhìn cười lấm lét. Đến ngã 3 thì tụi mình lên hang, gia đình ẻm xuống vườn nên cho ẻm cái bánh rồi đi. Mình thích trẻ em tự nhiên và có chút ngại ngùng xấu hổ như thế này, chứ không thích con nít khôn ranh cho lắm.

20220224_124518.jpg

20220224_124532.jpg
20220224_124559.jpg

Đoạn đường dài khoảng một cây số có bậc thang rất dễ đi, càng đi càng lên cao dần nhìn xuống phía dưới là những ruộng trồng củ cải, su su của người dân. Trời đang lạnh, đi ấm người nên rất thích, lại chẳng phải mang vác gì, cảnh xung quanh lại đẹp. Có điều chẳng gặp một ai ngoài bọn mình, haha.

20220224_124747.jpg
tụi tao già rồi mà mày cứ bắt leo bộ
20220224_124819.jpg
Đường bậc thang dễ đi
20220224_124815.jpg
Phía dưới là nơi người dân đang dọn gốc ngô mùa cũ chuẩn bị đốt gieo mùa mới
Đến trước cửa động, người bán vé nói bọn mình là đoàn khách thứ hai trong ngày ghé thăm. Giá vé rất rẻ chỉ có 10 ngàn đồng, mỗi người được phát một chiếc đèn pin để quan sát trong quá trình tham quan hang động.

Lối vào cửa hang khá nhỏ nên trong trí tưởng tượng, mình cứ nghĩ hang động này chắc cũng nhỏ bé, kiểu bước vài bước chân là hết rồi. Không ngờ ẩn chứa bên trong là cả một mê cung hang động kì vĩ đến choáng ngợp. Những khối thạch nhũ đủ hình dáng, những khu vực vòm hang rộng đến ngỡ ngàng. Khi chiếu đèn vào những khối thạch nhũ, chúng phát sáng lung linh. Có điều chắc sau thời gian dịch dã đèn bị hư nhiều nên cảm giác không đủ sáng để quan sát, chứ nơi này mà lắp đèn đúng cách thì đẹp tuyệt vời. Nghe chú bán vé bảo hiện công trình đang do nhà nước quản lý nên dù hư 1 cái bóng đèn muốn thay cũng phải làm 500 loại giấy tờ chờ phê duyệt, cái này cũng dễ hiểu. Chú cũng bảo nghe đâu có đơn vị tư nhân đã xin đầu tư vào nơi này, hi vọng có sự tham gia của tư nhân thì nơi này sẽ khang trang thu hút khách hơn.

Không gian yên ắng khiến bọn mình nghe rõ tiếng nước nhỏ giọt, chính từ những giọt nước này mà thạch nhũ được hình thành theo năm tháng kì diệu biết bao. Theo thông tin trên bảng chỉ dẫn, động Lùng Khúy phát triển trong đá vôi được tạo thành ở vùng biến cố cách đây hơn 400 triệu năm. Nhũ đá được đặt tên theo hình dạng như sư tử đá, thác chín tầng, dải lụa…

Toàn cảnh hang đây

z3233652502134_27aef84016bd0805e0f857a8df4748ea.jpg

Một đoạn có thạch nhũ khá đẹp, nhìn bên ngoài đẹp hơn nhiều

z3233652309918_8aac1b9d3daf2ce38572fc05d95858b2.jpg

z3233649738413_389df5581815e448afaeb25815e7d860.jpg

z3233650972079_33dda2ae4f1f672d80bc3ee63dea8e65.jpg
 
Cung đường tham quan trải dài hết hang động và được bố trí thành một vòng tròn để du khách có thể chiêm ngưỡng hết vẻ đẹp của hang. Điểm đến cuối cùng là giếng Tiên – một địa điểm di chuyển hơi khó khăn, bọn mình phải khom người thấp, thậm chí bò bằng tay để không đụng vào những khối thạch nhũ sát trên đầu. Tương truyền giếng Tiên rất linh thiêng nên được người dân lui tới để cầu nguyện mưa thuận gió hòa, mùa màng tốt tươi, sức khỏe hay sinh con đẻ cái như ý muốn.

