What's new

[CK] Đi qua ngày cuối năm

Bạn có bình chọn cho bài Chung khảo của zhou không?

  • Votes: 28 93.3%
  • Không

    Votes: 2 6.7%

  • Total voters
    30

zhou

Phượt thủ
+ Nick thành viên: Zhou
+ Địa chỉ email và số điện thoại: suncity2680@gmail.com , ĐT 0914361272
+ Tên bài dự thi: Đi qua ngày cuối năm
_________________________________
Đây không phải là một hành trình trọn vẹn, chỉ là những ghi chép trên đường hai lần vượt Mã Phì Lèng .

Chúng tôi dừng chân ở Mã phì Lèng _ Hà giang khi trong đầu vẫn còn cảm giác lâng lâng của phiên chợ cuối năm , Mỗi lần dừng chân ở đây là mỗi lần choáng ngợp trước núi và sông .
Mã Phì Lèng lúc nào cũng thế , lộng lẫy và oai hùng … Dòng sông Nho Quế dưới lũng sâu bốn mùa nước xanh biếc vọng lên tiếng nước chảy ào ào không mệt mỏi , Những con đường ôm vào sườn núi quấn quýt như dải khăn đội đầu , bao la quá …

-Tớ ước được chạm tay xuống dòng Nho Quế …(Và nếu không có sự giàng buộc nào có lẽ tôi còn ước thêm mình có thể có thêm một đôi cánh để bay vào khoảng không trước mặt ) Tự do quá …

-Tại sao không ? chúng ta sẽ đi Săm Pun ..Bạn tôi quyết định rất nhanh

Đã vài lần đến Hà Giang ,nhưng trong tâm trí tôi Hà giang là Mèo Vạc, Đồng Văn , Lũng phìn , Lũng Cú . Săm Pun một cái tên là lạ …mà đọc đi đọc lại cứ vang vang trong đầu .

Ở đâu ?

Săm Pun chẳng xa , chỉ là bờ bên kia của sông Nho Quế . Bạn tôi chỉ tay.




Bên kia là Săm Pun


Chúng tôi đi men theo con đường Hạnh Phúc rồi rẽ xuống dòng Nho Quế Nhằm hướng Săm Pun , Con đường uốn lượn theo từng thế núi vòng xuống dưới thung , xuống dưới sâu này cỏ cây bỗng chợt xanh và căng tràn sức sống, Hôm nay là một ngày nắng , Một ngày mùa đông khác thường trên miền đất sương mù và băng giá ,những mái nhà yên bình lạ bên dòng sông xanh vời vợt …




Những mái nhà yên bình dưới thung sâu


Chọn một mỏm đất bằng phẳng bên chiếc cầu sắt bắc qua dòng sông , chúng tôi ngả café ra đun, thêm một vài bản nhạc bập bùng cả một khúc sông . Trời thật lạnh thật trong , cái lạnh trong vắt của vùng cao mà hít căng vào lồng ngực dường như vẫn còn chưa đủ . Dòng sông mùa cạn mềm mại hiền hòa và rất ấm.Thử chạm tay xuống dòng sông mà ngửa mặt lên nhìn dãy núi và bầu trời cao vời vợt , vừa nãy tôi đứng ở trên kia và giờ đây tôi đúng là con ếch vừa đi xuống đáy giếng , một con ếch đang vui và hạnh phúc với một điều ước của mình .



Chạm tay vào điều ước :)




Và bạn gì ơi , giấc mơ vội chiều nay có đẹp ?
 

zhou

Phượt thủ
Re: đi qua ngày cuối năm

Săm Pun vời vợi mây trời “ dường như tôi đã đọc này ở đâu đó , và giờ đây đường lên Săm Pun đang thử thách tay lái của người tài xế .Chỉ thấy dốc là dốc , dựng đứng và khúc khuỷu .Bạn tôi khẳng định đường lên Săm Pun đã được cải thiện rất nhiều , nhưng tôi vẫn tin rằng đó là con đường đi đến những tầng mây , Săm Pun vốn vẫn nổi tiếng là miền đất thời tiết khắc nhiệt , hôm qua nước còn đóng băng cơ mà ..



