What's new

Cứ cho Campuchia một cơ hội

Bạn có bình chọn cho bài viết dự thi của dungkeil không?

  • Votes: 2 100.0%
  • Không

    Votes: 0 0.0%

  • Total voters
    2

dungkeil

Phượt tử
Nick thành viên: dungkeil
Địa chỉ email: dungkeil@gmail.com
SĐT: 0977364302
Tên bài dự thi: Cứ cho Campuchia một cơ hội


1.Hơn năm giờ sáng, trước văn phòng đại diện của hãng xe Virak Buntham đặt tại thủ đô của Phnom Penh chật nêm khách du lịch vật vờ đứng hoặc ngồi chờ xe. Bao quanh khu vực của hành khách là những người lái xe tuk tuk không ngừng cất tiếng mời chào “Tuk tuk, lady!”, “Tuk tuk, sir!”. Tuk tuk , sự phối hợp giữa xe máy và một chiếc thùng xe tải nhỏ, là phương tiện giao thông phổ biến nhất ở đây.
Bất lực trước wifi miễn phí chậm như rùa của hãng xe, tôi cất điện thoại vào túi, đưa mắt dòm ngó xung quanh. Hai anh chị da trắng, nói tiếng Pháp đang ngồi tình từ với nhau ở ghế đối diện. Gần đó là những người đàn ông da ngăm ngăm chăm chú xem bộ phim chưởng Hồng Công được chiếu ở TV đặt trên giá cao. Ngước sang bên phải, phía gần Chợ Đêm, tôi bắt gặp mấy chàng trai người Úc đang giành nhau những chiếc bánh rán mua từ gánh hàng rong buổi sớm. Xe bus chuyến Phnom Penh – Shihanouk Ville trờ tới, người nối người lục tục bước lên. Cô nhân viên trực phòng vé cho biết xe bus tôi chờ sắp đến. Đó là chuyến xe bus đêm, chạy từ Siem Riep tới Phnom Penh, hành khách sẽ nghỉ chân một chút trước khi tiếp tục hành trình 6 tiếng đồng hồ đến thành phố Hồ Chí Minh. Tôi xốc lại ba lô, ra trước cửa chờ. Virak Buntham là hãng xe nổi tiếng của Campuchia, chuyên cung cấp những chuyến xe bus nối kết các thành phố trong nước với nhau, hoặc với các nước láng giềng như Sài Gòn của Việt Nam và Bangkok của Thái Lan.
Vé Phnom Penh – Hồ Chí Minh tốn của tôi 12 USD, trong khi vé Siem Riep – Hồ Chí Minh lại chỉ vỏn vẹn 19 USD.
“Sẽ là 24 USD nếu em chọn tuyến xe bus chạy ban ngày. Để tiết kiệm, anh thường mua vé xe bus đêm. 11h tối bắt đầu xuất phát, anh có thể ngủ trên xe, cắt giảm tiền khách sạn”
Marcus, chàng trai người Pháp, ngồi cạnh tôi trên chuyến xe bus về Hồ Chí Minh đã chia sẻ như thế. Giật mình. Trước nay, tôi chưa từng dám ngồi xe bus đêm, phần nhiều vì sợ. Tôi cố giấu nhẹm chi tiết đó để tiếp tục khoác trên mình vỏ bọc của một người độc hành dũng cảm, nhưng cũng không thể không há hốc mồm trước khả năng ngủ trên bus của Marcus. Anh đặt chân đến Phnom Penh nửa đầu buổi sáng, tranh thủ thời gian còn lại trong ngày để thăm quan thủ đô và bắt xe đi Siem Riep ngay trong đêm. Ở thủ phủ của Angkor Wat hai ngày nhưng anh chỉ tốn tiền khách sạn cho một đêm bởi đêm thứ hai, anh ngủ trên bus sang Hồ Chí Minh. Trời, người đâu mà... ki bo quá đáng.
Tôi hơi bĩu môi, nhưng rồi ngay lập tức đồng tình. Người ta luôn phải tối thiểu hóa từng khoản chi tiêu, dù là nhỏ nhất, nếu muốn nuôi dưỡng giấc mơ xê dịch dài ngày. Tôi cũng ở Siem Riep gần hai ngày, sau khi ngồi xe bus hơn mười hai tiếng đồng hồ. Nhưng rốt cuộc, đến nơi, tôi chỉ đọc sách trong chiếc ghế mây đặt trước khung cửa sổ nhiều nắng, lặng ngắm phố phường đông đúc và dòng người hối hả lao qua nhau mà không xảy ra bất cứ va chạm nào.
“Em đi một mình mà không sợ ư?”
“Nếu anh từng sợ mất một người, anh sẽ nhận ra cảm giác một mình trên đường hoàn toàn không đáng để sợ hãi”
“Em sang Campuchia tìm người yêu sao?”
“Không hẳn. Chỉ là anh ta đột nhiên biến mất, sau khi bỏ lại lời chia tay vội vàng. Cũng đã rất lâu rồi”
“Anh hiểu. Siem Riep nhỏ nhưng thật khó để tìm ra một người khi họ đã muốn trốn chạy. Mà thực ra, cũng không cần thiết phải tìm một người đã không bận tâm đến sự có mặt của mình nữa” – Marcus gật gù, ra vẻ thấu hiểu.
