What's new

[Chia sẻ] Lệ Giang - Shangri-La 2010: Tìm thấy "Đường chân trời đã mất"

PeterPan

Phuot.vn
Staff member
Lệ Giang - Shangri-La 2010: Tìm thấy "Đường chân trời đã mất"

PeterPan và các bạn vừa trở về sau 2 tuần rong ruổi trên các nẻo đường ở phía Tây Bắc của tỉnh Vân Nam. Chúng tôi đã cùng nhau lướt qua hàng loạt địa danh nổi tiếng như Thạch Lâm, Côn Minh, Sở Hùng, Đại Lý, Lệ Giang và đặc biệt là Shangri-La, vùng đất được khai sinh từ tác phẩm "Đường chân trời đã mất" của nhà văn người Anh James Hilton.

Trong Box Diệu kỳ Châu Á đã có rất nhiều topic về Lệ Giang nhưng về Shangri-La thì có lẽ là chưa nhiều. Chúng tôi đặt tên topic là Shangri-La 2010: Tìm thấy "Đường chân trời đã mất" một phần vì thế và một phần lớn hơn là vì chúng tôi thực sự có nhiều khám phá thú vị tại Shangri-La so với tại Lệ Giang.

Lịch trình chi tiết và một số chi phí của chuyến đi (hơi dài dòng và tỉ mỉ 1 chút, vì chúng tôi muốn cung cấp nhiều thông tin cho các đoàn đi sau này tham khảo):


Bản đồ chi tiết toàn bộ hành trình. Chúng tôi không tới được Đức Khâm nên đoạn đường từ Shangri-La tới địa danh này có màu đỏ, những tuyến còn lại đi được có màu xanh.

Ngày 0 (22/04/2010): Hà Nội - Lào Cai (300km)
Gặp nhau tại ga Trần Quý Cáp lúc 19h30 để bắt chuyến tàu đi Lào Cai (vé 254k/người).

Ngày 1 (23/04/2010): Lào Cai - Hà Khẩu - Côn Minh (450km), Côn Minh - Đại Lý (320km)
- Tới Lào Cai lúc 04h30, hoàn tất thủ tục xuất - nhập cảnh và vào tới bến xe Hà Khẩu lúc 09h00 (từ đây chuyển sang giờ Trung Quốc). Chờ tới 10h40 để lên xe chạy thẳng tới Côn Minh (137Y/người).
- Tới Côn Minh lúc 19h00, đi taxi từ bến Đông sang bến Tây để bắt xe đi Đại Lý lúc 19h45 (100Y/người). Có một kinh nghiệm đó là cứ tìm xe đi Đại Lý và lên ngồi, sau đó mua vé của tài xế thì rẻ hơn (cái này chúng tôi chỉ được nghe khi đã mua xong vé ở quầy, đoàn nào đi sau có thể thử cách mua vé thẳng qua tài xế cho tiết kiệm). Quãng đường Côn Minh - Đại Lý là quãng di chuyển nhẹ nhõm nhất vì là đường cao tốc 320 trên toàn tuyến (đường cao tốc 320 chạy cắt ngang đất Trung Quốc, trải dài từ thành phố Thượng Hải ở duyên hải phía Đông tới tận biên giới Trung Quốc - Myanmar).

Ngày 2 (24/04/2010): Đại Lý
- Cả đoàn tới Đại Lý lúc 01h20 sáng. Do đã đặt phòng trước tại Four Seasons Youth Hostel nên chỉ việc bắt taxi về thẳng đây để nhận các phòng dorm (25Y/người).
- Sau giấc ngủ sâu, chúng tôi dành trọn vẹn cả ngày để khám phá Đại Lý: dạo 1 vòng thành cổ (đi xem đủ 4 cổng thành, xem 1 nhà thờ Ki-tô giáo mang nét kiến trúc đặc trưng Trung Hoa), đi thăm làng cổ Hỉ Châu, đi cáp treo thăm động Thiên Long và ngắm hồ Nhĩ Hải, ghé một cơ sở sản xuất vải ở Châu Thành, ngó qua Tam Tháp. Tất cả nhất trí bỏ qua show "Dream of Butterfly" vì quá... đắt. Chúng tôi dạo thêm một vòng thành cổ Đại Lý vào buổi đêm rồi đi ngủ sớm để hôm sau còn đi Lệ Giang.

