What's new

Châu Á trong bàn tay

nguyenhuytam

Phượt thủ
Tôi đã mang ba lô và bước đi một mình trên những cung đường Châu Á. Và tôi muốn chia sẻ cùng các bạn. Những bài viết, những điểm đến không có gì mới mẻ, nhưng nó được nhìn qua lăng kính cá nhân, hài hước, rùng rợn, liều mạng, lãng mạn... Những cung đường lần lượt xuất hiện là Bangkok, Campuchia, Hongkong, Hà Khẩu, Malaysia, Phuket, Chiang Mai, Singapore, Indonesia... Rồi tôi lại còn tiếp tục một mình đi, những Myanma, Lào, Ấn Độ, Hàn Quốc, Nhật... Con đường vẫn còn dài, nhưng đôi chân thì chưa thấy mỏi...

[Hà Khẩu - Trung Quốc] Những kinh nghiệm đau thương

Sau những ngày lang thang một mình một ngựa ở Sapa, vào một buổi sáng như mọi ngày, tôi thức dậy, rời khỏi Biển Mây và đi bộ xuống chợ ăn sáng và ngắm Sapa sáng sớm. Một buổi sáng yên bình của phố núi nhưng có nhiều mây đen. Trời này ở lại cũng không thể đi xuống làng bản. Tôi phân vân không biết có nên ở lại Sapa nữa không vì dù sao tối cũng phải xuống Lào Cai đi tàu lửa về Hà Nội. Có nghĩa nếu rời Sapa sáng nay, sẽ có thời gian đi lòng vòng Lào Cai, ghé nhà Ngân và... 1 ý tưởng lóe lên: Đi Trung Quốc :))

Một anh xe ôm chờ khách trước của Cty du lịch Sapa, hỏi đi đâu thì đèo đi. Đèo chứ ko phải chở nhé, người Bắc dùng từ thế. Tôi hỏi: Giờ này có xe từ Sapa về Lào Cai không anh? - Không có đâu, phải chiều cơ. Hay đi xe ôm không? Tôi hỏi bao nhiêu: Trăm tư. Tôi suy nghĩ nhanh trong tích tắc rồi gật đầu. Thật ra tôi không thèm tìm hiểu lại là có xe khách đi Lào Cai hay không, vì trong bụng đã định sẵn sẽ đi bằng xe máy để chụp hình. Vì đoạn lên Sapa thấy đường cũng trơn láng lắm. Khi check out khỏi Biển Mây thì trời tối sầm và mưa xối xả. Nhưng một khi lòng ta đã quyết thì trời mưa cũng mặc trời mưa.

Trên đường đi, mưa lất phất nhưng khung cảnh thì cứ đẹp mê hồn. Trùng trùng núi non và những bản làng dân tộc. Cây cối xanh mướt trong cơn mưa phùn buổi sáng như một bức tranh màu xanh đến nao lòng...

Tôi đến Lào Cao vào giữa ngọ, bảo xe ôm chở thẳng đến Cửa khẩu Quốc Tế Lào Cai để đi Trung Quốc. Một đám cò bay ra hỏi tôi đi không tụi nó dẫn đi khỏi làm thủ tục mắc công. Tôi nói KHÔNG! Tôi sải những bước dài tự tin vào nhà ga cửa khẩu như 1 thí sanh đi thi siêu mẫu, tiến đến bàn làm thủ tục. Em gái nhỏ nhẹ: Anh đi mấy người? Tôi trả lời nhỏ nhẹ không kém: Một người! Em í trợn tròn mắt nhìn tôi từ đầu tới chân giống như tôi là sinh vật lạ. Sau này mới biết là mấy em này chỉ thích làm khách đoàn, đông người. Còn khách lẻ thì làm lắc nhắc, mệt! Và em gái này cũng là nguyên nhân gây ra đau khổ cho tôi sau đó. Em chỉ tay 1 anh cò đứng bên ngoài: Giờ tụi em hết giờ làm việc rồi, hay anh đi với cò bên ngoài đi. Cũng an toàn lắm! Anh cò được dịp chạy vô dắt tôi ra. Vì tôi quá tin người nên đời tôi đã lỡ...

