What's new

Tây Tạng- Những ngày xanh nắng hạ

June

Đá bèo
Tôi nghĩ ít có nơi nào có nhiều mây trắng giữa trời xanh đến thế







và bầu trời lại gần với mặt đất đến thế



Một ngày bão giông gió cuốn của Hà Nội càng khiến nỗi nhớ những ngày xanh nắng của một nơi rất xa kia nôn nao nhiều hơn... Tôi sẽ chia sẻ cùng mọi người những kỷ niệm vui buồn đầy ắp trong hành trình đi tìm mây trắng vào những ngày tháng sáu trên xứ sở mái nhà của thế giới- Tây Tạng.

Hành trình của chúng tôi từ Hà Nội (2 người) như sau:



11 /6 : Hà Nội- Nam Ninh- Thành Đô
12/6 : Thành Đô- Lhasa
13/6 : Trên tàu Thành Đô- Lhasa
14/6 : Lhasa
15/6 : Tu viện Drepung và Sera
16/6 : Potala và Jokhang
17/6 : Tu viện Ganden và hồ Namtso (ngủ đêm tại Namtso)
18/6 : Từ Namtso quay lại Lhasa
19/6 : Lhasa- Gyantse, thăm Pelchor Chode, Dzong
20/6 : Shigatse (thăm Tashilhungpo)- Sakya
21/6 : Tu viện Rongbuk và Everest Base Camp (ngủ đêm tại EBC)
22/6 : EBC- Saga
23/6 : Saga- Paryang
24/6 : Paryang- Hồ Manasarovar (ngủ đêm tại khu vực hồ)
25/6 : Tới Darchen
26/6 : Ngày 1 của kora vòng quanh Kailash (ngủ đêm tại tu viện Dira-puk)
27/6 : Ngày 2 của kora quanh Kailash, vượt con đèo cao nhất của hành trình là Drolmo-la (5630m) (ngủ đêm tại tu viện Zutul- puk)
28/6 : Ngày 3 của kora quanh Kailash- Darchen- Tirthapuri- Guge Kingdom
29/6: Thăm Tsaparang, Tholing ở thung lũng Zanda
29/6: Guge Kingdom- Paryang
30/6: Paryang-Zhangmu
1/7 đến 4/7: Kathmandu

Thành Đô là địa điểm chúng tôi hẹn gặp và bắt đầu hành trình tới Tây Tạng cùng 2 nhóm bạn đồng hành bay từ TPHCM qua KL/BKK và 1 nhóm từ Bắc Kinh tới.
 
Last edited:

June

Đá bèo
Thành Đô đón chào chúng tôi bằng một cơn mưa lạnh rả rích tới tận trưa ngày hôm kế tiếp. Cả tôi và người bạn đồng hành đều không để ý book trước taxi đón về khách sạn nên ban đầu thực sự hoảng hốt trước một dãy dài hành khách chờ xe ở phía ngoài sân bay trong khi nhóm bạn bay đến Thành Đô từ Kuala Lampur trước đó khoảng 1h tới đã yên vị về tới SimCozy với cái giá 80 tệ/6 người.

Chờ đợi cả nửa tiếng đồng hồ không thấy đến lượt mình có xe trong khi trời mưa mỗi lúc một nặng hạt, lại mệt mỏi sau 1chuyến ô tô và 1 chuyến bay bắt đầu từ 9h sáng tới tận bấy giờ, chúng tôi quay sang tìm các cò xe. Cò cưa mặc cả mãi mới tìm được 1 cái taxi với giá 90 tệ, đã vậy còn phải đi chung xe với một anh giai nữa. Dù biết là bị đắt nhưng hai đứa vẫn đành chặc lưỡi vác đồ ra xe. Chúng tôi tự an ủi nhau là dù sao cũng đã mua được cái vé bay Nam Ninh Thành Đô rẻ tới 65% vì đã biết kiên trì chờ đến 10 ngày trước ngày đi mới đặt vé ở Ctrip nên có hoang phí một chút lúc này cũng không hề hấn gì.