z3233659427797_b0ac6ee8bb0c02dd15f51f621ee36440.jpg
Khúc này phải bò sát đất, ai mà béo phì chui không lọt
Chơi chán chê bọn mình quay về làng Nặm Đăm nghỉ ở Toong homestay cũng là nhà của Giàng, đây là một ngôi làng du lịch cộng đồng của đồng bào người Dao nên hầu như nhà ai cũng có kiểu kiến trúc như nhau. Đây là nhà của Giàng, mấy căn này là Bungalow, phòng riêng khép kín, còn bọn mình chọn ngủ nhà sàn phòng riêng 4 người trên lầu giá chỉ 80k/người.

dsc04362.jpg
3.jpg

Bọn mình tới thì gặp anh Giồng – anh trai Giàng, anh đốt một bếp lửa ngay cho bọn mình sưởi ấm, nướng khoai chơi, bảo chỉ có 4 bọn mình là khách hôm nay. Vậy mà ngồi chơi tí nữa thì có thêm 2 nhóm khách nữa đến, đông vui hơn hẳn. Buổi tối đầu tiên ở Hà Giang lạnh kinh khủng khiếp và mình đã quyết định không tắm. Mấy chị em mình đều từng đi Nepal mấy chục ngày cùng nhau, cười bảo: Hồi trẻ mình khùng ghê, bên Nepal cũng lạnh như thú mà ngày nào tụi mình cũng cố chấp đi tắm bằng được. Mà có phải tắm free đâu, tốn bao nhiêu là tiền của chú porter Ganesh, giờ về nước mình thì đầu hàng cái lạnh, nằm trong chăn mà phải trùm đầu, mãi mới ấm lên. Tới lúc homestay nấu cơm xong gọi bọn mình xuống ăn thì phải làm ngay ly rượu cho ấm người.

4.jpg
Mấy hình này là cắt từ video anh bạn mình quay
Cơm no rượu lâng lâng bọn mình đi ủ ấm chăn mền rồi ngủ vì ngày mai sẽ chạy 100km trong mịt mù sương gió lạnh. Ai bắt không biết, uống có ly trà ly rượu ngắm mấy bông hoa mà phải lạnh lẽo đường xa, bọn khùng hihi.
 
Mình với chị Quân bảo nhau đi Hà Giang sẽ là một cuộc trình diễn thời trang thi hoa hậu, hôm nay sẽ diễn ra phần thi trang phục truyền thống: áo dài. Mỗi chị em mang theo một bộ mặc để chụp hình kỷ niệm bất chấp thời tiết 6 độ C.

Mọi người có lẽ sẽ thắc mắc vì sao trời lạnh nhưng ai đi Hà Giang nhìn hình cũng đẹp như đi catwalk? Có nhiều nguyên nhân, mà cơ bản nhất là vì người ta đi ô tô đó mấy má, lên xe ấm áp, váy áo lồng lộn xuống xe chịu lạnh chụp tấm hình cũng dễ thôi. Hoặc là như tụi mình nè, đi xe máy chổng mông nhưng vẫn ngựa, thời trang phang thời tiết, hihi. Cũng không phải lần đầu mang áo dài đi du lịch, lần trước là đi xuất ngoại qua Nepal mặc lúc tuyết gần rơi.

Vẫn giữ đúng truyền thống, đến Tráng Kìm buổi sáng bọn mình dừng chân ăn tô phở gà đen với bánh phở tự tráng ngon tuyệt vời. May mà đến sớm chứ bọn mình vừa gọi xong thì quán hết gà.

z3234990676125_1d62fe6d190742f86ea6ac14954cf64d.jpg

Phở gà Tráng Kìm với bánh phở tự tráng
Có một nhóm khách vào sau mình đúng lúc cô chủ quán bận bán hàng, thế là bạn ấy hỏi mình ở đây có gì. Mình bảo có phở gà ngon nhất mà hết gà rồi, đến đây mà không ăn phở gà là tiếc lắm đấy. Mình nói xong rồi đi chứ cũng chẳng nhớ bạn ấy là ai. Thế mà hôm sau ở bến thuyền đi sông Nho Quế, đang leo dốc thì tự nhiên bạn ấy chào mình rồi bảo “Ơ lại gặp chị này, chị là người bảo em nhớ ăn phở gà, nên em sang quán đối diện ăn, ngon lắm cảm ơn chị”. Uí, không lẽ lại bảo do chồng chị review đấy em ơi =)))