Ngày 3 (25/04/2010): Đại Lý - Lệ Giang (190km)
- 07h40: Cả đoàn thuê trọn 1 xe 19 chỗ đi Lệ Giang với giá 33Y/người.
- 11h10: Tới bến xe Lệ Giang. Không thỏa thuận được với 1 hostel đã được giới thiệu từ ở nhà, chúng tôi cùng nhau kéo hành lý đi bộ khoảng 1km vào thành cổ để tự tìm hostel.
- 14h00: Chúng tôi tìm được Free Life Inn rất ấm cúng và thân thiện. Cô chủ Vicky người Trung Quốc nói tiếng Anh khá ổn. Đặc biệt, tài tử nổi tiếng Trương Vệ Kiện của Hong Kong cũng đã từng ghé qua nơi này.
- 14 kẻ lang thang ăn trưa vào giữa buổi... chiều. Sau đó, cả đoàn chia làm 2 nhóm để tự do khám phá Lệ Giang với các điểm đến như Mộc Phủ ("thẻ sinh viên" phát huy tác dụng, được giảm giá vé từ 60Y xuống còn 30Y/người), Vạn Cổ Lầu (15Y/người), quảng trường Tứ Phương, quảng trường bánh xe nước. Đây cũng là một buổi chiều đáng nhớ của trưởng đoàn Yoyo vì một pha đi lạc kinh điển: từ thành cổ phi thẳng ra khu phố mới của Lệ Giang.

Ngày 4 (26/04/2010): Lệ Giang - Ngọc Long Tuyết Sơn (30km)
- Chúng tôi thuê xe của khách sạn để đi Ngọc Long Tuyết Sơn (100Y/xe trọn gói cả ngày). Do chặng cáp treo thứ hai lên độ cao 4506m đang sửa nên chúng tôi chỉ có thể đi chặng cáp treo đầu lên cánh đồng bò Yak để ngắm ngọn núi tuyết nổi tiếng từ khá xa. Tại đây, "thẻ sinh viên" tiếp tục giúp chúng tôi giảm giá vé vào cửa từ 80Y xuống còn 40Y/người.
- Nhưng đó là một ngày thất vọng nhất trong cả hành trình. Chúng tôi gặp một cơn mưa mù mịt ngay khi bắt đầu vào tới chân Ngọc Long Tuyết Sơn và chẳng thể thấy được ngọn núi tuyết từ cánh đồng bò Yak. Thất thểu ra về, cả đoàn cũng bỏ luôn show "Impression of Lijiang".
- Buổi chiều, chúng tôi tiếp tục khám phá Lệ Giang một cách tao nhã: đi mua sách, mua đĩa nhạc và đắm mình trong không khí rất đặc trưng của thành cổ không có... tường thành này.

Ngày 5 (27/04/2010): Lệ Giang - Shangri-La (180km)
- Chúng tôi nhờ Vicky liên hệ thuê xe trọn gói cho 3 ngày để đi Shangri-La với giá 700Y/ngày.
- 10h00: 14 người khởi hành từ Lệ Giang để thẳng tiến Shangri-La.
- 11h45: Tới khúc quanh đầu tiên của sông Dương Tử.
- 12h00: Ăn trưa gần Thạch Cổ Trấn.
- 13h00: Theo tư vấn của 1 đoàn Việt Nam gặp tại quán ăn, chúng tôi vòng lại chỗ khúc quanh để thuê dịch vụ dẫn lên núi xem toàn cảnh địa danh đặc biệt trên sông Dương Tử với giá 200Y/14 người.
- 15h00: Cả đoàn tới Tiger Leaping Gorge. Tại đây, "thẻ sinh viên" lại giúp giảm giá vé từ 50Y xuống còn 25Y/người. Chúng tôi đi bộ 6km trên con đường mới được làm để tới eo Hổ Nhảy.
- Rời Tiger Leaping Gorge, tất cả được nguôi ngoai phần nào sự thất vọng vì được ngắm cả Ngọc Long Tuyết Sơn và Hà Ba Tuyết Sơn, dù chỉ là từ khoảng cách khá xa.
- 20h30: Chúng tôi tới Shangri-La (Hương Cách Lý Lạp hay Trung Điện) và ăn mừng bằng một bữa lẩu bò Yak hoành tráng, một bữa ăn mà cả đoàn vẫn còn nhớ mãi cho tới khi về Hà Nội.

