What's new

[Hồi ức] Philippines - Đi tìm lại dấu chân xưa

ehviet

Phượt thủ


Chiếc máy bay rùng mình đánh thức tôi khỏi giấc mơ. Qua khung cửa sổ, đất liền dần đần hiện ra. Thời gian như con thoi, thấp thoáng mà đã hơn 30 năm rồi. Tôi rời nơi này trên cánh chim sắt của một hãng hàng không đã mất tên theo năm tháng, tôi trở về trên chuyến bay mang tên quốc gia đã cưu mang tôi.

Chiếc tàu tuần duyên Phi chở tôi từ tàu Antila Bay cập bến Manila cũng vào một buổi chiều ngày Chủ Nhật. Ánh chiều vàng đổ dài, cố bước lên đất liền, tôi khuỵu ngã. 22 ngày nhấp nhô trên biển, mọi thứ đều trở nên bồng bềnh, mặt đất đầy gợn sóng. Hôm ấy, đón chúng tôi chỉ có những y tá, nét mặt lo âu, lặng lẽ chăm sóc. Xung quanh, tử thần vẫn còn bám theo chưa chịu bỏ cuộc.

Người sĩ quan Phi cầm hộ chiếu dò xét lâu hơn bình thường, anh hỏi tôi đã từng tới Phi chưa? "Vâng, tôi từng tới Phi hơn 30 năm trước"; "Welcome back!". Tôi vững chân đi qua hải quan, mặt đất không còn bồng bềnh. Ngoài cổng, ánh sáng lóa mắt. Manila, nơi xóa đi bóng đêm của đứa bé đen thui ngày ấy.

Phi trường Manila vẫn ồn ào, hỗn độn như ngày nào. Nơi cổng chào, những tao ngộ vui như ngày tết. Bạn bè, người thân chào đón, gặp mặt mừng rở. Tôi đi len qua giữa họ, xa lạ, lạc lõng. Tấm kính màu ngăn cách ký ức, phản lại hình ảnh một đứa bé đen đủi, nhó thó, ngoài kia thời gian đã trôi qua ra sao?

Chiếc taxi phóng vùn vụt trên đường cao tốc đưa tôi về khu Intramuros. Phía xa những tòa nhà cao trọc trời khu Makati vẫn ngạo nghễ như năm xưa, ban đêm vẫn hắt sáng lên cả vùng trời như trong ký ức của tôi. Bên kia Intramurous là bến cảng nơi tôi lần đầu đặt chân lên một quốc gia không phải là quê hương của mình.


Trí nhớ con người thật lạ, tưởng rằng mọi sự đã quên nhưng chỉ cần khơi mào là lại ùa về như cơn bão. Nước từ vòi hoa sen vẫn còn mang vị lợ lợ của năm nào. Tôi nhắm mắt cố tìm lại hình ảnh rêu phong của khu tắm lộ thiên tại trại chuyển tiếp ngày xưa. Đâu đây, hương xà bông Camay vẫn còn phảng phất. Chiếc nệm trắng phau, chăn gối thơm tho, tôi cố ru giấc ngủ đầu tiên trong đời được nằm trên nệm ở Phi. Ánh đèn vàng ấm cúng trên đầu giường vẫn không xóa được ký ức những vết ố trên tường của căn phòng học cũ kỹ của quá khứ với nền xi măng lạnh trong khu trường học âm u, đầy ổ gà, dỗ dành những giấc mơ vắng bóng thần chết.

Dạo bước quanh bến cảng gió lộng, nhìn về hướng biển xa xăm, tôi tự hỏi không biết những người bạn đồng hành xấu số bây giờ nơi đâu? Niết Bàn, Thiên Đàng, hay một nơi nào đó mà không ai biết tên? Có một người nói với tôi: Con người chết đi hai lần, lần đầu khi mình qua đời và lần thứ hai khi người cuối cùng biết tên mình về bên kia thế giới. Tôi còn nhớ được tên 1 người bạn: Sang. Những ngày trước khi xuống tàu, Sang thường dẫn tôi đi chơi dọc những bờ ruộng nhà Sang. Ngày Sang mất tôi chỉ mới biết Sang hơn 2 tuần, số thời gian gặp mặt nhau chắc không quá 1 ngày. Hình ảnh của Sang vẫn vương vất đâu đây trong trí nhớ tôi hơn 30 năm qua. Tôi hy vọng tôi không phải là người cuối cùng biết Sang.