Không trúng ngày chợ phiên nên bọn mình chả có gì để thăm thú ở Tráng Kìm, mua thêm 2 cái bánh chưng gù giá 50k và 1 bịch mía. Bánh chưng gù Hà Giang là một đặc sản của dân tộc Tày, có màu đen là do gạo nếp ngâm vào nước tro của những gốc dạ lúa nếp. Bên ngoài là lá dong riềng, trong có nhân thịt như bánh chưng bình thường, gói bằng tay với phần thân bánh nhô lên như lưng người bị gù nên có tên gọi là bánh chưng gù.

banh-chung-gu-ha-giang-thumbnail.jpg
Bánh chưng gù đen – hình trên mạng do lúc mua mình quên chụp
z3211937346862_de74f63767ce4fe6f2bb1659c52c5892.jpg
Cắt ra thì nó như này, 1 cái này 4 người ăn luôn ấy
20220225_082436.jpg
Bên dòng sông Lô
Để rút ngắn thời gian thì mình vẫn dẫn mọi người đi đường Cán Tỷ trên cao về Yên Minh, bỏ qua rừng thông. Vẫn là một ngày sương gió mù mịt. Nhiều khi mình cũng không hiểu lắm đầu óc con người, cái cây nghiến cô đơn này hồi trước đâu phải xây cái trụ bê tông đâu, rồi vì lí do nào đó người ta xây bê tông xung quanh lại còn cái đứa thần kinh nào vẽ cái chữ gì lên nữa. Thôi để chị đứng từ xa chụp hình với cái cây cho đỡ cô đơn này.

dsc04370.jpg
Đúng yêu cầu chụp cây mờ người chưa
dsc04394.jpg
Này thì áo dài đem mê, bên trong là áo giữ nhiệt đấy ạ. Lúc nào ngồi xe máy thì túm lên buộc lại không mắc vô bánh xe
Lên đến đỉnh dốc thả cái vèo là về đến Yên Minh thật nhanh gọn tốc độ.

20220225_085932.jpg
Con đường thả dốc uốn lượn về Yên Minh, lúc này sương mù đã tan
20220225_102649.jpg
Vào đến lãnh địa của đá
20220225_102721.jpg
Lonely boy
20220225_102934.jpg
Đường vào Vần Chải
 
Đang bon bon trên quốc lộ thì nhìn thấy ven đường có ruộng hoa tam giác mạch nên cũng bon chen vào chụp hình. Thực ra mình bị buồn cười và xiêu lòng bởi một nhân viên sale cỡ 10 tuổi. Có 2 ruộng hoa cạnh nhau của 2 chủ. Mình đang đứng thương lượng giá cả với cô ở ruộng ngoài, nhưng cô đông khách quá nên không nồng nhiệt với mình được. Thế là cô bé này ở ruộng bên trong nhanh trí chạy ra tiếp cận luôn. Thấy bên nhà em chưa có ai mình bảo vậy để vào ủng hộ: 10k/lượt chụp ảnh.

dsc04398.jpg
Ruộng hoa tam giác mạch mùa xuân
Tam giác mạch mùa xuân lá xanh mướt, màu cũng nhạt hơn mùa đông đúng vụ của nó, trồng dưới ruộng nhiều phân bón màu sắc cũng khác hẳn lúc mọc trên mấy hốc đá cheo leo. Chụp hình xong giày đứa nào cũng như đi cày ruộng về. Mình với anh Lộc lúc đang leo lên xe còn bị lăn xuống ruộng, may mà chỉ có xe lộn chứ người chưa lộn. Hai anh em bàng hoàng xong thì ôm bụng cười, quê nữa chứ, may sao có mấy anh đang đi chụp hình lại lôi xe lên phụ.