Chúng tôi đến SimCozy vào lúc đã hơn 1h30 sáng nhưng cô gái và chàng trai ở quầy lễ tân vẫn tươi cười chào đón và chỉ chỗ cho chúng tôi lên phòng. Ngắm nghía xung quanh phòng tiếp tân của khách sạn, tôi đã nhìn thấy rất nhiều các tờ ghi chú của các lữ khách từ khắp nơi về đây đang tìm kiếm bạn đồng hành tới Tây Tạng. Từ lúc ấy tôi mới cảm nhận được sự bắt đầu của hành trình đầy duyên nợ này.
 

June

Đá bèo
Ngày kế tiếp ở Thành Đô vẫn mưa dầm rả rích. Việc tìm taxi đi chơi bất cứ địa điểm nào cũng hết sức khó khăn, mà khi tìm được taxi rồi thì thật ấn tượng khôn tả với động tác khạc nhổ của các bác tài xế Thành Đô. Có bác cá biệt còn tự nhổ ra cả xe mình...

Sáng hôm ấy đại lý của FITSnowland mang vé tàu đến khách sạn cho chúng tôi. Trước khi đến Thành Đô, thực ra đã có liên hệ với SimCozy nhờ mua vé tàu nhưng vì cả mấy nhóm không mua tour của Simcozy nên thấy các bạn không hào hứng giúp cho việc mua vé. Với đại lý của FITSnowland, mỗi vé phải trả thêm 100 RMB tiền phí. Giá vé tàu Thành Đô- Lhasa hiện giờ như nầy

Vé ngồi: 331 RMB
Nằm cứng tầng 3: 671RMB
Nằm cứng tầng 2: 692RMB
Nằm cứng tầng 3: 712 RMB
Nằm mềm tầng 2: 1065 RMB
Nằm mềm tầng 1: 1104RMB

Nhóm 1 của chúng tôi có 8 người chiếm trọn 1 khoang 6 giường và 2 giường nằm ở khoang khác. Nhóm Tibet- Tân Cương có tới 2 nhân đi vé ngồi, chúng tôi không nhìn thấy nhau trong suốt hành trình trên tàu vì có sự ngăn cách giữa khu vực ghế ngồi và toa nằm.

44 giờ đồng hồ trên chuyến tàu Thành Đô-Lhasa (3360km) quả thực là dài hơn chúng tôi nghĩ rất nhiều. Chúng tôi hi vọng việc chọn đi tàu sẽ giúp mọi người thích nghi dần với độ cao để có sức khỏe cho hành trình hơn 20 ngày đi sắp tới tuy nhiên do vỏ tàu được thiết kế đặc biệt, khi lượng oxy ngoài trời bắt đầu loãng đi nhiều ở độ cao từ 3000m trở lên thì trong khoang tàu cũng tự cân bằng đủ lượng oxy cho hành khách cho nên mức độ thích nghi khi đi tàu chắc không khá hơn với việc đi máy bay. Bắt đầu từ độ cao 3600m, các triệu chứng của AMS bắt đầu xuất hiện và chúng tôi bắt đầu không phấn khích với việc leo lên giường tầng 3 như lúc đầu. Tại mỗi vị trí giường nằm đều có khu vực nhét ống thở để hành khách có thể hít nếu cảm thấy quá thiếu oxy nhưng cũng rất may mắn chưa một ai trong nhóm phải dùng tới ống hút này. Hơn nữa trên tàu đa phần là hành khách người Trung Quốc với thói quen không bấm nút Flush ở nhà vệ sinh đã khiến cho mỗi lần phải sử dụng toilet như một lần bị tra tấn. Ngoài thời gian ngủ, chúng tôi bận bịu với công việc ăn, đánh bài, uống thuốc Tanakan (hoạt huyết dưỡng não) + các loại vitamin và canh toilet sạch cho nhau.

Ngoài ra lựa chọn việc đi tàu cũng vì hi vọng có dịp được ngắm một số cảnh quan nổi tiếng như hồ Thanh Hải, đèo Tanggula, dãy Côn Lôn hay Khả Khả Tây Lý không nằm trong hành trình chủ yếu nằm ở vùng U,Tsang và Ngari lần này. Tuy nhiên do sự ồn ào của hành khách và thông tin trên loa tàu thì chủ yếu là tiếng Trung Quốc nên chúng tôi chỉ có thể nhận ra được hồ Thanh Hải trên chặng đường đi. Dãy núi Côn Lôn và đèo Tangula (5072m) thì chắc đã đi qua trong đêm vì khi tỉnh dậy đã thấy GPS chỉ con số max elevation mất rồi