Tôi nói nhanh: Không đi chui và đi bằng đường đò đâu. Nguy hiểm lắm. Nói thì nói vậy chứ có tưởng tượng được nó là cái gì đâu, chưa có kinh nghiệm mà lại. Anh cò cười hề hề: Ơ hay, ai lại đi chui bao giờ. Đi bằng tiểu ngạch là đi bằng đường khách nhỏ hơn mà thôi. Leo lên xe đi, anh chở chú mày đi. Khỏi lo, anh bao hết! Tôi ngồi sau xe honda của anh cò, mặc ảnh chở đi đâu cũng không biết nữa. Tôi đang nghĩ đến 1 con đường nho nhỏ đi qua biên giới, có nhiều cây xanh và có mấy anh bộ đội biên phòng đứng gác. Mấy anh biên phòng sẽ hỏi tôi: Đi qua đó làm gì? Tôi nói: Du lịch. Mấy ảnh hỏi tiếp: Đi bao nhiêu người? Tôi nói: Một người. Và cái mặt ra vẻ sành đời lắm. Mải mê với cái suy nghĩ đẹp đẽ ấy, đến khi anh cò thắng xe cái kịt. Tôi ngước nhìn lên. Ô hay, không có anh biên phòng, không có cái cổng xinh xinh be bé. Mà chỉ có 1 cây đa và 1 con đò bé xíu trên con sông cũng bé tẹo. Trời ơi má ơi... Trong đầu tôi chỉ có 2 từ: VƯỢT BIÊN. Trước khi đi Ngân có dặn là coi chừng đừng có đi đò. Lỡ leo lên lưng cọp rồi, mà nếu không đi bằng cách này thì đi bằng cách nào bây giờ? Mà cách này thì có làm sao? Hồi xưa đi Mùa hè xanh lội sông bủm bủm mỗi buổi chiều. Máu khám phá nổi lên, dẫn dắt toàn bộ hành động. Sau khi lằng nhằng với anh cò vài câu thì cũng leo lên đò. Bên kia sông là đất Trung Quốc, thị trấn Hà Khẩu. Sau khi thỏa thuận giá cả, anh cò gọi điện qua bên kia, gọi 1 anh xe ôm chờ sẵn để đón tôi, còn anh cò quay lại cửa khẩu chính để qua Hà Khẩu. Và hẹn gặp anh cò bên đó.

Tôi được một ông già đưa qua đò, leo lên bờ và có 1 anh xe ôm chờ sẵn. Nói thiệt lúc đó tự dưng sợ vì anh xe ôm có râu quai nón bậm trợn, đeo kính đen, người phốp pháp, đi chiếc Wave và không biết nói tiếng Việt lẫn tiếng Anh. No way back. Thôi đành nhắm mắt đưa chân, leo lên xe ôm...

Vì là bến đó dành cho người vượt biên nên nằm khá xa trung tâm Hà Khẩu, nên xe ôm chạy vòng vèo 1 hồi qua nào nhà, nào ga tàu lửa, nào cửa sắt. Đời tôi sẽ về đâu...

Buổi trưa nhiều nắng. Nắng Trung Quốc cũng chói chang hơn nắng Sài Gòn, cộng với nỗi lo lắng khi ôm ba lô vượt biên nên mồ hôi túa ra. Cuối cùng cũng gặp lại anh cò. Anh í thong dong đứng chờ. Và anh cò dẫn tôi đi tung tăng nơi xứ người. Nơi đầu tiên: Chợ biên giới. Tôi bước vào chợ và xém chút nữa xỉu vì... khoái haha. Tầng trệt khiến tôi bị hoa mắt vì những thứ khiến tôi phải rùng mình: dao, kiếm, súng giả, lựu đạn giả, sex toy, quần áo lót sếch xy... Các em gái đon đả mời chào. Tiếng Việt lẫn trong tiếng Tàu í ới. Nhưng phần lớn là người Việt qua bên này làm ăn. Thấy tôi đi với anh cò thì ai cũng biết nên chào mời bằng tiếng Việt rành rẽ. Đi 1 vòng chợ coi cho biết, và đang đi bồng nghe tiếng mút chuột í ới. Tôi dừng lại, định thần lại và quay quẩn nhìn xung quanh. Anh cò cười cười, chỉ lên trên lầu. Và ô kìa, trên lầu, đứng dọc ban công chợ là khoảng vài chục em áo dây áo ống đang chu mỏ mút chuột khí thế...