Cả chuyến đi này nếu có điều gì khiến mình khó chịu/không vui nhất thì chính là ở dốc Thẩm Mã và Sủng Là. Mình đã luôn thắc mắc về những đứa trẻ đứng chụp hình với du khách ở dốc Thẩm Mã. Vì lần đầu bọn mình đến đây năm 2016 thì chưa có em nào đứng. Thế rồi lần sau mình thấy vài đứa trẻ, lần sau nữa là 5-6 đứa đứng gùi hoa. Bây giờ thì dốc Thẩm Mã như một cái chợ có đến 50 đứa trẻ to bé, cả bé trai bé gái. Khách du lịch thì cứ thấy đẹp là chụp với các em thôi. Bọn trẻ thì thích vì có tiền. Không có bảng giá, nhiều đứa cũng chẳng dám mở miệng bảo đưa tiền, nhưng thành lệ cứ mỗi lượt chụp thì người ta sẽ cho các em tầm 10k gì đấy. Mình đến dừng xe, định bảo mọi người có chụp hình không chứ em không chụp nữa. Bỗng 5-6 đứa trẻ quây quanh xe mình chỉ thẳng vào bịch đồ ăn mình treo bên xe (là bịch đồ bọn mình mua để ăn trưa) và liên tục xin. Mình xua tay bảo không được, thêm vài đứa nữa lại kéo đến. Thấy vậy bọn mình nhanh chóng lên xe đi, bỏ lại một dốc Thẩm Mã bát nháo phía sau.

z3241977826854_30eab4017ff41777b04e17ab2abbe6a7.jpg
Lúc mới đến mấy đứa chưa ra bu
Địa điểm thứ hai mà mình không thích là Sủng Là, dù mình đã từng rất rất thích Sủng Là. Sủng Là ngày mình đến là đúng lúc hoa nở, lại còn hơi hểnh nắng, hai bên đường rất đẹp nhưng mà… kín mít xe du lịch đậu hai bên, chả còn một chỗ nào đứng mà chụp hình con đường hay ngắm hoa. Mình không chụp tấm hình nào ở con đường hoa này cả, dù vẫn dẫn mọi người vào chơi nhà Pao. Nhà Pao thì lúc thu tiền lúc không, lần này có thu 10k/người.

Thế nên thôi vậy, chỗ nào đông quá thì mình lại lướt thật nhanh qua và tìm nơi vắng vẻ riêng mình. Hoặc tìm sự tĩnh lặng trong ồn ào – đó mới lả cảnh giới cao độ của tâm trí ha?

Trên những cung đường, có bao giờ bạn tách khỏi quốc lộ, thử bất ngờ rẽ vào một con đường nhỏ không định trước và khám phá xem nơi ấy có gì? Mình thì luôn muốn thử làm điều như thế vì tin vào cái gọi là duyên và luôn thích những điều mới mẻ, khó đoán. Tách khỏi quốc lộ 4C, chúng mình rẽ vào nơi có tên gọi là Phố Cáo (thực ra bọn mình đến Phố Cáo trước Sủng Là nhưng sẵn tiện đang nói máy điều không thích nên mình nói luôn phía trên). Ngay lập tức mình nhận ra sự khác biệt của nơi này: ngoài bọn mình ra chẳng hề có bóng dáng khách du lịch nào, khác hẳn với khung cảnh nhộn nhịp người xe ngoài quốc lộ, cũng chẳng có cảnh xúng xính váy áo chụp hình, nơi này cuộc sống lặng lẽ tách biệt thật khiến người ta muốn đi thêm nữa.

hinh-9-hoa-man-pho-cao.jpg
hinh-10-hoa-man-pho-cao.jpg
hinh-8-hoa-man-pho-cao.jpg
hinh-6-hoa-man-pho-cao.jpg
dsc04585.jpg
Hoa mận phố cáo
Những nếp nhà yên tĩnh sau những bờ rào đá, trước hoặc bên hông nhà khi nào cũng có vài gốc mận, gốc đào. Dưới cái lạnh se sắt, hoa bung nở trắng xóa. Mình thầm nghĩ không biết người dân ở đây có bao giờ thắc mắc mấy cây hoa bình thường này có gì mà năm nào cũng bao nhiêu đoàn người miền xuôi lặn lội mấy trăm cây số đèo dốc lên ngắm nghía chụp choẹt. Nếu có thắc mắc thì cũng bình thường thôi, bởi chính mình cũng nhiều lần tự hỏi bản thân sao mà phải vấn vương cái khung cảnh này nhiều như thế. Mà chẳng phải người ta vẫn thường đùa nhau đó sao: du lịch là đi từ nơi chán nản của mình đến nơi mà người khác thấy chán nản. Mấy cây hoa, mấy bức tường đất, mấy đứa trẻ má ửng hồng – vậy thôi đó mà cứ muốn nhìn ngắm mãi.

