What's new

Hồi ức dự thi: SĂM PUN ! Vời vợi mây trời....

hoangbquang

Phượt quái
Hồi ức dự thi: SĂM PUN ! Vời vợi mây trời....

Hồi ức dự thi

Chiều buông dần, từng làn sương mảnh mai bảng lảng và màu chiều tím dần trên con đường quanh co đèo Mã Pì Lèng. Con đèo vắng, cô quạnh nhưng hùng vĩ và hiểm trở trên cao nguyên đá Hà Giang. Sáu kẻ lữ khách trên bốn chiếc xe máy vòng vèo thả dốc xuôi về hướng Mèo Vạc để theo lộ trình cửa khẩu Săm Pun, cửa khẩu có lẽ nằm ở độ cao nhất trên nước Việt....

Ngã ba chân đèo Mã Pì Lèng. Con đường uốn lượn quanh co đẹp như tranh nếu bạn đứng trên lưng chừng đèo Mã Pì Lèng ngắm nó giờ đây gập ghềnh và trơn trượt , lổn nhổn ổ gà xuôi dốc về phía bắc.
 
Last edited by a moderator:

Cao Sơn

Tiêu dao tháng ngày
Bài dự thi đề nghị anh Quang Hoàn viết xong mới post cho đọc giả tiện theo dõi.
 

hoangbquang

Phượt quái
He.. He.. Mấy bài viết của lão CS và mdm T đâu cả rồi nhỉ? Xóa rồi phải không? Tớ đọc hết rồi đấy nhưng mà mấy hôm nay cái chân đau quá nên không thể viết được, đêm nay có một liều "moocphin" nên giờ đang hững thú ngồi viết tiếp....:))
 

hoangbquang

Phượt quái
.. Con xe cào cào láng coóng lần đầu tiên được thử sức trên những cung đường đầy đèo dốc cao ngất, giờ chầm chậm hì hụi nhảy lục cục, chồm chồm vì nền đường quá xấu.... Nước đọng lại sau những cơn mưa thi nhau bắn tung toé mỗi khi bánh xe lao xuống một ổ gà. Cảnh vật chỉ toàn một màu xám xịt của đá. Chiều đang tím sẫm tràn về và núi trập trùng, từng cơn gió lạnh thông thốc sầm sập khiến con xe như muốn lạng đi .. vẹo ngã.

Nàng ngồi sau, mắt mơ màng nhìn dãy Săm Pun vẫn còn đang cao ngất ngư trước mặt, tay cầm chặt cái đai lưng quần của “hắn”, thỉnh thoảng lại ngả người kêu lên : Ôi, đám mây kia ráng hồng đẹp quá ! Kìa anh! Sao cái bản kia nó nằm trên cao thế nhỉ? Họ đi ngưa. Cảnh vật buồn quá …. “Hắn” làu bàu: Ngồi yên. Ngã vật ra bây giờ. Đường xấu khiến “hắn” mất cả cảm hứng lãng mạn.

Xuống hết con dốc, đúng là thở phào nhẹ nhõm. Sông Nho Quế mùa cạn nước chẳng còn thấy tiếng ồn ào réo chảy, thay vào đó là tiếng âm u của gió rít lên từng hồi. Cây cầu sắt rỉ mục nằm cô quạnh, hoang vắng.

Thằng em đi con xe cào cào “chiến” Degre đang nhăn nhở tạo thế đứng chụp hình con bé đi cùng. Con bé vươn tay bám thành cầu, lơ lửng người ra sông làm dáng, đằng sau nó là cả dòng Nho Quế đang sẫm dần màu tím và dãy Mã Pì Lèng trập trùng cao ngất ngư, mây bềnh bồng …. “Hắn” bỗng nghĩ gió lạnh như này, ngã xuống sông thì thích nhỉ ! Ngắt cái dòng suy nghĩ lẩn thẩn của “hắn” là nàng, nàng cười ỏn ẻn: Anh à! Chụp cho em nhé ?

“Hắn” chụp cho nàng cả một sê ri ảnh, có cả bức nàng đang giơ đôi chân trần trắng ngần nghịch nước sông Nho Quế, cả bức nàng xắn quần lội bùn vung vẩy cái mũ bảo hiểm hoặc bức nàng đang vươn tay cột lại tóc trên đỉnh dốc, hai bên là hai dãy núi đang mờ dần đi trong hoàng hôn màu thẫm đỏ, trên vai nàng là mặt trời tròn vạnh ….

Cả nhóm hì hụi leo dốc, giờ Săm Pun đang ở đằng trước. Càng lên dốc càng cao, cỏ cây lác đác nhưng đường thì cứ lồi lõm, đá lổn nhổn, liên tiếp cua gắt và vực thẳm hiện ra trong cái nhập nhoạng của đêm sớm. Bỗng cả bọn dừng lại. Sau một khúc cua, sau một tảng đá bằng phẳng như bàn cờ nằm cô đơn, đằng trước mặt lại là Mã Pì Lèng hiện ra, mặt trời rực lên hắt quầng sáng khiến cả dãy núi cao bừng lên một màu lam chiều, dưới chân là vực sâu mênh mang và dòng Nho Quế như một sợi chỉ trắng sữa chạy ngoằn nghèo. Hoàng hôn trên dốc Săm Pun đang trôi đi trong yên lặng, yên lặng đến mức như nghe thấy tiếng thở của núi, của đá và của nước … miên man, miên man.