Thì ra ở đây gái mại dâm hoạt động công khai và hợp pháp, trong phạm vi khu chợ. Sau này nghe có người kể là chỉ cần lên cầu thang là sẽ bị kéo vào trong lột hết đồ. Có chống cự cũng không được. Tôi thầm nghĩ: Chết cha, dù sao mình cũng là Hoa hậu thân thiện kiêm Nghệ sỹ ưu tú, nếu bị paparazzi chụp ảnh rồi đưa lên facebook thì còn gì là hình ảnh, nên mình kêu anh cò mau mau chuồn khỏi nơi u ám này, sau khi đã hỏi giá 1 lần haha. Nếu bị chụp hình trong đây, thế nào cái tít báo cũng là: Hoa hậu thân thiện đi làm từ thiện ở nhà thổ, hoặc Nghệ sỹ ưu tú Kim Tâm: Con đường trở thành trai gọi, hoặc Có hay không chuyện Hoa hậu thân thiện đi tìm vui nơi đất khách? Nghĩ tới đó đã thấy tởm heo lắm rồi...

Đi ra ngoài, hít thở không khí trong lành và anh cò dẫn tôi đi mua sắm linh tinh. Đồ đạc nhiều vô số và rẻ vô cùng. Chúng tôi thuê 1 chiếc taxi đi quanh thị trấn Hà Khẩu. Taxi đang chạy tự nhiên dừng lại, xí xô xí xào với 1 người ngoài đường rồi người đó nhảy lên xe. Tôi hỏi anh cò: Gì kỳ vậy? Ảnh mới nói là thằng kia xin đi quá giang 1 chút. Ngộ, lấy tiền của tôi rồi cho người khác quá giang là sao, nhưng không dám có ý kiến gì, sợ nó quánh phù mỏ má dòm không ra hoặc nó vứt ra đường không tìm thấy đường về quê hương. Biết thân mình đi vượt biên, không hợp pháp nên chọn giải pháp im lặng và ngắm cảnh thôi^^

Mà đời nào có yên, sóng gió còn bủa vây cho một con người khốn khổ nhưng ham vui. Sau khi đi một vòng mỏi chân và đói bụng, tôi quyết định kiếm chút gì ăn. Anh cò dẫn vô 1 quán ăn bình dân, cũng sạch sẽ. Trong đó có rau tươi, cá gà heo tá lả... Tôi cũng tiết kiệm nên gọi đồ ăn như sau: Một dĩa gà xào be bé, một dĩa mồng tươi xào bé xíu, 1 dĩa đọt mướp nấu canh y như trụng vô nước sôi, 1 tô cơm trắng và 2 chai Pepsi. Tôi mệt thấy cha vì đi bộ, có ăn được cái gì đâu. Anh cò ăn khí thế. Và khi tính tiền, chủ quán bấm máy tính ra tiền Việt mà tôi mém xỉu: 1.200.000 VND, có nghĩa là 1 triệu 2 trăm ngàn đồng cho nhiêu đó thức ăn. Tôi muốn chửi thề quá rồi nhưng dặn mình là không nên, có chuyện gì cũng chết. Cũng không dám gọi cảnh sát, không dám la làng, nói chung thân phận vượt biên nên không dám làm gì cả. Lúc đó mới quay sang anh cò: Sao mắc dữ vậy? Có lộn không? Anh cò thản nhiên trả lời: Sao lúc nãy không trả giá? Giờ ăn vô bụng rồi còn nói gì nữa. À há, cháy nhà mới lòi mặt chuột. Từ giờ trở đi sẽ không gọi là anh cò nữa, mà gọi là thằng cò khốn nạn hic. Tôi nói bằng tiếng Anh, là mắc quá. Mày tính lại đi. Thằng cò làm như vô can, không nói 1 tiếng mặc dù tiếng Trung Quốc của nó nói như dân bản địa. Giờ thì tôi hiểu ra câu chuyện rồi nên tự mình xoay sở thôi. Cá đã nằm trên thớt rồi, hãy xử em đi, chiên em đi, kho em đi... Tôi cũng giả bộ giận dữ lắm, xua tay khí thế, xong con chủ quán tính qua tính lại, rồi quyết định số tiền là 667.000 VND. Mồ hôi ướt trán mặc dù đang ngồi trong máy lạnh. Có khi nào con bỏ xác nơi xứ người không ta? Nghi lắm, vì thằng cò giờ đã thành 1 kẻ lừa đảo quá chuyên nghiệp.

