What's new

Cái chết nàng Tô Thị, nỗi oan người lính già

Suy nghĩ mãi cũng không biết nên post bài này ở đâu. Thôi thì cứ post ở đây, dù sao đi nữa đây cũng là cái kết của một chuyến đi. Mỗi chuyến đi mỗi người sẽ đều có những trải nghiệm riêng, vui có buồn có. Hắn cũng vừa đi xong, một chuyến đi ngoài dự kiến nhưng khiến cho nó nhiều trăn trở và muốn được chia sẻ cùng các bạn.

Là dân phượt chắc ai cũng biết đến Nàng Tô Thị ở Lạng Sơn. Nó cũng thế, nó cũng đã nghe nói đến nàng và lần này quyết tâm diện kiến nàng. Với tất cả sự tôn kính nó tìm đến chân nàng. Nhưng hỡi ôi, cái tuyệt tác của thiên nhiên bây giờ còn lại như thế này đây các bạn ạ, một bức tượng được chắp vá từ những mảnh đá nhỏ, và xi măng

P1020399.jpg


Tớ muốn hỏi các bạn, bức tượng thật ở đâu? Nếu bạn nào biết hãy trả lời và mình sẽ tiếp tục câu chuyện.
 

Death

Phượt thủ
NÀNG TÔ THỊ VÀ CÁI CHẾT LẦN THỨ HAI

Ngày xửa ngày xưa có một nàng Tô Thị bồng con đứng chờ chồng rồi hóa đá. Nàng đã đứng đó hàng ngàn năm nay như là một biểu tượng cho lòng chung thủy của người phụ nữ Việt Nam. Hàng ngàn năm đã trôi qua nhưng đột nhiên đến này 27.7.1991, người ta không còn thấy nàng đứng đó nữa. Phải chăng chồng nàng đã về và nàng đã hồi sinh? Đây là cuộc sống chứ không phải cổ tích, nàng không còn đứng đó nữa vì nàng đã sụp đổ hoàn toàn.

Đó là câu chuyện của mười mấy năm về trước, và một thằng sinh sau đẻ muộn như nó không hề biết. Nó vẫn thuộc lòng máy câu ca dao mà từ nhỏ nó đã được nghe đến

Đồng Đăng có phố Kỳ Lừa
Có nàng Tô Thị có chùa Tam Thanh

Tất cả những cái tên, những địa danh này hắn đã được biết gần hai chục năm và đây là lần đầu tiên hắn có cơ hội được mục thị. Vui sướng và hạnh phúc biết bao nhiêu. Một buổi sáng vội vã với công việc, hắn vẫn cố giành một chút thời gian để đi đâu đó, Lạng Sơn có nhiều chỗ để tìm đến, nhưng cuối cùng hắn quyết định sẽ đến diện kiến nàng Tô Thị. Con đường đến chân núi không khó khăn gì để tìm ra. Từ xa xa, trên đỉnh núi hắn đã nhìn thấy một bức tượng mẹ bồng con, đúng đây rồi, Nàng Tô Thị. Nhưng đến nơi hắn khá ngạc nhiên, dưới chân núi có một khoảng sân rất rộng được lát xi măng sách sẽ, nhưng tuyệt nhiên không có bóng một du khách. Chỉ có duy nhất một người đàn ông trạc 50 đang ngồi coi một quán nước, gọi là quán nước chứ thực ra chỉ có mấy cái ghế và một vài chai nước. Quán nước nằm ngay chân núi, bên dưới một gốc cây tỏa bóng mát rượi, vẻ mặt của người chủ quán có gì đó đầy tâm trạng.

Lạng một vòng quanh sân, hắn quyết định ghé quán, thứ nhất là để làm ly nước, thứ hai là gửi xe để lên thăm nàng. Qua vài câu trò chuyện, cái cảm giác mà hắn nhận được là một cái gì đó rất thân thiện.

- Cháu cứ để xe ở đấy rồi lên thăm bà ấy đi.

"Bà", hắn vẫn hay gọi là nàng thôi, lần đâu tiên hắn nghe người ta gọi Bà Tô Thị, một sự kính trọng theo cách của người Miền Bắc. Vô cùng yên tâm, hắn để xe đó và bắt đầu lên núi. Đón chào hắn là bức tường cũ kỹ gọi là thành nhà Mạc, lần đầu tiên hắn thấy một bức tường thành cổ đến thế. Nhưng tiếc là di tích này chẳng còn lại gì ngoài một vài đoạn tường. Thế là cũng quý lắm rồi, mấy trăm năm rồi cơ mà. Thiệt tình thì hắn cũng không có cảm tình lắm với nhà Mạc nên bức tường không làm cho hắn xúc động nhiều.