Thở dài. Nói thì lúc nào chẳng hay hơn làm.Nhưng cũng không hiểu tại sao, tôi thấy lòng mình nhẹ đi, một chút.
2. Khoảng thời gian ở Siem Riep, tôi không đến Angkor Wat, chỉ quanh quẩn ở Pub Street, Old Market buổi chiều và lang thang Angkor Night Market buổi tối. Hàng hóa không quá đắt đỏ, nếu biết cách mặc cả. Những người bán hàng luôn sẵn sàng giảm giá nếu bạn thực sự muốn mua, thậm chỉ luôn nở nụ cười ngay cả khi bạn xua tay, từ chối và bước sang sạp hàng khác. Lạ miệng trước những món ăn của Campuchia, tôi gắn bó với gà rán KFC. Chỉ cần một cú điện thoại, hàng sẽ được giao đến khách sạn trong thời gian ngắn nhất. Tôi ăn ngấu nghiến, như thể nuốt chửng cả nỗi cô đơn, hoang hoải bên trong mình.
Marcus cười và xoa đầu, kêu tôi đại ngốc khi đến Siem Riep mà không ghé Angkor Wat.
“Biết có bao nhiêu người bay cả ngàn cây số đến đây chỉ để chiêm ngưỡng mảnh đất từng xuất hiện trong “Bí mật ngôi mộ cổ” này không hả?”
Như để bù lấp sự “thiệt thòi” của tôi, Marcus bắt đầu kể về chuyến đi của anh. Lang thang trong thị trấn tới 3h chiều, Marcus thuê xe đạp tới Angkor Wat mua vé cho ngày hôm sau. Mặc dù thời gian sử dụng trên vé được ấn định là hôm sau, nhưng hiệu lực của vé sẽ được tính ngay từ 5 giờ chiều ngày hôm trước. Marcus đã ngồi đợi tới 5 giờ để được vào và chiêm ngưỡng cảnh mặt trời lặn trước khi lững thững đạp xe ra về.
“Giỏi đấy! Không phải ai cũng biết mánh mua vé một ngày sử dụng hai ngày như thế đâu!”
Bác tài xế đột nhiên lên tiếng. Chúng tôi nhìn nhau, ngỡ ngàng nhận ra cuộc nói chuyện của hai đứa nãy giờ là lọt vào tai bác tài xế thân thiện. Ngồi hàng ghế đầu đôi khi cũng có cái thú của riêng nó.
Marcus bật cười rồi tiếp tục kể về lịch trình của ngày hôm sau. Anh đã phải dậy từ bốn rưỡi sáng để ngồi tuk tuk đến Angkor Wat chờ mặt trời mọc lên phía sau những rặng cây.
“Anh đọc trên website của khách sạn, thấy giá tour Angkor Wat là 12 USD. Nhưng đến nơi, người quản lý nói rằng nếu muốn được là những người đầu tiên đón nắng, giá tour sẽ là 15 USD. Không chênh lệch nhiều, hơn nữa, người lái tuk tuk cũng phải dậy sớm để tới đón, anh đã gật đầu đồng ý ngay lập tức”
Hóa ra Marcus không phải người duy nhất hì hục ra khỏi giường từ lúc trời chưa sáng hẳn. Anh đến nơi đã thấy cả hàng người chờ xếp hàng mua vé. 20USD cho một ngày thăm quan, 40 USD cho ba ngày và 60 USD cho bảy ngày. Thủ tục khá đơn giản và nhanh chóng. Nhờ mua vé từ hôm trước, Marcus không mất công chờ đợi. Tuk tuk chở anh vào cổng kiểm soát vé của Angkor Wat. Những người kiểm soát vé dùng đèn pin để soi, ngay khi biết Marcus đến từ Pháp đã cất tiếng chào “Bonjour”. Dường như du khách đến từ các đất nước khác nhau đều được chào bằng ngôn ngữ của riêng họ, đủ thấy nhân viên ở đây được đào tạo chuyên nghiệp và thân thiện đến mức nào.
Cả trăm người bắt đầu đổ xô vào khu vực ở trước đền Angkor Wat, đợi mặt trời dần dần ló rạng. Marcus trò chuyện với những người xung quanh. Vài ba người đến từ Hàn Quốc, vài nhóm nhỏ đến từ Anh, Mỹ,...
“Thật tuyệt khi nhận ra mình không cô đơn cả lúc đang đi một mình”
Tour Marcus đặt với khách sạn đã đưa anh tới các địa điểm nổi tiếng và nên ghé của khu di tích này. Từ Angkor Wat, Angkor Thom, đền Bayon, Ta Prohm, đền Baphuon,... Lái xe tuk tuk luôn sẵn sàng ngồi chờ trong lúc anh ghé thăm từng địa điểm, và trò chuyện, giới thiệu với anh từng câu chuyện gắn với mỗi nơi.
Không những vậy, Marcus còn tranh thủ thời gian bám càng các đoàn khách du lịch để được nghe hướng dẫn miễn phí. Anh chàng này, đúng là láu cá quá mà.
(còn tiếp)
 