Ngày 6 (28/04/2010): Shangri-La
- Cả đoàn dậy sớm từ 05h00 sáng để đón 3 xe taxi tới tu viện Songzalin trước 06h00 sáng. Cả đoàn trốn vé trót lọt và rất hiên ngang thăm thú tu viện nổi tiếng nhất Shangri-La. Chúng tôi tiết kiệm được mỗi người 85Y - một khoản tiền không nhỏ.
- Buổi trưa, chúng tôi đổi sang một khách sạn khang trang hơn trong khu phố cổ của Shangri-La nhưng chi phí vẫn chỉ là 25Y/người/ngày.
- Buổi chiều, 9/14 người của đoàn chúng tôi cùng nhau lên được đỉnh cao 4500m của núi tuyết Thạch Ca (Shika) nằm trong thung lũng Trăng Xanh (Blue Moon Valley). Đó là sự đền bù cho chúng tôi sau những thất vọng ở Lệ Giang. Giá vé 2 chặng cáp treo để lên đỉnh núi tuyết là 220Y/người, chúng tôi được giảm 50Y so với giá gốc, chẳng rõ vì sao bởi "thẻ sinh viên" không được chấp nhận ở đây.
- Buổi chiều tối, chúng tôi dạo chơi trong khu phố cổ của Shangri-La, thăm chiếc chuyển kinh luân khổng lồ trên đồi cao. Tối đó, chúng tôi ngủ sớm để hôm sau đi chơi hồ Bita.

Ngày 7 (29/04/2010): Shangri-La - Lệ Giang (180km)
- Buổi sáng, chúng tôi vượt 22km đường đèo dốc để tới Công viên quốc gia Potatso. Tại đây, cả đoàn đã có những phút giây thần tiên khi hòa mình vào không gian tuyệt vời của hồ Thuộc Đô (Shudu), hồ Bích Tháp (Bita), núi tuyết Thiên Bảo. "Thẻ sinh viên" tiếp tục giúp chúng tôi được giảm 50% vé vào cửa, từ 110Y xuống còn 55Y/người. Cộng thêm 80Y vé xe buýt di chuyển trong Công viên, mỗi người phải trả 135Y.
- Buổi chiều, cả đoàn ngược về Lệ Giang.
- 19h00: chúng tôi về tới Lệ Giang và tiếp tục nghỉ tại Free Life Inn của Vicky.

Ngày 8 (30/04/2010): Lệ Giang
- Cả đoàn lại chia làm 2 nhóm, 1 nhóm đi xe đạp (10Y/người), 1 nhóm thuê xe riêng (90Y/ngày) để lần lượt khám phá cổ trấn Thúc Hà, công viên Hắc Long Đàm (vào cửa bằng vé bảo vệ môi trường đã mua khi tới Ngọc Long Tuyết Sơn) và thăm thú hồ Lạp Thị (Lashi) trên lưng... ngựa (150Y/người).
- Buổi tối, chúng tôi chia tay 2 người bạn phải lên tàu về Côn Minh để kịp về Hà Nội đi làm vào sáng thứ 2 của tuần đầu tiên sau kỳ nghỉ lễ dài.

Ngày 9 (01/05/2010): Lệ Giang - Côn Minh (510km)
- Vì không đi được Đức Khâm do đường sửa trên toàn tuyến kể từ Shangri-La, cũng không đi được hồ Lugu vì cả đi cả về sẽ cần tới 3 ngày mới bõ (đi 2 ngày rồi về rất vất vả) nên chúng tôi bị dôi ra 2 ngày tại Lệ Giang. Ngày đầu chính là ngày thứ 8 của hành trình, đi được nhiều nơi. Ngày thứ hai là ngày thứ 9 của hành trình, 14 người chỉ loanh quanh khám phá nốt Lệ Giang đồng thời mua quà cho những người ở nhà.
- 19h40: Chúng tôi thuê xe trọn gói 100Y/14 người để ra ga Lệ Giang bắt tàu đi Côn Minh (tiền vé: 130Y/người, tiền dịch vụ vì nhờ khách sạn mua hộ: 5Y/người).

