What's new

Shanghai - Kinh hoàng / Manila - Hoảng sợ

rocketium

Phượt thủ
Trong những chuyến đi của mình, có 2 trip mà mình thấy sợ nhất, đó là Shanghai - kinh hoàng; Manila - hoảng sợ.

Không định viết về mấy chuyện này, nhưng thấy cũng tốt nếu chia sẻ với mọi người để có thể chuẩn bị. dù sao đây cũng chỉ là cảm nhận cá nhân của mình, không hẳn là đúng.

Máy bay hạ cánh xuống sân bay Pudong, một sân bay hiện đại tầm cỡ quốc tế mà nhà cầm quyền mở ra để phát triển TP theo hướng đông. Có lẽ với tham vọng chủ quan muốn biến nơi này thành hub của châu á thay airport của thái and Malay, mình chưa thấy cái airport nào to như thế, nhưng hình như cái mục tiêu trở thành sân bay bận rộn nhất châu á ko thành, nó vắng vẻ, lạnh lẽo, có những khu dành cho mua sắm ... bỏ hoang, chả có người bán lẫn người mua.

Cảm nhận đầu tiên là nhân viên xuất nhập cảnh, cách họ làm việc, rất căng thẳng, nghiêm trọng, hách dịch nữa, giống như là họ phải rất cảnh giác, vì thế nào trong đám nhập cảnh cũng có người vào china với mục đích xấu hay sao vây.

Đi taxi từ sân bay về khách sạn, đúng vào thời điểm Shanghai trở thành đại công trường xây dựng chuẩn bị cho Expo 2010, nhìn qua cửa xe, toàn bộ đường phố, cây cối (phân luồng giữa đường) đều phủ một lớp bụi, tầm nhìn bị hạn chế vì bụi dày đặc (lúc đầu mình tưởng sương mù). thành phố này có lẽ mật độ dân cư cao bậc nhất thế giới, mười mấy tr người chen chúc. Có lẽ vậy mà nhà chung cư cao tầng nèn chặt vào nhau tới ngạc nhiên, ko có một khoảng không gian nào cho cây xanh hết. mà chả có quy hoặch gì, lố nhố, lộn xộn như một cái chợ vỡ. Phải nói chút về taxi, cái ghế của taxi driver được quây kín bởi lớp meka dầy, có mấy cái lỗ nhỏ thoát âm và đưa tiền, ngay tầm tay của driver là một cái dùi cui bự chà bá. Cũng lờ mờ đoán được sự tình, hỏi đồng nghiệp mới biết là để bảo vệ lái xe. (Mới đặt chân tới đã thấy kinh rồi)

Tới khách sạn cũng chiều tối, đi ăn, kiếm được cái quán có vẻ đông người, nhân viên rất xinh (con gái Shanghai đẹp thiệt, everywhere đều gặp người đẹp), sau một hồi xì xồ xí xố mà 2 bên vẫn ko hiểu gì nhau, mình đành chỉ đại vào cái mấy cái tranh. Đồ ăn thì đặc biệt ngon, nhiều nữa, phải gọi là chậu mì mới thấy đúng :D. tính tiền thì thấy rẻ quá, ăn chừng đó, rất ngon, mà tính ra chừng 5 -6 chục ngàn. hỏi nhân viên cái toilet, họ chẳng hiểu, mà cái này thì ko thể dùng body language để diễn đạt được :D, thôi đành tự đi tìm. :(

Khách sạn nằm trên phố Nam kinh, con phố sầm uất bậc nhất của SH, vừa mới lò dò đi ra khỏi Ks, đã có mấy chàng ăn mặc rất business, handsome, tiến lại xì xồ mời chào cái gì đó, mình nói i dont speak chinese, then các chàng cười rất nham nhở, "lady, drink"?
"no thank, i dont need"
"beautiful, see, see" (mình đoán chắc him muốn nói gái đẹp lắm, tới coi thôi cũng được)
"thank you thank you, but i dont need"
"boy"?
tới đây thì mình ko trả lời nữa đi thẳng luôn, gặp mấy mối nữa, rút kinh nghiệm, lờ luôn, chẳng nói năng gì. :D

