What's new

Tắm mưa Tây Nguyên - offroad Bờ Y và những lần đầu!

lamanh28

Phượt thủ
Re: Nhật ký nhóm nhỏ-Cặp đôi hoàn cảnh

Đường ổ gà ổ voi liên tiếp mà, nó cứ nảy tưng tưng, lọt ổ này nó tưng lên, mới ngồi xuống lại là lọt ổ khác, lại tưng lên nữa, không có lúc nào ngồi yên được hết á.
Hậu quả sau vụ đó cũng không đáng kể, chỉ là thấy mừng mỗi khi được xuống xe thoai.
 

Hayabusa

Phượt thủ
Re: Nhật ký nhóm nhỏ-Cặp đôi hoàn cảnh

nó cứ nảy tưng tưng, lọt ổ này nó tưng lên,lọt ổ khác, lại tưng lên nữa.
Hậu quả sau vụ đó cũng không đáng kể, chỉ là thấy mừng mỗi khi được xuống xe thoai.
Rồi,viết tiếp đi chị,đang hồi hộp theo dõi đấy :3
 

Trần Bảo Cầm

Phượt phê
Phượt tốc kí : Tây Nguyên-Bờ Y-Măng Đen
-- Bài và ảnh: Rubi Subi --

Chuyến đi trong những ngày mưa của đại ngàn. Núi liền núi,mây kề mây,dốc lên dốc xuống...trải dài xa xăm. Những thành phố với những con dốc thật dài,thật cao,..xe tải, container, xe bus nuối đuôi nhau chầm chậm qua khỏi dốc, trượt đi. Đường đèo,đường đất đỏ, rừng cà phê, rẫy nương ngô bạt ngàn khắp những triền núi. Sớm mai thức dậy,sương sớm hay mây nhẹ phủ kín lối đi,... khói trên nương từ những ngôi nhà nhỏ nghi ngút giữa đại ngàn, có chút gì ấm áp được nhen lên. Thác núi ầm ào, đêm giữa rừng nghe mưa về nặng trĩu từng cơn...




Thật ra chưa thấy nơi nào sử dụng máy cày nhiều như nơi này, 9/10 nhà là xài máy cày nha >YoY< (Mình có đếm đàng hoàng chứ không có ăn ốc nói mò đâu). Dọc đường có đoạn thấy người ta dựng mấy cái sạp nhỏ bán nông sản, nhìn kĩ lại thấy trên mấy cái cây cắm một chùm là một lũ toàn chim két màu xanh lá.(tụi này chắc là được huấn luyện rùi đó không có bay lung tung đâu nhưng mà không biết có biết nói không nữa??) CA bắn tốc độ nè, kiểm xe nè nhiều thấy bà nội luôn, tới đây bảo hiểm hết hạn cũng nên mua đi nha... tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa à không thoát nổi đâu. Truth me!!!






Bờ Y đi lạc từ sáng tới tối mới mò được đường ra, này thì có cảm giác đi rừng chưa, vui vẻ cả đoàn ròi nhá... xế mỏi tay,ôm mỏi chân, còn xe thì dát sình từ đầu tới bánh >ToT<... Ai cũng được làm nồi lẩu ếch hoành tráng. Sung sớng như điên khi thấy con đường xi măng ở cột mốc. Nói như kiểu chị Hoa hồng đen là: "Chị chưa thấy con đường nào đẹp như con đường xi măng này!" >>.<<
Măng Đen vắng lắm, bao lạnh như Đà Lạt luôn, nhiều nhà bỏ hoang, nghe đồn có ma,.. mún thử cảm giác mạnh hả? Cứ việc,thoải mái.! Mọi người mua gà làm BBQ, thịt nướng vỉ, trứng gà và khoai lang nướng giấy bạc,nhóm lửa.... Kế hoạch perfect đó nhưng mà gặp mưa>>> Buồn tập 1. Phát hiện trứng gà và khoai bị nướng cháy thành than>>> buồn tập 2. Nước suối lạnh lắm nha,dùng để ướp bia lon với dưa hấu, tiện lợi hết xảy luôn >"< Lạnh vậy nên đâu có ai tắm đâu, để vậy ướp mùi, ướp về tới Sài Gòn luôn.