Núi ở đây nhọn hoắt lô xô như những ngón tay in trên nền trời , đường vẫn đang được làm và kéo dài ra mãi . Con đường này sẽ dẫn ta đi đến đâu ? những em bé chúng tôi gặp bên đường dường như đứng sẵn để “ đón ô tô “ đưa những bàn tay bé xíu vẫy vẫy , reo hò khiến cho quãng đường chẳng còn xa ngái …



Một em bé bé tí teo ngồi trong chiếc hộp chơi bên đường

Chúng tôi dừng lại bên này con đèo , ngắm lại con đường đã qua . Bên này , bên đấy núi non choáng ngợp , mây mù che lờ mờ dưới chân mà trái tim dâng lên một cảm giác sung sướng , cảm giác mà chỉ những người đi mới hiểu được niềm vui của những con đường



Những con đường đưa ta đến Săm Pun

Bất ngờ chúng tôi gặp ngôi trường nội trú Sín Cái nằm bên đường , hôm nay là ngày nghỉ nhưng trường nội trú vẫn rất đông các em học sinh , có lẽ vì nhà xa nên các em không về nhà . Các em gái đang chơi trò đồ hàng trên một mỏm đất , đồ chơi là những vận dụng bỏ đi được các em tận dụng làm nồi niêu xong chảo ….
Sau dăm ba câu chào hỏi , giờ thì chúng tôi lăn xả vào đám cơm canh củi lửa “ bữa ăn đang được nấu hẳn rất thịnh soạn ..


Nấu cơm , nấu cơm


Tối nay ăn gì ?



Sau khi “ ăn uống “ no say , cả bọn lại nhào vào đám nhảy dây , thời gian như trôi ngược về tuổi thơ, cách đây nhiều năm chúng tôi cũng mê mải với trò quay dây thừng này, trời lạnh chơi nhảy dây rất ấm và lại vui
Chiều biên giới không buồn vời vợi như những câu hát mà rộn ràng những tiếng cười …Chúng tôi những người khách lạ tình cờ ghé qua , mới gặp mà đã vội chia tay



Ngày xưa chị nhảy dây giỏi nhất làng :)

Săm Pun đường về không còn xa vời vợi vì ở nơi đấy chúng tôi đã gặp được nhau …

 

zhou

Phượt thủ
Re: đi qua ngày cuối năm

Chúng tôi lại dừng chân ở lưng chừng Mã Phì Lèng , trời đúng là " tối mịt như đêm ba mươi " cái lạnh ở vùng cao bốc lên từ những phiến đá tai mèo xông lên từ mặt đất , từ những cơn gió vờn trong lũng núi hun hút ngấm vào da thịt , chưa bao giờ tôi khoác lên người nhiều thứ như vậy mà những bước chân vẫn run rẩy ...
Đội tiền nhiệm thông báo có thể đi xuống , với ý định ban đầu , chúng tôi sẽ tìm một nhà người dân tộc bên đường để ăn một bữa cơm cuối năm . Từ đường nhựa , chúng tôi dắt tay nhau lần xuống ngôi nhà thấp tít bên dưới , trên lưng chừng đèo .
May mắn , ngôi nhà chúng tôi chọn lại là nhà của một đôi vợ chồng người Mông .... Chủ nhà hơn 48 tuổi , đang cùng gia đình nấu bữa cơm tối .
Có lẽ người dân tộc không ăn tết tây , nên trên bếp chỉ duy nhất một nồi mèn mén đang bốc hơi nghi ngút ....
Ngôi nhà nhỏ bé có đến ba thế hệ , chủ nhà ( là người kinh ) có lẽ đã ngã ngửa ra bất tỉnh khi bỗng nhiên ở đâu mọc ra mười vị khách không mời mà đến , người nào người nấyquần áo đầu tóc xộc xệch , mặt xanh như tầu lá vì đói và lạnh ( Bữa trưa đã bị bỏ qua trên đường đi :))) ùn ùn xông vào nhà
Tuy nhiên , bạn đang ở nhà người Mông và mọi thứ đều rất tuyệt . Thật đấy , người Mông vẫn được đánh giá là thân thiện và thật thà nhất mà...
Sau phút ngỡ ngàng và làm quen với bóng tối của bóng đèn điện bằng tóc đỏ duy nhất và ánh sáng hắt ra từ bếp lửa , được ngôi nhà bằng đất che chắn cho những cơn gió lạnh , đám người kinh bắt đầu hoạt bát trở lại ( thực tế là tăng động trở lại một cách nhanh chóng ).
Chúng tôi xin phép chủ nhà được cùng chuẩn bị bữa cơm tất niên .. ,thức ăn chúng tôi mang theo cũng chẳng có gì nhiều , một cái bánh trưng , một cân giò tai được chuẩn bị bởi Mẹ của một bạn trong đoàn , xúc xích đức, gói xôi ăn dở , mì tôm và nước đào ....thêm một âu xalat rau . thập cẩm nhưng rộn rã kinh khủng , mỗi người một việc .. Chủ nhà cũng chóng mặt vì những yêu cầu " khi thì cái nồi , khi thì cái bát ...nhoắng một cái đã bầy ra rộn ràng bên bếp lửa .
Lúc này tôi mới nhận thấy trong nhà có rất nhiều trẻ con , đứa lớn đứa bé chạy qua chạy lại và sau đó thì tôi không phân biệt được đâu là con chủ nhà , đâu là cháu chủ nhà vì chúng cứ lít nhít như nhau :)), có lẽ là do vợ đi đẻ và con dâu cũng đi đẻ , Chỉ có anh con trai là vắng mặt , hình như đi uống rượi ở một nơi nào đó , đến_giờ _ này_chưa _ về !!!