Ngày 10 (02/05/2010): Côn Minh
- 07h20: Cả đoàn tới Côn Minh, 1 nhóm về ở khách sạn tại trung tâm thành phố (70Y/phòng đôi/ngày), 1 nhóm về ở khách sạn ngay cạnh ga trung tâm của thành phố (54Y/người/ngày gồm cả ăn sáng).
- Buổi chiều, chúng tôi dạo phố đi bộ ở trung tâm thành phố Côn Minh, ghé cổng chào Kim Mã - Bích Kê. Một nhóm 3 bạn nữ tranh thủ đi chơi vườn hoa quốc tế Côn Minh (vé vào cổng 50Y/người, đã được giảm 50% nhờ "thẻ sinh viên").
- Côn Minh đang có Hội chợ văn hóa và du lịch quốc tế nên rất nhộn nhịp, đầy màu sắc và đầy hàng... sale off. Chúng tôi may mắn được xem tiết mục "Trống cơm" và một số tiết mục biểu diễn khác của một đoàn nghệ thuật Việt Nam ngay bên cạnh cổng chào Kim Mã - Bích Kê. Buổi tối, chúng tôi được xem một buổi trình diễn Carnaval tưng bừng trên đường phố.

Ngày 11 (03/05/2010): Côn Minh - Hà Khẩu - Lào Cai (450km), Lào Cai - Hà Nội (300km)
- 09h40: Chúng tôi tụ nhóm tại bến xe Đông của Côn Minh để thẳng tiến về Hà Khẩu (vé: 137Y/người, phí bảo hiểm đường bộ: 3Y/người).
- 17h00: Cả đoàn về tới Hà Khẩu.
- 19h45 (giờ Việt Nam): Cả đoàn lên tàu để ngược từ Lào Cai về Hà Nội (254k/người).

Ngày 12 (04/05/2010): Hà Nội
- 04h20: 14 người về tới Hà Nội an toàn.
- Kết thúc chuyến đi tốt đẹp.


Bức ảnh thuộc loại đầy đủ nhất của cả đoàn tại điểm ngắm khúc quanh đầu tiên của sông Dương Tử. Ảnh: PeterPan.
 
Last edited:

PeterPan

Phuot.vn
Staff member
Trước ngày lên đường...

Từ một topic kêu gọi lập đoàn đi Lệ Giang trên box Du Lịch của ttvnol.com, chúng tôi đã lập nên một nhóm gần... 30 người. Sau đó, vì những khác biệt về nhu cầu khám phá và lịch trình mong muốn nên chúng tôi chia thành 3 nhóm nhỏ.

PeterPan thuộc nhóm 15 người ở Hà Nội. Sau này, 1 bạn nữ định bay khứ hồi Hà Nội - Côn Minh không thể thu xếp được thời gian nên xin rút. Nhóm chúng tôi còn lại 14 người, 8 nữ và 6 nam. Đó cũng có thể coi là một con số đẹp cho một chuyến đi dài ngày.

Công tác chuẩn bị cho chuyến đi trở nên nóng dần ở thời điểm khoảng 1 tháng rưỡi trước ngày lên đường. Nhóm chúng tôi đi dài ngày nhất và cũng là nhóm tham lam nhất. Với phương châm, đi nhiều nhất có thể nhưng cũng rẻ nhất có thể, một lịch trình cực kỳ chặt chẽ và vô cùng tham vọng được trưởng đoàn Yoyo vạch ra.

Tuy nhiên, sau những phút bay bổng và mơ mộng, chúng tôi thấy rằng cả đoàn sẽ chỉ có thể theo lịch trình này một khi đi theo kiểu chạy marathon. Làm một hơi Côn Minh, Đại Lý, Lệ Giang, Shangri-La, Đức Khâm, hồ Lugu rồi Nguyên Dương trong vòng gần 2 tuần thực sự là một kế hoạch khó khả thi. Sau khi bàn bạc nát nước, chúng tôi quyết định bỏ Nguyên Dương vì ruộng bậc thang ở đây e là không đẹp trong thời điểm đầu tháng 5.