Tôi chấp nhận trả số tiền kia và khi ra khỏi quán, tôi nhìn thằng cò như kẻ thù. Tôi nói: ĐI VỀ! Tôi sợ lang thang 1 hồi rồi xảy ra tiếp những chuyện không hay khác. Và tôi bám theo thằng cò sát gót. Tôi sợ nếu bị bỏ lại là coi như xong, làm sao mà về được. Tiếng Trung thì không biết, lại đi vượt biên, nhờ cậy cảnh sát thế nào được. Thằng cò đi trước, tôi đi sau và nhanh chóng rời khỏi hiện trường. Khi xe ôm đưa tôi tới bến phà, tôi biết cơ hội mình còn sống khá cao, nhưng chưa chắc 100% vì vẫn còn bên đất Trung Quốc. Rồi khi run run bước xuống đò, tôi mới thở phào vì mình đã thoát. Cây đa Việt Nam đây mà, đất nước Việt Nam mà đây, tôi run run lên bờ trong lòng vui sướng và yêu quê hương quá độ. Thằng cò xuất hiện, tôi nhìn nó như nhìn kẻ thù, nhanh chóng trả tiền rồi đi bộ kiếm xe ôm quay lại ga Lào Cai. Trời chiều, sắp đến giờ quay lại Hà Nội...

Nếu bạn hỏi tôi có sợ không? Tôi sẽ nói có. Nhưng nếu hỏi tôi có thích không? Tôi cũng sẽ nói có. Tôi thích những trải nghiệm thú vị, mới lạ trên những con đường tôi đi qua. Những người tốt, người xấu trên đường cho tôi những cái nhìn thực tế về cuộc sống. Cuộc sống vốn không hoàn hảo nên tôi cũng không trông chờ những sự hoàn hảo. Nhưng tôi đã có những kinh nghiệm, và tôi đã chia sẻ với các bạn. Những chuyến đi không thể nào quên...


Tháng 7/2011
 
Last edited:

lambanghieu

Lão Lang Băm
Re: Hành trình một mình vượt biên du lịch sang Trung Quốc

Bài viết cũng hay đấy. Tuy nhiên theo suy nghĩ của em nó không phù hợp lắm khi bạn đưa những hình ảnh buôn bán bên TQ lên. Nó sẽ không tốt tí nào đâu bạn.
 
Last edited by a moderator:

mat kieng

Phượt nhí nhố
Re: Hành trình một mình vượt biên du lịch sang Trung Quốc

Lúc trước cũng có 1 lần vượt biên trái phép qua TQ 1/2 ngày ở Hà Khẩu, tuy vượt biên bằng đò nhưng đi với 40 mạng người nên ko vấn đề gì... mất khoảng 3000 đồng việt nam để qua đò( cách đây nhiều năm), nhớ lại thích thích, mà lúc ấy nhìn TQ hoành tráng bấy nhiều, thì VN mình lè té bấy nhiêu.... ko biết giờ có thay đổi ji ko??,,, mấy người ở biên giới là ghê ghớm nhất....lừa là chuyên nghiệp, bà con chú ý..Hết
 

kub4undre

Long Ruồi
Re: Hành trình một mình vượt biên du lịch sang Trung Quốc

Vượt biên trái phép mà như bạn thì cũng hơi liều chẳng may nó có làm gì mình thì cũng chẳng biết kêu ai. Thà mất tiền làm giấy thông hành còn hơn, lời khuyên cho bạn là ko nên dại dột như thế vì cò bây giờ tinh vi và thủ đoạn lắm, chúc mừng bạn an toàn và có những trải nghiệm thú vị (BB)
 

vchi280

Phượt thủ
Re: Hành trình một mình vượt biên du lịch sang Trung Quốc

Văn phong bác này nghe hài hước ghê, tiếp tục phát huy nhé bác :D.
 