P/S: cà phê Tây Nguyên hương vị rất là đậm đặc, cho cả đống sữa rồi mà vẫn còn đậm lắm, đảm bảo hàng chất lượng luôn. Mua về làm quà cho baba uống cũng tốt.Hị hị >>.<<
 
Last edited:

baodomln

Phượt thủ
Hi...:) cho mình hỏi xế gì đó mua cái xích bọc lốp đó ở đâu vậy. Muốn mua để. Đi các cung đường trơn trợt cho đở vất vả mà mình tìm mà ko thấy đâu bán hết.
Mọi người ai biết ở đâu bán cho mình xin cái địa chỉ nha...
 

lamanh28

Phượt thủ
Re:Nhật ký nhóm nhỏ - Cặp đôi hoàn cảnh

Bao nhiêu lâu bỏ bê, rồi nào là bận bịu với Cao Lãnh, chưa viết được dòng nào, hôm nay coi lại hình, cảm xúc dâng trào quá xá nên ngồi viết tiếp hành trình của mình.
Sau một đêm ngủ lại BMT, sáng đang ngủ còn chưa muốn dậy thì bị hai nam nhân đánh thức, đành lết thân ngồi dậy, thực hiện nhiệm vụ buổi sáng rồi xách xe ra chỗ hẹn gặp mặt cả đoàn *hồi hộp hồi hộp*. Đến nơi ngỡ sẽ thấy người người đồ đồ, nào ngờ có mỗi hai em gái đang chờ:
Mick Mai


IMG_2236 by Thiên Long Mã, on Flickr

Kim December

IMG_2237 by Thiên Long Mã, on Flickr

Mick Mai thì đã gặp rồi, còn Kim thì là lần đầu tiên, vì do là lần đầu tiên nên vẫn còn nhiều bỡ ngỡ, chưa nói chuyện câu nào ^^. Sau đó đợi cả đoàn đến và đi ăn sáng:


IMG_2242 by Thiên Long Mã, on Flickr

Ăn sáng xong thì mọi người đi thác Dray Sáp, 2 đứa không đi vì ngán con đường tối hôm qua đã chạy và phải đi chỉnh lại con Dream thần thánh một ít + chế tạo cái khung để bỏ ba lô lên đó mà cột lại. Không đi thác nên sau này xem lại hình của mọi người lúc trong thác thấy đẹp quá, và cũng tiếc quá trời, nếu sau này có dịp đi Tây Nguyên lại nhất định sẽ đi kỹ hơn mấy chỗ này.
Sau khi sửa xe + trả phòng khách sạn + chất hết đồ đạc lên xe + đổ xăng + bơm xe là bắt đầu công đoạn chạy vòng vòng thành phố đến chỗ hẹn với mọi người. Giờ hẹn là 12g, giờ trả phòng là 11g, thế nên hai đứa lật đật trả phòng trước 11g, bắt đầu quá trình chờ đợi tưởng như dài lê thê. Ban đầu trời mưa, ngồi trú mưa trong khách sạn được 1 tí, mưa tạnh lên đường đến chỗ hẹn, nhưng chưa đến giờ nên hai đứa ngồi trước cửa cái bưu điện ở ngã 6 chờ, chờ được 1 tí trời mưa, lại dắt díu nhau vào một quán nước nhỏ ven đường ngồi chờ, tiêu tốn 2 chai nước + 1 snack ăn chống đói, ngồi hoài chỗ quán nước lại chán và dắt xe chạy lòng vòng thành phố, điện thoại cho nhóm mấy lần đều được nghe "sắp về rồi, sắp về rồi", hic. Sau lần "sắp về rồi" cuối cùng thì không biết chạy đâu nữa, lại ra vỉa hè gần ngã 6 ngồi chờ tiếp, được một hơi chờ meo râu thì may quá, có điện thoại gọi tới thông báo là đến nơi rồi. Mừng rỡ phóng xe tới (cái bụng mình mừng nhiều hơn), gặp lại mọi người vui như gặp mẹ đi chợ về í, nhưng chưa đâu, đừng vội mừng, chụp hình cái đã roài mới ăn.