Bọn mình chạy mãi đến cuối đường của một bản nhỏ thì dừng lại, nhìn đồng hồ cũng đã quá trưa, cũng chẳng thấy hàng quán nào ven đường nên quyết định bày tất cả những gì đang có ra picnic ven ruộng. Bữa trưa dã chiến cũng xem như khá giả có bánh chưng gù. Ngoài ra còn có chả lụa, trái cây mua dọc đường. Ăn trưa giữa ruộng trong tiết trời đâu đó chưa đến 10 độ, đúng cảnh đồng không mông quạnh, vậy mà bọn mình lại cảm thấy vui. Nhìn ra bốn phía đều là hoa mận trắng khắp núi đồi, mấy cô chú người dân tộc đi làm ruộng gần đó thỉnh thoảng quay lại nhìn cả bọn vẻ khó hiểu.

z3211937125612_51c518f3e5b5759ab618b6e50eb82df4.jpg
z3211937522866_4bbef525ac40b97a7c7ce50a8d37a2c4.jpg
Ăn trưa bên bờ ruộng
Lần này đi ngắm hoa mình nhận ra hoa mận đẹp hơn hoa đào =))) Kiểu đẹp của hoa mận là màu trắng tinh khiết thanh cao ấy. Trong khi màu hồng của đào vốn dĩ nhiều phiên bản màu: hồng nhạt hồng đậm hồng lơ mơ thì trắng của mận chỉ có duy nhất 1 tông trắng. Lại thêm cái sự kiêu sa này nữa cơ: ngắm thì đẹp dã man chứ chụp lên hình hay chỉnh màu thì cực khổ trần ai. Nên cuối cùng bọn mình cứ ngắm thôi chứ chả chụp mấy, vì chụp cũng chả thấy đẹp, chỉnh ảnh thì đứa nào cũng lười bỏ xừ.

Nếu có điều gì bọn mình hợp nhau nhất ở những cuộc đi chơi nói chung và ở nhóm bạn mình chơi lâu đời này nói riêng thì chính là cái sự chơi hết mình. Đi chỗ này không? Đi. Chơi thử cái kia đi. OK chơi. Mình nhớ mãi một chi tiết: hồi mình đi Myanmar, lúc ở Inle là ngày cuối cùng của hành trình, chẳng biết chơi gì nữa tính ở khách sạn ngủ. Ông Thái Việt ở VN nhắn tin bảo mày thuê xe đạp rồi xem trên bản đồ có mấy cái hang động đó, ra mà khám phá dạo chơi, ngủ làm gì, đi cho hết đi lần sau ai mà biết khi nào quay lại, hay chẳng quay lại nữa. Thế rồi mình cũng đi thật, đạp xe cong mông dưới cái nắng đổ lửa của Myanmar tháng 4, đi tham quan mấy cái hang xấu phát hờn chứ có được bằng 1 góc hang Lùng Khúy ở Quản Bạ đâu =))) Nhưng mà sau này mình cứ mang tinh thần đó trong nhứng chuyến đi, chơi hết mình, chơi toàn tâm toàn ý, không nghĩ gì đến cuộc tình đã qua, không nghĩ về công việc, càng chẳng bao giờ lướt mạng xã hội lúc đi chơi, nhiều khi ai nhắn gì cũng chẳng buồn trả lời. Bận lắm, bận chơi.
 
Chiều, bọn mình vào cột cờ chơi. Chính xác thì lần này sẽ không leo lên cột cờ nữa mà sẽ đi điểm cực Bắc.