Trời tối, ba ngọn đèn hậu đỏ lừ của mấy đứa em đi trước cứ nhấp nhóa xa tít đằng trước mặt. “Hắn” bỗng thấy lo lắng. Đường vắng quá. Lúc này gió nổi lên ào ạt và con đường như thấy dài mãi, cao mãi chẳng thấy đích. Rồi cũng bắt kịp nhóm. Ngã ba đường vắng ngắt. Gió ào ạt. Xa tít trên lưng chừng núi là một ánh đèn pha xe máy. Đi đường nào giờ đây? Cả bọn dừng lại nhìn nhau! Thằng em thứ hai đi một mình trên chiếc xe Yamaha màu xanh, mắt cận 3,8dp thốt lên: Có người kia kìa, hỏi đi.

Ba thằng còn lại mắt tinh hơn nhưng mãi mới nhòm thấy một “bạn” dân tộc đang lúi húi với cái quẩy tấu gần đấy. Ôi may thế! Ơ cái mày cho tao hỏi đường nào đi Săm Pun? Ồ ! Săm Pun à! Đi thẳng à …Thôi thế là có hướng rồi, đi thôi. Giờ dốc cao hơn, đường có vẻ dễ đi hơn nhưng sao mãi chẳng thấy đich?

Vượt qua khe núi hẹp vách cao ngất, đêm đã mù mịt, gió buốt thổi ràn rạt rít lên từng cơn qua kẽ hở của chiếc mũ bảo hiểm. Lại một đoạn đường đá hộc bé xíu chạy ven con suối chảy róc rách, nhưng giờ là cao nguyên bằng phẳng, vực sâu đã ở phía sau.
.........

(Còn tiếp)
 
Last edited:

hoangbquang

Phượt quái
......Thật lạ ! Khi đã lên tới đỉnh Săm Pun, núi bỗng phẳng ra như một bình nguyên, suối chảy róc rách và cây cỏ um tùm. Trăng mở ảo nhô lên từ một dãy núi phía tay phải, lúc hiện ra vằng vặc lúc chui tọt vào mây trong khi bầu không khí càng ngày càng lạnh giá, khô khốc !

Cả bọn dừng lại, phía trước có một quầng sáng. Hóa ra là đồn biên phòng cửa khẩu Săm Pun. Nó nằm lọt thỏm giữa hai quả đồi, vắng lặng. “Hắn” xung phong đi trình báo. Phải ho hắng, rồi “chiến đấu” với lũ bergie to vật vã mới gặp được chiến sĩ trực ban trong khi cả bọn đứng ngoài cổng ôm nhau run lập cập. Mệt và đói sau 3h leo dốc, nhóm đã tới được Săm Pun, cửa khẩu nằm trên độ cao nhất nước Việt.

Cái giá lạnh và khí hậu khắc nghiệt ở đây chắc khó nơi nào có, năm nào cũng có tuyết về mùa đông, còn mùa hè nhiệt độ lên tới 40 độ là chuyện thường. Anh đồn phó nói với “hắn” và mấy đứa em đang ngồi há mồm nghe chuyện. Rôm rả một lúc rồi câu chuyện cũng ngừng lại để cả bọn xuống núi.

Giờ thì trăng sáng, sáng vằng vặc. Đường xuống núi dốc thẳng đứng và sao lại hoang vắng đến thế. Vực như sâu hơn, đường như xóc hơn. Những dãy núi trập trùng nhấp nhô trên biển mây lững lờ, gió lạnh buốt rít vù vù. Đằng trước nhấp nháy ánh đèn hậu đo đỏ của mấy chú em …. Nàng bỗng thì thào: Đêm đẹp và phiêu linh quá. Giá như có một cái ống kính góc thật rộng để có thể thu lại hết cái vẻ đẹp hoang dại của đêm trăng trên đỉnh Săm Pun thì hay biết bao. Ừ ! giá mà có cái ống kính như thế .

Lật bật và xóc nảy mông, đánh vật với cái ghi đông xe suốt hơn hai giờ đồng hồ nữa, nhóm của “hắn” mới về đến thị trấn Mèo Vạc trong cái bầu không khí lạnh giá của đêm khuya. Chui vào một nhà nghỉ, chẳng cần tắm rửa, cả bọn đánh một giấc say sưa lấy sức ngày mai chiến đấu tiếp cung đường Mèo Niêm – Sơn Vạc.

Cả đêm “hắn” mơ thấy mình đang lái cào cào chạy trên đỉnh Săm Pun, hai bên vai là Trăng và Mặt Trời ….
 

Toet

Để hỏi ông Chitto đã.!
May mà bác hoangbquang là admin! Chắc chắn các thành viên đang thở phào vì biết bác không tham gia tranh giải trong cuộc thi kỳ này. hẹ hẹ

Săm Pun quả phiêu linh!
 

Babel

Phươt... kính lúp :)
May mà bác hoangbquang là admin! Chắc chắn các thành viên đang thở phào vì biết bác không tham gia tranh giải trong cuộc thi kỳ này. hẹ hẹ

Săm Pun quả phiêu linh!
Thím nói phải lắm, đú với ông này có mà răng đi đằng răng lợi đi đằng lợi (beer)
 

Quang

Quác
Đã hết chưa ạ, để em gom lại pót một phát vào Box dự thi cho xôm nhỉ :D