P1020388-1.jpg


Loanh quanh một lát, không còn gì để xem, hắn bắt đầu leo lên đỉnh núi Tô Thị. Hắn có cái tật là những chuyện quan trọng hắn làm cuối cùng, đơn giản là để hắn có thể giành hết thời gian, công sức cho cái công việc đó mà không phải lo nghĩ gì khác. Nhưng khi đến gần nàng, niềm vui chưa kịp đến thì hắn đã bị sốc. Trong đầu hắn, nàng Tô Thị phải là một tuyệt tác của thiên nhiên, là một bức tượng có một không hai, có thể không giống lắm nhưng cũng phải có nét gì đó giống hình mẹ bồng con. Đúng là giống hình mẹ bồng con thật, nhưng cái gì thế này ... xi măng. Hắn cố trấn tĩnh, chẳng lẽ ngày xưa người ta đã xây cái tượng này? Không đúng, rõ ràng đây là xi măng, không thể là của ngày xưa được, chắc chắn là mới đây thôi. Rồi trong đầu hắn rối tung lên, mọi thứ như nát vụn, sụp đổ. Giả tạo, tất cả chỉ là giả tạo hay sao. Hắn trở nên nghi ngờ tất cả. Hắn còn nhớ có lần hắn đến Cổ Loa thăm nàng Mỵ Châu, hắn đã vô cùng ngạc nhiên khi tận mắt nhìn thấy một tảng đá cụt đầu, được mặc quần áo cung đình, nàng Mỵ Châu đó. Trong đầu hắn vọng lên câu hỏi: có khi nào cái tảng đá đó cũng là xi măng. Trong lúc rối loạn con người ta hay suy diễn kiểu củ chuối như thế đấy.

Có gắng trấn tĩnh, hắn bắt đầu loay hoay tìm góc chụp. Nhưng mà bên dưới nhà cửa dày đặc, những tấm ảnh của hắn chả có tý gì gọi là đẹp. Hắn đành chấp nhận, không thể có góc chụp nào khác đẹp hơn. Hắn tiếc, nếu không có mấy cái nhà ở dưới kia thì tấm ảnh đẹp biết bao nhiêu.

Đây là một tấm ảnh hiếm hoi của nàng lúc còn "sống"
03.jpg


Và đây là nàng hiện tại
P1020399.jpg


Trong đầu hắn vô cùng buồn phiền. Thế là giấc mơ bấy lâu nay của hắn đã tan tành, hắn không bao giờ được gặp nàng Tô Thị. Không biết ngày xưa nàng ra sao nữa, hắn sinh ra không đúng thời. Lững thững trèo xuống núi như kẻ mất hồn, hắn chầm chậm kéo ghế ngồi phịch xuống

- Chú ơi, sao cháu thấy tượng Tô Thị có xi măng vậy chú?
- À, chuyện này có liên quan đến chú, cũng vì bà ấy mà chú phải đi tù đấy.
 

Death

Phượt thủ
SỰ THẬT VỀ NGUYÊN NHÂN SỤP ĐỔ CỦA BỨC TƯỢNG NÀNG TÔ THỊ


- Chú chính là nhân vật trong câu chuyện mà ngày xưa báo chí đã làm rùm beng một thời đó, cháu có nhớ không?
- Dạ không, có lẽ lúc đó cháu quá nhỏ.
- Ờ, chắc là vậy. Rồi chú chầm chậm kể tiếp. Mọi việc bắt đầu từ cái buổi chiều định mệnh hôm đó. Đó là vào ngày 27.7.1991. Buổi chiều hôm đó, trời mưa rất to, từ nhỏ đến giờ chú chưa bao giờ thấy trận mưa nào to và dai dẳng như thế. Trận mưa có thể nói là lịch sử, nước ở đâu trên trời cứ ào ào tuôn xuống, xối xả. Và rồi bà ấy đổ ụp xuống.
- Đổ hả chú?
- Ừ, đổ hoàn toàn. Thế là ngay chiều hôm sau, người ta ập vào nhà chú, đọc lệnh bắt khẩn cấp vào giải chú về đồn thẩm vấn. Cùng bị bắt với chú là một người bạn nữa của chú. Lý do họ đưa ra là chú đã dùng mìn phá đá nung vôi, làm cho bức tượng bị chấn động và sụp đổ. Nhưng mà tụi nó bố láo, làm gì có chuyện dùng mìn phá đá. Chú đồng ý là thời đó người ta có lượm đá về nung vôi, nhưng mà đố ai dám đụng đến bà ấy. Ở đây người ta coi bà ấy như một vị thánh, chỉ có những thằng điên mới dám đụng đến bà ấy.