dungkeil

Phượt tử
Cứ cho Campuchia một cơ hội - Phần 2

3. Càng nghe kể, tôi càng cảm thấy hối hận khi bỏ qua những góc đá cổ, những ngôi đền trầm mặc của Angkor. Qua lời kể của anh chàng mê mẩn Siem Riep, tôi như được thấy những con đường rợp bóng cây, những ngôi đền chứa đựng trong mình rất nhiều bí ẩn, những khung cửa sổ nhìn ra rừng cây mướt xanh, đỉnh đền cao vút và lộng gió... Trở lại thị trấn sau một ngày rong ruổi giữa các ngôi đền, Marcus đã tới Pub Street để được mát xa chân trong bể cá và thưởng thức những bữa ăn Khmer chưa tới 3 USD.
Thế nhưng, ngay lúc tôi nghĩ rằng mình gần có thiện cảm với Campuchia, đột nhiên tôi nhớ lại một ngày ở Phnom Penh của mình. Xuống bến xe Sorya, nằm ngay chợ trung tâm Sorya, tôi tìm đến Family Guest House, nằm ngay đoạn giao nhau giữa đường số 63 và đường số 142. Giá phòng mỗi ngày là 6USD cho một giường đôi, một quạt, một TV và một toilet. Ra khỏi nhà nghỉ, tôi thuê một chiếc tuk tuk để thăm quan Chùa Bạc, Hoàng Cung và Wat Phnom sau đó ghé chợ Đêm mua đồ. Người lái tuk tuk đưa tôi đến một ngôi chùa vắng hoe, kiến trúc khá độc đáo nhưng tuyệt nhiên không có khách du lịch nào ở bên trong. Bác nói với tôi rằng đó là chùa Bạc. Tôi khá bất ngờ, nhưng nghĩ có thể người ta đang thăm quan các địa điểm khác nên nơi này hơi vắng cũng là bình thường. Xe tiếp tục chạy ngang bờ sông, đến khoảng sân rộng với những ô cỏ xanh rì, giống hệt quảng trường Ba Đình ở Hà Nội, tôi nhìn thấy một khu vực rộng lớn với những tòa nhà màu vàng, kiến trúc cổ của người Khmer. Tôi hỏi người lái xe đó có phải Hoàng Cung không. Bác gật, cho biết Hoàng Cung hôm đó đóng cửa. Hơi tiếc, nhưng tôi chọn cách đi lang thang ở bên ngoài. Thật may khi tôi tìm được một cửa mở. Vào sâu bên trong, tôi tìm thấy khu vực bán vé thăm quán. 25.000 Riel (6USD) cho một người. Hóa ra Hoàng Cung không đóng, không hề đóng. Không gian rộng lớn bên trong đổ đầy tôi nỗi choáng ngợp. Ở một ngách nằm bên hông Hoàng Cung, tôi phát hiện một lối dẫn sang Chùa Bạc. Tôi men theo biển chỉ dẫn và phát hiện nơi tôi vừa ghé thăm lúc nãy hoàn toàn không phải chùa Bạc. Tại đây, ngôi chùa nằm cạnh Hoàng Cung, chúng tôi được yêu cầu bỏ dép ở ngoài, cởi mũ trước khi bước vào bên trong thăm quan. Trời bắt đầu đổ mưa lâm thâm. Hướng dẫn viên cho đoàn khách từ Mỹ cho biết nền nhà được dát vàng, dát bạc, nên đã trải thảm để bảo vệ, chỉ để lại một khoảng nhỏ để du khách có thể cảm nhận.
Ra ngoài, che ô đi bộ trên con đường rộng, tôi nghĩ thật tiếc nếu cứ ngồi tuk tuk và bỏ qua nơi này. Sau khi yêu cầu người lái xe chở tôi đến Wat Phnom, tôi hỏi tại sao bác đưa tôi tới ngôi chùa vắng hoe và bảo đó là chùa Bạc trong khi chùa Bạc nằm ngay trong Hoàng Cung và Hoàng Cung hôm nay không hề đóng cửa. Bác gãi đầu gãi tai, nói “Wrong, Wrong, Sorry” khiến tôi không thể trách cứ thêm. Wat Phnom yêu cầu khách du lịch đóng phí 1USD cho một lần thăm quan. Đền khá nhỏ, tựa ngôi chùa nhỏ nằm trên đỉnh ngọn đồi giữa công viên xanh, không hàng rào chắn, không người kiểm soát vé, tôi tự hỏi tại sao mình phải mua vé vào thăm quan.
“Anh không vào bằng lối bán vé thăm quan. Anh vào từ phía sau ngôi đền, tự do, không ai yêu cầu mua vé. Chỉ những du khách ngờ nghệch mới bỏ tiền như em thôi!”
4. “Có thể người ta nhầm thật. Nhưng dù thế nào, con chớ nên ghét bỏ Campuchia”
Người lái xe tiếp tục lên tiếng đột ngột. Những chữ cuối cùng thả vào lòng tôi cảm giác xốn xang lạ kì.
“Đúng, chỉ cần em không kỳ vọng quá nhiều, yêu quý Phnom Penh như nó vốn vậy. Em sẽ thấy những cung đường sỏi đá, những đô thị mới nổi như một minh chứng cho thấy thành phố đang cố gắng, cố gắng rất nhiều”
Marcus nói thêm. Tôi nhận ra điều đó không phải không đúng. Hai buổi tối ngồi ở khách sạn Palm Garden Lodge gần chợ Đêm Siem Riep, tôi thường nói chuyện với người quản lý trẻ tuổi, đếm những giọt mưa nhè nhẹ rơi, nghe những câu chuyện đời thường giản dị mà hấp dẫn. Những người bán hàng thường sở hữu giọng điệu tiếng Anh bồi nghe rất vui tai. Gương mặt người lái xe tuk tuk ở Phnom Penh, tuy sở hữu làn da nâu cháy nhưng ánh mắt không ngừng toát ra sự lạc quan, nỗ lực khiến tôi không nỡ trách. Có lẽ, chỉ khi lắng mình, người ta mới thật sự thấy được những nét đáng yêu của một đất nước, cảu một thành phố, của những con người nơi đó.
Xe sắp ra đến biên giới, bác tài dừng lại để mọi người mua vài món đồ ăn tạm. Marcus đề nghị mua một chút châu chấu rang và ba quả xoài xanh được gọt sẵn với giá 1 USD. Tôi hơi ngần ngại.
“Hả? Ăn vầy nếu đau bụng thì sao?”
“Thì anh sẽ đền chứ sao. Luôn tiện, anh biết em hơi mệt nhưng vẫn muốn hỏi liệu em có muốn cùng anh thưởng thức bữa tối đầu tiên ở Sài Gòn không?” – Marcus nháy mắt.
Tiếng nói lại bất ngờ vang lên từ vị trí điều khiển xe.
“Nhận lời đi cô gái. Dù sao bác cũng cảm ơn hai đứa. Nhờ cuộc nói chuyện không ngừng của tụi bay mà bác tỉnh táo trên suốt cả chặng đường đi, dù mới chạy xe từ Siem Riep đến Phnom Penh suốt đêm qua”
Hai đứa tôi không ai bảo ai, nhìn nhau và hét lớn.
“Hả???????”
Dung Keil
 