Chốt xong lịch trình, trưởng đoàn Yoyo tiếp tục lo xong vé tàu khứ hồi Hà Nội - Lào Cai nhờ có mối quen, hoàn tất việc đặt mua trước vé xe Hà Khẩu - Côn Minh qua một công ty du lịch ở Lào Cai. Đối tác này cũng đồng thời giúp chúng tôi hoàn tất nhanh việc làm thủ tục xuất - nhập cảnh để tiết kiệm thời gian.

Khoảng 2 tuần trước ngày lên đường, hàng loạt email qua lại được các thành viên gửi cho nhau: từ chuyện in áo đồng phục tới chuyện chuẩn bị các vật dụng mang theo, từ chuyện xem thông tin dự báo thời tiết tới chuyện hẹn hò offline lần chót...

Đôi chút lo lắng xuất hiện trước ngày lên đường khi một trận động đất xảy ra ở huyện Ngọc Thụ của tỉnh Thanh Hải cướp đi sinh mạng của cả ngàn người. Địa danh nơi gần đầu nguồn sông Mekong ấy chỉ cách Lệ Giang khoảng 1150km. Tháng 10/2009, khi PeterPan chuẩn bị đi Cửu Trại Câu, cũng có một trận động đất xảy ra ở phía Tây Nam của Trung Quốc. Vẫn biết lên đường là chấp nhận rủi ro nhưng vẫn thấy hơi bất an chút xíu.

Thế rồi cũng tới ngày lên đường. Tối 22/04/2010, chúng tôi gặp nhau ở ga Trần Quý Cáp để bắt đầu hành trình mà tất cả đã ao ước từ lâu. 14 người chúng tôi rời Hà Nội khi gió mùa Đông Bắc đang tràn về thủ đô...


Lên đường... Ảnh: PeterPan.


Một xới bạc lưu động được mở chóng vánh trên chuyến tàu SP8. Các con bạc khát nước cũng kiếm được kha khá, tiền nhiều quá phải giắt cả vào... giầy. Ảnh: Mr Súng To.
 
Last edited:

PeterPan

Phuot.vn
Staff member
Ngày 1 (23/04/2010): Lào Cai - Hà Khẩu - Côn Minh (450km), Côn Minh - Đại Lý (320km)

Khởi đầu ướt át

Xin bạn đừng hiểu nhầm rằng chúng tôi có màn chia tay đầy... nước mắt với những người ở nhà. Nói "khởi đầu ướt át" chỉ bởi vì chuyến tàu SP8 đưa chúng tôi rời Hà Nội để tới Lào Cai đã lao băng băng trong một cơn mưa lớn, sấm chớp ầm ầm. Để rồi, khi chúng tôi tới được ga Lào Cai, cơn mưa ấy lại đón tiếp 14 kẻ lang thang trong một khung cảnh chẳng thể ảm đạm hơn. Mưa chỉ ngớt khi chúng tôi làm xong thủ tục xuất - nhập cảnh và vào tới bến xe Hà Khẩu phía bên kia biên giới.


Bến xe Hà Khẩu vô cùng ảm đạm sau cơn mưa. Ảnh: PeterPan.

Với PeterPan, Hà Khẩu là một địa danh quen thuộc. Nhưng với hầu hết các thành viên khác trong đoàn, Hà Khẩu là trải nghiệm đầu tiên của họ trên đất Trung Quốc. Chúng tôi không kịp bắt chuyến xe sớm đi Côn Minh và phải chờ chuyến tiếp theo khởi hành lúc 10h40. Tranh thủ gần 2 tiếng chờ xe, anh chị em đã làm một vòng thăm thú Hà Khẩu để thử cảm giác tiêu những đồng nhân dân tệ đầu tiên trên đất bạn. Sim điện thoại là thứ được săn lùng nhiều nhất, kế đến là những thứ đồ ăn nhẹ để chuẩn bị cho cả một ngày di chuyển trên xe.


Sông Hồng đồng hành với chúng tôi trong những km đầu tiên của đường cao tốc từ Hà Khẩu tới Mông Tự. Ảnh: PeterPan.

