What's new

Hà Giang "Vượt lên chính mình"

nguyenduythang

Y đức
Mùa thu Hà Nội, một mùa thu đẹp ngất ngây với những nhành hoa sữa, trãi dài trên những con đường thơ mộng cùa phố cổ Hà thành. Nét đẹp, nét thơ mộng đó đã được tác giả Thu Minh khắc họa một các sâu sắc qua ca khúc trữ tình “Hạ Nội mùa thu” đầy lãng mạn. Và trong dip đại lễ “Ngàn năm Thăng Long - Hà nội”, biển người tràn ngặp đường phố, cờ hoa rực rỡ, càng tô thắm cho thủ đô xinh đẹp. Sau đại lễ nghìn năm ấy,người ta lại quay về với cuộc sồng thường nhật đầy tất bật, một số đi làm, một số tiếp tục dạo chơi ở vùng đất khác, và tôi - ở vùng Nam kỳ xa xôi – lại khăn gối lên đường đi Tây Bắc sau kỳ thưởng ngoạn đại lễ. Hà Giang – Lũng Cú – Đồng Văn là hướng đường mà tôi đã dự tính, chưa biết phía trước con đường sẽ ra sao, ngày về là khi nào, nhưng đoạn đường trên 1200km, đi bằng xe gắn máy, đầy gian truân mà tôi lại khao khát chinh phục.

Chúng tôi (anh em của Phượt.com và tôi) hẹn gặp nhau ở phố Nguyễn Thái Học, chờ một lúc thì cái gì tới cũng tới, nhóm chúng tôi gồm có hai chú ngựa sắt, hai xế và hai ôm, người được tôi chở thì đến trước một lúc với cái túi hành trang bành nái (cách nói to lắm của xứ mình) cỡ nữa thân chiều cao của một cô gái có vóc dáng trung bình. Người đồng hành của tôi may mắn là một cô gái,cô ấy có nét mặt xinh xinh làm sao ấy!, cái thoáng duyên dáng cứ làm tôi bồi hồi, chưa kịp nhìn ngắm, phân tích bạn đồng hành kỹ lưỡng thì mọi người đã có mặt đông đủ. Khi đã qua hết lược những câu chào hỏi thông thường, chúng tôi liền leo lên con ngứa sắt, nẹt ga thật hoành tráng như tiếng ngựa hí, báo hiệu đã đến lúc lên đường.

Tôi kiểm chứng một lần nữa “ôm” của tôi và cặp đồng hành bên xe kia, họ đều trẻ hơn tôi và có vẻ rất trí thức, nhã nhặn, đôi xe bên đó cũng là một nam một nữ, như thế chuyến đi này âm dương rất hòa hợp, hứa hẹn một chuyến đi đầy may mắn. Nét trẻ trung, sôi nỗi của thời trai trẻ dường như đã biến mất nay đã sống dậy trong tôi, tôi lái xe cũng rất cừ, nhưng ở cái tuổi 4x thì không bằng người trẻ được, đôi lữ hành bên kia với khuôn mặt đầy hăng hái, vừa thông dong lại vừa gấp gáp, như thể muốn vừa chinh phục tốc độ vừa chinh phục ngọn đèo, khả năng tăng tốc, ôm cua thật chuyên nghiệp(như một tay lái lụa) đã đánh bật cái vẻ nhã nhặn khi nãy, làm tôi cứ lè lưỡi, niệm a di đà phật. Chỉ so kè được một lúc là tôi bị bỏ lại đằng xa.

Vào buổi trưa mùa thu ở vùng phía Bắc là cung đường với khí trời thật mát mẻ. Ra khỏi thành phố Hà Nội một khoảng xa, ta liền bắt gặp những nhà máy, khu công nghiệp rầm rộ, ven cung đường là những thảm cỏ xanh rì, trãi dài bát ngát, nhấp nhô theo từng con dốc thật hoành tráng!.

“Ôm” của tôi ngồi đằng sau cứ mãi lặng im, không nói không rằng chi cả, chắc có lẽ do buổi đầu gặp gỡ còn ái ngại đôi phần, hay do cứ mãi ngắm nhìn cảnh sắc chung quanh, hoặc giã là tôi đẹp trai làm cô bạn thẹn thùng!, ôi cha! Chắc tôi đã suy diễn hơi nhiều rồi ^^!. Phía sau xe là hành lý rồi, còn một khoản nhỏ là chỗ ngồi cho 2 người, chổ ngồi khiêm tốn nên 2 chúng tôi cũng khá kiêng cưỡng, dù sao bật nam nhi cũng chẵng mất gì, có người ôm thì cứ sướng.

