What's new

[Chia sẻ] Thương quá Lào ơi!

“He he he… Sến còn hơn con hến luôn cha nội!!! Bữa nay buồn chuyện gia đình hả, đi bắt chuồn chuồn cho nó cắn rún chơi đi chứ sao sến chảy nước dzậy nè? Ack, ack, ack…”. Lâu lâu cho em ku nó xả xì-trét chút. Đời nhiều nhọc nhằn quá, mấy khi được vui hả ku! “Ừa, tao cũng thấy nó sến sền sến sện, sến pà-kố, sến nhớt nhợt hơn con ốc sên luôn… nhưng hổng hiểu sao, mỗi khi tao đặt chân trên đất Lào, tao lại có cảm giác đó!”.


“Cảm giác nào đại ca? Cảm giác lúc số 13 Keolakhone của Lào sút tung khung thành Malaysia hùng mạnh, lót đường đưa người anh Việt vào bán kết Sea Games 1997, để ngày hôm sau báo tương đầy cái tựa giựt gân “Thương quá Lào ơi!” mà giờ ông ăn ké, hay cảm giác ngay vài năm sau người anh Việt hể hả tặng người em Lào thương yêu ngút ngàn (!) một cần xé đầy 9 trái không thương tiếc,…? Đừng lên giọng là đá banh thì phải trung thực hết mình bla bla bla… nghe anh hai. Những chuyện “không nói ra mà ai cũng biết” ở cái nước Nam mình, anh hai mình đừng có tài lanh đi dạy khôn người khác, hổng êm đâu”.


“Thì tao có nói gì đâu! Cảm giác của tao hả, là cảm giác của lần đội Lào bị banh xác 9 trái đó, không phải của lần Lào giúp Việt Nam vô bán kết đâu, dù trận đó đi bão rồi nhậu với mầy suốt đêm đó, còn nhớ hông ku? Mỗi lần tao đặt chân đến đất Lào, là tao cứ có cảm giác nghèn nghẹn đó, hổng hiểu tại sao nữa!”


“Chèn đét ơi, lâu lắm mới thấy anh hai nói câu nghe được được. À, mà hình như tui thấy ông lâu lâu cũng trốn nhà qua bển. Có gì hay hông mà đi hoài dzậy? Mà sao cũng ít thấy ông tám về Lào ở đây? Hay thấy có nhiều người đi quá, ông hổng còn gì để nổ nữa nên tắt luôn cái đài Hậu Giang rồi?”. “Hổng phải, tại mấy lần tao đi dzìa, mấy cái thẻ nhớ nó hư ráo trọi, nên có nhớ cũng chỉ để trong lòng thôi. Ở đây, kể lể dài dòng mà hổng có hình minh họa nó chán lắm. Rồi lỡ rủi xui ai có hưỡn hưỡn hay có chút quan tâm đến Lào đọc vô thất vọng, thấy chán là tao có tội, là tao “phản bội” Lào thương mến rồi – dù không phải lần đầu! Giờ gom góp, chắt mót được mấy tấm hình, tao mới bắt đầu nè. Mầy dạo này hưỡn quá, “đi” Lào với tao hông?”


“Ô-kê cá trê chiên nước mắm gừng. Chẹp chẹp…! Đi thôi cha nội!”


***********************


Thương quá Lào ơi!



Tôi đi Lào, tưng tửng từng tưng…


P1101135.jpg

Khải Hoàn Môn Patuxai ngày nắng xanh và mây trằng vờn nhau (Vientiane).​


Lần thì lê thê lếch thếch mò đến Luang Prabang lúc 2g sáng, lót tót vô hiên chùa rải báo ra đánh một giấc tới sáng. Mấy con chó ở chùa đêm đó no say hay sợ tôi bắt, chất lên xe chở về xứ Việt hay sao mà chẳng sủa miếng nào. Lần thì đi ăn đám cưới, được bạn mời đàng hoàng từ 2 tháng trước, vui say tưng bừng,.. may mà chưa làm gì cô dâu (!?). Lần thì ghé thăm bạn, 2 vợ chồng nó đang chuẩn bị đi ăn cưới, kéo tôi đi luôn. Cái thằng đi bụi quần lủng đít áo hôi rình tôi cũng vác xác đi luôn (!). Lần thì đi ăn đám giỗ anh của ku bạn mới vừa quen trên xe 1 ngày trước đó. Đám giỗ ở Lào vui như Tết! Lần thì trên xe gặp bạn trẻ đi thăm bồ, bạn rủ về nhà bồ của bạn chơi vài ly Beer Lao. Sợ gì hổng chơi….


