What's new

Điện biên phủ du ký (Vẫn là máy lởm)

bvc

Bướm và Chim
Ngày thứ 1: Lúc 18:30 ngày 16/12/2004. Chúng tôi đón thêm người tại Nội bài và đi thẳng lên Hòa bình qua ngõ Hòa lạc, Lương sơn, Kỳ sơn. Miền trung du Bắc bộ Việt nam trải dài trước ánh đèn pha. Hòa bình gồm những tên huyện kỳ bí như Cao phong, Tân lạc, Mai châu, Lạc sơn, Yên thủy, Lạc thuỷ, Kim bôi. Chúng tôi ngủ lại Hòa bình sau một bữa rượu tối ngất ngây.

Buổi sáng ngày 17/12/2004, nghe đài phát thanh tiếng Mừơng? Thái?, đã vào một xứ sở khác rồi sao? dốc Kul hiểm trở, nơi đây làm nền cho “hoa hậu xứ mường-Tô Hòai" hay “Cát bụi chân ai-Phương Vũ" rẽ qua đèo Hủa tạt để đi Sơn la. Lúc này nắng đã vàng rực trên các triền núi cao, người Mường đi chợ, lên nương rất sớm, chẳng mấy chốc các triền núi thấp và ven đường cũng lóng lánh nắng và lấp lánh vàng hoa cúc quỳ.



Đến địa phận Sơn la lúc 8:30, các trung tâm phố chợ không có đường ngang dọc mà chỉ có lối nhỏ và các đường dọc theo sường núi, vực sâu. Đến Yên châu lúc 9:37, có những ông lão giắt đao đi rừng ngang hông ngược xuôi với xe đạp hoặc gùi sau lưng, đá trên núi đổ xuống đường là chuyện thường, đó đây có các tóan công nhân lo dọn dẹp đất đá cho xe đi, qua cầu Hát lót lúc 10:48 thì gần đến thủ phủ thị xã Sơn la, hoa trạng nguyên thắm núi đồi và chập chùng trong gió xuân.
Xe đi qua những nơi tưởng như tận cùng rồi nhưng vẫn thấy một lối ra, những ngã ba không hề có bản dẫn đường càng làm tăng vẻ bí ẩn và du khách đã hiểu ý nghĩa của cảm giác bâng khuâng nơi ngã ba đường, ghé một quán biên thùy gió lồng lộng đầy các sắc áo chiến trận và các em gái Thái trắng má hồng, đó là nhà hàng Bó ban (Hình như là tên một loài hoa) và học được vài chữ thái: Pình tom to (nướng cả con gà nướng), Pa nai pin to (cá chép), zhen henh (khen cô em xinh quá), lay djor ner (được cảm ơn),… khăn trải bàn màu trắng, ở giữa thêu một vuông lụa đỏ, giữa những sắc màu rằn ri, đỏ, tím và trong một gian nhà sàn nền lát cói, trần lá cọ, chúng tôi ăn cơm nếp và thịt rừng hun khói, chúng tôi đã trở về với thiên nhiên hòan tòan. Bà chủ nhà hàng Bó ban tên Lò thị Hòa buộc tóc tằng cẩu (Đã có chồng) lịch sự tiếp chuyện chúng tôi.

Rời nhà hàng Bó ban lúc 13:24 và lại tiến trên đường thẳm vực chênh vênh, xe trệu trạo, người mệt nhừ và vượt đèo Pha đin







Đến Thượng mửa lúc 17:30, bên ngòai không còn là những người giắt kiếm ngang hông mà là những anh con trai mẹ âu cơ súng kíp vác ngang vai, qua cầu Muỗi phạ , Mường phăng là đến Điện biên, từ đây lên của khẩu Tây trang còn 40 km nữa… Tây trang khắc nghiệt lắm “ruồi vàng, bọ chó, gió tây trang” mà! biên giới với Lào, điểm đánh ma túy.
 