Khách sạn mình ở bên phố tây, còn công ty ở phố đông, hàng ngày phải take taxi tới office, ngồi taxi trên đường cao tốc cũng thú vị, cảm giác như đua xe, thằng bé ngồi ghế sau, dạt wa trái, lại dạt qua phải, xe cộ trên đường cao tốc giành đường, cắt line hệt như trong phim hành động. Taxi thì hay chạy lòng vòng, thích vô chỗ kẹt xe, vì xe chạy chậm hoặc chờ thì đồng hồ nhảy với rate cao hơn (chả hiểu sao nữa), mỗi hôm đi tới office một lượng tiền, có hôm tốn gấp đôi hôm trước, đồng nghiệp nói mày đưa tao fapeo (receipt, học được mỗi từ này vì cần nó đề về cty thanh toán) tao report, họ sẽ phải trả lại tiền. từ hôm sau đi làm, phải nhờ nhân viên KS (5 sao nên nói được English) dặn taxi là tao biết đường, đừng có chạy lòng vòng, tao report đó. :D

Hỏi đường. Cũng đã biết là ở Shanghai thì ít người nói tiếng anh, nên cố tìm mấy người thanh niên, hi vọng là họ học cao nên biết. Shock, há miệng ra hỏi, họ chả thèm nói gì, thậm chí là tiếng trung, họ chỉ nhìn mình bằng ánh mắt rất khác lạ, đề phòng nữa, giống như họ chưa từng biết tới cái chuyện có người hỏi đường. mặc dù các chàng, các nàng ăn mặc rất lịch sự sang trọng.

Chả bao giờ thấy người Shanghai xếp hàng, mình đợi cho đám đông quây kín quầy bán fastfood xong hết, không còn ai, mới tiến lại, cầm lấy tờ menu (kiểu KFC), "I wanna have ..." mới chỉ kịp nói tới đó, bỗng nhiên một chị tiến lại, giật phăng tờ menu trong tay mình, thản nhiên order, shock nặng. Mà bực hơn là em bán hàng vẫn điềm nhiên phục vụ chị ấy, tức là hành động đó là hoàn toàn bình thường. :(

thứ 7 CN nghỉ, tính take MRT đi chơi city. lại shock nữa, trước lối vào, nhân viên an ninh scan túi tắm đồ đạc như lên máy bay, đã đông, lại bị chặn bởi cái này nên càng lộn xộn ùn tắc. tới máy bán vé tự động, chả hàng lối gì, 3 bốn người tranh nhau cái màn touch screen để mua vé, đó là lớp thứ 1, lớp thứ 2 là khoảng 6-7 người kèn chặt 3 người bên trong đó, cứ thế, tạo một cái hình nửa vòng tròn bằng người, bu chặt lấy cái máy bán vé. cũng dễ hiểu, thành phố mười mấy triệu mạng mà. mình ngán ngẩm nhìn đám đông, vừa khinh thường, vừa thương hại. đang tính bỏ đi, bỗng có em gái, chắc sinh viên, đoán được tình huống của mình, em hỏi mình muốn đi đâu. mừng quá, em nói là giúp mình mua vé, bé thản nhiên chen vô đám đông mua vé giùm mình. hic, cảm ơn rối rít.

Lên được MRT mới kinh hoàng, cả đám đông hàng chục người bu chặt lấy cái lối vào ra. khi tàu đến, cửa mở, cả mấy chục người đó ùa vào, cộng thêm bên trong ùa ra, block nhau, chen lấn xô đẩy. tính bỏ về, nhưng lỡ mua vé rồi, lại thấy có vẻ đây là lối sống của họ, ko đi thì chẳng biết đi thế nào, taxi thì ko nói được tiếng anh, lại chạy lòng vòng. đánh liều hòa mình vô. giờ nghĩ lại thảm họa dẫm đạp bên Cam mà thấy ớn, chân mình ko hề chạm đất, nhưng người vẫn di chuyển vào trong tàu. tới mỗi trạm, phải nắm thật chặt tay vịn để không bị "trôi" ra. tới điểm cần xuống, chỉ cần buông tay ra, ko cần bước, thế là người tự trôi ra ngoài.

có anh tây, mặt đỏ tía tai, vừa trôi ra ngoài cùng mình, vô cùng giận dữ, him chửi ầm lên, ****ing china, mà cũng chỉ có mình hiểu, nhìn him thông cảm, xung quanh thì chẳng ai quan tâm, chẳng ai nhìn, họ lại tiếp tục chen lấn để vô thang cuốn đi lên mặt đất.