P1101141.jpg

That Luang thì vẫn vàng chói lộng lẫy dù nắng hay mưa (Vientiane).
(He he he, nhìn hình biết ngay là chưa mua vé vào trong, chụp ké từ bên ngoài).​


Ngày tôi mới đi Lào về, tôi thường lấy người Lào ra làm chuẩn so sánh khi bạn bè tôi hỏi về dân tình ở một nước khác. Thailand á, hiền thua Lào chút, nhưng cởi mở hơn. Cambodia á, chân chất như Lào, có vẻ hơi xa cách nhưng quen rồi thì rất thiệt tình,…bla bla bla… Vậy đó. Bây giờ, thói quen này gia giảm ít nhiều nhưng vẫn chưa phai phôi.


P4160051-1.jpg

Không thể không gặp và không thể quên màu áo rực sáng phố phường và những bước chân trần này khi đến Lào… (Luang Prabang).


P4160167.jpg

…và cả những cô gái Lào xinh ngoan này nữa! (Luang Prabang)​


Tôi đi Lào, những ngày đầu chưa quen nếp sống chậm của Lào PDR (Please Don’t Rush!!!), mà bây giờ đang thời thượng trên thế giới. Con đò James Bond tốc hành từ Luang Prabang đi Houixay bị thủng một lỗ á, dừng lại nghỉ một đêm ở Pak Beng á, tôi cứ nhảy dựng như con loi choi, còn mấy người bạn Lào cừ cười cười cõng đồ xuống đò. Rồi lúc tôi bình tâm lại đã thấy bạn ngồi chơi Beer Lao bên bến sông!!! Chuyến xe từ Salavan đi Pakse chỉ mấy chục km chạy từ sáng tới chiều chưa tới, tôi đứng lên ngồi xuống, nhảy lơm chơm mỗi khi xe dừng chợ này quán nọ, còn dân tình tỉnh queo, hớn hở mua xôi nếp ăn với thịt nướng thịt quay, lab… thơm điếc lỗ nhĩ.


PB160176-1.jpg

Ngày xanh nắng đẹp Vang Vieng…


P1121420.jpg

…và một ngày đông nắng quái làm chiều tím rịm, may mà Vang Vieng không có những đồi hoa sim!!! (Vang Vieng)


Còn bây giờ. Tôi có thể nằm ôm bia cả ngày trên phao dập dềnh xuôi dòng sông Vang Vieng, đòng đưa trên võng ngắm sông trôi mùa lũ miền Siphandon hay lang thang nơi Luang Prabang mơ màng ngái ngủ nhìn ngày đi đêm tới... Nhiều hôm nằm ngửa nhìn mây trôi lững thững rồi vướng víu vào những ngọn núi đá vôi xinh đẹp Vang Vieng, tôi cứ nghĩ “Hay mình đã vướng lại Lào rồi!”.


P4160534.jpg

Làm sao quên những ngày trốn nắng bên bờ Nam Mae Khong, Luang Prabang.
(Beer Lao á! Xưa quá là xa xưa rồi, giờ đã có bia mới. Mà cũng chẳng mới gì, tháng 4.2010 đã quất rồi.).


Thương quá Lào ơi!
 
Last edited:

CASANOVA_hp

Phượt thủ
Mình công nhận thích Lào, cảnh đẹp và hoang sơn, con người thân thiện, ôn hòa, tốt bụng...... Bia ngon nhưng hơi nặng (uống với đá dễ hơn). gái thì rất xinh, da ngăm ngăm nhìn tuyệt lắm.
 

motdoidirong

Phượt thủ
Tôi, Wat Phou & những cơn mưa – 3.