Mệt mỏi, chuyến bay từ Manila đi Puerto Princesca khởi hành trể hơn dự định hết 5 tiếng, lỗi tại tôi quên hộ chiếu tại khách sạn. Lần thứ 3 đến phi trường Manila để bay đi, tôi vẫn không có giấy tờ chứng minh quốc gia của mình.

Nhà nghỉ ở Puerto Princesca dùng nước giếng đầy phèn như khi ở trại năm xưa. Gội đầu xong tóc cứng như rể cây, tôi bật cười vu vơ với kỷ niệm nhỏ nhoi của mình.


Cổng trại hôm nay thật xa lạ, đường vào cây cỏ xanh tươi, khác với cảnh bụi đỏ, đầy đá tổ ong năm xưa. Những ngôi nhà năm nào đã bị xóa bỏ, chỉ còn hang đá Đức Mẹ và một vài vết tích nhỏ. Bây giờ nơi đây là một làng người Phi nho nhỏ, dễ thương. Tôi cảm thấy an ủi vì nơi trú ngụ tạm thời xưa đã có dấu chân người, có thể tạm thời như tôi, hy vọng là vĩnh viễn để khu đất này có thể mãi mãi có sinh khí. Cố lôi lại trí nhớ nhỏ nhoi năm nào, tôi ráng tìm lại những con đường xưa một cách khó khăn. Đây con đường qua phi đạo nơi bọn con nít chúng tôi từng đứng đón gió ở sau các chiếc P-51 của Không Lực của WesCom. Con đường giờ đã bị khóa cổng, giấc mơ được đứng trên phi đạo cũng tan theo mây khói. Bên hông là bờ biển đầy đá tổ ong muốn bơi phải lội ra bãi cát xa xa vẫn còn đó nhưng con đường nhỏ để lội ra không còn rõ như xưa. Tôi tần ngần muốn lội xuống nhưng nước đang lớn và tôi một lần xuýt chết đuối trên con đường ấy cũng vào lúc thủy triều dâng cao.


Vòng vo quanh trại tìm lại nơi ngôi nhà xưa, tim tôi chợt thót lại. Giữa các ngôi nhà nho nhỏ, một cây cóc dại đứng xòe bóng. Cái dáng xiêu vẹo ấy với cái lổ hổng ngay gốc mà bao nhiêu năm trước tôi đã từng leo. Tôi nhào tới, ôm lấy vỗ về người bạn tuổi thơ của mình, người Phi nhìn ngơ ngác. Cây cóc chào đón tôi với vài trái cóc chín mọng, tôi không dám leo lên người bạn cũ, sợ cây không chịu được trọng lượng, đành đứng dưới lấy que chọc. Những trái cóc nhỏ xấu xí kia gói ghém cả một chân trời tuổi thơ của tôi. Tôi chợt nhận ra, tuy cảnh vật đã thay, người xưa cũng không còn nhưng nơi này vẫn mãi mãi là một quê hương của tôi.


Chiều dần buông, bên ngoài cửa sổ, những áng mây trôi chầm chậm như những hòn đảo lơ lửng trên không. Ngày xưa, biển xanh đậm trải dài đến vô tận, mặt biển như chiếc gương, phẳng lặng, yên bình. Mãi đến lúc ấy, tôi mới hiểu tại sao người ta đặt tên cho nó là Thái Bình Dương. Những cơn sóng bạc đầu của những ngày đầu tiên đã biến mất, thay vào đó là mặt biển phẳng lì với ánh dương quang chói lòa. Dần dần sự yên lặng không còn là của bình an mà đã trở thành sự thinh lặng của cái chết. Những lời cầu xin cho chuyến đi được an bình đã được thay thế bằng lời cầu gặp được bão tố. Bão để có nước uống, bão có thể đẩy dạt tàu vào trong đất liền. Những lời cầu vô vọng chìm sâu dưới lòng đại dương.

Chiếc tàu tăng tốc rời bờ hướng về cửa biển, phía sau màn mưa theo gió đông bắc đang vượt rặng núi đuổi theo. Năm xưa, tôi buồn bã nhìn ở tận chân trời những màn mưa như thế. Cơn khát chỉ được thỏa mãn bởi những ngụm nước biển mặn chát, để rồi cơn khát càng mạnh hơn. Màu nước xanh thăm thẳm, hơn 30 năm rồi tôi mới thấy lại màu biển như thế, đẹp nhưng buồn thẳm.


