What's new

[Chia sẻ] Washington D.C.: Thành phố của lịch sử

chududoday

Phượt thủ
Washington D.C.: Thành phố của lịch sử

Hàng năm cứ vào dịp tháng 4, bà con lại náo nức đi xem Lễ Hội Hoa Anh Đào nở. Cái lạ là chẳng phải đi đâu xa đến tận xứ sở Phù Tang Hoa Anh đào Nhật Bản, mà bà con chỉ cần mua vé máy bay lên Washington D.C. (miền Đông nước Mỹ) thôi. Ở đó, ngoài "việc chính" là xem Hoa đào nở còn có việc phụ là đi thăm Nhà Trắng (White House), các tòa cao ốc chính phủ liên bang, những tượng đài lịch sử nổi tiếng như khu Smithsonian, hay tượng đài Iow Jima...

Bởi vậy nghe "dụ dỗ" lâu rồi, lần này nó mới thu xếp làm một chuyến du hành đến đó... Có vài việc riêng rồi nhân tiện "kiếm đường" đi làm phóng sự cho forum luôn thể hehehehe...

Lễ Hội Hoa Đào hàng năm ở Washington DC là lễ hội để kỷ niệm món quà 3,000 cây hoa anh đào từ thị trưởng Yukio Ozaki, thành phố Tokyo trao tặng hữu nghị năm 1912. Xung quanh hồ Tidal, dọc theo bờ sông thơ mộng Potomac, và xung quanh tượng đài "bút chì khổng lồ" kỷ niệm Washington, hàng ngàn cây anh đào đua nhau khoe sắc dưới ánh nắng vàng và nhiệt độ khoảng 40oF. Có ai ngờ được là những cành đào khẳng khiu, trụi lá mới mấy tháng trước đây nay bỗng "lột xác" để trở thành những cây hoa phơi phới, rực rỡ trong nắng... Những cánh hoa trắng muốt lơi là tả xuống mặt hồ xanh biếc làm nó cảm thấy xao xuyến chi lạ... Quá trình e ấp nụ hồng đậm, nhạt dần, nở rộ và chuyển thành màu trắng trước khi rụng xuống đất chỉ có vỏn vẹn chừng 1,2 tuần... Thế mà những cây đào cũng đủ đem đến cho người ta những cảm xúc, những hơi thở, những trăn trở đầy tính nhân văn; việc gì cũng vậy, đến rồi đi, con người sinh ra rồi cũng sẽ trở về với cát bụi, và rồi sau đó lại tái sinh một kiếp khác...

Ngay tối đầu tiên đến D.C. là thời tiết tụt xuống đến độ đông đá ngay.. Giời ạ, đón khách phương xa đến mà thế đấy! Nó bèn ngồi xuống coi qua hết các brochures mới "lượm" ở quầy lễ tân. Nó dừng ở một tờ bướm quảng cáo tour và suy nghĩ... Thế rồi nó bốc phone và gọi hãng đó để book tour cho chiều mai sau khi làm công việc xong. Người ta bảo có thể lấy bus, mang bản đồ và tự đi nhưng nó thấy đi tour sẽ tốt hơn vì hãng tour sẽ đưa nó đi đến tất cả mọi nơi, nó khỏi hải chờ đợi bus, nhức đầu với cái bản đồ chi tiết xem nên đi đâu trước, làm gì, coi gì... Nói như Mẹ từng bảo: "để cho người ta có việc làm với chứ!" hihihihihi....



Hôm sau, sau khi hoàn tất công việc một cách mỹ mãn, nó phóng như bay về khách sạn thay đồ và vác ba lô lên đường. Ông hướng dẫn viên rất là hiểu biết và rất vui; ông hay thêm thắt vài câu chuyện ngắn, dí dỏm xen lẫn với những lời chú thích về các địa điểm tham quan. Có thể nói suốt chuyến đi ông như là một thầy giáo sử học đang giảng bài qua microphone cho mấy chục "học trò" đang há hốc mồm kinh ngạc...