Tháng 07/2009, PeterPan đã từng đi trên tuyến Hà Khẩu - Côn Minh và ngược lại. Tuy nhiên, khi đó PeterPan chỉ được đi khoảng 40km đường cao tốc từ Hà Khẩu, sau đó là quãng đường đèo dốc quanh co, khúc khuỷu. Lần này thì khác, PeterPan và các bạn được đi trọn vẹn gần 150km đường cao tốc ngon lành cành đào từ Hà Khẩu lên tới tận Mông Tự - thành phố thủ phủ của châu Hồng Hà (châu là đơn vị hành chính trên huyện dưới tỉnh của Trung Quốc).


Khi sông Hồng khuất dạng sau những khe núi, song hành với chúng tôi là những đám mây như sắp sà vào cửa kính. Ảnh: PeterPan.

Có thể thấy tỉnh Vân Nam đã rất dày công đầu tư cho tuyến đường cao tốc này. Toàn bộ đường cao tốc chạy ven theo các sườn núi và có nhiều đoạn song song với sông Hồng (ở Trung Quốc tên là Nguyên Giang). Con đường được tạo thành bởi hàng loạt cây cầu và khoảng 20 đường hầm xuyên núi. Có những đoạn, các cây cầu nối từ hầm ở núi này sang hầm ở núi khác rất ngoạn mục. Trên đường, có rất nhiều các khu dừng chân để các bác tài có thể nghỉ ngơi và rất nhiều đường cứu nạn để giảm thiểu tai nạn.


Đường cao tốc có chất lượng rất tốc, xe đi như bay. Ảnh: PeterPan.


Có khoảng hơn 20 đường hầm xuyên núi trong gần 150km đường cao tốc, nghĩa là cứ khoảng 7,5km lại có 1 đường hầm. Ảnh: PeterPan.

Nhưng sự thư thái trên 150km đường cao tốc hoàn hảo ấy sớm kết thúc khi chúng tôi qua khỏi Mông Tự...
 

PeterPan

Phuot.vn
Staff member
Ngày 1 (23/04/2010): Lào Cai - Hà Khẩu - Côn Minh (450km), Côn Minh - Đại Lý (320km)

Cơm chan... ruồi và WC "kinh điển"

Khoảng 200km tiếp theo của hành trình là một trải nghiệm khác hẳn 150km đường cao tốc. Chúng tôi lần lượt đi qua Sa Điện (thị trấn của người theo đạo Hồi), Khai Viễn (thủ đô công nghiệp nặng của tỉnh Vân Nam) và Di Lặc (nơi có tượng phật Di Lặc khổng lồ bằng vàng) trên con đường 326 cũ kỹ, nứt nẻ và cho thấy một hình ảnh khác của Vân Nam - một trong những tỉnh nghèo nhất Trung Quốc.


Cả đoàn vất vưởng trên chiếc xe cà mèng. Ảnh: MarsMan.

Cảnh vật 2 bên đường xơ xác và nghèo nàn. Tất nhiên, vì thế nên cũng chẳng có gì ngạc nhiên khi chúng tôi có một bữa cơm chan... ruồi vào khoảng 2 giờ chiều hay được "tham quan" những WC "kinh điển" mỗi khi bác tài cho dừng xe để hành khách xả hơi. Vốn đã phải đi trên một chiếc xe hết sức cũ kỹ và xấu xí, 200km đường kể từ sau khi ra khỏi Mông Tự thực sự khiến 14 người chúng tôi bị mất sức khá nhiều.

Mọi chuyện chỉ trở nên khá khẩm hơn khi xe đi tới gần Thạch Lâm và rẽ vào đường cao tốc Côn Thạch (nối Côn Minh với Thạch Lâm). Đó cũng là lúc mà chúng tôi bắt đầu cảm nhận thấy cái không khí cao nguyên của Côn Minh - thành phố mùa xuân có độ cao trung bình gần 2000m so với mực nước biển.

Trời vẫn sáng dù đồng hồ đã chỉ gần 19 giờ tối. Những cơn gió lạnh ùa vào qua các khung cửa sổ của chiếc xe làm chúng tôi tỉnh táo hẳn. Côn Minh đã ở rất gần còn Hà Nội đã lùi lại phía sau gần 800km...