Hoàng hôn trên đại dương thật đẹp, tím quyện cam rực rở chìm dần dưới rặng núi xa, đả lâu lắm rồi tôi mới thấy được một hoàng hôn như thế. Chiếc thuyền thả neo đậu lại qua đêm trên biển. Xa xa những vùng trời rực sáng đèn thuyền đánh cá ban đêm.


Trên biển mênh mông, thuyền chúng tôi là hạt cát, không đúng; chính xác hơn là một dấu chấm nhạt nhòa. Hơn 3 tuần lênh đênh trên biển, thuyền tôi gặp ít nhất là 30 tàu khác, tôi ngừng đếm ở con số 30. Những con thuyền tăng tốc khi chúng tôi kêu cứu, rồi thì tiếng kêu cứu cũng ngưng vang vọng vì sức đã tàn.

Gió thốc mưa, con thuyền chao đảo đánh thức, tôi bật dậy, tay vẫn nắm vịn mạn thuyền trên nóc buồng tàu để khỏi rớt xuống biển như năm nào. Gió không lạnh mà da nổi gai ốc. Hình ảnh xưa chợt ùa về, người chết được thả xuống biển, người sống không có nước mắt. Tôi cắn răng để tiếng khóc khỏi bật ra.

Chiều hôm ấy cũng giống như chiều hôm nay, ít mây. Chút ít sức tàn, tôi đã dùng để bò lên lại thuyền từ cây ván bên hông thuyền. Nằm lấy lại hơi thở, tôi nhìn P. đang nổi lềnh bềnh trong nước dưới khoang thuyền. Tôi bò qua nơi chú tôi đang nằm, chú đã hết nhúc nhích từ hôm qua nhưng lồng ngực vẫn thoi thóp. Lấy lại hơi, tôi leo lên nóc buồng tàu đón những tia nắng cuối ngày. Biết cái chết đã gần, tôi nhắm mắt cầu mong cho mẹ tôi và gia đình đừng buồn một khi nhận tin xấu. Một cảm giác an bình bao quanh, nỗi sợ hãi tan biến, tôi nằm xuống ngước nhìn bầu trời xanh.


Tiếng còi hú xé vang hoàng hôn, chiếc Antila Bay tiến thẳng về thuyền chúng tôi. Hôm sau, ngày 2 tháng 8, những người may mắn của chuyến 84/140 Manila cập bến quê hương thứ hai của mình. Trong cuộc đời của mỗi người, có rất ít cơ hội chúng ta có thể nói "lúc đó là lúc cuộc đời tôi thay đổi", ngày hôm ấy có 84 người có được cơ hội đó, để có một câu chuyện để kể, một cuộc đời để sống, đời đời để biết ơn.

 
Last edited:

ehviet

Phượt thủ
Những điểm du lịch nổi tiếng của Phi thì nhiều bạn đã đề cập tới rồi, mình thêm một vài chi tiết cho những phần mình thấy thú vị trong chuyến đi của mình.

Puerto Princesa

Philippines First Asylum Center (PFAC)
Đây là trại tỵ nạn năm xưa của người Việt từ 1978-1996. Nằm ở cuối đường Rizal ngay sát bờ biển. Trại không còn nhiều vết tích ngoại trừ cổng nhà thờ Tin Lành, hang đá Đức Mẹ (đa số người Phi là đạo Công Giáo nên những vết tích này mới còn lại). Một phần vì những đồ đạc và những gì có thể mang đi đã được chuyển qua Viet Village, phần khác đã bị san bằng khi trại đóng cửa năm 1996.
Cổng của nhà thờ Công Giáo hồi trước bây giờ thành cổng của Đại Đội VRC (Vietnamese Refugee Camp tên cũ của PFAC) của bộ tư lệnh miền tây Phi Luật Tân.


Viet Village
Viet Village được thành lập vào năm 1996 do sự hỗ trợ của đồng vào ở hải ngoại khi trại PFAC bị đóng cửa năm 1996. Trại ở cách trung tâm Puerto Princesa khoảng 12KM về hướng phà St-Lourdes (dùng để đi thăm quan Honday Bay) trên đường Puerto Princesa North Road. Viet Ville cách đường quẹo vào đường đi phà St-Lourdes 1KM. Đại đa số những gia đình ở Viet Ville đã được định cư ở các nước thứ ba, 30 gia đình cuối cùng đã được định cư ở Canada vào cuối năm 2008. Bây giờ chỉ còn lại 3 gia đình nhưng họ cũng ít ở đó.


Nhà hàng Kalui
Các bạn nào có thể ăn được món tây phải thử nhà hàng này. Ở đây được trang trí bởi chính chủ nhân như một nhà triển lãm tranh mộc mạc. Các món ăn thì giá rẻ mà rất chất lượng. Bữa ăn hải sản 5 món cho 2 người giá 480PHP. Tuy chất lượng chưa đến mức tinh tế của 5 sao nhưng nếu nói 3.5-4 sao cũng không ngoa. Mình không dám nói là người ăn sành điệu nhưng cũng ăn được khá nhiều chỗ, hiện tại về tỷ lệ rẻ/đẹp/ngon thì Kalui đứng hàng đầu trên danh sách các nhà hàng mình đã từng ăn qua.

Honda Bay
Các tour đi Honda Bay bắt đầu ở bến phà St-Lourdes cách trung tâm Puerto Princesa khoảng 12KM. Nếu bạn nào sẽ đi El Nido thì mình khuyên không nên đi Honda Bay nữa vì Honday Bay sẽ không bằng những gì bạn thấy ở El Nido.
 
Last edited:

ehviet

Phượt thủ
SIM Điện Thoại và 3G

Phi có 2 hãng lớn là Globe và Smart. Sóng phủ vùng thì ngang ngang nhau trong các thành phố và thị trấn, trên đường thì Globe có vẻ tốt hơn tí (một tí thôi). SIM của globe và smart có thể mua ở bất cứ tiệm tiện ích 7/11 cho nó an toàn. Giá SIM thì giống nhau 40 PHP cho SIM và bạn có thể kích hoạt theo chỉ dẫn kèm theo SIM. Mình sử dụng Smart vì smart có nhiều gói 3G hơn Globe.

Nạp tiền cho Smart
- Mua thẻ cào, Smart có thẻ mệnh giá: 100, 300, 500 PHP
- Bấm 1510 <14-chữ số PIN trên thẻ> và bấm phím gởi.

Cài đặt 3G Smart
Connection Name: SmartInternet
Access Point Name(APN): internet
Proxy Server Address(also referred as IP): 10.102.61.46
Proxy Port Number(Port in short): 8080

Gói 3G
Các gói giới hạn: Always ON
[table="width: 500, class: grid, align: center"]
[tr]
[td]Tên Gói[/td]
[td]Dung Lượng[/td]
[td]Hạn Sử Dụng[/td]
[td]Giá[/td]
[td]Mã Đăng Ký (SMS tới số 2200)[/td]
[/tr]
[tr]
[td]Always ON 20[/td]
[td]45MB[/td]
[td]1 ngày[/td]
[td]P20[/td]
[td]ON 20[/td]
[/tr]
[tr]
[td]Always ON 30[/td]
[td]70MB[/td]
[td]1 ngày[/td]
[td]P30[/td]
[td]ON 30[/td]
[/tr]
[tr]
[td]Always ON 99[/td]
[td]50MB[/td]
[td]30 ngày[/td]
[td]P99[/td]
[td]ON 99[/td]
[/tr]
[tr]
[td]Always ON 199[/td]
[td]180MB[/td]
[td]15 ngày[/td]
[td]P199[/td]
[td]ON 199[/td]
[/tr]
[tr]
[td]Always ON 299[/td]
[td]250MB[/td]
[td]30 ngày[/td]
[td]P299[/td]
[td]ON 299[/td]
[/tr]
[tr]
[td]Always ON 499[/td]
[td]1000MB[/td]
[td]30 ngày[/td]
[td]P499[/td]
[td]ON 499[/td]
[/tr]
[/table]

Các gói không giới hạn: UNLISURF
[table="width: 500, class: grid, align: center"]
[tr]
[td]Tên Gói[/td]
[td]Hạn Sử Dụng[/td]
[td]Giá[/td]
[td]Mã Đăng Ký (SMS tới số 211)[/td]
[/tr]
[tr]
[td]UNLISURF 50[/td]
[td]24 tiếng[/td]
[td]P50[/td]
[td]UNLI 50[/td]
[/tr]
[tr]
[td]UNLISURF 300[/td]
[td]7 ngày [/td]
[td] P300[/td]
[td]UNLI 300[/td]
[/tr]
[tr]
[td]UNLISURF 1200[/td]
[td]30 ngày[/td]
[td]P1200[/td]
[td]UNLI 1200[/td]
[/tr]
[/table]
 
