What's new

[Chia sẻ] Phan Rang - Tháp Chàm, tại sao lại bỏ quên?

vuthanhminh

Phượt quái
Thứ nhất là, em không biết sắp Phan Rang vào đâu vì Ninh Thuận thuộc Nam Trung Bộ, thì cứ tạm vào đây cái đã.
Thứ nhì là, một vùng đất tuyệt vời như vậy mà em thấy ít người đến thế?? Vậy em xin phép chém gió về Ninh Thuận, tập chung chủ yếu ở Phan Rang - Tháp Chàm.

Phan Rang, phố gió.

Tôi đến Phan Rang vào một ngày mưa tầm tã, điểm đến sau những hoài nghi, đánh đố và ú tim với ông trời sau nhiều ngày ẩn dật, ướt át trên cao nguyên Langbiang. Từ đầu thành phố, cái nóng vốn dĩ ngự trị nơi đây đã trở thành món đặc sản chào mừng đến kẻ lữ hành trong cảm nhận tự nhiên, tuy không mong muốn. Và, những cơn gió cứ hùa theo, chới với khiến cho nốt nhạc của bản độc hành cũng xiêu vẹo, ngả nghiêng. Đâu cũng có gió, gió vi vu trên cao, ùa xuống mặt đường, tràn lên đồI cát, biến những tinh thể bé nhỏ thành kẻ lạc lối, mồ côi.


Từ Ninh Chữ, Vĩnh Hy, kẻ ngủ ngày
Không một thành phố nào tạI Việt Nam có cái tên vớI 2 danh từ như thủ phủ của đất gió Ninh Thuận, Phan Rang – Tháp Chàm. Chỉ cái tên thôi cũng đủ để bất kì một vị khách hiếu kì nào đều thỏa chí tò mò. Nắng như Rang và màu Chàm trầm mặc, cổ kính, biểu tượng cho nền văn hóa đặc sắc, văn hóa Chăm.

Đến Phan Rang – Tháp Chàm (gọi tắt là Phan Rang) đồng nghĩa với một hành trình trong suy nghĩ của nhiều người là sự nhàm chán, của những con đường ngược nhau. Nói ngược là có nghĩa, sau khi những tuyến đường thuận tiện hơn được xây dựng, vô hình đã nối Phan Thiết, Đà Lạt, Nha Trang thành một tam giác du lịch phát triển rầm rộ và gọi theo cách của tôi là toé tòe loe. Những thông tin du lịch nếu có về Ninh Thuận cũng lẻ tẻ vài dòng. Và, cô nàng mang tên Phan Rang - Tháp Chàm vẫn chưa đến tuổi dậy thì. Chính vì thế mà Vĩnh Hy, 1 trong những vịnh đẹp nhất thế giớI vẫn hồn nhiên thành đồ trang trí trong các công trình nghiên cứu về tiềm năng phát triển du lịch Bình Thuận. Còn đồi cát đỏ Nam Cương đơn thuần làm nhiệm vụ chắn gió cho thành phố.



Đến Mũi Dinh lười nhác
Vượt qua nhiều làng chài ven biển, qua cánh đồng nuôi tôm dài hang chục km thênh thang và lộng gió, tôi đến với Mũi Dinh, nơi có ngọn hải đăng nổi tiếng…ít người biết. Đường đến Mũi Dinh là một con đường trải nhựa bị ngắt quãng và xé nhỏ bởi các đụn cát và cát chạy qua do gió thổi. Tại đây, 1 bãi biển kéo dài đến tận Ninh Chữ, nhưng so với bãi biển và cảnh quan nơi đây, Ninh Chữ chỉ là một anh nhà quê học đòi. Bãi biển ở đây trải rộng, thỏai hàng km ra biển, những con sóng rất lớn mới có thể mon men, lê lết vào bãi cát phẳng lì phía trong. Bãi ở đây không có cây cối mà được trang trí bằng những cồn cát ngắn nhưng rộng, các đồi cát sát đường đi, chỉ vài bước chân là có thể summit. Dưới chân các đồi cát, một vài hồ nhỏ xanh như ngọc càng tô điểm thêm cho nơi đây giống như một ốc đảo. Tiếp tục đi sâu vào Mũi Dinh lại gặp một con đường cát dài khoảng 200m, đến đây thì con đường cũng dừng lại. Để đi đến điểm cuối cùng phải vượt qua con đường cát này. Cảnh quan gần như vỡ òa khi bãi biển chỉ rộng khoảng 150m hiện ra, được che chắn hai bên bởi hai dãy núi, bãi cát phẳng lì, thoảI đủ cho vài trăm người tắm tiên. Từ đây, để lên hải đăng Mũi Dinh sẽ phải vượt qua tiếp một con đường nhựa, dốc thẳng đứng và quang co men theo sườn núi đá. Con đường 300m này cũng hoàn toàn có thể trở thành một thử thách thực sự cho du khách sau khi vượt qua đồi cát. Nhưng, hãy đến và lên một lần để được ngắm nhìn ngọn hải đăng kiên cường đứng gác, nhìn sâu xuống biển xanh ngắt và mênh mông chân trời.


