What's new

[Chia sẻ] Ẩm thực dân gian quê hương tôi.

xich lo

Phượt quái
Sau đây tôi sẽ chia sẻ cùng các bạn những gì tôi đã thu nhập và học hỏi về ẩm thực của khu vực Miền Tây trong 3 tháng vừa qua.
Tôi cũng hy vọng rằng nếu có những thông tin về ẩm thực mà các bạn biết, hãy cùng tôi chia sẻ cho mọi người biết.
Cuộc hành trình vừa qua cũng cho tôi thấy, ẩm thực dân gian của chúng ta thật là phong phú, nhưng thật tiếc có vài món ăn đã đi vào dĩ vãng, đơn giản vì vấn đề môi trường. Cũng có một số món ăn, sẽ dần dần biến mất khỏi thực đơn của người thường dân hay kém đi về mặt chất lượng bởi vật giắ leo thang vùn vụt.
Một điều nữa đáng kinh khủng, đó là sự xử dụng hóa chất trong nông nghiệp một cách thiếu kiểm soát.
Theo tôi nghĩ dù bạn ăn mặn hay ăn chay, các vật liệu để dùng khi chế biến món ăn, không còn tinh khiết nhử xưa nữa.

Tỉnh đầu tiên của khu vực Miền Tây tôi đi ngang qua đó là Long An, tại tỉnh này tôi không thấy được món gì hấp dẫn để chia sẻ.
Tôi tiếp tục cuộc hành trình đến Tỉnh Đồng Tháp.


Tôi ăn dĩa bánh ướt này ngay chọ Đồng Tháp. Tại nơi đây tôi không tìm ra được món gì lạ.
Tôi nghe quảng cáo nhiều về Rượu Sen, một đặc sản khu Gò Tháp. Tôi đến nơi đó để tìm hiểu thì mới biết đây là sản phẩm của một công ty, chỉ mới thành lập cách đây 2 năm. Đây không phải là một đặc sản dân gian, nên tôi lại đi tiếp.


Người Miền Tây họ uống ngọt lắm, quán này cho tôi một lượng sữa khá khủng hoảng. Ly cà phê sữa ở đây theo tôi là ly bạc sỉu. Không sao, tôi đang đạp xe, tôi cần nhiều năng lượng


Tại Đồng Tháp, sen là một sản phẩm giúp cho người dân kiếm thêm thu nhập. Nhưng tôi thấy ít có món ăn nào tại nơi đây, họ lại tận dụng hạt sen. Hạt sen chủ yếu là bán đi các nơi khác.


Lẩu Gà Nòi tại Cao Lãnh, đường Nguyễn Thái Học, quán 111.
Lẩu gà nòi hay lẩu vịt xiêm nấu với satế và sả
Thành phần trong lẩu: gà, củ cải, sả, satế, nấm.
Dĩa rau: mồng tơi, rau muống, cải xanh, cải trời và mướp.
Ăn kèm: miến, mì gói và hột vịt lộn.
Chấm với muối ớt rang nặng thêm tắc.
Tôi ăn thấy cũng ok, nêm nếm vừa ăn, chỉ có điều là, có miếng gà mềm, miếng gà thì dai quá. Tôi đã ráng nhai, mà nhai không nổi vậy mà còn bị dính răng, cậy mãi mới ra.
Quán này đông khách lắm, vì là quán ăn gd, nên máy đứa nhỏ chạy bàn có thiếu sót thì thông cảm nhá. Quán hơi dơ (vào toilet mà ra lại là thôi ăn luôn), nhưng giá cả thì cực bình dân. Tôi ăn một cái lẩu 90 ngàn+ thêm 1 dĩa hạt sen luộc 15 ngàn và 1 hột vịt lộn 6 ngàn. Cậu bé chạy bàn tính 110 ngàn, khuyến mãi cho chú 1 ngàn. Nhớ một điều là khi đi ăn quán này đừng mặt quần sọt hay mini díp nhá, muỗi cắn chết bà luôn.


Tham quan khu vực chợ Cao Lãnh.


Khu ăn uống khá mịt mù.


Tương đối trật tự. Chợ nằm xa trục lộ chính, không gây ùn tắt cho giao thông.
 

xich lo

Phượt quái
Re: Ẩm thực dan gian quê hương tôi.


Bánh Tầm, có người cũng viết là Bánh Tằm.


Ông bán bún cho tôi biết là bánh tầm cũng làm từ một loại bột làm bún mà thôi, chỉ có cọng bánh tầm là to hơn cọng bún một chút.


Khát nước quá, tôi uống một ly Sương Sâm cho mát.


Ăn thêm một cái Bánh Chuối Hấp có nước cốt dừa.


Ngon lắm.


Dĩa Cơm Thịt Nướng buổi trưa tại chợ, với 2 phần thịt chỉ có 25 ngàn.


Bánh Bò
 

xich lo

Phượt quái
Re: Ẩm thực dan gian quê hương tôi.


Quên dặn rồi, họ lại cho sữa nhiều quá.