Mình đã vẽ bản đồ Việt Nam hàng trăm lần trong những năm học cấp 3, kỹ năng hồi đó đạt đến trình vẽ rất nhanh, không được quên vẽ mấy cái chấm nhỏ nhỏ thể hiện vùng đảo Hoàng Sa Trường Sa, đọc đúng kinh độ vĩ độ 4 điểm cực…

Rồi một ngày mình đến được điểm cực Bắc đã từng vẽ, phần nhô ra cao nhất, xa nhất về phía Trung Quốc. Không phải cột cờ Lũng Cú, cũng chưa phải cột mốc giới 428 cuối cùng gần mép sông Nho Quế nghe bảo phải đi bộ lên xuống tầm nửa ngày nữa. Các bạn nhìn hình này sẽ hiểu vì sao mình nói vậy.

cuc-bac.jpg

Từ cột cờ Lũng Cú đi thêm khoảng 3km nữa sẽ đến được điểm cực Bắc. Đoạn này mình có đọc review trước, các bạn ấy bảo mình đừng tin đường google chỉ. Mình đồng ý 2 tay. Khi đi vùng biên giới, đừng tiếc 1 câu hỏi đường, cắm mặt vào điện thoại nhìn bản đồ dễ tạch lắm. Ngay đường rẽ vào cột cờ Lũng Cú có biển chỉ đường đi điểm cực Bắc, bạn cứ đi thẳng qua hết làng Lô Lô, con đường bê tông rộng khoảng 1,5m. Xe mình với anh Lộc đi trước, cứ chạy thẳng nên hai anh em không để ý 1 khúc rẽ tay trái, cứ thế đi thẳng đến cụt đường lão TV mới gọi nói quay lại đi 2 tụi mày đi sai đường rồi, may mà chỗ này điện thoại chưa chuyển vùng còn gọi được nha.

20220225_151551.jpg
Khúc này đi qua cột cờ 1 đoạn rồi
20220225_150913.jpg
Đường lên điểm cực Bắc có nắng ấm
Suốt một ngày mây mù và nhiệt độ loanh quanh 10-12 độ thì bỗng nhiên đến đoạn này trời hửng nắng ấm áp. Bù lại thì gió rất mạnh.

20220225_160504.jpg
Chữ dùng font gì hơi phèn, không liên quan chứ mình ghét cái tạo hình cong này dã man, nhìn đúng như cái chức năng wordart trong trình soạn thảo word ấy
z3214345162099_e929644f4e3f6dee5889aa472b90c7cc.jpg
Lão TV bảo ráng chịu lạnh chụp tấm hình đi
Mình đứng trên đài quan sát nhìn sang phía đối diện đã là đất Trung Quốc, ngăn cách với bên này bởi dòng sông Nho Quế dưới sâu thăm thẳm. Bên Trung Quốc xây một hàng rào kẽm gai dây điện cao khoảng 1,5m dọc đường biên của họ với bên mình, đứng xa vẫn có thể nhìn thấy. Nhớ lại năm nào đó chưa có hàng rào, mình còn gặp các bạn bên mình chạy ù qua bên kia đốt pháo ì đùng.

Lúc ở điểm này chỉ có bọn mình và một anh nhìn ngầu ngầu lạnh lùng chạy moto một mình vừa đến trước. Bốn đứa bảo nhau: ê, nhờ anh chụp hình cho đi. Nhưng chưa kịp nhờ thì anh đã chủ động bảo để anh chụp cho, mặt vẫn lạnh lùng lắm nha. Rồi anh tài trợ cho mấy bức ảnh có nắng ấm, có gió thổi tóc, thổi áo dài tung bay. Và rồi anh đi, vẫn rất lạnh lùng, haha.

hinh-11-chup-hinh-ao-dai-o-diem-cuc-bac-lung-cu.jpg
Hình trai đẹp lạnh lùng chụp cho
Chụp mỗi đứa thêm 2-3 kiểu nữa rồi chạy ù ra mặc lại 3 lớp áo khoác. Nhìn hình thì vui đó, nhưng cái lạnh lúc đó nhớ lại vẫn rùng mình.

