What's new

[Chia sẻ] Đóng thuyền xuôi sông Mã

image007-16082596580111088026623.jpg

#1.
Xứ Thanh vốn là nơi phát xuất mấy dòng vua trong lịch sử, lại là vùng đất sơn kỳ thủy tú. Quả là địa linh sinh nhân kiệt, người tài đời nào cũng lắm.

Đời nay.

Có anh chàng ở xứ Thanh xưng là “Lionking”, gọi tắt là King. Nhưng đấy là hắn bắt chước bọn Tuây, chứ tiếng Việt thì làm gì có cái từ ấy, vì thế anh em bạn bè thường gọi hắn là Kinh, thằng Kinh/anh Kinh. (Từ đây về sau, tôi gọi hắn là “thằng Kinh” cho nó … dân dã chứ không phải có ý gì không tôn trọng hắn đâu nhé)

Thằng Kinh này, có nhiều cái … khó nói lắm. Tuổi thì cũng lưng lửng rồi nhưng khỏe lắm – ít nhất thì có thể chứng minh bằng việc nó có thể chạy bộ vừa nhanh vừa xa. Đã thế lại nhậu tốt, bia rượu uống tì tì chã biết thế nào gọi là say. Thuốc lào cứ gọi là rít sòng sọc, xong lim dim ngóc cổ hứng chí “gáy khói” O…O…o nữa. Nó cũng khéo nghĩ (và làm) đồ nhậu.

Mỗi tội nói tục như hít thở. Cũng may là dân … Văn hóa, nên nói tục thật nhưng thỉnh thoảng cũng phun được những câu có lý.

Tạm vậy để mọi người hình dung sơ sơ ra thằng Kinh. Haha.​
 
Last edited:
#2.
Thằng Kinh, nghe kể sơ sơ như thế là mọi người cũng đoán ra, là một người chịu khó lặn lội đi chơi – mà người ta từng có trào lưu gọi là (đi) phượt. Hắn lại thuộc loại khéo tay, cưa kéo, đục đẽo, đóng, buộc chằng, … giỏi lắm.

Bình thường, Kinh ta cũng hay đi đây đó, chịu khó lang lỉnh khắp các ngõ ngách rừng sâu núi thẳm xứ Thanh và cũng đi khắp Việt Nam – như mọi phượt thủ khác.

Đùng một phát, thế giới đang yên lành thì bên xứ Tàu nảy ra cái dịch cúm ở Vũ Hán, rồi dịch lây lan ra khắp thế giới. Các chính khách cãi nhau ỏm tỏi về việc gọi tên cái đại dịch – đúng ra là cái con virus gây ra đại dịch – này. Sau một thời gian lobby mạnh mẽ của anh Tàu, thì WHO chính thức né cái tên anh Tàu trong tên gọi con virus, đại khái mọi người quen gọi là covid-19 (lúc thì SARS-CoV 2, lúc thì covid-19, nhưng thôi cứ gọi là cô-vít nhé).

Xứ Thanh, Cô-vít nguyên niên, tức năm 2020 Tây lịch.

Bó cẳng do giãn cách xã hội để phòng chống dịch bệnh, không đi lại thoải mái như thời bình thường cũ, thằng Kinh cũng rảnh và chán, nên buồn buồn lang thang trên mạng xem cái này, ngó cái nọ cho vui. Tự nhiên hắn túm được cái hướng dẫn về công nghệ composite, và thấy ưng cái bụng, nên cắm cúi nghiền ngẫm, nghiên cứu. Thực ra lúc ấy, Kinh ta chỉ thấy hay hay, thích thích – kiểu thỏa cái chí tìm hiểu cơ bản – chứ cũng chưa nghĩ là sẽ làm cái gì bằng composite đâu. Rảnh mà.

Rồi, hắn thấy rằng, làm composite cũng chả có gì khó. “Bố mày tự làm cũng được” – thằng Kinh nghĩ bụng như vậy.

Vấn đề là làm cái gì?​
 
Last edited:
#3.
Ngược thời gian lại về ngày xưa khoảng … một giáp. Cõi phuot.vn lúc đó đông vui nhộn nhịp lắm, như cõi phượt ngoài đời bây giờ. Người đi thực sự không nhiều như bây giờ, phương tiện, đồ nghề cũng không được hịn như bây giờ, nhưng những câu chuyện bất tận về những chuyến đi thì “chất” hơn rất nhiều. Các băng nhóm địa phương – thậm chí băng nhóm liên tỉnh – hoạt động khá nhộn nhịp.