Bến xe phía Đông của Côn Minh - nơi tập trung các chuyến xe qua lại giữa Côn Minh và Hà Khẩu. Ảnh: PeterPan.


Chiếc taxi không thể đóng được cốp vì mớ đồ đạc lỉnh kỉnh của đoàn chúng tôi. Ảnh: Mr Súng To.
 
Last edited:

huyle

Phượt tử
Bức ảnh đầu tiên chỉ thiếu một người là miềng thì phải! Chán hơn nữa miềng lại hok phải người chụp bức ảnh. Hiz hizz
 

vhcapri

Phượt thủ
Chuyến đi lâu phết bác chủ nhờ?

Mỗi chú tiêu hết bao nhiêu bác ( lười quá nên ngại cộng chi tiết, bác cứ quy ra VND hộ e cái :)

tks bác
 

PeterPan

Phuot.vn
Staff member
Ngày 1 (23/04/2010): Lào Cai - Hà Khẩu - Côn Minh (450km), Côn Minh - Đại Lý (320km)

@huyle: Ảnh đó đúng là thiếu cậu, tớ không tìm được ảnh cả nhóm nào, cậu tìm được cái nào không? Nếu có thì để tớ thay vào bài đầu tiên :).
@vhcapri: Tất tần tật chi phí của PeterPan trong gần 2 tuần là hơn 9 triệu tiền Việt chút xíu. PeterPan mua sắm vừa phải, ai mua sắm nhiều thì hết nhiều hơn. Đoàn của PeterPan tiết kiệm được khá nhiều khoản nên chi phí có thể coi là ở mức hợp lý.
---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Tới Đại Lý trong đêm trăng mùng 10

Chúng tôi chia tay nhóm 12 bạn sẽ về Hà Nội ngày 03/05 tại bến xe phía Đông của Côn Minh. Sau này, vẫn gặp lại các bạn ở một số điểm trên hành trình. Từ bến xe phía Đông, chúng tôi bắt 3 chiếc taxi để di chuyển sang bến xe phía Tây - nơi có nhiều chuyến xe đi Đại Lý hơn. Đến nơi, trưởng đoàn Yo tất tả vào liên hệ mua vé và kịp xí được 14 vé đi Đại Lý chuyến gần nhất. Chúng tôi có chưa đầy 30 phút để vừa mua đồ ăn vừa ổn định chỗ ngồi.

300km di chuyển giữa Côn Minh và Đại Lý rất yên ổn với chúng tôi vì xe chạy trên đường cao tốc 320. Đây là một trong những con đường cao tốc huyết mạch của Trung Quốc với điểm đầu ở thành phố Thượng Hải ở vùng duyên hải phía Đông và điểm cuối là cửa khẩu giữa tỉnh Vân Nam và Myanmar ở phía Tây Nam. Con đường này được nối với một đường cao tốc khác trên đất Myanmar để chạy thẳng về Mandalay - thành phố lớn thứ hai của Miến Điện.

Chiếc xe mà chúng tôi được đi lần này cũng tốt hơn nhiều chiếc xe chạy tuyến Hà Khẩu - Côn Minh. Gà gật trong giấc ngủ vì đã thấm mệt sau cả một ngày di chuyển liên tục trên tàu và xe, chúng tôi vẫn kịp nhận ra mình đang đi trong đêm trăng mùng 10. Ánh trăng yếu ớt hắt lên cảnh vật 2 bên đường cũng đủ khiến chúng tôi biết độ cao so với mực nước biển đang tăng dần khi núi non mỗi lúc một trùng điệp hơn, kiến trúc nhà cửa của người dân cũng thế (không còn nhiều nét tương đồng với Việt Nam như ở chặng Hà Khẩu - Côn Minh mà đã mang rất rõ đặc trưng của người Di khi đi qua Sở Hùng hay người Bạch khi tới gần Đại Lý).


Tòa tháp sáng rực trên đỉnh núi tại Sở Hùng. Ảnh: Mr Súng To.

Cũng trong cái đêm trăng mùng 10 ấy, PeterPan chợt nhớ ra rằng chiếc xe đang đưa chúng tôi tới rất gần với đầu nguồn của sông Hồng (ở huyện tự trị dân tộc Di, Hồi Nguy Sơn của châu tự trị dân tộc Bạch Đại Lý). Đó không phải là một điểm đến trong hành trình của chúng tôi nhưng được tới rất gần đầu nguồn của con sông lớn chảy qua thủ đô Hà Nội cũng là một trải nghiệm thú vị.