Mọi người cũng lưu ý một điểm là hệ thống xạc điện trên tàu hoàn toàn không hoạt động. Trước khi rời Thành Đô vì chủ quan về thông tin có ổ cắm trên tàu nên tôi không hề chuẩn bị xạc pin cho các thiết bị điện tử, tới lúc qua những dòng sông băng, những thảo nguyên bát ngát dưới trời xanh đầu tiên của đất Tạng thì cả 3 cái máy đều không còn một chút năng lượng, tiếc hùi hụi mà hoàn toàn bất lực vì cả đoàn không một ai dùng thiết bị giống mình mà cho mượn.

Đây là hình ảnh hiếm hoi về hồ Thanh Hải, hồ nước mặn lớn nhất trên cao nguyên Thanh- Tạng mà tôi chụp được qua cửa sổ tàu



 
Last edited:

susu

Phượt tiên
Ậy, June đã báo trước với Lym về topic này chưa nhỉ !!
Em e Lym sốc mà không kịp cấp cứu á :D

June cứ thật từ từ nhá ! Thủng thẳng bài ảnh cho bọn em "ngấm" :)
 

lymy

Phượt quái
Dạ em đã tỉnh sau khi ngất vì shock!!!!
Sao June không kể cái đoạn canh... toilet đi, đoạn đấy quá hấp dẫn mà lờ đi là sao??? Là sao???
Nhớ phải chi tiết vào.

Thật ra là thế này, em đã gạch toẹt cái tuyến đường sắt Thanh Tạng ra khỏi lịch trình sau khi nghe June kể cái đoạn... canh toilet, cơ mà nhìn ảnh này, lại bị lăn tăn. Khổ đời tôi rồi!!!
 
Last edited:

hoangbazen83

Gà Chọi
Tây tạng 1 vùng đất mơ ước,sang đấy làm khoang 100 con bò với trâu để chăn nhỉ,hehe kiếm đủ tiền để đi phượt khắp nơi
 

CVN

Phuot.vn
Staff member
Chúng tôi hi vọng việc chọn đi tàu sẽ giúp mọi người thích nghi dần với độ cao để có sức khỏe cho hành trình hơn 20 ngày đi sắp tới tuy nhiên do vỏ tàu được thiết kế đặc biệt, khi lượng oxy ngoài trời bắt đầu loãng đi nhiều ở độ cao từ 3000m trở lên thì trong khoang tàu cũng tự cân bằng đủ lượng oxy cho hành khách cho nên mức độ thích nghi khi đi tàu chắc không khá hơn với việc đi máy bay.
Điều này thì anh cũng đã nói trong một topic về Tây Tạng cách đây 2 năm rồi :)

Tiếp tục đi các cô!
 

lựu đạn chì

Phượt thủ
"... những kỷ niệm vui buồn đầy ắp trong hành trình đi tìm mây trắng ...."
sao June ko lấy tựa là Hành trình đi tìm mây trắng như cảm xúc của June nè, dễ thương và đơn giản giống như những bức hình.
Nhớ quá!
 

June

Đá bèo
Tây tạng 1 vùng đất mơ ước,sang đấy làm khoang 100 con bò với trâu để chăn nhỉ,hehe kiếm đủ tiền để đi phượt khắp nơi
Chịp, có tiền mà "mần" khoảng 100 con bò yak ở Tây Tạng thì bạn đã có tầm 100x10.000RMB=1.000.000RMB để tiêu rồi đấy. Theo như bọn này có hỏi yakman bên đó thì 1 con bò yak khỏe mạnh trưởng thành giá tầm 10.000 tệ (khoảng tầm 1400USD) gì đó chứ không rẻ đâu hihi

@2su: Đang củ từ mà, có Su mở hàng cổ vũ thêm bao nhiêu là động lực chứ ngại viết +up quá ;((
@Lym: Chỗ nào cũng shock thế thì làm sao đủ sức khỏe mà đi nữa. Phần phía đông là cả một hành trình dài của 1 chuyến đi khác, gạch là gạch thế nào???
@Lựu đạn chì: Ảnh đâu rồi, viết bài đi, để mình em độc tấu thế này à? Cứ tạm cái tít đấy đã, em cũng không biết có trùng với của ai khác không nữa. Mình chỉ đơn giản thế thôi hehe