Nghe lời giới thiệu của một số người. Tôi chạy qua bên Mỹ Ngãi ăn thử món Bánh Tằm ở đây. Mới xế chiều mà quán đã đông người đến mua mang về. Tôi phải đợi một chút mới tới lượt tôi.


Món Bánh Tầm tại quán này lại không có nước cốt dừa.


Trong câc tỉnh Miền Tây, tại các thành phố lớn, hầu như nơi đâu cũng có cơ sở bánh mì Hồng Ngọc. Tại Cao Lãnh, ổ bánh mì chất lượng này trị giá chỉ 5 ngàn mà thôi.


Khu ăn đêm.


Tôi cũng không ngờ món Riêu Cua của người bắc lại được các bác Miền tây ưa thích đến thế. Nơi đâu tôi thấy cũng bán món nay, phải ghé vào ăn thử.
Hơi khác tô bún của người Bắc, có cả thịt và huyết heo. Mỗi tô chỉ có 15 ngàn. Tôi ăn quán này là trước khi đến bến phà Cao Lãnh.


Tại Sa Đéc, tôi thấy quán Vịt Quay này háp dẫn quá.
 

xich lo

Phượt quái
Re: Ẩm thực dan gian quê hương tôi.


Trước kia tôi đã thấy một quán tương tự như thế này tại Mỹ Thọ, gần Long Xuyên.


Hôm đó tôi bỏ lỡ cơ hội.


Trưa nay tôi đang đói, tôi không ngần ngại ghé vào. 1/2 con vịt 90 ngàn. Thưởng thêm một chai bia.


Khu chợ đêm, chẳng có gì lạ cả.


Nhờ thông tin của Phuongdiver, mà tôi tìm mãi không ra được quán Văn Vĩ, trước kia nổi tiếng với món Hủ Tiếu Sa Đéc. Hỏi tới hỏi luôi thì ra quán này đã dẹp lâu rồi, người ta mới hướng dẫn lại một quán cũng người trong gia đình nấu. Quán nằm ngay đầu hẻm, trên đường Thống Nhất hay giờ đây gọi là Nguyễn Tất Thành, cũng ngay gốc đường mà quán Văn Vĩ nằm trước kia. Quán có tên là Ông Bảy
Hủ Tíu Sa Đéc, đặc biệt sợi hủ tíu tại đây chỉ hơi dai và mềm mại, còn cách nấu nồi nước lèo thì tôi thấy cũng giống kỹ thuật các nơi khác mà thôi. Lần đầu tiên tôi ăn hủ tíu khô được trình bày trên dĩa.


Tàu Hũ và nước đậu nành. Mỗi khi đạp mệt, tôi thích uống ly nước mía, sữa đậu nành... bất đắc dĩ tôi mới uống nước ngọt trong chai.


Nhiều nơi của khu vực Đồng Bằng Sông Cửu Long, ngày nay người dân vẫn sinh hoạt hằng ngày bằng nước sông, ôi khiếp quá.
 
Last edited:

xich lo

Phượt quái
Re: Ẩm thực dan gian quê hương tôi.


Ở Sa Đéc tập trung nhiều vựa lúa lớn lắm, một kho gạo khổng lố của VN.


Tôi cũng ráng tìm tới quán Hủ Tíu Mực Cầu Đốt, ai ngờ nơi đó cũng không còn bán nữa. Tôi ghé lại một quán hủ tíu gần đó và gọi tô Hủ Tíu Mực. Thật tế vị nước lèo cũng y chang như Hủ Tíu Sa Đéc mà tôi ăn lúc sáng. Nước lèo cũng nấu bằng mực khô, tôm khô, củ cải và xương heo. Chỉ có khác nhau là mực hay heo mà thôi. Tô hủ tíu tôi ăn ở đây cũng rẻ lắm, chỉ với giá 18 ngàn mà thôi.




Tôi có thấy một nơi bán Lẩu Cua Đồng, hỏi ra là 120 ngàn một phần cho 4 người ăn, mà nhậu môt mình thì buồn chết.
Thôi tối nay ăn tạm tô mì


Món ăn sáng tại Sa Đéc nơi đâu cũng là Hủ Tíu. Ăn thêm một tô nữa, cũng nhận xét thấy là sợi hủ tíu ngon. Có thể nơi đây là kho lúa khổng lồ, họ có nhiều loại gạo ngon, nên mới làm ra sợi hủ tíu ngon.


Khu vực chợ không có gì đăc biệt cả.


Ah, đây rồi, nhưng mình đâu có quen ai ở đây mà mua về làm nhỉ? Chuột
 

xich lo

Phượt quái
Re: Ẩm thực dan gian quê hương tôi.


Tìm mãi cho tới tối, tôi cũng tìm được món Lẩu Cua Đồng. Món này tôi đã không ăn khi ở Sa Đéc, nên lúc này đói lắm rồi, phải thử thôi.
Cái lẩu ở đây ngon tuyệt vời, miếng riêu cua không biết họ làm thế nào mà trông tròn vo thật đập mắt, ăn vào thì rất mềm mại, tôi có cảm giác như miếng riêu tan trong miệng.