Tôi không nhắc nhiều đến văn hóa Chăm, Tháp Chàm hay bất kì một địa danh nào khác, vì nếu thế chắc tôi sẽ ngất vì tiếc. Tiếc cho một vùng đất quá nhiều tài nguyên, tiếc cho những người làm nghề tại đây và tiếc cho cả Việt Nam yêu dấu của tôi.
 

Chitto

Phượt thử
Staff member
VTM viết đi. Vùng này mình đi qua thôi chứ chưa được đến chơi chính thức bao giờ. Đã từng lên kế hoạch, đã từng tính toán chi tiết quắt quay, rồi lại... ở nhà.

Văn hóa Champa cũng là một mảng rất lớn muốn tìm hiểu, nhưng cái gì cũng tham thì mệt thật.
 

vuthanhminh

Phượt quái
VTM viết đi. Vùng này mình đi qua thôi chứ chưa được đến chơi chính thức bao giờ. Đã từng lên kế hoạch, đã từng tính toán chi tiết quắt quay, rồi lại... ở nhà.

Văn hóa Champa cũng là một mảng rất lớn muốn tìm hiểu, nhưng cái gì cũng tham thì mệt thật.
Văn hoá Chăm đúng là cực kỳ mệt, riêng về mỗi việc lễ tẩy trần cho vũ nữ thôi em đã mất chục ngày quần quật ở Bàu Trúc, tham gia 1 lễ như thế coi như không ngủ vì diễn ra cả đêm với hàng trăm thủ tục phức tạp.
Về cảnh quan của Phan Rang - Tháp Chàm, em có 1 số ảnh show trước.

Thám chàm




Cầu cảng thăm vịnh Vĩnh Hy








 

vuthanhminh

Phượt quái
Em đi vào một ngày xấu giời. Thực chất, những tấm ảnh em chụp do trình còi nên không thể nuột, bên ngoài cảnh quan đẹp hơn rất nhiều. Nếu nhìn ảnh này mà bảo Vĩnh Hy là 1 trong 10 vịnh đẹp nhất thế giới thì không ai tin.









 

vuthanhminh

Phượt quái
Những đồi cát của Phan Rang khác nhiều so với ở Mũi Né. Đồi Cát ở đây không cao mà thoải, trải trên 1 diện tích rộng, có 2 màu, đỏ và trắng.
Có thể nói khái quát là vẻ đẹp nguyên sơ, những bãi biển hàng chục km trải rộng và dài, sóng to ở 1 bên, phía còn lại là làng chài, đồi cát, ở giữa là 1 con đường hun hút tạo cảm giác về 1 vùng đất xứ khác chứ ko phải Việt Nam.

Chi tiết, chính xác hơn thì em sẽ gửi vào trong bài viết sau. Giờ phang 1 số ảnh đã.









 

kupopopo

Phượt thủ
Biển và đồi cát đều rất đẹp
Tuy nhiên rác rất nhiều, đi đâu cũng thấy
Đặc biệt đường lên đồi cát toàn phân bò
Tớ đi 1 lần rồi nhưng chả muốn quay lại
Bao giờ thì Vĩnh Hy mới cạnh tranh được với Mũi Né?
 

vuthanhminh

Phượt quái
Thực tế thì so với Mũi Né, Phan Rang - Tháp Chàm đẹp hơn nhiều do tài nguyên du lịch đa dạng, có đồi cát, khu nông trang, ruộng muối, đồi núi, vịnh và văn hóa bản địa đặc sắc. Tuy nhiên, như làm việc với sở du lịch thì họ cho rằng Phan Rang có vị trí không thuận lợi do nằm giữa các điểm du lịch nổi tiếng của Việt Nam. Tuy nhiên, bản thân em thì cho rằng đó thực sự là điểm lợi thế rất lớn khi mà Phan Rang cách Nha Trang chỉ có 90 km, cách Mũi Né 120 km, cách Đà Lạt 120 km khi đi qua đèo Ngoạn Mục. Cái quan trọng là tư tưởng khai thác, sản phẩm và sự khác biệt trong sản phẩm.
Việc phân bò, rác thì khi Mũi Né chưa có gì cách đây 8,9 năm cũng trong tình trạng tương tự, không chỉ tại Phan Rang mà tất cả các tuyến điểm du lịch của Việt Nam thời kỳ hoang sơ đều như vậy.
tại Phan Rang có nhiều bãi biển, ví như các bãi biển nhỏ trong vịnh Vĩnh Hy thì làm gì có rác ạ??
Mong muốn là trong thời gian tới, các bác sẽ để ý hơn về Ninh Thuận. Một vùng đất còn hoang sơ ngay cả về tu tưởng của người dân, trừ....Ninh Chữ ra nhá.
 
Last edited: