What's new

[Chia sẻ] Bavaria - Có một ước mơ thời thơ ấu

lekhanhduy

Phượt thủ
Bavaria với tôi đơn giản là một ước mơ – ước mơ từ những ngày còn rất nhỏ. Ước mơ đó được nhen nhóm từ những trang trong bộ truyện “Tứ quái TKKG” của nhà văn người Đức Stefan Wolf mà tôi nhận được từ một người họ hàng. Đó là lần đầu tiên đầu óc tôi bay bổng tưởng tượng về “những cánh đồng bàng bạc thơ ca” của vùng ngoại ô Munich, những hồ rộng mênh mông, mặt nước đen tuyền bao bọc bởi những cụm rừng thông và dẻ gai cùng một con đường rừng hẹp dọc bờ đất; hay những nông trang cổ kính nằm tách biệt giữa những cánh đồng bạt ngàn của vùng nông thôn miền Nam nước Đức. Rồi khi lớn hơn một chút, tôi hoàn toàn bị mê hoặc bởi những thước phim về vùng núi Alps xanh tươi, hùng vĩ qua các chương trình “Du lịch vòng quanh thế giới” hay “Ký sự hỏa xa – hành trình xuyên lục địa”. Cứ thế, cái ước mơ thời thơ ấu ấy cứ ngày càng lớn dần và thôi thúc tôi thực hiện một chuyến đi đến quê hương của những chú Hùm Xám. Để rồi, khi vừa bước sang tuổi 25, tôi đã có những trải nghiệm khó quên ở vùng đất này.

Ba ngày ở Bavaria, cùng với thời tiết đầy mưa gió, là một quãng thời gian khá gấp gáp để chiêm ngưỡng vùng đất này. Nhưng chừng đó cũng đủ để lại cho tôi rất nhiều cảm xúc khi được nhìn thấy tận mắt và đắm chìm trong sự thơ mộng và hùng vĩ của nó. Đó là sự choáng ngợp khi bước đi trên con đường dẫn đến lâu đài Neuschwanstein trứ danh. Choáng ngợp vì sự ngoạn mục của sự kết hợp giữa thiên nhiên và công trình nhân tạo, vì đi giữa một con đường xuyên rừng xanh, đầy chất cổ tích nhất mà tôi từng thấy. Vì khung cảnh vùng nông thôn bao la càng lúc càng mở ra rộng hơn khi tôi đi càng lên cao. Và cũng vì đôi lúc… thở không ra hơi vì leo núi.

Lâu đài Neuschwanstein nhìn từ chân núi


Nông thôn Bavaria tít tắp, xanh ngắt nhìn từ lâu đài Neuschwanstein


Một Neuschwanstein huyền bí thấp thoáng nhìn từ khu rừng dưới chân lâu đài


Và một Neuschwanstein đầy kiêu hãnh với vẻ đẹp được cả thế giới ca ngợi


Lâu đài Hohemschwangau và hồ Alpssee - có một Bavaria hùng vĩ


Đó là sự mê hoặc khi đi vào một khu rừng dưới chân lâu đài mà tôi có cảm giác đang đi vào một khu rừng phù thủy, nơi ánh sáng lọt qua khe lá một cách hiếm hoi để rọi xuống nền đất rừng ẩm ướt và những tảng đá được che phủ lớp rêu xanh dày như nhung. Và đó còn là cảm giác yên bình nhưng đơn độc đến kỳ lạ khi bắt gặp một căn chòi gỗ ven hồ đứng lẻ loi giữa rừng thông bạt ngàn mà trước giờ tôi chỉ mới được thấy trên bìa những quyển vở của mình hơn mười lăm về trước.

Hồ Alpssee cạnh lâu đài Neuschwanstein và Hohemschwangau


Gác mái


Lẻ loi bên hồ


Đối xứng


... Còn tiếp....
 