Last edited:

Silic

Phượt thủ
Xin lỗi đã ngắt ngang topic... Không biết nên gọi chủ topic là anh hay chú nhỉ? Thôi thì gọi là anh nhé, để chủ topic thấy mình vẫn còn trẻ. Cũng xin lỗi anh luôn vì đã thất lễ gọi anh bằng "bạn".

Đọc hồi ức mà độc giả có thể cảm nhận được luôn những nét buồn vương vấn trong tâm tư của tác giả. Giọng văn chậm rãi, từ tốn, chững chạc, đọc đoạn đầu, những cảnh tượng thời chiến tranh như hiện lên trước mắt. Nó sống động, nhưng là những cảnh tượng buồn.
Bài viết cũng giống như cảm nhận của anh về màu nước biển ở Palawan vậy, "đẹp nhưng buồn thẳm"

1 topic rất khác những topic khác. :)
Rất cảm ơn anh đã chia sẻ! Em chúc tâm trạng của anh tươi vui hơn nhé!
 
Last edited:

ehviet

Phượt thủ
Xin lỗi đã ngắt ngang topic... Không biết nên gọi chủ topic là anh hay chú nhỉ? Thôi thì gọi là anh nhé, để chủ topic thấy mình vẫn còn trẻ. Cũng xin lỗi anh luôn vì đã thất lễ gọi anh bằng "bạn".

Đọc hồi ức mà, giả có thể cảm nhận được luôn những nét buồn vương vấn trong tâm tư của tác giả. Giọng văn chậm rãi, từ tốn, chững chạc, đọc đoạn đầu, những cảnh tượng thời chiến tranh như hiện lên trước mắt. Nó sống động, nhưng là những cảnh tượng buồn.
Bài viết cũng giống như cảm nhận của anh về màu nước biển ở Palawan vậy, "đẹp nhưng buồn thẳm"

1 topic rất khác những topic khác. :)
Rất cảm ơn anh đã chia sẻ! Em chúc tâm trạng của anh tươi vui hơn nhé!
Cám ơn "em" vì không để anh không bị tủi thân ;). Không có gì là thất lễ, danh từ "bạn" không có giới hạn tuổi tác, rất hân hạnh có được những người bạn như @Silic.

Tâm trạng mình không buồn vì mình đã được nhận quá nhiều ân huệ, từ những người quen cũng như những người chỉ gặp qua đường một lần. Đi chuyến vừa rồi cũng là để nhắc nhở lại mình đừng quên trả lại những gì mà mình đã nhận được. Đi để trông lại mình, như trong đoạn phim ban đầu của Saving Private Ryan khi Ryan hỏi người vợ của mình "Tell me I am a good man, tell me I am worthy" (tạm dịch: Hãy nói cho tôi biết tôi là người tốt, là người xứng đáng).
 
Last edited:

thinhduyquach

Bến Tre
Cám ơn "em" vì không để anh không bị tủi thân ;). Không có gì là thất lễ, danh từ "bạn" không có giới hạn tuổi tác, rất hân hạnh được những người bạn như @Silic.

Tâm trạng mình không buồn vì mình đã được nhận quá nhiều ân huệ, từ những người quen cũng như những người chỉ gặp qua đường một lần. Đi chuyến vừa rồi cũng là để nhắc nhở lại mình đừng quên trả lại những gì mà mình đã nhận được. Đi để trông lại mình, như trong đoạn phim ban đầu của "Saving Private Ryan" khi Ryan hỏi người vợ của mình "Tell me I am a good man, tell me I am worthy" (tạm dịch: Hãy nói cho tôi biết tôi là người tốt, là người xứng đáng).
P/s : '' Anh là người tốt , là người xứng đáng '' và em rất thích topic này .
Cám ơn anh rất nhiều , bởi vì lâu rồi mới được nghe tiếng chim hót .
 

ehviet

Phượt thủ
El Nido

Khách sạn/Nhà Trọ
Thị trấn El Nido chia ra thàng 3 khu (1, 2, 3). Khu 1 là trung tâm và là nơi tấp trung các nhà trọ, KS và quán ăn. Khu 2 có một ít KS và nhà trọ và khu 3 là đại đa số là nhà người dân.