...còn nữa, từ từ viết :D
 
Last edited by a moderator:

Acura

Phượt tử
Re: Shanghai - kinh hoàng

Mình nghĩ Shanghai cũng giống Hồng Kông, cũng đang lên plan phải qua Shanghai để nhìn bờ đông, bờ tây sông hoàng phố. Đọc cái thread này chùn bước quá. Đang thắc mắc, bọn Tây đầu tư vào Shanghai thì ở đâu nhỉ?!
 

rocketium

Phượt thủ
Re: Shanghai - kinh hoàng

Mình nghĩ Shanghai cũng giống Hồng Kông, cũng đang lên plan phải qua Shanghai để nhìn bờ đông, bờ tây sông hoàng phố. Đọc cái thread này chùn bước quá. Đang thắc mắc, bọn Tây đầu tư vào Shanghai thì ở đâu nhỉ?!
Hehe, cứ đi cho biết, chỉ là cảm nhận chủ quan của mình thôi. cũng có nhiều đồng nghiệp mình qua business trip như mình, chả thấy kêu ca gì, chỉ thấy khen gái Shanghai đẹp, hỏi những chuyện mình gặp, tui nó bảo bình thường, chả sao cả, quen rồi :D

Có thể giống về mặt kinh tế, giàu có. nhưng HK thừa hưởng nền văn minh của Anh bạn ah, mình hy vọng là vậy, cũng đang tính đi HK soon.

Ở đâu là sao? Tây vào china là phải học chinese :D. mình hỏi người ở đây, họ nói, tại sao chúng tao phải học english, china lớn như vậy, tụi nó muốn làm ăn với tụi tao thì tụi nó phải học tiếng hoa. :D

Shanghai rất giàu và hiện đại (văn minh thì chưa chắc) là trung tâm tài chính của China cũng như châu á. SV mới ra trường vô cty mình (shanghai site) lương khởi điểm là $1K đó. :D
 
Last edited:

lilac

Sunshine
Re: Shanghai - kinh hoàng

Em đã đến & đi.
Em thấy sạch sẽ & ngon lành. :p Có điều đúng là tài xế taxi thì cũng có vài người "lươn lẹo", hơi ăn gian tí.
Em nghĩ tại bác đi công tác nên đi ngay giờ tan ca & đi làm nên đông. Đi du lịch đi metro giờ ít người chắc ko sao, bác nhẩy?
Còn văn hóa "xếp hàng" thì cũng khó trách ngta, VN mình cũng thế thôi. Quan trọng là ý thức. :)
 

danngoc

Phượt tiên
Re: Shanghai - kinh hoàng

Shock văn hóa là thường mà bác. Em thấy Tây nhiều thằng thích sống ở Shanghai đó, mà Tây nó xa Tàu hơn mình nhiều.
 
Last edited:

rocketium

Phượt thủ
Re: Shanghai - kinh hoàng

Nghe đồn có cái hoa viên,hay viên viên gì đó đẹp lắm (giờ không nhớ tên nữa) Tra bản đồ, lập lịch trình vô cùng kỹ lưỡng để đi, cuối cùng cũng tới nơi. Đúng là cảnh quan tuyệt vời, nhưng mà với mình, những hành xử vô cùng thiếu văn minh của con người xung quanh, làm mất hết điểm với mình, chả thấy gì thú vị. thẫn thờ ra về, quyết định đi taxi vì lúc đến quá mệt mỏi với MRT rồi. có khu để bắt taxi, nhưng cả nửa tiếng vẫn không bắt được cái taxi nào, vì cứ có cái nào chạy tới, là người ta đổ xô tới chen lên, cũng khoảng chục người around thôi. (mình không thể hòa nhập với cái cung cách này được, lúc đi siêu thị coopmark, hôm nào cũng phải bỏ rau lại vì chỗ cân đồ chen lấn xô đẩy ghê quá, mình nhất quyết không tham gia lối sống như vậy-> không hòa nhập xã hội được) Đứng lâu quá ko vẫn không túm được cái taxi nào, nghĩ ra kế sách là đi xa cái đám đứng chờ đó, hi vọng có taxi đi ngang qua, quả là như vậy, thấy mình vẫy vẫy, một chiếc taxi tạt sát vô vỉ hè, mình đang khom lưng, với tay định mở cửa taxi, bỗng đâu 2 em vô cùng xinh đẹp, ăn mặc sang trọng, nhảy xổ tới, giật cửa taxi, rồi thản nhiên bước lên, vẫn cười nói líu lo với nhau. để thằng bé vẫn khom lưng, sững sờ một lúc mới hiểu chuyện gì xảy ra. Thôi đành đi bộ chừng 1 cây số tới khi chỗ ko có người đi bộ, mới bắt được taxi về.

