What's new

[Chia sẻ] Kỉ niệm 1 năm đi xe đạp cung đường Núi Sập - Tri Tôn, An Giang

Dương Seven

Phượt thủ
Cũng thời điểm này năm ngoái mình cũng đã làm một chuyến bằng chiếc xe đạp đi học cà tàng hơn 80km bắt đầu cho một đam mê được đạp xe và xe đạp là bạn trên những chặng đường không bao giờ biết chán chỉ hơi mệt chút xíu thôi.
Khởi hành tờ mờ sáng cũng như năm trước, bơm căng 2 bánh xe và chạy vài vòng trong sân nhà, tập vài động tác thể dục nhẹ và 5h30 ngày 1/1/2014 bắt đầu xuất phát.

Khởi hành khi trời còn tờ mờ tối, một mình và đạp
Hồi trước như con "ngựa non háu đá" lấy hết sức chạy thật nhanh cho nó phiêu nhưng không ngờ điều này đang hại mình, chạy mà kiệm thở quá nên lúc về mệt không muốn đạp, còn lần này đi là trải nghiệm nên chạy thật vừa đủ để ngắm cảnh chụp hình cũng như duy trì thể lực làm sao để lúc về cảm thấy ổn là ok.

Đã đi được 5 cây thì gặp cột này, trời vừa sáng nên xe cộ đi lại vẫn còn ít, vẫn còn hơi lạnh của sương sớm nhưng không làm khó những vòng quay của xe​

Vượt hơn 30km qua những con đường bằng đá sỏi gồ gề vị xe chở đá đi nhiều, tôi đã được ngắm nhìn những thửa ruộng và hoạt động gặt lúa chín của người dân huyện Tri Tôn
Lần này đi bằng con địa hình nên cảm thấy thoải mái khi lên cầu hay đi những con đường gồ gề cũng như vi vu đường trường, bỏ qua những ngọn núi nằm đặc trưng của vùng An Giang như núi Sập, núi Ba Thê vì đã đạp xe leo núi nhiều lần rồi nên không đề cập đến. Chạy được 30km thì đến với thị trấn Tri Tôn lúc 8h nên vào làm vài gói mì và ly cà phê trước khi khám phá một số ngọn núi nằm trong dãy Thất Sơn huyền thoại.
Băng qua những cánh đồng Tri Tôn được chia cắt ô nhỏ nhìn rất đậm chất vùng biên giới, thú vị nhất là những thân cây Thốt Nốt đôi khi nằm lẻ loi một mình giữa cánh đồng lúa xanh rì hay nằm theo cả một "cộng đồng" cây thốt nốt đặc trưng của vùng Tịnh Biên.
Đạp xe đến Tri Tôn như trở lại một thời xa xưa của Việt Nam khi nơi đây vẫn còn có những cái chưa thuộc về thế giới hiện đại, vẫn công cụ sản xuất nông nghiệp thô sơ, người dân vẫn còn dùng liềm gặt lúa bằng tay hay thồ lúa bằng xe đap, nhìn rất làng quê yên bình. Đa số ở đây là người dân tộc Khơme, đừng quá ngạc nhiên khi mình hỏi mà họ không trả lời nhé vì họ chưa hiểu rõ tiếng Việt cho lắm so với lớp trẻ được học hai thứ tiếng Việt và tíếng Khơme.

Một bóng cây nằm lẻ loi giữa đồng ruộng nhìn thấy mà thương
Sau khi vi vu qua những cánh đồng theo con đường liên tỉnh yên bình vắng vẻ thì tôi đến núi Cô Tô, một ngọn núi cao 614m có đường xe máy chạy lên nhưng chỉ những tay lái thật vững mới có khả năng lên nổi và tùy vào xe nữa nhe, đường thì ngỏ mà cua ôm núi cũng đủ các kiểu. Tôi chọn cách khám phá núi bằng cách leo theo những bậc thang đôi khi phải mò mẩn lên đỉnh, sau 2 tiếng qua những lùm cây, lạc giữa vài ba ngã đường tôi mới tìm được nơi cao nhất của núi Cô Tô nhưng từ đây không thể ngắm nhìn được gì hết vì bị che bởi cây rừng. Muốn ngắm được toàn cảnh vùng Tri Tôn thì giảm độ cao xuống ở vách núi đá, ở đây bạn có cảm giác khác và như được thả hồn vào những cánh đồng xa xăm dưới chân núi Tô (cách gọi khác của núi Cô Tô).