Trong khu 1, thì phía bên tay trái, lúc thủy triều lên (thường vào buổi tối) thì nước sẽ vào tới chân của các nhà đối diện bãi biển. Phía bên tay phải, thì vẫn còn bãi cát cho nên thường các quán ăn ban đêm trên bãi biển sẽ nằm ở khu này. Trong các KS trên bải biển thì http://www.mgelnido.com có vị trí tốt nhất và giá cả cũng phải chăng cho nên thường kín phòng, các bạn muốn ở nơi này phải book khá sớm.

Khu 2 cách khu 1 khoảng 5 phút đi bộ, vì phải đi ngang nghĩa trang của El Nido nên cũng ít người qua đây mướn chổ. Thích hợp với các bạn thích yên tĩnh hoặc tìm không ra chổ ở tại khu 1 ;). Khu 2 có cái mini-resort đẹp nhất tại thị trấn El Nido (Cadlao Resort), giá hơi chát so với chất lượng nhưng ở El Nido, KS cở 3-4 sao chỉ có 2-3 cái cho nên sẽ bị chém đẹp.

Khu 3 là nhà thường dân, cũng có vài cái nhà nghỉ trong đó, mình không có vào đó lục lọi nhiều nên không biết gì nhiều cho lắm.

Ăn Uống
Ban chiều/đêm phía bên tay phải của khu 1 sẽ biến thành các quán ăn trên bãi biển, giá cả cũng được. Muốn rẻ hơn các bạn cần phải lùi vào trong 1-2 con đường sẽ có nhiều quán nướng của người dân, giá cả sẽ mềm hơn. Buổi trưa hàng quán ở El Nido khá vắng vì đa số mọi người đều đi tour đảo hết. Bạn thích quán nào và muốn ăn buổi trưa nên tìm hiểu trước xem họ có mở hay không. Các quán bán cho người Phi thường đóng cửa ngày Chủ Nhật.

Có một cái quầy nho nhỏ kế bên nhà thờ San-Francisco hàng ngày bán các thức ăn ngọt thổ địa do hội phụ nữ El Nido, giá khoảng 10-20PHP một phần, khá thú vị và khá ngon.

Quán Squidos trên đường Hama có món mực nhồi khá là ngon, quán ăn này giá cũng phải chăng nên thường rất đông, nên đến trước 6PM để có chổ ngồi.

Tắm Biển
Tuy thị trấn El Nido là một cái vịnh nho nhỏ, bãi biển thì không đẹp vì quá nhiều thuyền đậu nên ngoại trừ các em nhỏ ra mình không thấy du khách nào xuống tắm cả. Muốn đi tắm, mọi người dùng tour đi đảo vì những bãi biển đó đẹp hơn nhiều.

Các bạn nào có máu phiêu lưu, nên mướn xe đi bải biển ở Nacpan/Calitang cách thị trấn El Nido khoảng 25KM về phía bắc. Bải biển này khá đẹp và rất vắng vẻ. Đường đi từ El Nido tới Nacpan/Calitang có phân nửa vẫn còn là đường đất khá trơn trượt sau khi mưa lớn.

Xa hơn nữa là các bãi biển Duli, Mariposa và Safari Verde khoảng 40KM cách El Nido phần nhiều là đường đất. Dọc đường có khá nhiều cảnh dễ thương, mình đi bằng Honda 125CC tà tà mất khoảng 2 tiếng.

Đi Đảo
El Nido có 4 tour đi đảo tên: A, B, C, D. Hầu như các tour đều có giá như nhau. Các bạn có thể dùng các tour của người bản địa thì sẽ rẻ hơn được một ít tùy theo khả năng trả giá của bạn.

Trong các tour thì mình thấy tour C đáng đi nhất sau đó là tour A. Còn tour B sẽ dành cho các bạn nào thích hang động, còn tour D thì mình thấy khá chán, các bạn nên để dành tiền thì hơn. Tốt nhất là các bạn lấy tour C rồi lấy tour kayak A là đẹp nhất.

Mướn xe honda
Xe 125CC thường được mướn với giá 700PHP/ngày. Các bạn có thể vào trong khu 2 có những chổ cho mướn với giá 500PHP.