Những điểm chính mà nó được tận mắt thấy và chụp ảnh là U.S. Capitol, nhà tưởng niệm của cố Tổng thống Jefferson, của cố TT Lincoln, của cố TT Franklin Roosevelt, của chiến tranh Vietnam, chiến tranh Korean, với Nhật - Iwo Jima, tượng đài của cố TT Washington...và 1 điểm chính không thể bỏ qua, đó là Nhà Trắng (White House).

Với chiếc máy digital tự động trong tay, nó chụp lia chụp lịa như sợ cảnh quan biến mất trong nháy mắt vậy. Những điểm khác thì được ngồi trên xe và nhìn ngắm thỏa thuê như Thư viện Quốc Hội, Những tòa nhà Hành Pháp, Lập Pháp của Mỹ, vườn hoa, nhà hát Fords Theater, Department of Commerce, National Archives, Old Post Office... Nhiều nhiều lắm... Chỉ vài tiếng đồng hồ mà nó đã học được rất nhiều thứ. Nó thầm nghĩ "ước gì tất cả sinh viên học môn lịch sử Mỹ đều được 1 lần đến đây để tận mắt chứng kiến những tượng đài, để cảm nhận được những gì thuộc về lịch sử, về quá khứ..."

Một điều khá hay của D.C. là phương tiện đi lại chính của cư dân và du khách là Circulator, metro bus và subways. Với Circulator và metro bus, chỉ cần $1.00 USD là có thể ngao du lung tung khắp nơi, rất tiện cho du khách... nhưng thỉnh thoảng cũng bị chậm trễ và làm du khách bực mình; ví dụ cụ thể như em Dzua, suýt nữa là gọi complaint rùi hihihihihi... Nhưng nói chung là khá tiện lợi. Còn Subway thì nhanh và cũng không đắt mấy. Được cái xuống Subway thì tránh được cái lạnh so với chờ đợi xe bus trên phố.



(còn tiếp)
 
Last edited by a moderator:

chududoday

Phượt thủ




Phải nói là D.C. không thiếu các địa danh lịch sử nhưng thiếu... chỗ ăn uống... E hèm, khoản nì làm nó buồn quá đi; đi cả ngày trời mà lúc tối muốn kiếm gì ngon ngon ăn không ra luôn... Lại lấy bus lên phố Tàu! Mang tiếng là Phố Tàu nhưng business không có nhiều, hàng quán cũng không có bao nhiêu... Cái đáng khen của cộng đồng Tàu là họ đoàn kết để dựng được một cái cổng thiệt to, thiệt cao để lấy tiếng... Nhìn cái cổng màu sắc rực rỡ dưới ánh nắng mà mình chạnh lòng... Hôm em Dzua đến, nó và em cũng lại đến phố Tàu này ăn tối... Cái lạnh bên ngoài làm em rét run nhưng 2 chị em bá vai nhau, trong lòng cảm thấy ấm áp vô cùng... Đứng chờ hơn 20 phút để lấy được bàn rồi ăn tối cùng nhau. Nó cảm động lắm vì em Dzua đã chẳng quản đường xa lấy xe bus 5 tiếng chạy đến... Ăn tối xong em vội vàng ra đó cho kịp chuyến Bus cuối cùng để về lại New York... Những tình cảm như vậy chẳng thể đánh đổi được với bất kỳ thứ gì phải không em?