IMG_2248 by Thiên Long Mã, on Flickr

Sau đó nhiều máy cũng đua nhau chụp cảnh trên, mình thì thích chụp cảnh này hơn.


IMG_2246 by Thiên Long Mã, on Flickr

Cơn trưa ngon, vừa ăn vừa trò chuyện rôm rả, câu chuyện tạo thành chất keo dính kết mọi người ở đây chắc là chuyện chị Tình quá, mà chuyện đó ai cũng biết rồi hen, ai chưa nhớ mời đọc lại dưới đây (bài của Mick Mai):

3. Nội công và những lình xình liên quan
Sau khi được xõa với thác với suối, mưa rừng. Cả lũ cái kéo nhau về Thành Buôn để lấp đầy ổ bụng. Với tiêu chí rẻ - ngon – bổ luôn được đề cao. :D


Hàn huyên chuyện ngày mưa, đĩa cơm nóng, các món ăn được bày ra như khiêu khích cái bụng của những thực khách phương xa. Và cứ thể cơm được trưng dụng nhiều hơn bình thường. Bởi thời tiết Tây Nguyên đang mưa lại lạnh. Bụng lại cồn cào hơn nữa.

Có lẽ chuyện cũng chẳng có gì đáng nói hay đáng kể, vì cũng chỉ là quán ven, cung đường cũ, cũng là bữa cơm thường nhật. Nhưng cái để lại chắc ai đã tham gia cung đường này đều rõ, và đều hốt hoảng nhớ như in khoảnh khắc này.
Cái khoảnh khắc cả bọn đã ăn xong, đang lúi húi dắt xe, lên đai lên nịt , xỉa rang tong tỏng, búng đạn từ răng pặc pặc ra. Và xoa bụng phè phỡn, chuẩn bị lên đường chinh phục mục tiêu tiếp theo. ^^
Thì bất ngờ như chưa bao vờ diễn ra là đồng đội mình hốt hoảng chạy băng băng qua đường. Mặc cho 1 ôm xinh phải réo lên “ cẩn thận coi chừng xe kìa chị” @.@

Chị đồng bọn mặt cắt ko giọt máu nói như mếu, mà thiệt tình là nếu chịu khó đặt bản thân vào cái vị trí chị ấy lúc đó mà xem, có khi còn ko đủ sức để chạy ra để báo tin dữ
Những câu chữ cứ tuôn ra chưa như chưa liên quan tới nội dung rằng là: “Chết rồi, cấp báo, chết rồi, thông báo khẩn mọi người ơi……. Toilet…. Khẩn lắm…. đang kiểm định….dừng lại đi” =.=

Đầu cua tai nheo gì chả hỉu gì sất nhưng em nó dù đang cố nhét cái thân heo vào bộ áo mưa, thấy chị ấy hớt hải băng đường vượt giao thông chạy qua bảo dừng lại, và như 1 thói quen ko bao giờ bỏ được, em nó nhảy phắt lại hóng hớt chuyện. =))))))

Chính chủ thì cứ nhe răng cười, thằng xế của chính chủ thì cứ lăng xăng miệng thoăn thoắt “ nội công thật thâm hậu, tại hạ xin bái phục bái phục”
Thành ra mới hỏi chuyện gì: chị ấy quay lại chỉ nói đúng 1 câu cực xúc tích mà chan chứa tình cảm
"Toilet bể cmnr"
Vâng chính cmn xác là sau khi cả bọn được ăn no, lần lượt từng đứa có quyền được giải tỏa nỗi buồn, niềm vui tại cái – nơi – mà – ai – cũng – biết – là – đâu – đó... Thì khi chị ấy bước vô đc 1 phút thì nghe như sấm nổ bên tai, cô đầu bếp giật cmn mình và hậu quả sau 1 phút của chị ấy là thể trạng em nó bên dưới:



Chị chủ quán như ko thể tin vào hiện trường sự việc đang diễn ra, nên mau chóng sai đàn em múm ngay 1 xế của đoàn cầm mảnh vỡ đi tới chỗ gọi là kiểm định giá cả và bắt bồi thường

Ngoài lề xíu: Sống tới từng tuổi này, lần đầu em nó nghe cái gì mà cầm mảnh vỡ cái toilet đi kiểm định giá cả. Cứ như đang vị vỡ hàng cổ vật thời chiến tranh. =.=

Cơ mà cái số Lang Bạt nó thế, cứ cái gì liên quan đến phần dưới là có mặt Lang Bạt, nên xế này tình nguyện xung phong hốt cái đống mỹ miều trên, đi ra kiểm định giá đc 300k báo về cho chị chủ quán.