Cô con gái lớn tên là Mai, 13 tuổi rất xinh !!, thật tuyệt vời khi những đứa trẻ ở đây đều rất đáng yêu !



Chúng tôi ngồi quây quần bên bếp lửa và mời cả gia đình cùng ăn tối , người khách sáo bây giờ lại là chủ nhà , dường như anh có chút ngại ngùng với những thứ chúng tôi mang đến ...nhưng ngọn lửa ấm áp và những chén rượu Ngô ủ kỹ dường như đã xóa nhòa khoảng cách , chúng tôi là một gia đình ,đang ngồi đây quây quần và ăn một bữa cơm tất niên .....



Đó là một bữa ăn tối ngon nhất thế giới .....



Có rất nhiều câu chuyện được mang ra , tôi không nhới mọi người đã nói những chuyện gì nữa , nhưng những gương mặt , những ánh mắt thì cứ lấp lánh , rạng rỡ bên ánh lửa hồng , tôi không đoán chắc những đứa trẻ trong ngôi nhà này đều biết tiếng kinh vì bố ( ông ) của chúng thi thoảng phải phiên dịch lại ,đôi khi chỉ là những cái ra hiệu , nhìn vào mắt nhau rồi cười ....



Bon trẻ con má đỏ hồng vì trời lạnh , thích thú với kem chống nẻ , vậy là ở đây cái gì cũng có , kể cả chăm sóc da miễn phí :)




Có một sợi dây trong tâm trí tôi trùng xuống , Sợi dây vô hình nối tôi với những người thân yêu đã căng lên trong trái tim khi phải đối mặt với quyết định ai là người tôi mong muốn ở bên cạnh nhất trong thời khắc thiêng liêng nối năm cũ và năm mới ...Nếu không ở bên bếp lửa ấy có lẽ nó vẫn làm tôi day dứt ..



Vì mùa xuân sang đôi khi giản dị như những nụ cười
--------
Câu chuyện cuối năm dừng lại ở đây, Vote cho tớ điiiiiiii :)))))))
 

SaveLove

Phượt gia
Re: Đi qua ngày cuối năm

Like like,vote vote :(
Đúng đoạn hay nhất thì mình đi về :((
 

zhou

Phượt thủ
Re: Đi qua ngày cuối năm

Thế là rút kinh nghiệm dù đi với đoàn gái già cũng không được bỏ về nửa chừng phỏng ? =))
 

A Núi

Cháu Bác Hồ
Re: Đi qua ngày cuối năm

Like, vote điên đảo :) . Cảm giác bây giờ của e là giận bản thân tại sao lúc đó lại về trước (NO) . Tiếc kinh khủng :(
 

SaveLove

Phượt gia
Re: Đi qua ngày cuối năm

Mỗi em là xác định đi hết mùng 1 thôi,còn anh với ông nát kia chả đòi về trước còn gì,tiếc gì mà tiếc,chẳng hiểu sao lúc đấy dụ mình kiểu gì mà mình lại bỏ về
 

zhou

Phượt thủ
Re: Đi qua ngày cuối năm

He he , thế chắc là bị zai dụ dỗ đi về rồi :)), Chuẩn bị tinh thần liên minh trung kết năm nay nhé :)))
 

SaveLove

Phượt gia
Re: Đi qua ngày cuối năm

Mà đáng lẽ phải không vote bài này :(
Chị viết cái kiểu gì ý,cũng buổi chiều ở Mã Pì Lèng đây thây,sao không viết từ chiều hôm trước,cái đoạn mà dùng 1202 hắt sáng ý,có phải e cũng được lên hình được nổi tiếng không :((
 

zhou

Phượt thủ
Re: Đi qua ngày cuối năm

Ha ha lúc đó chịu không biết Nex 7 bắt sáng tuyệt hảo , không thì chỉ cần 1202 hắt sáng là nổi chói như đèn pha luôn, ảnh buổi tối trong nhà bạn Mông cũng chỉ hắt sáng bằng ĐT thôi đấy :)))
 
Top