lekhanhduy

Phượt thủ
Ba ngày ở Bavaria, tôi đã di chuyển hơn 700km bằng tàu lửa trong vùng mà có lẽ hơn hai phần ba quãng đường là đi qua những vùng nông thôn nơi đây. Và dù thường xuyên bị bao phủ bởi bầu trời đầy mây xám kịt hay những cơn mưa trắng xóa, nguyên nhân chính lôi kéo tôi đến đây đã không hề làm tôi thất vọng. Có những nơi dù nhìn thấy không dưới hai lần trong ba ngày, nhưng mỗi lần đi ngang dường như tôi đều phải nín thở và ngắm nhìn không chớp mắt để không lỡ giây phút nào. Đó là những đồng cỏ xanh rì hay những cánh đồng hoa cải vàng rộm trải dài trên những ngọn đồi mênh mông, mà điểm dừng là những cánh rừng thông đen nhọn hoắc xa tít tắp, dựa lưng vào những ngọn núi phủ tuyết trắng của dãy Alps. Đó còn là những ngôi làng nhỏ xíu nổi bật lên giữa những cánh đồng bao la với màu trắng của tường, đỏ của mái ngói, nâu của gỗ ốp và mái chóp nhọn hoắc của tháp chuông nhà thờ duy nhất trong làng. Là những con đường làng trắng tinh, nhỏ xíu đi từ trong những ngôi làng, cắt ngang cái màu xanh mênh mang của cỏ và dường như dẫn đi đến vô tận. Thỉnh thoảng, bên những con đường gần như trơ trọi đó, tôi lại bắt gặp một bóng cây lẻ loi bên đường che bóng cho một băng ghế bằng gỗ. Lúc đó, tôi thực sự chỉ muốn mình không đang di chuyển trên tàu, mà là người lữ khách đang đi bộ trên con đường làng và ghé nghỉ chân bên băng ghế dưới tán cây kia. Đơn giản nhưng lại lột tả tột cùng sự cô đơn nhưng yên bình và thơ mộng. Tôi cũng không quên được hình ảnh một cụ già đi dạo trong sớm ban mai trên đường làng cùng chú chó cưng giữa cái mênh mông của đồng ruộng và xa xa là dãy Alps mờ sương che phủ. Hay là tuyến đường sắt cổ kính xuyên núi từ Freilassing đến Berchtesgarden đã cho tôi được chiêm ngưỡng những cánh rừng và thung lũng hùng vĩ, diễm lệ và thơ mộng trên biên giới Đức-Áo. Tiếc rằng những khoảng khắc ấy tôi chỉ có thể chiêm ngưỡng và rung động chứ không kịp ghi lại bằng hình ảnh.

Những hình ảnh điển hình dễ dàng bắt gặp khắp vùng Bavaria-Alps nhưng không phải nơi đâu cũng có (đây cũng là nguyên nhân chính cuốn hút tôi đến đây)




Tôi cũng đã có dịp đi thuyền trên hồ Kognissee, hồ nước ngọt sâu thứ ba của Đức và cũng là hồ nước tự nhiên sạch nhất của quốc gia này. Ngồi trên thuyền đi trên mặt nước xanh trong như ngọc, soi bóng những đỉnh núi bao phủ bởi thông xanh bạt ngàn, lắng nghe tiếng kèn một khúc dân ca Đức vang vọng khắp thung lũng của hồ là những giây phút mà người ta dường như phải nín thở để cảm nhận rõ nhất những nhịp điệu của thiên nhiên. Hôm tôi đi, thời tiết ở hồ khá xấu vì mây nhiều và mưa. Nhưng điều đó không hề làm hồ mất đi vẻ đẹp của nó. Mây lưng chừng núi, sà xuống cả mặt hồ tạo nên một khung cảnh bồng bềnh và mơ màng. Cơn mưa kéo qua trắng xóa, che mờ bến thuyền vào một chiều vắng khách là thứ dễ gây nao lòng tư hương cho bất kỳ kẻ tha phương nào.

Hồ Konigssee trong xanh như ngọc


Một góc yên bình bên hồ Konigssee


Nhà thờ St Bartholoma trong một chiều mưa, mây trôi bềnh mồng


Và bến thuyền vắng khách một chiều mưa


Và tất nhiên, ba ngày ở Bavaria cũng cho tôi một số cảm nhận về những con người mà theo tôi là thô ráp, thẳng thắn và thực dụng bậc nhất này. Hoàn toàn trái ngược với sự mềm mỏng của người Pháp, người dân ở Bavaria sẵn sàng viết thẳng những từ ngữ như “ghê tởm” để chỉ chuyện ói mửa của khách hay kiểu “chúng tôi là chủ, chúng tôi có quyền” trên nội quy của nhà nghỉ. Ở đây, đôi lúc tôi cũng cảm thấy áp lực vì không biết khi nào mình sẽ chuyển từ một người đang được tôn trọng thành một kẻ bị tống ra đường vì vô tình vi phạm một luật nhỏ nào không. Có lẽ chính những đức tính này giúp họ duy trì được nền kinh tế ổn định bậc nhất châu Âu những năm qua. Nói như vậy không có nghĩa là với người Đức lúc nào cũng căng thẳng như vậy. Tôi cũng đã có một cuộc nói chuyện chớp nhoáng khá vui và cởi mở với một anh thanh niên người Đức ở ga tàu hay được gợi ý cứ bốc tay mà ăn gà quay thoải mái chứ không cần dùng dao hay nĩa từ một người khách lớn tuổi ngồi ăn chung. Vâng, có lẽ thẳng thắn, thoải mái nhưng kỷ luật mới mô tả đúng tính cách người Đức theo cách nhìn của tôi.

