Philippines - Hành trình nắng gió trên xứ đảo xanh



Đi lâu rồi mà giờ mới có thời gian viết 1 ít chia sẻ với mọi người, đây là lần đầu tiên mình chia sẻ chuyến đi của mình, hi vọng sẽ giúp các bạn có dự định đi Philippines có thêm cái nhìn về đất nước vạn đảo này nhé!!

Sau khi về quê ăn Tết cùng gia đình, mình (Lan) cùng chiến hữu (Anh) đã có một cuộc phiêu du đến đất nước vạn đảo, Philippines vào tháng 3 vừa qua. Khởi đầu năm mới bằng việc tận hưởng biển xanh nắng vàng thì còn gì bằng? Chuyến đi như làn gió mới giúp tụi mình “đề-ba” cho một năm 2018 nhiều dự định.

Chuyến đi của tụi mình kéo dài 10 ngày từ 7-16/03 với 3 điểm đến: El Nido, Sagada và Manila. Hi vọng loạt bài viết “Philippines - Hành trình nắng gió đến xứ đảo xanh” này sẽ giúp các bạn có cái nhìn tổng quan về đất nước và người dân nơi đấy. Mình xin khẳng định đây hoàn toàn là những trải nghiệm chân thực mà tụi mình có được bằng việc đến tận nơi, nhìn tận mắt và thuật lại một cách tận tâm nhất. Hãy thưởng thức như bạn đang đọc một quyển truyện chữ có tranh minh họa vậy. :dien:dien:dien

Nhưng trước khi bước vào cuộc hành trình, để mình giới thiệu tổng quan về Philippines và những điểm đến nhé.
Philippines là một quốc gia được cấu thành từ hơn 7500 hòn đảo, thuộc khu vực Đông Nam Á của chúng ta. Ngày trước, để du lịch Philippines, mọi người thường săn vé khuyến mại của hãng Cebu Pacific Air. Tuy nhiên, dạo gần đây AirAsia thường xuyên mở bán vé đến Manila với giá cả phải chăng hơn cả Cebu nữa. Mình sẽ có một bảng tổng hợp chi phí để các bạn tham khảo.

Một số điểm cơ bản cần quan tâm khi đến Philippines:
Tiền tệ: đồng Philippine peso (PHP), 1 peso xấp xỉ 450 đồng (thời điểm 3/2018)
Múi giờ: nhanh hơn VN 1 tiếng.
Ngôn ngữ: tiếng Filipino, tiếng Anh. Đa số người dân đều có thể nói tiếng Anh nên việc tìm kiếm thông tin từ người địa phương rất dễ dàng.

Các điểm đến nổi tiếng:
- Boracay: chỗ này thì quá nổi tiếng rồi nhưng nghe nói hiện tại do bảo tồn không tốt, ô nhiễm môi trường và cũng là nơi được nhiều người chọn tham quan thành ra tụi mình không đi :)))

- Palawan: nổi lên những năm gần đây, nhiều người có xu hướng đến Palawan để trải nghiệm du lịch biển đảo hoang sơ. Mặc dù dịch vụ du lịch ở Palawan đã phát triển hơn nhiều so với vài năm trước nhưng vẫn còn giữ được vẻ đẹp tự nhiên.

- Banaue: nơi đây nổi tiếng với ruộng bậc thang được UNESCO công nhận là di sản thế giới, phong cảnh trong tương tự như Sapa của Việt Nam (nhưng mình nghĩ Sapa lạnh hơn).

- Ngoài ra còn nhiều nơi như Cebu, Sagada, Vigan, Iloilo, Mayon volcano, Chocolate hills, …

Tuy có khá nhiều điểm đến thú vị, nhưng việc di chuyển giữa các điểm không hề thuận lợi chút nào, phải bay, đi phà, hoặc phải ngồi xe, thời gian rất lâu; không như ở VN thì chúng ta có thể lên xe khách chạy một lèo từ bắc chí nam. Vì thế, bạn nên lên kế hoạch kỹ các điểm đến để tính toán thời gian và chi phí cần thiết.

Lịch trình và chi phí cho cả chuyến đi:
Lịch trình tóm tắt:


Chi phí (tính trên 1 người):


Lần sau mình sẽ chia sẻ tiếp về chi tiết các điểm đi và 1 vài hình ảnh đặc sắc nhé, trong thời gian này các bạn xem qua clip mình làm về các thứ cần chuẩn bị trước khi đi du lịch Philippines nha:;);)

 
Last edited:
#2
Bạn viết tiếp nhé, mình đang có plan đi Phil thời gian tới, cảm ơn bạn rất nhiều
 
#3
Mình đang viết tiếp, bài còn dài lắm bạn ơi, hi vọng sẽ giúp ích được cho bạn :)
 
#4
(Viết tiếp bài chia sẻ chuyến đi Philippines)

NGÀY 1 – TỪ TP.HCM ĐẾN PUERTO PRINCESA (07/03/2018)
Ngày 07/03, tụi mình phải bay từ TP.HCM đến Manila, sau đó bay tiếp đến Puerto Princesa, Palawan. Dưới đây là lịch trình dự kiến:

Tp. HCM: Khởi hành 01:35
Manila: Đến 05:15 Khởi hành 09:40
Puerto Princesa: Đến nơi 11:10

Tụi mình đặt vé cho chuyến bay thứ 2 (Manila – Puerto Princesa) cách thời gian hạ cánh của chuyến bay đầu tiên đến hơn 4 tiếng đề phòng những trường hợp bất ngờ có thể kể đến như:

• Hoãn: thường xuyên xảy ra luôn
• Khó khăn trong việc nhập cảnh: đây là điểm bạn nên hết sức lưu ý, mình sẽ nói rõ hơn ở phần dưới.
• Trục trặc khi trung chuyển giữa các ga: từ HCM sang Manila, bạn sẽ hạ cánh tại terminal 3 nhưng để bay đến Puerto Princesa, bạn phải trung chuyển sang terminal 4 (hay còn gọi là Domestic terminal – ga quốc nội). 2 terminal cách nhau khoảng vài km, bạn phải bắt xe buýt hoặc taxi sang đấy, không nên đi bộ nhé vì không có lối cho người đi bộ đâu, khéo lại lạc nữa. (Mình cảm giác như 2 terminal này như 2 cái sân bay hoàn toàn khác nhau chứ không phải là 2 cái terminal của cùng 1 sân bay)

Do phải bay lúc sáng sớm ngày 07/03 nên chiều 06/03 tụi mình tranh thủ về nhà ngay sau giờ làm để kiểm tra lại mọi thứ. Đến khoảng 22 giờ, tụi mình bắt taxi ra sân bay, xuất phát!


Trời ạ, chuyến bay đầu tiên của mình bị hoãn 1 tiếng! Mình cứ lo lo, lỡ mà hoãn nữa thì có nguy cơ trễ chuyến bay nội địa đến Palawan.



Mình tranh thủ đánh một giấc trong khi la liệt ở sân bay.
Cái gối hơi của mình đúng là lợi hại, khi không dùng thì xếp gọn như tờ giấy, lúc cần chỉ việc thổi 1 chút là xong, lại có thể điều chỉnh độ căng tùy ý nữa chứ, hehe!​

Đến khoảng 2:40, cuối cùng máy bay cũng cất cánh, thời gian bay từ HCM đến Manila khoảng 2 tiếng rưỡi, cộng thêm 1 tiếng. Có một điều thú vị là, Google đã gửi thông báo cho bạn Anh về việc hoãn chuyến bay (do Anh có ghi chú chuyến bay vào Google Calendar) trước đó mấy tiếng, trong khi AirAsia chẳng hề có thông báo nào cho đến khoảng 30 phút trước giờ bay trên vé. Google quả là lợi hại mà! (Bài học thứ nhất rút ra: nên để Google nhập luôn ngày bay của bạn vào Calendar - nó sẽ tự động theo dõi chuyến bay và giờ bay cực kỳ chính xác)

Tại sân bay NAIA (Manila):

Khoảng 6h30, tụi mình đã đến được sân bay NAIA và vội vã đến cổng nhập cảnh, lúc này chưa đông người, tụi mình đứng xếp hàng một chút thì đến lượt. Tuy nhiên, anh cán bộ giơ lên 1 tờ giấy và hỏi: “Have you got this form?” Đó là một mẫu giấy gọi là “Arrival form”, kiểu như khi đến nơi thì phải điền cái đấy. Ôi mẹ ôi, tất nhiên là tụi mình không có rồi, tụi mình không hề biết có sự tồn tại của tờ giấy đó nữa, anh cán bộ đấy yêu cầu tụi mình đi điền tờ mẫu giấy đó rồi quay lại. Phía cuối hàng có 1 khu vực người ta đã in sẵn form này, thế là tụi mình phải điền và XẾP HÀNG LẦN NỮA! Lúc này thì phải chờ mòn mỏi mới tới lượt. À, lần này tụi mình xếp hàng vào 1 hàng khác, không biết do cô cán bộ nhập cảnh của hàng này khó tính hay do 1 nguyên nhân trời đánh nào mà cô cán bộ ấy nhiều lúc hỏi rất lâu mới cho hành khách được nhập cảnh, có khi đến hơn 10 phút mới xong 1 người! Cái quái quỷ gì thế này? Và thế là tụi mình mất gần 2 tiếng đồng hồ chỉ để thông qua thủ tục nhập cảnh!! (Bài học thứ 2 rút ra: Ngó nghiêng 4 phương 8 hướng thật kỹ trước khi xếp hàng nhập cảnh)


Phía cuối hàng có một khu vực như thế này để đến điền Arrival form.​

Sau khi qua được cổng nhập cảnh, tụi mình lao đi hỏi thăm trạm xe buýt trung chuyển đến terminal 4 ở đâu. Tại NAIA có dịch vụ xe buýt trung chuyển giữa các terminal, giá vé là 20 pesos. Tụi mình đến trạm và chờ ít phút thì xe buýt đến, mình không chắc tần suất xe buýt là bao lâu có 1 chuyến, chắc khoảng 15 – 20 phút, tụi mình chỉ chờ vài phút thì xe đến rồi. Tuy nhiên, khi lên xe, tài xế còn chờ cho xe có đông người mới xuất phát, may mà tụi mình không phải đợi lâu.


Trạm xe buýt trung chuyển ở đây​

Chừng 20 phút sau, cuối cùng tụi mình cũng đến được terminal 4, thủ tục ở đây thì gọn lẹ, tụi mình chỉ việc in vé từ máy check-in tự động của AirAsia là được, lúc qua cổng soát an ninh (security check) thì họ phân thành 2 bên nam và nữ nữa cơ, thường thì thấy bên nào vắng hành khách sẽ đưa hành lý của mình vào check thôi, có nhiều ông anh đem hành lý của mình qua bên nữ check, nhưng khi tụi mình đến, nhân viên đã ưu tiên cho tụi mình check trước.

Khoảng 09:10 là tụi mình đã đến được sảnh chờ lên máy bay rồi, lúc này mới thở phào được. Tụi mình có dư 1 chút thời gian để ăn uống lót dạ, đồ ăn ở đây rẻ hơn nhiều so với ở sân bay Tân Sơn Nhất các bạn ạ.

Puerto Princesa, Palawan:
Sau một chuyến bay ngắn, mình và Anh đã hạ cánh xuống sân bay Puerto Princesa, vắng vẻ lắm cơ. Anh tranh thủ mua 1 sim 4G để tiện sử dụng, à ừ… là 4G đấy nhé nhưng mạng mẽo còn thua cả GPRS.


Xong, tụi mình ra ngoài bắt 1 chiếc tricycle để về nhà nghỉ. Vì tụi mình cần đặt vé tour và xe đi El Nido nên chú tài xế đã ghé vào một quầy dịch vụ du lịch, chú ta chắc chắn được chia hoa hồng nếu tụi mình đặt vé, trên đường đi chú ta cứ cố gắng giới thiệu để bán thêm tour. Tụi mình đã đặt vé xe đi El Nido vào hôm sau và vé tour A, khi đặt các loại vé cùng 1 nơi thế này, bạn sẽ được giảm giá chút đỉnh tầm 300 peso cho tất cả.