Buổi sáng thứ bảy, nó tranh thủ đi tham quan nhà thờ lớn của D.C. nơi mà các cố tổng thống cũng như TT hiện tại thường đến dự lễ. Nhà thờ thật oai nghiêm, sừng sững giữa màn tuyêt mỏng làm tăng thêm nét huyền bí, cổ kính. Với những đường nét gothic xưa, nhà thờ mang đến cho nó những khám phá thật bất ngờ:
1. phải mất đến 83 năm để xây dựng nhà thờ lớn này;
2. kết cấu toàn bộ nhà thờ KHÔNG dùng 1 trụ sắt nào, tất cả kết dính với nhau bằng ximen mà thôi;
3. tất cả những viên gạch xây nhà thờ đều làm từ nhà máy gạch của tiểu bang Indianapolis vì gạch có độ bền và màu sắc đồng đều;
4. nhà thờ này, nơi đã làm lễ quốc táng cho biết bao nhiêu vị cố Tổng thống như Ronald Reagan, General Ford...;
5. trong nhà thờ có treo 50 lá quốc kỳ biểu tượng cho 50 tiểu bang của Mỹ;
6. Mỗi tuần, nhà thờ cử hành lễ và cầu nguyện cho 1 tiểu bang, 2 tuần còn lại trong năm sẽ cầu nguyện cho các cư dân ở thuộc địa của Mỹ như Puerto Rico, Samoa... và cho tất cả mọi người trên đất Mỹ dù còn sống hay đã chết...
Nó ngẩn ngơ nhìn những mái vòm cao ngất, những mảnh kính đầy màu sắc kết hình hoa hồng... Tuyệt thật! Nó mua một vài vật kỷ niệm tại nhà thờ để làm quà và làm kỷ niệm... bao giờ sẽ trở lại nơi này nữa?

Kết thúc chuyến đi vào một buổi chiều thật lạnh nhưng nó cảm thấy vui lắm. Vui vì được tận mắt chứng kiến những điều thuộc về lịch sử mà nó chỉ được đọc qua trong sách, được nghe thầy cô giảng trên lớp trước đây... Các bạn nếu có dịp thì cũng nên đi một chuyến để hiểu hơn về lịch sử, về đất nước cũng như con người D.C. Đường ra sân bay vắng tênh, thi thoảng 1 cơn gió thổi qua làm những cành đào rung lên và những cánh hoa đào rơi xuống thảm cỏ xanh... Chờ đến năm sau vậy...



Chududoday (Apr. 09 2007)

Hết
 
Last edited by a moderator:

CVN

Phuot.vn
Staff member
Hồi tháng 6 nhà em cũng lang thang ở DC mấy ngày. Thực ra chẳng thăm thú được gì nhiều, có mấy tấm ảnh chụp các địa danh xin được góp cùng bác Chududoday.

The National Chrismas tree, được trồng bên ngoài Nhà trắng. Vào đầu mùa Giáng sinh hàng năm, Tổng thống Mỹ đương nhiệm sẽ thắp đèn cho cây thông trong một nghi lễ được truyền hình trực tiếp, mở đầu cho một tháng lễ hội.



và đây là ảnh cây thông trong mùa Giáng sinh 2009 (ảnh sưu tầm):

 

CVN

Phuot.vn
Staff member
Còn đây là Đài kỷ niệm Washington (Washington Monument) được khởi công năm 1848 và hoàn thành năm 1884 để tưởng nhớ Tổng thống đầu tiên của nước Mỹ George Washington. Đài tưởng niệm, được làm từ đá cẩm thạnh, granite và xa thạch, với chiều cao 169.294 mét là đài tưởng niệm cao nhất thế giới, đồng thời là công trình bằng đá cao nhất thế giới.





 
Last edited:

BM

Hoàng phượt sư
BM thích DC vì hầu hết các địa điểm tham quan đều miễn phí!:D. Chịu khó xếp hàng lấy vé lên đỉnh Đài Tưởng Niệm Washington ngắm nhìn qui hoạch của DC rất thú vị, như ai đó đã từng nói chính xác và chi tiết như một cái đồng hồ. Tuy nhiên mình lại chưa được ngắm hoa đào nở ở DC. mong một dịp được thăm lại nơi này.:)
 

TravelBug

Hai Bác Già
Năm 2006 bác già cũng bị hụt hoa đào: cuối tháng ba ghé Tokyo còn sớm, đào còn ngậm nụ, qua đến DC đầu tháng tư nghĩ vừa kịp lúc nhưng cũng quá sớm. Khi trở lại Tokyo 20 ngày sau, đào đã tàn!

Góp vào vài tấm ảnh ở DC...

Đài tưởng niệm cố tổng thống Abraham Lincoln



Tấm plaque trong đài tưởng niệm Abraham Lincoln:



Khu tưởng niệm chiến tranh vùng Thái Bình Dương:



Một trong những bảng khắc:



Obelisk và hồ phản chiếu reflection pool)