Còn sớm nên bọn mình ghé cafe Cực Bắc trong làng Lô Lô chơi. Ban đầu mình đã định đặt phòng ở làng này ở rồi đấy, nhưng nghĩ lại vẫn thích ở Phố Cổ rong chơi, nên chỉ ghé ngang chút buổi chiều. Để mình kể các bạn nghe lúc bọn mình đến quán thì có một đoàn chừng 10 cô bác lớn tuổi chắc của 1 hội chụp hình gì đó. Họ mướn 3 cô người Lô Lô mặc đồ truyền thống rất đẹp để chụp hình. Hôm đó cây hoa đào trong quán nở rất đẹp.

z3211936762051_7047e44456159e43e9493e2b3adccf0d.jpg

Vấn đề không có gì để bàn cãi nếu như các cô bác nói với bọn mình một tiếng là đang chụp hình, các cháu ngồi xích qua một bên giúp các bác. Nhưng không. Mình thấy họ đang set up chụp hình nên chủ động né qua một bên, đi có có 10 người mà bày đồ hết cả các bàn trong quán, mình phải gọi bạn nhân viên mang bàn khác ra 1 góc khác cho bọn mình. Sau bọn mình hỏi thì em nhân viên bảo họ không phải bao nguyên quán, chỉ là khách gọi nước uống như bình thường rồi chụp hình thôi. Ấy thế mà lúc mình ra quầy xem menu để gọi món, nghe 1 ông bác nào đấy hô từ ngoài cổng “con bé áo đỏ đứng tránh ra nào”. Là nói mình đó hả? Có chút bực bội không hề nhẹ. Các bác lớn tuổi nên mình nhịn, nhưng mà bác hành xử như thế là dở òm rồi. May gặp ngày mát trời nên mình cũng lành tính, chứ không là mình bật lại rồi.

Đồ uống ở cafe Cực Bắc mãi đỉnh, trà gừng, cafe đều ngon. Cây hoa đào lại quá đẹp khiến tâm tình mình cũng dịu lại.

z3211936231816_aa6be0669d02144432bc423d9d63e78c.jpg

Bọn mình về Đồng Văn khá sớm, tuổi già rồi, không còn muốn rong ruổi đến khi tối muộn, về sớm nghỉ sớm cho khỏe thân. Chạy cũng chậm mà có một xe máy cứ cần mẫn theo sau 2 xe đoàn mình từ Lũng Cú về Đồng Văn không hề xin vượt.

Đây là lần thứ 4 mình ở Nhà Cổ của chú Thân, và cả 4 lần đều ở đúng cái phòng trên gác gỗ ấy, tình cờ thật.

z3214358752863_0e5bf1ca4ea72d0c80b7d4675fcaecbc-1.jpg
Nhìn từ ngoài vào đã thấy bình hoa mận cắm trong bàn trà
z3214355655875_5efc0a195a999c674defea7727d6e82d.jpg
Mấy vò rượu sau vườn
Lần đầu tiên biết tới home này là do đi cùng nhóm bạn hướng dẫn viên của Saigontourist, sau đấy mỗi lần ra mình đều đặt phòng ở đây, bước vài bước đã đến phố, tiện lợi đủ đường. Chủ home là chú Thân – chú lớn tuổi rồi, lại hiền khô, đợt này có thêm mấy bé trẻ trẻ phụ trông coi. Lúc bọn mình vừa đến là cô bé ở home đã nhanh nhẹn bảo bọn mình đến bếp lửa sưởi ấm. Xong đâu đấy em đi rót 4 ly nước trà nóng đưa tận tay mời. Cử chỉ nhỏ xíu này làm mình rất cảm kích và càng quý nơi này hơn. Lát sau em ấy bảo có nước nóng rồi các anh chị đi tắm đi không lát đông khách. Mình bảo không em ơi, lạnh lắm chị quyết định không tắm đâu =))) Vâng, tôi có 2 ngày không tắm nhưng vẫn skin care cẩn thận lắm các bác ạ. Kinh nghiệm xương máo của mình là dù lạnh đến mấy thì hãy cố gồng đừng rửa mặt bằng nước nóng mà cứ rửa nước lạnh, chứ không là dễ bỏng mặt dẫn đến đỏ rát, bong da sau khi về vùng ấm áp. Nhớ lại hồi đi Nepal vẫn còn hãi, đang đi tự dưng thấy khẩu trang toàn vảy vảy gì rớt xuống như gàu, da mình chứ còn cái gì nữa trời ơi sợ hãi.
 

Hỏi Phượt

Forum statistics

Threads
47,568
Bài viết
1,094,463
Members
184,273
Latest member
luatthanhcong
Top