Last edited by a moderator:

luongthanh68

Phượt thủ
Re: Hành trình một mình vượt biên du lịch sang Trung Quốc

Cám ơn những thộng tin bổ ích của bạn. Có dịp chắc cũng làm một chuyến hồi hộp như bạn.
 

fashionfurniture

Phượt thủ
Re: Hành trình một mình vượt biên du lịch sang Trung Quốc

Hi, cái vụ đi Hà Khẩu bằng đường tiểu ngjach thì cũng bình thường mà, đôi khi thử cái cảm giác vượt biên k hợp pháp chút cho nó lạ. Chứ thực ra, biên phòng cả 2 bên nó biết hết ấy mà ( có % cắt lại đấy ). Có điều, đi tiểu ngạch hay bằng giấy thông hành, thì tuyệt đối đừng có nhờ cò lả gì hết, nó chém đủ kiểu luôn ( giấy tờ thì đắt, làm đủ loại k cần thiết ), nhất là sang bên HK, nó dẫn mua đồ, rồi dóng gạch, và nhất là ăn uống thì thôi rồi, nó phím bọn bán hàng hết. Giờ HK cũng k còn vui và nhiều hàng như hồi trước, khéo còn thua cái chợ Cốc lếu bên mình, thích thì lượn chút thôi.
 

nguyenhuytam

Phượt thủ
Re: Hành trình một mình vượt biên du lịch sang Trung Quốc

Cám ơn các bác rất nhiều đã dành thời gian đọc bài viết đầu tiên của em trên phuot.vn. Em sẽ cố gắng cày cuốc thật nhiều, để dành tiền đi chu du để viết thêm nhiều bài khác.
Mà nói thật chuyến đi TQ lần đó vẫn còn nhiều kỷ niệm, các bác có đi thì chớ dại như mình nhé. Theo kinh nghiệm thì nên mua 1 tour từ phía VN rồi sẽ được dẫn đi an toàn. Không nên tự thân vận động như mình dễ rơi vào cạm bẫy :)
 

nguyenhuytam

Phượt thủ
[Thái Lan] Vườn Phật Ayutthaya







Nếu hỏi tôi Thái Lan có gì hấp dẫn, thì tôi xin thưa không phải Bangkok náo nhiệt, không phải sex-tour không điểm dừng, cũng không phải shopping từ sáng đến tối mà chính là những ngôi chùa 2 bên bờ sông Chao Praya, là tín ngưỡng tôn giáo mà tôi chưa bao giờ thấy ở nơi khác, và hơn hết, là nơi ấy - Ayutthaya linh thiêng huyền bí.

Từ Hua-lumpong Station, tôi lên xe lửa đến Ayutthaya, một thành phố cổ, một vương triều đã ngủ yên, một di sản văn hóa thế giới từ tháng 11/1991. Đầu tiên, tôi muốn nói tại sao tôi lại say mê nơi này đến vậy. Tôi bị mê hoặc từ những tấm ảnh của V trong thời gian V công tác tại Bangkok và thường xuyên đến Ayutthaya. Một khung cảnh vừa tráng lệ vừa cổ kính, vừa mênh mông vừa kỳ bí, vừa thanh thản vừa bình yên...

Cách Bangkok 76km và có thể đi bằng bus hoặc train, nhưng tôi chọn cách đi train chợ với giá đổi ra khoảng 8 ngàn tiền Việt, mở tung cửa và băng băng qua những cánh đồng lộng gió. Trong đầu tôi hay nghĩ: A, tàu đang tới Phan Thiết, hoặc Phan Rang... vì khung cảnh bên ngoài giống như vậy. Cũng thân quen với những đồng lúa, những cánh đồng khô cháy, những chiếc xe máy đủ loại. Nhóm đi 4 người, tôi đi một mình và 3 người bạn Việt Nam quen trên máy bay. Tiếc là anh bạn người Mỹ không đến kịp nên thể đi cùng, nhưng cũng nhớ dặn tôi chụp thật nhiều ảnh. Tôi ngồi im lặng không nói chuyện, nhìn ra khung cảnh bên ngoài, thỉnh thoảng giơ máy ảnh lên chụp. Đi chung cho có bạn nhưng tôi cũng ít trò chuyện, thật ra tôi không muốn bị ảnh hưởng cảm xúc từ người khác.