naloan

mây
L thik bài viết của bạn quá, ko phải vì viết về Cambodia hay ( vì bạn có đi j đâu, hihi), nhưng câu chuyện của bạn rất yêu. Vote 1 phiếu cho bạn.
 

dungkeil

Phượt tử
Cảm ơn bạn nhé :) đây là câu chuyện mình viết để lồng ghép kỉ niệm, trên thực tế mình đã đi và "nhâm nhi" Campuchia trong 5 ngày, vẹn tròn :)
 

tdanh786

Phượt tử
"Khuyến mãi" thêm vài tấm hình được không bạn? Nên ngắt đoạn, xuống dòng cho dễ đọc tí. Có bạn đi Campuchia nói bên đó xài tiền Việt và usd nhiều hơn tiền bản địa và hàng Việt Nam cũng nhiều, dép khách sạn cũng của VN :) Hình như chỉ thiếu một tí nữa là Campuchia với VN thành một, hướng dẫn viên du lịch nói nếu không vì rừng thiêng nước độc ở phía Nam thì chắc Cam đã nhập một với VN từ thời xa xưa rồi. Tổ tiên VN cũng khéo "mở mang bờ cõi" đến nỗi may mà có dãy Trường Sơn và rừng "phòng hộ" quá dày và hiểm trở :)
 

Hỏi Phượt

Forum statistics

Threads
44,776
Bài viết
1,086,024
Members
182,071
Latest member
nuoisongthu3ngay
Top