Nửa đêm hôm đó, chúng tôi tới được Đại Lý...


Thành cổ Đại Lý không một bóng người... Ảnh: PeterPan.


Bản đồ sông Hồng trên phần đất Trung Quốc với điểm đầu nguồn ở địa phận của huyện Nguy Sơn. Ảnh: wikipedia.org.
 
Last edited:

MarsMan

Phượt thủ
Ôi đã viết được dài thế này rồi cơ á? Tớ bị chai cảm xúc mất rồi. Để ngồi rặn ra ít rồi phết lên vậy :D
 

PeterPan

Phuot.vn
Staff member
Ngày 2 (24/04/2010): Đại Lý

"Ngủ thân mật tập thể"

Từ bến xe Đại Lý vào tới khu vực thành cổ là một quãng đường khá xa và chúng tôi phải mất chừng 30 phút taxi cộng thêm độ 10 phút hỏi đường thì mới tới được đúng nơi cần tới. Đó là Four Seasons Youth Hostel mà chị cả Ms Jica đã chu đáo đặt trước từ trước ngày lên đường. Đây là một quyết định hoàn toàn sáng suốt và đúng đắn bởi chúng tôi tới khu vực thành cổ Đại Lý khi đồng hồ chỉ 2 giờ đêm và lúc này mới thất thểu đi tìm khách sạn thì quả thật là một thảm họa.

Nằm trong hệ thống Youth Hostel nên Four Seasons có thể nói là rất ổn. Nhân viên của hostel nói tiếng Anh tương đối trôi chảy và dễ nghe. Trang thiết bị của hostel này cũng còn rất mới và đặc biệt là tạo cảm giác sạch sẽ. Chúng tôi chọn 1 dorm 6 giường và 2 dorm 4 giường rất vừa vặn, hợp lý. Anh chị em sớm tổ chức phân chia phòng xong xuôi rồi rủ nhau đi ăn đêm khẩn cấp bởi 14 cái dạ dày đã sôi ùng ục sau cả một ngày dài di chuyển liên tục.

Đại Lý sau 2 giờ đêm vắng vẻ và tĩnh lặng. Ở một góc phố còn sáng đèn, 14 kẻ lang thang chia nhau những bát cơm rang, cháo và gì gì nữa cũng không nhớ nổi (đói quá nên cái gì cũng chén và cái gì cũng ngon :-D). Quán Iceland Cafe hôm đó có một ca làm việc có lẽ là vô cùng vất vả bởi 14 tên ngoại quốc nói nhiều và ăn cũng nhiều. Sau màn nạp năng lượng túi bụi, chúng tôi chuyển qua màn tổ chức "ngủ thân mật tập thể" để hôm sau còn dậy sớm đi chơi.

Một số thông tin về Four Seasons Youth Hostel để các đoàn đi sau này có thể tham khảo:
Tên: Four Seasons Youth Hostel
Địa chỉ: Số 26 đường Nhân Dân, khu thành cổ Đại Lý
Loại phòng: có cả dorm (phòng nhiều giường tầng) và phòng đôi, phòng ba. Các cụm phòng được chia theo Xuân, Hạ, Thu, Đông rất đặc trưng.
Tiện nghi: nước nóng 24/24, wifi miễn phí, máy giặt 8Y/lần và nhiều thứ hay ho khác.


Cửa ngách của hostel. Ảnh: PeterPan.


Cửa chính ở phía đường Nhân Dân. Ảnh: PeterPan.


Gian phòng khách ngập nắng của hostel. Ảnh: PeterPan.


Một phần nền của phòng khách làm bằng kính chịu lực, phía dưới là cá tung tăng bơi lội. Ảnh: PeterPan.


Khuôn viên nhỏ nhắn và xinh xắn của hostel. Ảnh: PeterPan.


Gian phòng Mùa Thu. Ảnh: PeterPan.


Giường tầng trong phòng Mùa Xuân. Ảnh: MarsMan.
 
Top