Nghe đến đây hắn thực sự bất ngờ và núi tiếc pha chút hạnh phúc. Hắn hạnh phúc vì ít ra tượng Nàng Tô Thị đã từng tồn tại và rằng người xưa không lừa dối hắn. Núi tiếc vì hắn sinh ra không đúng thời, không được chiêm ngưỡng nàng "bằng xương bằng thịt". Bât ngờ vì chuyến đi ngắn này lại có nhiều chuyện hay đến thế. Phe phẩy cái quạt chú kể tiếp:

- Rồi mấy ngày sau chúng nó bắt chú cầm một cái xà beng lên chỗ tượng bà ấy, giả là đang đào để chụp hình. Rồi từ đó bắt đầu báo chí rùm beng, rất nhiều bài báo đã lên án chuyện này. Và dĩ nhiên, chú đã trở thành tội nhân của thiên cổ, một kẻ báng bổ dân tộc. Một tháng sau chú được thả ra, nhưng chuyện này đã lan ra cả nước và cả báo chí nước ngoài cũng lên tiếng.

- Sau đó sao hả chú.

- Thì thôi chứ sao. Mọi người ai cũng tin rằng nàng Tô Thị đã bị những kẻ vô thức nào đó nung vôi, kẻ đó là chú đây. Nhưng sự thật không phải là vậy. Mọi chuyện bắt đầu từ năm 1979. Lúc đó chú cũng ở đây, khi đó bọn Trung Quốc liên tục bắn pháo về núi Tô Thị, những mảnh đại bác giờ còn dấu vết trên tảng đá kìa. Chú chỉ tay cho tôi xem những dấu vết do đại bác để lại, rồi tiếp tục. Những trận pháo đó đã làm cho bà ấy bị rụng mất đầu, nhưng nghiêm trọng hơn, những chấn động đã làm cho bà bị lung lay. Nhưng những người có trách nhiệm không chịu gia cố lại, cứ để vậy. Và trận mưa quá lớn năm 1991 đã kéo ụp bà.

Nói xong chú chỉ cho tôi thấy những dấu vết nơi mà ngày xưa bà bị đổ xuống. Có một cái cây bị gãy một nhánh vẫn còn đó, tảng đá rơi xuống đã làm cho nó bị gãy.

Nó tin câu chuyện của chú. Và cũng có người khác cũng đã nghe và đã tin và đã viết bài đăng báo. Bài báo đó nằm ở đây. Nếu bạn muốn tìm hiểu thêm về câu chuyện thì hãy đến gặp chú ấy, người bán nước ay tên Quyết ngồi ngay chân núi Tô Thị.

Có rất nhiều lý do để chúng ta vui mừng vì biết rằng nguyên nhân gây ra cái chết của nàng Tô Thị không phải là do ý thức kém của con người. Mình rất mong sự thật này sẽ nhanh chóng được mọi người tiếp nhận và truyền bá cho nhau, để con cháu chúng ta sau này không có những suy nghĩ sai lệch về cha ông chúng, để cho nàng Tô Thị mãi mãi là một biểu tượng đẹp của phụ nữ Việt Nam.
 

Mr.Bom

Phượt thủ
Ơ hay nhỉ? sao lại ko phải là do ý thức của con người hả các bác? Nếu những người quản lý ở Lạng Sơn không lơi là, chịu để ý đến bức tượng đó hơn, chăm chút nó cẩn thận hơn ra cố kỹ hơn thì liệu nó có rụng sớm thế ko? Phải nói thật là thà đập quách cái tượng đắp bê tông xi măng kia đi còn hơn, nhìn thấy gớm.
 

tonyteo

Phượt thủ
Tính ra lúc ấy em mới 8 tuổi, lại ở vùng sâu vùng xa nên chẳng ai biết gì.

Sau này có thông tin rồi mới biết 1 chút, nhưng cứ băn khoăn mãi. Cám ơn tất cả anh chị em trong đây đã cung cấp cho em 1 góc nhìn về vấn đề này. Em là lớp hậu bối, không dám ý kiến ý cò gì. Chỉ xin giữ lại 1 chút xao lòng cho riêng mình.

Đúng là người xưa hoá đá người nay hoá gì ?...

:( :( :( :( :( :( :(
 

giantia

Trâu rừng lượn
hehheheh. lên gút-gồ tìm đủ thứ thông tin linh tinh không chọn lọc, bây giờ một cựu chiến binh xuất hiện và khẳng định ngược lại. heheee ;) chắc là phạt gút gồ làm việc chuyên nghiệp, chứ không thể phạt bọn ngưởi trẻ háo thắng được...=))

Thông tin của bạn là chính xác. Như tôi được biết là đầu tiên Nàng To Thị bị mất đầu và sau đó cũng được vá đầu lại. Thời gian sau (Thời mở cửa phát triển kinh tế thị trường) đã có đơn vị nào đó khai thác đá vôi khu vực núi này làm ảnh hưởng đến khu di tích này. Thời gian đó báo chí cũng đã ầm ỹ lên án viẹc này. Còng việc sụp đỏ hoàn toàn bức tượng thì chưa được rõ cho lắm.
 

Hỏi Phượt

Forum statistics

Threads
40,727
Bài viết
1,081,068
Members
180,714
Latest member
bearsofa
Top