Last edited:

bvc

Bướm và Chim
Ngày thứ 2: Sáng sớm ngày 18/12/2004, thức dậy khỏi Điện biên Phủ hotel vào viếng nghĩa trang đồi A1, đẹp và bi hùng, có thể so với bến Dược, hay Arlington.





những nấm mộ vô danh, vô danh và vô danh… rất việt nam! áo bào thay chiếu anh về đất, sông mã gầm lên khúc độc hành, chúng tôi đốt lá sớ sưởi cái lạnh ban mai còn chưa tan cùng sương mù.







Ngay đồi A1 cao như núi bút, những đọan giao thông hào tái tạo, những hàng rào thép gai, những khối sắt vụn dần phai dấu binh lửa, nghe như những linh hồn vẫn còn đang giáp lá cà trong gió xạc xào, nghe như trái bộc phá 960kg của 3 người lính nông dân lúc 4:30 sáng 7/5/1954 đánh hộc máu lỗ tai đòan lê dương tinh nhuệ từng giải phóng paris.

Bảo tàng điện biên phủ bảo quản quá cẩu thả bao nhiêu hiện vật vô giá, bản thân bảo tàng không có brochure, không địa chỉ mà cũng chẳng có danh thiếp, xác xe, pháo, máy bay không hề có lấy 1 dòng thuyết minh, mái lợp tôle như 1 hội trường công ty xe tải, sách thuyết minh (diễn biến đợt tấn công 1&2) rách nát, hiện vật không chọn lọc và nghèo nàn. Quá buồn!

Đền Hòang công Chất phù lê diệt trịnh giữ biên cương tây bắc được cự phú cháu 8 đời xây thật chăm chút, nếu năm 1754 (năm cụ Hòang hùng cứ điện biên) không đủ mạnh thì có khi hiện giờ đã có nước Điện biên thọc ngay trên lưng của Việt nam.

Bia hận thù xơ xác dành cho nơi chăn bò



Tượng đài chiến thắng ngổn ngang toàn gạch đá và rác rưởi, tốn bao tiền của, mồ hôi, công sức để thu lại được một tượng đài đang hoen rỉ



 
Last edited:

bvc

Bướm và Chim
Chúng tôi phải leo qua rào để thăm hầm de castries dù lúc ấy chỉ mới 11:20am có thể lý do Việt nam bị tấn công mãi và có lẽ do cách lưu giữ ký ức diệt thù của việt nam quá kém nên nỗi e dè (ký ức tập thể) của quân ngọai xâm thường chóng phai.







Chúng tôi đi ngược về Mường phăng thăm hầm tướng Võ nguyên Giáp và ban chỉ huy chiến dịch, đi qua 1 quả núi giống như một trái khế, cách 15-20 mét là ngoặc ra ngoặc vào y như đọan giữa Phadin, nhưng nguy hểm hơn, xe đi qua một làng chài người dân tộc thiểu số



no sex, đặc trưng tắm suối của người dân tộc nhé :LL

Đến khu vực hầm đại tướng lúc 15:31,





Cảm nhận là cực kỳ hiểm trở, xứng danh mật khu, trên đỉnh đi vào có tượng người gác cổng, băng qua một hòn núi, nghe tiếng chày giã gạo bằng xe nước lóc ca lóc cóc bên dưới. ra khỏi chỉ huy sở lúc 16:30 và đi về bằng đường tắt cách điện biên 20 km thay vì lượt đi 40 km. Ăn tối ở nhà hàng món ngon đất Tây bắc.