@2fish, nguyenvutru, CASANOVA-hp, nghiatran, cảm ơn các bạn đã chia sẻ. Lào dĩ nhiên không thể hết những câu chuyện trong tôi, nhưng dòng đời trôi nổi bon chen, xác phàm này quá nhiều những sân si ham hố nên đã bỏ mặc góc nhỏ thương yêu đó. Sẽ cố gắng, nhưng vẫn biết trước là topic này sẽ còn bị kéo, rất dài.

-------------------------



Tôi, Wat Phou & những cơn mưa – 3.


DSCN6835-1_zps5f2da3b6.jpg

Wat Phou một trưa nắng rờ rỡ.


Wat Phou lên hình đẹp vào ngày nắng rực rỡ. Còn trong mưa buồn, trong sương chiều, những tấm hình xám xịt, nhòe nét, nhưng chính là thời khắc rất đẹp khi lang thang Wat Phou những lúc đó. Vì chính trong cái mờ ảo, ảm đạm, buồn bã,… những điêu tàn đổ nát tang thương của Wat Phou mới hợp hơn là trong cái nắng vàng rờ rỡ. Cái nắng sẽ làm cho từng mảnh vỡ, đường nứt, kẽ rạn của Wat Phou thêm điêu linh, đau đớn,… Và cũng trong trong những buổi chiều sương mưa mờ mịt, lũ hương sứ không thoát bay lên nỗi cứ trĩu nặng là đà, làm không gian ẩm ướt huyền hoặc mùi thơm mộng mị, làm Wat Phou đang chìm trong sương mưa kia càng nên bí ẩn.


P9200620-1_zps7e2cb35e.jpg



P9200515-1_zpsb75f24cf.jpg



P9200541-1_zps6a015e07.jpg

Wat Phou, những trưa mưa, những chiều mưa.


Nên, tôi vẫn yêu những cơn mưa Wat Phou!


Sao tôi quên được buổi chiều sông mẹ Mekong vàng sẫm phù sa mưa, cuồn cuộn chảy, mênh mông rộng, đằng đẵng xa, tít tắp,… chiếc đò ngang như chiếc lá nhỏ vật vờ như chực bị dòng nước cuồn phăng. Thế mà tôi, và bao nhiêu người dân vẫn gieo phó tính mạng cho 2 anh em cậu bé lái đò mà chưa đứa nào tuổi lên được 10. Hai đứa bé mà khi đò vừa cập bến, việc đầu tiên là phóng lên bờ mua chuối chiên gặm ngon lành làm cả đám người lớn phì cười.


P9200637-1_zpse92a805a.jpg

Đứa bé lái đò trên sông Mekong.


Giờ xem lại hình, nhớ lại, cũng chẳng hiểu sao bữa đó mình lại dám lên chiếc đò đó nữa.


P9200498-1_zps6e66fc2f.jpg

Buổi chiều mưa, dòng Mekong thênh thang, mênh mang miền Hạ Lào.


Và bây giờ, tiếc làm sao, nhớ làm sao, thương làm sao khi con đường quốc lộ 14A mới làm đã nối thẳng Pakse và Wat Phou, thênh thang, liền một mạch, con đò xưa giờ tôi có muốn đi cũng chẳng còn. Nên giờ lại nhớ miên man buổi chiều mưa trên sông đó.


Sông ơi, bao giờ lại về!


(tbc.)
 

Katie

Phượt thủ
Mới đầu chả bao h nghĩ sẽ tới Lào. Cơ duyên ở Lào khoảng 7 ngày. Tất tần tật mọi sự đều thay đổi, và nơi đó là nơi muốn muốn lắm quay lại. Con người thì thân thiệt, cảnh vật yên bình, công nhận là các b nữ Lào đẹp tới mức ghen tỵ luôn đó. Đẹp kiểu dịu dàng mà ko chói lóa.
 

motdoidirong

Phượt thủ
Tôi, Wat Phou & những cơn mưa – 4.



Ừa há, nhân có bạn khen, tôi phải vào xác nhận ngay là gái Lào xinh thật là xinh, ngoan ơi là ngoan... Có bạn nào ở trên đây nói rằng gái Lào da ngăm ngăm là chắc bạn chỉ mới đến Hạ Lào thôi. Bạn lên Thượng Lào đi, các em gái miệt trên này da trắng như bông bưởi, nõn nà, xinh ơi là xinh…


P4150175-1.jpg



P4160176-1.jpg

Gái xinh Lào đây, lớn cũng xinh, bé cũng xinh…​


Tôi cũng có nhiều kỷ niệm với các cô gái Lào, kể cả chuyện đi uống bia ôm bên Lào, câu chuyện mà khi tôi về Sài Gòn kể lại thì tất cả đám bạn của tôi đều kêu ới ới đòi tôi dắt đi Lào. Một ví dụ nho nhỏ, tiền boa cho một cô gái Lào chỉ là 10.000 kip (cách đây vài năm, lúc đó khoảng 18.000 VN đồng), bằng giá một chai bia Lào (giờ cũng chỉ 10.000 kip, nhưng đã là 27.000 VN đồng), nhưng điều hay là tiền boa này được ghi thẳng trên hóa đơn và tất cả đều vui vẻ… rất vui vẻ.


Có ai đi Lào với tôi không?



---------------------------------


Tôi, Wat Phou & những cơn mưa – 4.


Lại câu chuyện về dòng Mekong. Lần về lại Wat Phou gần đây nhất, đi trên con đường mới thẳng tắp, tôi vẫn cố về tìm bến đò xưa. Bến đò vẫn còn, không nhiều khách sang ngang nên giờ chỉ tì tạch những con đò du lịch đưa khách ngược xuôi trên dòng Mekong một trưa tháng ba chưa mưa nên nắng xanh, sông xanh… Tìm đến quán cũ, ngồi nhấp những ngụm bia Lào ngọt lịm, mát lạnh,… tưởng như mình đang trôi trên dòng sông mẹ, xuôi về quê xa…


DSCN6876-1.jpg

Bia Lào vàng sóng sánh bên dòng Mekong xanh ngắt miền Wat Phou một trưa chưa mưa…


Tôi yêu Wat Phou, nên yêu những con đường Wat Phou. Bây giờ, đã có công ty du lịch đầu tư vào, có hệ thống xe điện đưa khách từ cửa vào đến tận trong… nhưng bạn đừng leo lên chiếc xe đó, hãy chậm bước, qua những hồ xanh, dưới bóng cội già, bên bằng lăng tím, cạnh sứ trắng tỏa hương,… để nhẩn nha ngắm nhìn Wat Phou thoắt ẩn thoắt hiện trong sương mây từ xa.


DSCN6816-1.jpg

Con đường Wat Phou nhìn thẳng…


DSCN6815.jpg

…hay nhìn nghiêng – đều rất đẹp.


Những con đường Wat Phou thật đẹp, từ con đường đất đỏ điểm tô thưa thớt vài bóng thốt nốt, hay con đường đá đen chạy giữa những trụ đá ngàn năm tuổi đến những con đường dốc đá võng xuống vì bóng thời gian trĩu đè, đến những con đường ngát hương sứ, đẫm hương trầm trong những chiều mưa đất trời ẩm ướt…


DSCN6803-1.jpg

Con đường Wat Phou lát đá đen, điểm tô những hoa sứ trắng rơi rụng…


DSCN6725-1.jpg

…hay võng xuống vì bóng thời gian – cũng rất đẹp


Nên tôi yêu Wat Phou, yêu những con đường Wat Phou.


(tbc.)
 

Camellia.

Phượt thủ
Re: Tôi, Wat Phou & những cơn mưa – 4.

ngày mai tôi sẽ đi Lào. chắc là không bắt được những khoảnh khắc như chủ topic chia sẻ, cũng không mong là mình có thể yêu Lào như thế... chỉ mong là Lào sẽ giúp mình gội rữa một ít bụi trần.
 

vubach2511

Phượt thủ
Re: Vang Vieng ngày thu nắng mơ – 2

Thương quá, yêu quá Lào ơi!!! Cách viết bài của bác lạ quá, dạng đối thoại, lon ton trên đây giờ mới được đọc kiểu bài này. Ảnh nào cũng đẹp hết bác ạ, cảnh nơi đây hoang sơ mang chút cổ kính :)
 

Hỏi Phượt

Forum statistics

Threads
40,345
Bài viết
1,080,335
Members
180,075
Latest member
kiqunuho
Top