Các nhà tour ở Palawan niêm yết giá giống nhau nên bạn không cần phải bận tâm đến việc trả giá khi mua tour nhưng nhất định phải trả giá khi đi tricycle. Sự thật là ông chú tài xế này đã tính tụi mình 100 peso cho quãng đường từ sân bay đến nhà nghỉ và từ nhà nghỉ đến quán ăn trưa, tổng quãng đường khoảng 4km, 100 peso tính ra cũng chỉ khoảng 45.000đ, ở HCM thì giá đấy cũng bình thường, vấn đề là đáng ra nó chỉ khoảng trên dưới 20 peso thôi. Nếu bạn có đi tricycle thì nhớ trả giá nhé, mình để ý thấy xe tricycle ở Puerto Princesa có dán 1 bảng giá tham khảo, những nơi khác thì không thấy, nhưng không ai đi theo giá này cả. (Bài học thứ 3 rút ra: phải luôn trả giá!!!)

Tụi mình ăn trưa tại một quán trang trí khá xinh xắn, The Orange Gecko (thằn lằn cam?). Không chỉ quán này, mình để ý thấy nhiều quán ở Philippines có trang trí hình con thằn lằn, hay thằn lằn là linh vật của Philippines nhỉ? À, họ đem cho tụi mình rất nhiều loại sốt khác nhau, trong ngộ lắm. Theo mình đánh giá, quán này trang trí dễ thương, phục vụ tốt, món ăn và giá cả thì ở mức chấp nhận được, riêng món kem xoài ngon và lạ miệng.



Ăn trưa xong, tụi mình quay lại nhà nghỉ ngủ một giấc rồi bắt tricycle ra công viên Baywalk đi dạo, lần này do trả giá nên chỉ mất 30 peso thôi (quãng đường khoảng 3km), hehe.

Baywalk là một công viên rất thoáng mát, sạch sẻ lại nằm sát biển. Dọc công viên có nhiều quầy bán thức ăn nhưng họ đặt quầy thẳng hàng có trật tự và không hề vứt rác bừa bãi, đường xá ở đây dù bụi bặm nhưng không có rác, có thể thấy người dân ý thức giữ gìn môi trường tốt, tuy nhiên không phải ai cũng thế, mình đang ngồi ngắm mặt nước trong trẻo thì có một ông nọ thẳng tay vứt rác xuống biển, không biết ông ta có phải dân Palawan không…


Tối đến tụi mình đi bộ về nhà nghỉ, có lẽ do thiếu điện mà đường xá hơi bị mù mịt, đèn đường lay lắt. Ở Palawan, điện và internet vẫn còn thiếu thốn, vậy nên bạn sẽ không thấy thành phố về đêm rực rỡ ánh đèn như ở Sài Gòn,(thực ra Palawan y như về 1 làng quê hẻo lánh), cũng không có mạng để lướt facebook vèo vèo đâu. Internet tệ và chậm khủng khiếp, gần như không thể load được bất cứ cái gì, mở mạng lên y như chỉ để hao bớt pin điện thoại vậy. Tại một số quán xá và khách sạn, họ có wifi zone, (Ơn trời, còn load được 1 vài thứ để biết mình còn kết nối với thế giới) tuy nhiên khi bước ra khỏi wifi zone 3 bước chân thôi thì đừng mong bắt được dù chỉ 1 cột sóng:)) Bài học thứ 4 : Đến Palawan chơi thì xác định là “ra đảo” đúng nghĩa đen nghĩa trắng.

(Phù... dài quá rồi, diễn đàn chỉ cho up 10 hình thôi nên mai mình sẽ cập nhật tiếp vậy, các bạn có thể theo dõi ngày đầu tiên của tụi mình qua clip cho nhanh hơn nha)
[video=youtube;V8hyUoY-auo]https://www.youtube.com/watch?v=V8hyUoY-auo&feature=youtu.be[/video]​
 
Last edited:
#5
Bạn viết bài hay quá, đang hóng các bài tiếp theo để lấy kinh nghiệm đi Phi. Thanks bạn nhiều!
 