Ngày thứ 3: 6:25 sáng ngày 19/12/2004 ra khỏi khách sạn điện biên phủ, đến dốc Nả lơi lúc 6:38 sương mù dày đặc bao phủ đường về Tuần giáo., thỉnh thỏang 2 bên có ruộng, có nương chìm trong màn sương, không khí đặc quánh như đứng trong chậu nước đường, không mưa nhưng vẫn nghe sương lộp đà lộp độp, lúc này mong một ánh nắng vàng biết mấy cho đỡ nguy hiểm. Trở lại với pha đin nhìn xuống dưới vực là một biển mây bạt ngàn trắng xóa và đó đây là những đỉnh núi nhô lên giữa trùng mây thăm thẳm y như các cù lao giữa lòng sông hậu! “ngàn thước lên cao ngàn thước xuống”, những con trâu mộng to gấp đôi trâu đồng bằng lừng lững tiến buớc chậm rãi trên đường núi quạnh quẽ, những người Thái, Mường chân trần đạp trên lá tre và sỏi đá trên đường thẳm. Nắng đã rực rỡ trên những sườn đồi, nắng thì cứ nắng và sương thì cứ sương!! sương vẫn chưa tan ở dưới những con đường ngòăn ngòeo, hai cảnh trí la lùng trong cùng một bức tranh.

Cách Tuần giáo 24 km, bên này là đèo, bên kia là núi, còn ở giữa là một dòng suối cuồn cuộn như bắp thịt của một chàng trai sơn cước đang luồn vào tấm áo xanh sơn nữ. “có nhớ dáng người trên độc mộc, xuôi dòng nước lũ hoa đong đưa”, người ta bày lợn ra mổ bên vệ đường y như “ngòai cửa bi bô rủ chung thịt, trong nhà rộn rịp gói bánh chưng -Nguyễn Khuyến" dù lúc này vẫn còn đông chí chứ chưa xuân. Một cảm giác thích thú chen lẫn lo sợ vì chúng tôi đang ở một lòng chảo sau khi vù vù xuống một con dốc 20 độ, đang thấy mình ở trong một thung lũng bình yên dù lỗ tai đang lùng bùng như đang landing, thế rồi con đường trước mắt lại sụp xuống một lần nữa, hóa ra cái thung lũng bình yên đó lại đang nằm lưng chừng trời và con đường thiên lý vẫn chờ, hun hút phía dưới là làng bản và ruộng bậc thang.

Chúng tôi tìm không ra một chỗ để ăn cơm, những quán biên ải nhếch nhác, chủ nhân không buồn gọi mời, bùn và bụi bệt lấy sương mai, người trở thành lữ khách khi tìm không thấy một mái nhà dừng chân. Đến Yên châu lúc 11:56, nghỉ ăn trưa ở một quán cơm nhưng hôm đó lại có đám cưới của con chủ quán, vẫn tiếp đón và dọn mâm như cỗ cưới và vẫn tính tiền. Lại lên đường… và ngắm núi đất chen lẫn núi đá, có núi vách đá dựng đứng, có núi xanh rì rừng già, chiềng sinh có núi đá vôi, có hoa trạng nguyên đỏ thắm những lưng chừng núi, ở đây không có bản làng trên núi vì đá. Chúng tôi về đến Mai châu lúc 14:38 ghé thăm thủy điện hòa bình lúc 15:45 và về đến hà nội 18:00. Mỏi rã rời và đầy những cảm xúc.

"Ai đi Châu mộc chiều sương ấy , hồn về Sầm nứa chẳng về xuôi"

Đông chí 2004 và các anh em hai miền Nam-Bắc.
 
Last edited by a moderator:

Kận

Dân cày
Cái ảnh tắm suối em thấy quen lắm các bác ạ, cho em hỏi có chính xác là bác chủ thớt chụp không ạ?
 

anhandong

cái Liễn
Kận;40578 said:
Cái ảnh tắm suối em thấy quen lắm các bác ạ, cho em hỏi có chính xác là bác chủ thớt chụp không ạ?
Ảnh đấy chắc chắn là copy:T , nhưng nhìn cũng hay;) .
:))
 

bvc

Bướm và Chim
Kận;40578 said:
Cái ảnh tắm suối em thấy quen lắm các bác ạ, cho em hỏi có chính xác là bác chủ thớt chụp không ạ?
Các lão phượt tinh thật, (c)
 

ndda84

Phượt tử
Được cái cảnh "no sex" làm chủ đề hot hẳn lên:)