Xứ Thanh – như đã nói – vốn là đất sơn kỳ thủy tú, sông núi, rừng, biển không những có đủ mà lại còn nhiều và đẹp, bởi vậy băng nhóm phượt xứ Thanh cùng những người bạn cũng một thời sôi động.

Hồi đó, băng xứ Thanh nổi lên mấy tay to như thằng Kinh, thằng Tộc – tay to, mồm cũng to, chân to và túi cũng to. Ngoài ra còn một số du … đãng các nơi khác dạt vào chơi cùng, chơi ké nữa, như anh Hero – tay to thật – rồi như anh Lãnh chúa Chăm mất đất đi hoang, …

Xứ Thanh có con sông Mã nổi tiếng.

Thực ra, cái tên “sông Mã” có vẻ nó cũng sao sao ấy. Mã với ngựa cái khỉ gì, có nhẽ nó phải là “sông Mạ” mới hợp lý. “Mạ” – tiếng đồng bào thiểu số ở khu vực ấy – tức là “mẹ” ấy. Sông Mạ, có nghĩa là con sông mẹ - đại khái là con sông lớn, như kiểu “sông Cái”, mà hầu như địa phương nào chả có một con sông được gọi là sông Cái.

Nhưng thôi, Mã hay Mạ thì thì cũng … kệ. Quan trọng là con sông Mã ấy nó cũng hùng vĩ, nổi tiếng. Chả đi cả vào thơ ca, vào “Tây Tiến” – mà lứa bọn thằng Kinh, đứa nào chả phải học “giảng Văn” bài thơ ấy. Sông Mã còn có cái hay hay là vòng vèo từ biên giới Lào – Việt rồi luồn vào đất Việt, xong lại vòng sang đất Lào, xong lại chảy vào đất Việt rồi mới chịu đổ ra bể Đông ở cửa Hới.

Hồi đó, anh Tộc muốn ngồi thuyền xuôi sông Mã, đoạn trên đất xứ Thanh được càng dài càng tốt, còn anh Kinh thì muốn chạy xe máy cho dễ - dọc theo sông Mã.

Anh Lãnh chúa – vốn gốc gác cũng ở xứ Thanh mà đã du mục từ đời trước rồi – thì vừa muốn ngồi thuyền như anh Tộc, lại vừa muốn vác xe chạy dọc bờ sông như anh Kinh, mà chạy từ nơi đầu nguồn, vòng sang Lào rồi mới vào lại Việt.

Vì lắm ý quá nên bàn mãi không xong.

Bàn chưa xong thì thằng Mark bên Mỹ mở cmn ra cái Facebook – thực ra nó mở lâu rồi, nhưng đến đoạn ấy thì Facebook mới vượt biên – tràn vào hút hết nhân sự của các diễn đàn đất Việt.

Xong, dở dang sông Mã từ đó.​
 
Last edited:
#4.
Trở lại với Cô-vít nguyên niên, tức năm 2020 Tây lịch.

Nhân dịp “phong quốc” nửa tháng chống dịch (4/2020), thằng Kinh lọ mọ nghiên cứu về công nghệ composite, thấy cũng dễ hiểu và (hắn nghĩ) cũng dễ làm, nên khoái lắm, cắm mặt vào nghiền ngẫm. Kiểm tra thấy nguyên vật liệu các loại, ở xứ Thanh đều có bán đầy ra, thằng Kinh yên tâm về khoản này. Chỉ còn nghĩ xem: làm cái gì và làm để làm gì – quán triệt đúng tinh thần: trồng cây gì, nuôi con gì.

Nghĩ chưa ra thì hết nửa tháng phong quốc, thằng Kinh – cũng như bao người khác – như chym sổ lồng, phải đi chơi mấy chuyến cho bõ thời gian giãn cách bị cuồng cẳng.