Chúng tôi đến khá trưa. Nắng dọi thẳng trên đầu. Nhưng cái háo hức khám phá thì không có gì cản nỗi. Một người phụ nữ Thái hỏi chúng tôi: Bạn đến từ Việt Nam hả? Tôi ngạc nhiên hỏi lại: Sao chị biết? Thì họ trả lời là họ nghe được chữ "Ăn cơm" của chúng tôi trao đổi với nhau. Chúng tôi cười. Thì ra đã có nhiều người Việt đã đến nơi này. Sau khi thăm dò các phương tiện di chuyển, chúng tôi chọn cách đi bằng tuk tuk để tránh cái nắng mùa hè như lửa. Chúng tôi thuê 1 chiếc tuk tuk và chọn những nơi mình sẽ tham quan.

Và tôi đã thật sự choáng ngộp trước khung cảnh nơi này. Tôi bấm máy liên tục. Tôi cũng thích được chụp hình, nhưng trước khung cảnh này, chỉ muốn chụp thật nhiều những gì có thể bị phai mờ trong trí nhớ. Tôi leo lên rất cao chụp xuống, tôi quỳ xuống rất thấp chụp lên và để cho tâm trí mình đi xa thật xa... Hơn cả những gì tôi tưởng tượng, đây chính là 1 thành phố vĩ đại đáng đặt chân đến 1 lần.

Và tôi muốn rơi nước mắt...

Tôi thấy mình quá nhỏ bé trong cái thế giới bao la và tĩnh lặng này. Và quan trọng hơn, tôi đã đến được đây. Nơi mà trước đó tôi đã vẽ bằng những hình ảnh của V và tìm trên internet. Tôi đang ở đây, chạm tay vào những viên gạch đỏ, chạm tay vào những bức tượng Phật không có đầu, chạm tay vào những dấu ấn thời gian còn nguyên vẹn. Chỉ muốn cả ngày được đạp xe đi trong công viên rộng lớn, dưới những cây táo cổ thụ và những bóng râm che mát những ngôi đền chở thời gian. Những pho tượng Phật âm u huyền bí, cao lớn và uy nghi...

Chúng tôi di chuyển nhiều giữa trưa để kịp chiều về. Mồ hôi ướt áo nhưng không mệt, vì mỗi nơi mỗi vẻ và cần ghi lại trong trí nhớ. Và đây là những tấm hình tôi chụp lại:

Cổng trời Trầm mặc
Buổi chiều trên White Pagoda...
Vườn Phật
Đầu tượng Phật bị thân cây theo thời gian bao phủ...


Buổi chiều, chúng tôi đón chuyến bus cuối cùng về lại Bangkok. Xe đông người. Tôi nhìn ra ngoài cửa kính, những tượng Phật thẫm trong bóng chiều chạng vạng, những ngôi chùa ẩn mình trong những tán cây rộng bị bóng tối nuốt từ từ. Tôi ngạc nhiên về những gì mình vừa trải qua. Trước đó một chút thôi, tôi đã suy nghĩ không biết khi nào tôi có cơ hội đến được nơi này. Và tôi đã ôm ba lô lên đi đến một quốc gia khác, lên tàu hỏa đến một tỉnh khác, thu nhận trong tầm mắt những điều thật khác. Ừ thì cứ đi đi, rồi sẽ tới...
 
Last edited by a moderator:

lambanghieu

Lão Lang Băm
Re: Hành trình một mình vượt biên du lịch sang Trung Quốc

Bạn có gặp phải 2 thằng cò ngồi dưới bến thuyền không vậy? Lúc mình qua không gặp nó. Lúc về thấy 2 thằng ngồi dó đòi tiền của mình. Ấy chà láo nhỉ tính múc luôn 2 thằng đó nhưng nghĩ thôi thì biết đâu nó có súng. Đoàng 1 cái có mà đi chầu ông vãi. Đành nhịn nó vậy lên thuyền qua bến đò ngồi làm cốc trà đá mới biết đó là tụi đầu gấu của hải quan tàu khựa ra đó thu tiền & ăn chia. May quá mình không làm càn chứ không thì... Mình cũng đi xuyên việt và qua đó rồi nhưng mình không chia sẽ cách vượt biên & mua bán những gì bên ấy. Hiện tại mình đang viết bài tại box Xuyên việt anh em ghé xem nhé!