Di Chuyển
Bạn có 3 phương tiện để tới El Nido: bay với ITI (khá đắt), đi xe (bus RORO, van Lexus hay DayTripper), thuyền từ Sabang

Bay từ El Nido - Manila
Hiện tại thì nếu bạn muốn bay đường MNL - El Nido - Manila thì chỉ có hãng ITI nhưng vé ITI thì khá đắt. Bù lại, vé El Nido - Manila ít người đi và có nhiều vé rẻ chỉ còn 1/2 giá khoảng 1700 PHP. Các bạn nào không bị ràng buộc về thời gian có thể xem/mua các vé này tại Art Cafe tại El Nido.

Xe bus hay van
Đường bộ đi bằng van sẽ nhanh hơn xe bus khoảng 1 tiếng nhưng Lexus thường đông khách và xe khá là lắc lư, bạn nào dễ say xe xin đừng lấy Lexus. Xe van DayTripper thì sạch sẽ hơn, chổ ngồi tốt hơn, tài xế tốt hơn và giá cũng mắc hơn. Hiện tại, mình thấy xe bus RORO các chuyến có máy lạnh là lựa chọn tốt nhất. Nên để ý là xe RORO tuy bề ngang cũng giống các xe 45 chổ nhưng lại có tới 5 ghế mỗi hàng (hàng 3 2) nên các ghế sẽ nhỏ hơn một tí. Với tạng người VN mình thì không đển nỗi nào nhưng các bạn to con thì có thể sẽ hơn khó chịu một tí.

Sabang - El Nido
Đường đi từ Puerto Princesa đến El Nido bằng đường bộ thì đã có nhiều bạn đề cập đến nhưng có một cách khác để đến El Nido là đường biển. Bạn có thể từ Sabang (chổ Underground River) tới El Nido bằng thuyền, giá khoảng 2200 PHP và mất cở 9 tiếng khá là thú vị nhưng có điều các chuyến tàu này chỉ chạy từ tháng 12 cho tới tháng 6 lúc mùa biển tốt. Các bạn nào đi nhóm có thể mướn một chiếc tàu (max 12 hành khách) có 4 thủy thủ đoàn đi chuyến 3N/2D từ Sabang đến El Nido. Bạn có thể ngủ trên thuyền (Max 8) hoặc được thả lên bờ ngủ ở resort nào đó trên đường mà bạn chỉ định. Ăn uống sẽ là đồ biển câu được dọc đường. Giá là $625/chuyến, đắt nếu đi ít, một nhóm thì sẽ rẻ và rất thú vị. Các bạn sẽ được thấy những nơi mà không có tour nào tới hoặc tới lúc không có ai và chỉ mình bạn được hưởng cái đẹp hoang sơ.
 
Last edited:

Silic

Phượt thủ
Anh nhớ chia sẻ vài bức ảnh trong các đảo nha...
Ở El Nido, theo anh thì nhóm 7 ng nên mua tour đảo hay thuê private boat? :)
 
Last edited:

ehviet

Phượt thủ
Anh nhớ chia sẻ vài bức ảnh trong các đảo nha...
Ở El Nido, theo anh thì nhóm 7 ng nên mua tour đảo hay thuê private boat? :)
Nhóm 7 người thì tụi em nên thuê private boat để đi đảo. Với 7 người thì tụi em dư sức có được thuyền riêng và có thể đi những nơi mà không ai đi. Ví dụ như tour C thì buổi sáng các thuyền sẽ nhào tới hidden beach, nhưng tới 11g thì biến hết, tụi em ở đó thì tha hồ mà bơi với đàn cá dọc các hang. Sau hidden beach thì bà con nhào qua secret beach, lúc đó thì em sẽ thấy lạ là secret mà sao ai cũng biết và có mặt ;). Với thuyền riêng, em có thể nói họ đi secret beach trước, sau đó qua hidden beach thì sẽ không tranh giành với ai hết.

Hình Tour C


Secret Lagoon Beach lúc vẫn còn là secret ;)


Secret Lagoon Beach, Đảo Matinloc


Matinloc Shrine, muỗi kinh khủng


Hidden Beach lúc không có ai


Hidden Beach


Không có máy chụp hình dưới nước nên chụp từ trên xuống, nước trong như thế đấy
 
Last edited:
Top