Shanghai là thiên đường của đồ fake cao cấp, làm giả tới mức ko khác thật, gì cũng có, nhất là quần áo, hiệu gì cũng có, và chất lượng không thua gì hàng thật. Có một khu chợ chuyên bán đồ fake, đồng nghiệp mình dặn trước là phải trả giá chừng 50-60%. Mình đánh liều trả giá 50%, lấy hết can đảm trả vậy, chứ đâu có quen mua bán kiểu vậy. Shock nữa, khu này nhiều khách du lịch, nên người bán hàng nói được tiếng anh, mình vừa dứt lời trả 50%, thế là em bán hàng xối xả "chửi" cả bằng tiếng anh lẫn tiếng trung, có những từ mà mình chỉ biết thôi chứ chưa được nghe bao giờ. rồi em đồng ý bán, mình nóng hết cả mặt mũi vì vừa xấu hổ, vừa bị xúc phạm, líu ríu nói không mua nữa rồi bỏ đi, tính thế là xong, ai ngờ em bán hàng cầm cái áo lẽo nhẽo theo mình lại xối xả "chửi rủa" nữa (giống bạn tigon1508 kinh nghiệm ở Lệ Giang, cuối cùng phải mua) nhưng mình bực quá, nghĩ giờ có cho không cũng không lấy, thấy kinh hoàng quá, giá trị con người chả là cái gì ở những thế giới như thế này.

Sau cái lần đi shopping đó, tới office xong về là cun cút ở trong KS, không dám ló mặt ra ngoài, chỉ mong cho hết nhanh 2 tuần để lượn. Hic

Thực ra như đồng nghiệp của mình cũng đi về nói, thấy bình thường, đúng là so với một số nơi thì bình thường thật, không thế không sống được. :(. Tiếc là cái name Thượng hải không còn đẹp đẽ như mình vẫn hình dung từ nhỏ.
 
Last edited:

chocopi

Phượt thủ
Re: Shanghai - kinh hoàng

Mắc cười với cái đoạn người tự trôi ra của bạn quá! Thôi đi về nguyên vẹn là mừng rồi!:D
Nhanh nhanh viết bài Manila nhé bạn ơi!
 

mr_zell

Phượt tử
Re: Shanghai - kinh hoàng

Ôi, may mà em không lâm vào tình cảnh như bác, em đi đúng đợt 30/4 năm ngoái, trùng với khai mạc Expo. Rất may là em biết tiếng Trung và ko ở khu trung tâm nên cũng ko phải hỏi đường hay gặp cảnh chen chúc mấy. Đi lại thì toàn nhảy lên xe bus, đếm bến rùi xuống; hôm đi metro thiên hạ xếp hàng mua vé tử tế, đến lượt mình thì sợ dò dẫm ảnh hưởng mọi ng nên nhờ chị xếp trên mua luôn. Em chỉ hãi lúc xuống nó có đến gần chục cái cổng ra, toàn là Đông-Tây-Nam- Bắc nên em cứ lòng vòng mãi. À, cũng có mấy chỗ phải dừng lại để kiểm tra, rà soát (như dò mìn ý) nhưng bọn em cứ giả vờ ko hiểu, họ biết ng nước ngoài là thả đi luôn, ko kiểm tra j hết. Theo em thì đi chơi cũng tùy cái số ạ, người thấy hay, người lại thấy "kinh hoàng" như bác^^
 

rocketium

Phượt thủ
Re: Shanghai - kinh hoàng

@Chocopi: hihi, nghĩ lại vẫn sợ đó, ngực mình bị ép chặt tới mức khó thở. Manila thì chỉ hoảng sợ chút ít thôi, súng ống (thật) nhiều quá, sẽ viết sớm :D
@Mr_zell: đúng là như bạn nói chắc không may, và cũng còn tùy vào cách mình cảm nhận nữa, đặc biệt là mình đã quá mệt mỏi với behavior thiếu văn minh trầm trọng như ở một vài nơi nên mình react cũng hơi quá. :) cứ nghĩ nó bình thường thì đã có khối thứ enjoy rồi, khổ nỗi là không ép mình "hòa nhập" được :D. À mình nhớ có đọc bài báo, CQ TQ chi rất nhiều tiền để nâng cấp ý thức của người dân trước thế vận hội hay expo, cũng không nhớ nữa :D