What's new

Thăm Vịnh Subic - Philippine

xeWin

Phượt tử
Cái tên vịnh Subic (Subic bay) đến với tôi từ những ngày còn học cấp 2, khi mà đất nước vẫn còn bao khó khăn vất vả trong quá trình thực hiện đổi mới và đang còn bị bao dây và cấm vận. Khi ấy, không như bây giờ, chiếc radio là cầu nối duy nhất của tôi (và mọi người) với thế giới bên ngoài. Cái tên Subic hay được nhắc đến là vì nó là căn cứ quân sự của Mỹ tại Philippine đang vào giai đoạn thương lượng để tiếp tục được duy trì sự hiện diện của quân đội Hoa Kỳ trên đất Phi hay là bị đóng cửa. Đồng thời, đấy cũng là nơi tiếp nhận người tị nạn Đông Dương trước khi được đưa đến trại Morong cách đó gần 20 cây số. Đường đến vịnh Subic Nằm cách thủ đô Manila 110km về hướng Bắc, có những dãy núi bao quanh và là cảng tự nhiên nước sâu đã tạo nên 1 vị trí chiến liện hết sức quan trọng cho Vịnh Subic, hơn nữa với vị trí quá thuận lợi ở biển Đông và ra Thái Bình Dương cũng gần, cảng tự nhiên nước sâu Subic đã lần lượt vào tay của Tây Ban Nha, rồi đến Anh Quốc, rồi quân đội Nhật trong thời gian ngắn trước khi rơi vào tay Hoa Kỳ trải qua từ các cuộc chiến tranh thế giới thứ I, rồi thứ 2, đến chiến tranh Việt Nam và sau cùng là chiến tranh Vùng Vịnh năm 1991. 1979 đánh dấu sự thay đổi lớn khi mà chính phủ Philippine đòi hỏi chủ quyền trên cả vùng vịnh rộng 24,000 hecta nhưng Hoa Kỳ chỉ đồng ý giảm xuống 6,300 hecta. Tuy nhiên, vào ngày 15 tháng 6, năm 1991, khi tro của ngọn núi lửa Pinatubo bốc lên cao 36km và phủ kín khu vực vùng Vịnhđã vô tình phá hỏng toàn bộ các cơ sỡ vật chất nơi đây cũng như căn cứ không quân Clark gần đó. Cùng lúc đó Thượng viện Phi đã áp lực cho Quốc hội và tổng thống Corazon Aquino chấm dứt hiệp ước 1947 với Hoa Kỳ. Sau nhiều tháng trời tranh luận và bàn cãi thì cuối cùng ngày 16 tháng 9 năm 1991 đã chứng kiến lể hạ quốc kỳ của quân đội mỹ trên Vịnh và chấm dứt sự tồn tại 9 thập kỷ của quân đội Hoa Kỳ trên đất Phi. Từ thủ đô Manila, đón xe Jeepney đến trạm xem bus Victory Liner (Quận Pasay), mua vé xe đến tỉnh Olongapo, vé mỗi khách là 225 peso (tương đương hơn 100 ngàn đồng Việt Nam) xe chạy mất trên 2 giờ. Từ trạm xe bus Victory Liner ( tỉnh Olongapo), đón xe Jeepney màu xanh phía sau trạm xe với giá mỗi người từ 8 đến 12 peso là vào thành phố Subic. Nhìn chung hạ tầng giao thông của Philippine khá tốt, đi đường ít gặp CSGT, và dĩ nhiên không có cảnh tài xế ra hiệu nhau là có hay không có CSGT như các bác tài nhà ta. Ta có thể thuê xe Honda, hoặc xe 3 bánh thì 1 ngày là hết cái vịnh. Sau khi được trao trả cho Philippine thì chính quyền nước này đã biến khu này thành 1 hải cảng tự do, phục vụ bốc dở hàng hóa, đóng tàu và các dịch vụ quân cảng cho tàu bè. Ngoài ra, nó như 1 thành phố nhỏ với hơn 3 ngàn dân, có trường học, ngân hàng, siêu thị,….. Hầu hết bảng tên đường trong khu vực Vịnh đều có kèm theo tiếng Trung Quốc để phục vụ cư dân người Hoa, vốn là nhân viên và gia đình của những người làm việc trong ngành đóng tàu biển. Bên Ngoài vịnh Subic Ngoài các bến cảng, đường bay quân sự giờ trở thành bãi đáp trực thang, máy bay chiến đấu, máy bay thương mại. Trong Vịnh còn có các khu tham quan giải trí như sân khấu biểu diễu thú (Ocean Adventure), công viên thú (Zoobic Safari), trung tâm hướng dẫn những kỹ năng sinh tồn trong rừng ( ngày xưa là trung tâm đào tạo đặc công của lính Mỹ),.. Ra ngoài Thành phố thì ban đêm đến các quán bar thưởng thức bia SMB (San Miguel Beer) và nói tiếng Anh với các em Phi. Một thờ, nơi đây cùng với quận Angelet, nơi có căn cứ không quân quân sự Clark của Mỹ cũng là nơi các hộp đêm nổi tiếng, là nơi lui đến của các nhân viên quân sự. ngày nay, “di sản”còn lại là những khu đèn đỏ cũng hoạt động nhộn nhịp.