#7
(Hôm nay mình mới có thời gian viết tiếp phần cuối của bài 1, hi vọng mọi người tiếp tục theo dõi nhé :D)

Sau khi đi dạo Baywalk chán chê, tụi mình ghé vào Jollibee ăn tối, Jollibee ở đây hoạt động 24/24, luôn luôn đông khách, giá cả rẻ hơn VN và có nhiều món đặc trưng riêng ở đây. Chỉ có điều là không có cửa hàng nào có sẵn tương cà và tương ớt như ở VN. Hầu như mình cũng không thấy ai ăn chung với 2 loại tương này. Phải hỏi phục vụ thì họ mới mang mấy 1 ít ra.

Lúc về thì bắt gặp quán này:


Thực ra, ở Puerto Princesa có khá nhiều quán ăn Việt Nam, trước đây một số người Việt đã tị nạn sang khu vực này. Còn có cả 1 làng Việt Nam mà người dân ở đây hay nhắc đến. Món Việt Nam nổi tiếng ở đó là chaolong, thoạt đầu mình cứ tưởng đó là món cháo lòng nhưng rồi phát hiện ra chaolong là một món hoàn toàn khác mà mình chưa từng biết đến, nó trông giống như một biến thể của phở hơn. Nhưng không hiểu vì sao món phở đến đây thì lại được gọi là "chaolong", nó nổi tiếng ở Palawan đến mức hầu như ai cũng biết, tuy nhiên, nếu mọi người đã từng đi Lào rồi thì sẽ thấy nó giống món bánh canh bên Lào hơn (mình đi rồi và rất thích món này, do không biết họ gọi là gì nên cứ tạm dùng từ dân dã là "bánh canh" vậy :D)

Chaolong Palawan :))

Tụi mình về phòng nghỉ, chuẩn bị cho chuyến đi sáng hôm sau đến El Nido. Vậy là kết thúc ngày đầu tiên, dưới đây là bảng chi tiêu trong ngày, tính cho cả 2 người:



Một nhà thờ tại Puerto Princesa



Xe tricycle đỗ gần công viên Baywalk, ở đây mỗi xe đều được trang trí màu sắc và tên khác nhau, không xe nào giống xe nào. Cực kỳ bắt mắt :D

(Các bạn đợi lịch trình ngày 2 ở El Nido mình sẽ up sớm nhé!! Cảm ơn mọi người đã theo dõi!! :)
 
#10
NGÀY 2 – EL NIDO THẲNG TIẾN (08/03/2018)

Sáng ngày 8/3, xe khách từ nhà tour đến nhà nghỉ đón tụi mình đi El Nido. Nhắc tới 8/3 mới nhớ, mình không thấy người dân Philippines có hoạt động gì cho ngày quốc tế phụ nữ cả, nó chỉ như một ngày như bao ngày thôi, chứ không phải như Việt Nam có 8000 xe bông ngoài đường đâu, vậy mới thấy phụ nữ Việt Nam mới là nhất :cool::cool::cool:.

Thế là 2 đứa mình lên xe khách, xuất phát đến El Nido, giờ khởi hành trên vé là 8 giờ nhưng họ còn chạy lòng vòng để rước khách nữa, mất cả tiếng đồng hồ luôn @.@.