Ba ngày trải nghiệm xứ sở Bavaria chớp nhoáng nhưng cũng đầy cảm xúc. Vẫn còn đó rất nhiều luyến tiếc vì chưa đến được những nơi mong muốn vì lý do thời tiết. Nhưng những gì đã qua cũng đủ để tôi cảm thấy thỏa mãn những gì mình hằng mơ ước và hiểu rằng bản thân thật may mắn khi làm được điều đó. Tạm biệt Bavaria trong sự vội vã và tự nhủ rằng nếu vẫn còn cơ hội, tôi sẽ lại đến đây vào những ngày đẹp hơn. Đơn giản vì với tôi, vùng đất này đáng để trải nghiệm nhiều hơn một lần.
 

hanhlethi

Phượt thủ
Mình sẽ có vài ngày trải nghiệm ở đây. Cám ơn bài viết rất hay và hữu ích của bạn. Mấy cái hồ đẹp thật.
 

hongmaruko

Phượt tử
Mình cũng vừa đi chơi ở Bavaria tuần trước. Nhưng chủ yếu là ở Munich. Đã lượn lờ 2 cái lâu đài Neuschwanstein và Hohemschwangau, rứt thích ngắm Neuschwanstein, hồ Alpsee và dãy Alps từ lâu Hohemschwangau. Cơ mà ko có ảnh đẹp như của bạn Lekhanhduy. Mình cũng thích thích thích ngắm những ngôi nhà và hostel ở đây. Như cái này này.

Rồi cái Botanic garden đầy hoa nữa chứ. Chẹp.

Bạn Duy có ăn chơi ở Munich ko? Thấy bạn bảo lượn 700km trong 3 ngày ở vùng này thấy ớn độ phượt của bạn quá :D, phượt khoẻ thế :p.
Lần đầu tiên mình đến Munich và cũng là lần đầu tiên sau 8 tháng ở Đức mình mê ... uống bia (beer). Bữa sáng với weisswurst, weissbier là xúc xích trắng và bia trắng đặc sản Munich thiệt là phê á.

Hì hì, tự dưng comment sa đà.
P/S: mùa này trên đường đi gặp rất nhiều cánh đồng cải vàng ngút ngàn, đẹp lắm mà ko có cái ảnh nào ra hồn. Bạn Duy có ảnh nào ko?
 
Last edited:

lekhanhduy

Phượt thủ
Chào hongmaruko, Munich thì mình cũng không ăn chơi nhiều. Mình có dành một tối ăn gà quay và uống bia ở nhà hàng AugustinerBrau - là chỗ sản xuất bia cổ nhất và cũng được nhiều người khen là ngon nhất Munich :D. Còn các cánh đồng hoa cải tiếc là mình không chụp được tấm nào ra hồn vì ngồi trên tàu di chuyển nhanh quá nên ảnh bị mờ. Sáng hôm cuối cùng mình định đi dạo vùng nông thôn để chụp thì mưa gió tầm tã :p.
 

hongmaruko

Phượt tử
Mình cũng có 1 hôm uống bia của Augustiner am Platz, nói chung là tự dưng thành bợm nhậu. Hôm đầu đến nó có buổi bắn pháo hoa mừng springfest kiểu cũng Oktoberfest thu nhỏ ấy, thế mới biết cái không khí uống bia của dân nơi đây, toàn cốc 1l mà chiến @___@. Hôm cuối về cũng bị gặp mưa. Đang định bon chen phi ra ngắm sông Isar chứ, tiếc hùi hụi :(.
 

doun

Phọt gia
Phong cảnh tuyệt đẹp bác nhỉ?
Nhà em lượt phượt Á, Phi cũng tương đối rồi nhưng Âu, Mỹ thì Bác chưa đồng ý cho đi. Qua ảnh như thế này em thấy hình như ở các nước Âu, Mỹ, Nhật mỗi một centimet vuông đất đều có sự bàn tay chăm chút của con người, ngay cả những cái cây dại giường như cũng mọc ở những nơi hợp lý.

Thanh kiu những chia sẻ của bác.
 

Mee

Phượt tử
Bavaria rất đẹp nhưng mình không thích ẩm thực Đức, ngoại trừ Brezel (không biết viết đúng không nhỉ? Cái bánh mì vòng í) và xúc xích cà ri (currywurst)
 

khanhduy87

Phượt thủ
Ngẫu nhiên là bác chủ topic lại trùng tên với mình. Cũng xin được góp vui 1 bức ảnh mình chụp trong chuyến đi đến Munich cách đây 2 năm!