Đã phóng lao thì phải theo lao, không thể để mất thể diện với cô bạn gái trẻ này, đành phải tận lực mà đuổi theo con ngựa sắt phía trước kia. Đổ đèo, leo dốc, lắm khi đoạn cua khoản 60 độ mà tốc độ 60-70km/h thật là một cảm giác thật yamost, không khỏi làm người ta phấn khích. Nhiều khi ôm cua mà lao qua sát bên kia đường – ‘nặng thật!, kéo hết ngoặc với tốc độ đó mà mém không qua nổi’, nếu có xe đổ ngược chắc tiêu đời.

Ngày đầu thật mai mắn, tiết trời rất trong lành và ít nắng, đồi núi giăng giăng sương mù như làn khói ôm trọn ngọn núi vào lòng mình, cảnh vật mướt rượt mà và khá lạnh, một bên là vách núi cheo leo, bên còn lại là vực sâu thăm thẳm, đoạn đường đầy gập gềnh và quanh co như những khúc nẻo của đời người. Đây là giấc mơ điên rồ nhất mà tôi đang mơ, cứ tưởng chuyến đi sẽ qua nhiều cổng thiên đàng hay cõi niết bàng vậy mà có ngờ đâu… qua 200km bằng con ngựa sắt, cái tuồi không mấy trẻ trung lại đến quấy nhiễu, lưng đau và gáy mỏi.

“Ôm” ngồi sau giờ thì không còn cảnh giác dè chừng như khi nãy nữa, mà có lúc đẩy hết thân người vào lưng tôi, với thân hình xinh xắn thon thả, cái cảm giác mềm mềm, cứng cứng từ phía sau truyền đến làm cho tôi cứ rộn ràng của cái thuở thiếu thời. Măc dù “ôm” đã rất ý tứ thu vén gọn gàn, trông có vẽ kính đáo, cho dù hai bàn tay nhỏ bé, xinh xắn và trắng trẻo của “ấy” chấp lại để trên lưng tôi cố chống đở nhưng rồi cũng vô nghĩa, xế cứ hiên ngang phất cờ, lướt gió phóng theo đội bạn không ngờ trở thành tay lái lụa từ khi nào...(mười năm trở lại đây đi đâu quá 10km chỉ đi ô tô) giờ đã vượt qua chính mình hơn 200km trong buổi sáng là một kỳ tích rồi, có vẽ bạn đồng hành hay công kích đẩy tới do quán tính của xe, không phù hợp chút nào với thái độ mực thước của “ôm”, lúc cấn phía trước lúc đẩy phía sau, và không phù hợp môt chút nào với không gian chật hẹp này.
Đường xa vạn dậm rồi cũng đến lúc cần phải nghỉ ngơi, cái mông giờ tê cứng, đi hành trình quá xa đâm ra người ngựa đều đã nhuộm màu bụi đường, cơ thể nóng ran và xế cẩn thận nhẹ nhàn xuống xe trước. Ôi trời! cảm xúc nảy giờ bị lừa, té ra cái túi nhỏ mà bạn đường đã chèn vào khoản giữa đã đánh lừa cái cảm xúc ngất ngây ấy, dầu sau thì cũng cảm ơn giây phút dạo đầu ấy đã làm cho cuộc hành trình ngắn lại và thêm đôi phần để nhớ!.....
 
Last edited:

heoluoi

Phượt thủ
Re: Hà Giang"Vượt lên chính mình

Ôi chú ơi, tiếp đến phong cảnh... hia bên đường đi chú. Chị ôm này coi bộ có kinh nghiệm đầy mình rồi. hehe. Sự tích tấm ảnh chị ôm nhúng nước là sao chú???
 

sachs madass

Phượt thủ
Re: Hà Giang"Vượt lên chính mình

dầu sau thì cũng cảm ơn giây phút dạo đầu ấy đã làm cho cuộc hành trình ngắn lại và thêm đôi phần để nhớ!.....
Cám ơn ôm.Ôm cũng là một phần của chuyến đi.
 

dobinhminh

Phượt tử
Re: Hà Giang"Vượt lên chính mình

Toàn thấy anh khen ôm của anh, hông khen em tiếng nào nha. Oa oa
 

nguyenduythang

Y đức
Re: Hà Giang"Vượt lên chính mình

Mới vào đề, hành trình chỉ có 200km,còn 1000km nữa mà....
 