Đấy sự việc cứ thế diễn ra, và sau khi biết đc giá cả là màn
“Chị ơi, tụi em là sanh ziên”….
"chị ơi ăn bữa cơm của chị em còn phải trả giá…”
"chị ơi chị cũng thấy là …
" Chị ơi …..và chị àh
Sau hàng loạt cái chị ơi của 1 mớ ôm loin hoi. Coi chừng chị chủ quán ko thể chịu thấu về cái độ nhầy của đám nên đành róc rẻng 1 câu “ Ô kê chị 1 em 2. Ko nói nhìu” ^_^

Như thể đc mừng, em nó đứng bên cạnh đang mang trọng trách cầm tiền quỹ vội vàng rút ngày và luôn tờ 200k nắm tay chị chủ quan mắt rưng rưng xúc động
“ Chị , em gởi, lần sau e sẽ cố gắng quên và tới đây ăn chị nha”

Cứ thế lặng lẽ rút quân nhanh và gọn khỏi nghe chị ấy nhắc them câu thứ 2. Vì biết đâu có cú đt về lại báo “ xăng lên giá, nên giá toilet tang” thì mụ nội.
Àh sẵn tiện bonus luôn cái hình của chính chủ với nụ cười siêu thoát mọi nỗi buồn, người lấy đi bao nước mắt, và ca - lo của cả đoàn sau khi vừa cơm xong.
[/QUOTE]
 
Last edited:

lamanh28

Phượt thủ
Nhật ký nhóm nhỏ - Cặp đôi hoàn cảnh

Sau bữa cơm trưa gây cấn, đoàn bắt đầu chính thức lên đường đến Pleiku rồi đi Kontum, ban đầu do còn lạ, chưa nắm được đoàn là xe nào với xe nào nên lúc đoàn dừng đổ xăng thì hai đứa đã vọt qua mất tiêu, đi một hồi không thấy ai, quay lại hỏi thì ra là mình tài lanh quá nên qua trước rồi, thế là cũng dừng lại tại một trạm xăng để đổ xăng và chờ đoàn lên. Trong lúc chờ đợi thì phải tự sướng cho nhau thôi:

IMG_2261 by Thiên Long Mã, on Flickr

IMG_2266 by Thiên Long Mã, on Flickr

IMG_2271 by Thiên Long Mã, on Flickr

IMG_2273 by Thiên Long Mã, on Flickr

Trên đường đi Pleiku và đoạn tiếp đó như thế nào thì mọi người cũng đi chung nên biết hết rồi hen, chỉ nói ra cái cảm giác của mình lúc đi đoạn dường gần đến Pleiku, chạy trên đường đèo một hồi quay lên quay xuống không thấy mọi người đâu, xung quanh cũng không thấy xe nữa, đường thì tối om, bỗng thấy bên đường có mấy bóng người đứng trong bóng tối, hai đứa tưởng người trong đoàn dừng chờ nên tấp xe vô, không nghĩ ra được rằng nếu người trong đoàn chắc sẽ để đèn xe hay ra tín hiệu, tối đen quá rồi nên thấy người là mừng rỡ tấp vô, nào ngờ đâu hiện ra mấy ông cao to, đen, râu tua tủa, nói thứ tiếng gì mình cũng không biết, sợ quá giục xế chạy ra khỏi chỗ đó, lúc quẹo ra đi còn nghe họ nói kêu gì đó, chỉ lo phóng lẹ, lỡ tụi nó rượt theo bắt lại, cướp còn đỡ, lỡ mà hi íp chắc tiêu cái chuyện Tây Nguyên quá.