Dĩa thịt thì hơi nghèo nàn, chỉ có mực và ít thịt heo cùng cuống họng heo.


Trong dĩa rau có thêm 3 loại rau rừng, coi như là một loại thuốc, mà họ hái từ phía bên kia cồn: đọt nhãn,


lá the và lá diệu.


Cô chủ quán rất vui vẻ. Quán năm ngay bãi đất trống đang chờ thời tại khu phố mới. Cái lẩu 100 ngàn cộng thêm gói mì gói 5 ngàn, no căng bụng luôn.


Trước khi chào từ giã Hồng Ngự, tôi phải chạy ra khu chợ cũ để tìm cho được nơi bán Bún Cá mà cô Haianh có tiết lộ trong mục ẩm thực.
Mà tôi lại gặp xui rồi, không biết vì lý do gì mà sáng nay cô chủ quán lại không bán.
Đành phải tìm tạm món gì đó lót bụng.


Rời Đồng Tháp, tôi đi tiếp qua An Giang.
 

xich lo

Phượt quái
Re: Ẩm thực dan gian quê hương tôi.


Nuôi rắn nước ở Tân Châu.


Cảnh đồng quê đẹp quá.


Tại tt Phú Mỹ, trước khi tôi xuống bến phà Thuận Giang, tôi thấy một làng họ chuyên làm các lọai bánh phồng.




Tôi ghé Chợ Mới chỉ vì món Xôi Chiên Phồng mà tôi đọc trên các báo chí trên mạng. Thật ra là quán Kim Hương chỉ là nơi giới thiệu sản phẩm đông lạnh của họ. Chứ không phải là một quán ăn mà tôi tưởng tượng.


Cô chủ quán cũng vui vẻ chiên vài cái xôi cho tôi ăn thử.
Những lời ca ngợi nào là món này dùng chung với gà nướng thì ngon tuyệt, thì giờ đây tôi chỉ thấy chút ít thịt chà bông, cộng thêm một chút tương ớt toàn là phẩm đỏ.
Mấy bác nhà báo chơi tôi đâu quá.


Thêm một sản phẩm đông lạnh của họ.
 

xich lo

Phượt quái
Re: Ẩm thực dan gian quê hương tôi.


Mỗi một bịch dừa nước chỉ với giá 10 ngàn, làm được 2 ly nước. Nhưng thấy quá trình họ làm, thật đáng nể, một người bẻ trái ra từng trái, người kia chẻ trái dừa nước ra làm đôi, rồi người thứ ba lấy muỗng nạy lấy nhân dừa, nếu còn dính sơ, là phải mất thêm công là gọt cho sạch. Cuối cùng là bỏ vào từng bịch nylon.


Tại chợ Long Xuyên.


Ở Long Xuyên tôi thấy có rất nhiều người Hoa. Rất nhiều nơi bán nước sâm.


Lề đường bị lấn chiếm và tấn công ra tới lòng đường. Một nét văn hóa mới?


Chợ Long Xuyên có một kiến trúc khá đặp mắt, nhưng các sinh hoạt xung quanh chợ thì rất là bát nháo.


Chở hàng mà tôi cứ tưởng như họ làm xiếc, hihi.


Súp cua di động.
 

xich lo

Phượt quái
Re: Ẩm thực dan gian quê hương tôi.


Sinh hoạt tại chợ, thật nhộn nhịp. Tôi rất thú vị khi đi thăm quan chợ và bà 8 với mấy bà bán hàng.


Ngó sen.


Đồ chua, thấy hấp dẫn ghê, nhưng màu xanh của những quả dưa leo trông dữ dằn quá.


Tôi rất thích cảnh chợ búa, phần đông ai nấy cũng dễ chịu, khi tôi xin phép chụp tấm hình.


Rổ đầu tiên bên tay trái là củ ngải bún, một trong những gia vị quan trọng trong món bún nước lèo, bún cá hay còn gọi là bún mắm.


Tham quan khu chợ nổi Long Xuyên.


Không có gì hấp dẫn cả, buổi chiều họ đã nghỉ họp chợ.
 
Last edited:

xich lo

Phượt quái
Re: Ẩm thực dan gian quê hương tôi.


Họ đang chuẩn bị bữa cơm chiều.


Chợ nổi nằm cánh chợ Long Xuyên khoảng 10 phút đi đò máy.


Quán nước trên sông.


Tôi chưa hề thấy một thành phố nào, mà lại có nhiều nơi bán món cháo như đây. Vậy đây coi như là món khoái khẩu và đặc trưng của vùng đất này.


Tôi không hạp món cháo, nhưng cũng phải thử cho biết. Cháo đậu đen, nước cốt dừa, tôm ram và cá lóc kho.


Tôm ram, cá cơm tẩm gia vị sấy khô và cá lóc kho, những món ăn kèm cùng với cháo. Họ cũng có thêm hột vịt muối nữa. Nếu bạn kêu một tô cháo vịt, có nghĩa là cháo và hột vịt muối.


Nhìn thấy hấp dẫn quá, ăn thử gói cốm.