Mới có 614m thôi mà đã mệt như tức thở rồi thì mai mốt làm sao mà leo Fan hay Everet đây, haha.

Một đoạn đường được tráng ximăng khi gần tới đỉnh dành cho xe máy, nhưng chỗ này ít ai lên tới vào ngày thưởng lắm. Vắng hoe một cách đáng sợ.

Nhảy cẫng vì sung sướng khi được ngắm nhìn núi non mây trời ở nơi cao như vậy.
Sau khi chinh phục núi Tô xong thì đôi chân đã quá mỏi vì leo núi và băng rừng, nhưng may gặp 2 thằng bạn chạy xe máy từ Kiên Giang lên nên cùng nhau đi đến một địa điểm mới thú vị hơn.

Xuống núi và đi kiếm ăn rồi mới đi tiếp đến địa điểm mới


Đang mệt mà gặp được hàng quán bên đường bán vài món ăn lót bụng rất ổn thế là anh em vào làm vài tô bánh canh, và bánh cam thêm ly nước mía giải khát nữa là chuẩn. Đi đạp xe về mấy vùng hẻo lánh xa xôi ít ai đến này mà ăn vặt cũng thú vị lắm, được trò chuyện với người dân về cuộc sống của họ về những truyền thống thú vị ít ai biết đến, còn gì tuyệt bằng, cuộc sống như trôi chậm đi.
 

Dương Seven

Phượt thủ
Sau khi đã no căng bụng và lấy lại tinh thần cho địa điểm mới, tôi tiếp tục đến trung tâm thị trấn Tri Tôn và hỏi người dân đến đồi Tà Pạ, cao 120m, nằm cách núi Tô về phía Tây Bắc. Ở đây nổi tiếng với ngôi chùa cổ lớn ở trên đỉnh đồi, nhưng không hiểu vì lý do gì mà tôi lại không lên đỉnh khi từ dưới chân lên đỉnh tôi lại rẽ sang bên phải thay vì đi thẳng lên đồi. Rẽ phải rồi đến một nối tắt nhỏ đến hồ Tà Pạ. Đây là cái hồ đã có nhiều dân phượt đặt chân đến.
Hồ Tà Pạ khiến cho những kẻ ở xa đến một cảm nhận về sự hoang sơ và kì vĩ của nó, kì vĩ từ những khối đã cao khổng lồ đâu ai ngờ là do quá trình khai thác đá tạo nên, và thật sự bị cuốn hút bởi làn nước trong xanh ở những hồ sâu tới bụng người mà ở trên cạn ta có thể nhìn thấy rõ đáy. Ở đây có thể tắm nhưng cũng cẩn thận với những vị trí trong hồ có độ sâu nguy hiểm, không quá nguy hiểm với ai biết bơi nhưng cũng cần đề phòng khi đi một mình.
Đây là địa điểm thú vị để bạn có thể tổ chức cắm trại đó.

Những khối đá to sừng sừng làm choáng ngợp kẻ mới đến

Một hồ nước nhỏ nằm trong khuôn viên khu vực bí ẩn này.

Những học sinh, thiếu niên ở Tri Tôn đến đây vui chơi, ăn uống ngày đầu năm

Đánh nhanh và rút nhanh trước khi có chuyện xảy ra với kẻ bước vào lãnh thổ lạ.
Sau khi tham qua và khám phá núi Tô cũng như đồi Tà Pạ xong, 3 người chúng tôi tiến về núi Sập, kết thúc một ngày đầu năm với một chuyến đi kỉ niệm của riêng bản thân tôi.
 

Dương Seven

Phượt thủ
Cứ tàn tàn nếu thời gian dư dả, thả hồn như vậy mới tuyệt đúng không anh Lộc. Đi mà như chạy đua thì lên tàu hỏa mà đi cũng được ha