Xong, sau khi ra khỏi khu vực thành phố Puerto Princesa, xe cứ thế bong bong tiến về El Nido, mình ngồi ở ghế trước cạnh tài xế, quan sát thấy đường xá họ lát bê-tông chứ không phải nhựa đường, phải chăng việc vận chuyển vật tư ra đảo khó khăn hay vì họ thích bê-tông hơn? Dù gì thì đường xá cũng bằng phẳng, nếu như ở VN thì có lẽ mình sẽ chọn phương án cưỡi xe máy thay vì xe khách, như vậy vừa đỡ say xe vừa có thể ghé một nơi gọi là Port Barton, nghe nói cũng đẹp dữ thần. Thêm 1 việc nữa là bên đây họ không làm mấy thanh giảm tốc như ở mình, nên chạy cứ vù vù mà không có chỗ nào phải giật bưng bưng lên như ngồi xe ô tô Việt Nam cả. Không lẽ do bác tài VN lái nhanh phóng ẩu nên đường sá mình mới có thêm đặc sản "gờ giảm tốc"???

Trên đường đi xe có ghé một trạm dừng để hành khách ăn trưa và “xả lũ”, giá cả cũng tương đối ổn. Sau khoảng 5 tiếng thì đến El Nido, theo thông tin mình đọc trên mạng thì El Nido là nơi đắt đỏ bậc nhất tại Philippines. So sánh giá cả giữa những nơi mình đã đi thì quả đúng là El Nido đắt nhất, tuy vẫn chưa đắt bằng một số điểm du lịch ở VN. Cái đắt ở đây mình muốn nói đến như giá cả phòng nghỉ, so với cùng số tiền bỏ ra nếu ở VN hay Thái Lan thì mình có thể có được phòng đẹp và tươm tất hơn; đồ ăn cũng vậy, với cùng số tiền đó, ở những nơi khác bạn sẽ có phần ăn to hơn.

Trạm dừng chân trên đường đi El Nido
17.jpg
Sau khi check-in phòng và nghỉ ngơi một chút, tụi mình ra ngoài đi dạo, núi đá và cây cối bao trùm xung quanh, đường xá thì khá là bụi bặm nhưng không có rác vứt bừa bãi.

Đoạn đường gần nơi mình ở, rất bình yên luôn :love::love:
18.jpg

Nhà thờ bên cạnh núi đá

19.jpg

Bến tàu, đây là nơi xuất phát của Tour A

20.jpg

Đoạn đường đi ra bến tàu

21.jpg
Tiệm bánh Midtown
Giá cả ở El Nido tuy hơi đắt nhưng tiệm bánh này vừa ngon vừa rẻ. Giá bánh chỉ từ 6P thôi.

22.jpg

Đi dạo vòng vòng đến chiều, tụi mình ăn tối sớm ở một quán cạnh bờ biển, kiếm review trên google maps. 2 đứa ăn 1 set hết 1200P gồm cơm, tôm rim mặn, sò, mực, trà chanh. Phần ăn này to đùng, đủ ăn cho 3 người đấy chứ, từ lúc qua Philippines chưa được ăn bữa nào ngon lành nên chịu chi một lần đó mà. Được cái nguyên dãy này view biển nên rất đẹp, trả tiền cho 1 bữa ăn thấy cũng xứng đáng. Đáng tiếc là sau khi mình về VN thì nghe nguyên dãy quán ăn ở đây do vi phạm xây dựng quá gần biển nên bị dẹp hết rồi, hi vọng không phải là do mình :ROFLMAO::ROFLMAO::ROFLMAO:

23.jpg

20180308_165222.jpg

Chiều tối hôm ấy tụi mình lượn lờ tìm wifi nhưng quả thực như mò kim đáy biển, ở nhà nghỉ dù có sóng wifi nhưng siêu chập chờn, mạng 4G của sim cũng khi có khi không, thôi thì chịu vậy. Bỏ 700 peso ra mua cái sim 4g mà gần như không sử dụng được 1 tý nào, thấy phí cả tiền (Mọi người nên cân nhắc nhé, vì ở Manila thì hầu như là có wifi rồi, đi mấy nơi xa xôi hẻo lánh này đã nghĩ là không có wifi nên mua sim 4g nhưng ai dè cũng không khác gì :cautious::cautious::cautious:

Khép lại ngày thứ hai của cuộc hành trình, dưới đây là chi phí trong ngày:

ngay 2.PNG

(Ngày 2 này mọi người xem hình để thêm phần hấp dẫn và coi thêm ở clip này của mình nha
 

Attachments

Top Bottom