Nhưng đi bây giờ nó cũng khang khác với đi hồi giáp trước. Xưa thì tụ tập không vài thì mấy mạng rồi đi, nay thì vì nhiều lý do mà khó tập hợp, mạnh ai nấy đi. Có thể vì nay điều kiện tốt hơn xưa, phương tiện đi lại ngon lành, đường sá ngon choét đi chắc gì hết một phần, thiết bị định vị, chỉ đường, rồi máy ảnh, điện thọi chụp ảnh các kiểu, … đều tốt cả, nên ai cũng có thể tự đi được tuốt.

Thằng Kinh xách xe lang thang vài chuyến, lọ mọ tới vùng sâu vùng xa. Xong rồi, trong thời gian vật nhau với cái xe và cái gọi là những con đường, tự nhiên hắn nhớ đến sông Mã.

Ý tưởng làm cái thuyền bằng composite nảy phóc ra trong óc thằng Kinh.

Đấy, nghĩ mãi không ra “làm cái gì, làm để làm gì”, thì đây: làm cái thuyền bằng composite (hay quá còn gì?); làm thuyền để đi sông Mã (chuẫn mục đích nha), đi xong sông Mã, giữ lại làm thuyền đi câu (đấy, còn cả “tác dụng phụ” hẳn hoi cơ mà).

Thế là thằng Kinh quên cmn hết những ý tưởng khác. Chỉ có thuyền, thuyền và thuyền – tất nhiên bằng composite. Haha.​
 
#5.
Sau khi vác xe đi lội bùn lầy mấy cung đường núi cho đỡ cuồng cẳng vì giãn cách, khoảng tháng 9, thằng Kinh bắt đầu tính toán đến cái thuyền bằng composite.

Ban đầu, câu trả lời chính cho câu hỏi “làm để làm gì?” của hắn là: làm để đi sông Mã. Còn đi xong chả nhẽ vứt? Phải tận dụng để thỉnh thoảng đi câu chứ.
Mà nghĩ cho kỹ thì sông Mã chắc gì đi đến 2 lần? Cho nên tác dụng phụ (đi câu) lại trở thành đáp án chính, và lý do chính thoắt nhiên lại trở thành … tác dụng phụ. Haha, thế mới … Kinh.

Khi đáp án thay đổi thì phải tính toán lại. Kinh ta vác thước ra đo tới đo lui cái nóc chiếc Everest đời mới – để tính toán sao cho cái thuyền tương lai sẽ úp gọn được lên nóc xe mỗi khi … đi câu.
Túm lại là thằng Kinh tính đem thuyền câu ở hồ để cưỡi sóng sông Mã anh hùng.

Trèo lên trèo xuống cái nóc xe để đo đạc, vò đầu bứt râu vẽ vẽ vạch vạch mất mấy ngày, thằng Kinh vẽ ra được cái thuyền theo cách của hắn.

“Bố mày cử nhân Văn hóa, thiết kế cái thuyền thì có cái củ cải gì mà không được?” – thằng Kinh gật gù nghĩ.


z2203661997347_d14b42e317de0ff9b4f828a007ea2a27.jpg
Cắt mấy tấm cơ bản làm bộ khung con thuyền ...

z2203661824455_e3ada7919af625cdbcd9edd194d859ea.jpg
... dán keo định vị bộ khung ...


z2203661998495_86f55c2230f61810ec2d6d4f1cbb24c6.jpg

... dán định vị tấmđáy thuyền cùng các xương tăng cứng - mà người ta gọi là "ki thuyền" ...

z2203662005673_b24cd1872df4a0511e5458dde443ee19.jpg

Mũi cong, lòng vát như ai nha. Úp khít nóc xe luôn.

Chốt xong kích thước, thằng Kinh mua vật tư về, hì hà hì hục vẽ, cắt tấm Formex, xong rồi dán keo định vị bộ khung thuyền.

Trông cũng ra dáng phết: mũi cong, lòng vát, thành cũng vun từ đáy lên mũi, lại cong cong hai bên thành thuyền, lúc úp lại vừa khít khìn khịt với thế cong của nóc chiếc Everest.

Trong lòng thuyền, thằng Kinh cũng ... đặt ki như các cụ đóng thuyền gỗ hẳn hoi. Dưới đáy thuyền cũng có xương tăng cứng, ... Nói chung dân Văn hóa đóng thuyền, đố thằng nào dám bảo không phải thuyền đấy nhé.
 

Hỏi Phượt

Forum statistics

Threads
41,157
Bài viết
1,081,681
Members
180,998
Latest member
ricuwuhu
Top