Last edited:

Zaipo

anh lead ơi
Re: Hà Giang"Vượt lên chính mình

anh ơi anh tả sâu quá, làm thằng em lăn lê bò toài ra đây này. Tiếp đi anh. Đường còn dài mà :))
 

nguyenduythang

Y đức
Vào bữa tối hôm đó,vì đường vắng,màng đêm buông mình phủ hết không gian với cái se lanh miền sơn cước,nhưng gì còn hoảng hốt về việc kinh khủng vượt đèo bị tuột dóc,Tuấn là người hoa tiêu cũng là tay lái lụa nhất mà tôi từng găp,đổ đèo qua mặt tôi cái vù...'ý trời chỉ một tay' tay còn lại phải làm việc.Nhìn sang ôm của Tuấn

đang sướng trên yên ngựa,
đang sướng trong giấc mơ đẹp ôm cứ ngũ,cứ gụt gặt, nhìn thấy cuộc sống thật ngắn nguổi .Nếu có hòn đá cụi trên đường tay nắm tay không đủ sức giữ vững ôm ngồi sau hơn nữa tạ'một tay lái một tay giữ ôm'
Tôi không sao trấn tĩnh được.chết trong nỗi lòng,tôi chờ đơi đên lúc tới nhà người quen của Tuấn đường càn lúc trơn trượt,dóc có lúc về số một vẫn bị kéo lại,tôi cảm thấy cô độc va bối rối.Với quyền hành gì mà Tuấn,Bình Minh với những kinh nghiêm của họ lôi tổi ra khỏi thị thành phồn hoa, đúng lúc nầy đang cần một chút ánh sáng,một chút hơi ấm,một chút rì rào bên tai 'cố lên đi anh'
Có khó khăn,có nếm mùi gian khổ trong đó mình sẽ tìm hạnh phúc trong đời,không đánh đổi biết làm sao được hạnh phúc, Hà Giang vùng cao ,thấy cuộc sống thật đơn giản


Họ lấy suối đàn làm tiếng nhạc vu vương,dùng máy lạnh bằng màng trời giá rét...khi đói lòng rau củ sẳng trong rừng.
Cái nhà sàng của người dân tộc phía bắc cũng na ná như cao nguyên ĐắLắc...bữa ăn tối hôm đó cũng khá đầy đủ ruột heo sào dưa và canh rau...chua mặn lạ đối với nam kỳ dầu sao mình cũng liều thử một bụng ,lúc ăn thì bà mẹ làm nhiệm vụ chủ nhà...trong nhà có beby mới sinh ,mới ba ngày tuổi mà ở thời kỳ sơ sinh nhìn thấy thương làm sao,bé nhỏ nhắn thiếu ký do thời kỳ mang thai chắc mẹ ăn uông thiếu dưỡng chất.bật chụp bé cái rẹt nằm trọn trên cẳng tay với chiều dài ngắn hơn cẳng tay tôi,mọi người nhìn cách bế bé mà trơn tròn mắt ,họ không biêt tôi học nghành y ,mọi thành viên gia đình la toán lên thấy bế bé chỉ một tay
Bình Minh trấn an :anh ấy là bác sỹ...mọi người nhăn chỉ cười rất lạ
Bé có cái đầu tròn thon nhô ra do lúc chuyển dạ,hoăc bị kéo về đằng sau chèn thóp,bởi trọng lương quá nhỏ bó trong cái túi vải.Trong bé thừa hưởng của người dân tộc vùng cao mà cặp mắt đen như hạt nhãn,tóc như râu bắp,từ ông bố mà bé có cái mũi thẳng dài và quai hàm vuông bởi cái vành má tròn trĩnh.
Trong suốt bữa ăn thật ngon,giọng nói oang oang của người dân tộc gào vào tai tôi đến độ tôi tưởng như không đủ khả năng để chịu đựng được nữa.tôi đã hoàn toàn quên mất câu chuyên lúc buổi tối giữa tôi và ôm chút trượt xuống vực,và theo thói quen lúc nầy,đấm mình trong suy nghĩ riêng tư,chỉ nghe chiếu lệ.Nhưng đêm đó ,tôi không sao cố gắng làm vô hiệu hóa tiếng nói của mọi người để lắng tai đợi nghe tiếng âm vang của núi rừng và hòa âm phối khí của côn trùng.
 
Last edited:

dobinhminh

Phượt tử
Anh viết thế này thì đúng là không phải người trong cuộc đọc không hiểu gì đâu anh, hi hi. Em đi với T quen rồi nên chuyện ngủ trên lưng là bình thường lắm. Phải tin vào tay lái lụa của bạn ý chứ :D