What's new

Xuyên Việt: Hành trình in dấu bước chân tôi lên 64 tỉnh thành thân yêu của Tổ quốc

Re: Con đường tự do

3hpm, chúng tôi dời Đất Mũi trở về thành phố Cà Mau vẫn trên chiếc cano nhỏ xíu đó. Giấc ngủ đến với tôi nhanh chóng vì mấy chai bia buổi trưa...Tôi tỉnh dậy lúc 4hpm và cái đầu tiên tôi nhìn thấy là khuôn mặt ngộ nghĩnh đáng yêu của một cô bé chừng 3 tuổi, có rất nhiều nét giống với con gái tôi: mái tóc cắt ngắn, khuôn mặt bầu bĩnh, mắt đen lánh ánh lên vẻ thông minh và nghịch ngợm. Chúng tôi đã bắt chuyện và chia nhau chiếc coolair, tôi vẫn nhớ vẻ mặt của cô bé khi nhai nó...cay và mát lên tận óc:)

DSC_0154.jpg
 
Last edited:
Re: Con đường tự do

6hpm, chúng tôi về đến thành phố, trời vẫn còn sáng và tôi quyết định đi tiếp đến Thới Bình cách đó 40km sau khi chia tay Huybui ở bến xe. Tôi tự tin vào khả năng đọc bản đồ của mình...và kết quả là tôi bị lạc đường. Thay vì đi đến Thới Bình cách đó 40km, tôi quay ngược lại quốc lộ 1, và đành phải rẽ vào Chú Chí đến đi đến Thới Bình. Như vậy tôi đã đi 2 cạnh của một hình tam giác với tổng quãng đường 70km...

DSC_0161-1.jpg

Vì chiếc cano bị hỏng lúc gần về đến thành phố, chúng tôi đi vỏ (ghe) lên bờ để đi xe ôm và bắt gặp một khoảng đất nứt nẻ

Nhưng đây cũng là quãng đường tôi sẽ nhớ nhất trong đời, nó mang nét đặc trưng nhất của vùng đất Nam Bộ bao la. Con đường chỉ rộng trừng 2m chạy dọc dòng sông, một bên là hàng dừa, một bên là những đìa tôm và những mái nhà lác đác dọc đường. Lúc này là 7h30pm, trời đã tối hắn, trăng chênh chếch trên đầu, mình tôi và tiếng xe rộn ràng thúc giục. Nếu như ở Hà Nội, tôi chỉ thấy mình lọt thỏm giữa dòng người ồn ào và vội vã, tắc đường và bụi bặm, cãi vã và cay nghiệt. Ở đây, chỉ có tôi, chiếc xe, ánh trăng và gió, đôi khi là tiếng ghe đêm vội vàng trở về bến đậu, TÔI CẢM THẤY MÌNH THỰC SỰ TỒN TẠI. Tôi biết, đôi khi chỉ là cảm giác tự huyễn hoặc mình, nhưng nó rất cần để giúp tôi có thêm động lực để sống và nghĩ một cách tích cực. Có ai thích sự cô đơn và chán nản, có ai muốn thấy mình trong những hoàn cảnh tệ nhất, thèm khát ai đó để chia sẻ và để hiểu mình....Chính tôi đã chọn con đường của riêng mình. Và khi đi trên con đường ngoằn nghoèo dọc dòng sông này, khi tôi phóng qua những chiếc cầu thật cao bắc qua từng con kênh bé xíu, tôi thấy mình cần tìm một con đường khác. Tôi chợt nhớ đến Eisten, khi tôi ngồi đợi sửa máy tính trên phố Thái Hà, tôi đọc được trên tờ lịch treo trên tường những gì con người vĩ đại này đã chia sẻ:"Tôi đã thất bại 99 lần, và tôi chỉ thành công trong lần thứ 100...". Cuộc đời giống như một loạt cuộc thử nghiệm, tôi hoàn toàn tin vào điều đó, vì tôi không biết điều gì sẽ xảy ra trong tương lai, và vì thế tôi đang thử nghiệm cuộc sống của mình...Tôi dừng lại, sống thật chậm, lang thang...và nghĩ...để chọn cho mình một con đường đúng đắn.

Chỉ có một điều làm tôi hạnh phúc...tôi vẫn yêu tha thiết từng nơi tôi đến, từng cảnh đẹp và từng khoảnh khắc tôi chiêm ngưỡng nó, từng con người tôi gặp trên đường tôi đi, hoặc sẽ nhớ và rồi lại quên, nhưng những nụ cười sẽ mãi theo tôi...Nhiều lần tôi phải thốt lên rằng "Tại sao họ lại tuyệt vời đến thế?"-Hồn hậu và vô tư. Tôi sẽ học cách sống ấy!
 
Last edited:
Re: Con đường tự do

NGÀY 8-9/4/2011: BÌNH THỜI-HÀ TIÊN

Cảm giác duy nhất tôi cảm nhận được là : Cô đơn và tự do đến tột cùng.

https://www.phuot.vn/threads/18147-Dust-in-the-wind-all-we-die-in-the-end

Trên đường đi, tôi phóng vụt qua và quá đỗi ngạc nhiên, tôi bắt gặp cảnh các tù nhân đang làm việc trong một xưởng mộc ngay bên đường từ Bình Thới đi Rạch Giá. Cảnh tượng giống hệt trong " Cuốn theo chiều gió" khi kết thúc cuộc nội chiến Mỹ, lúc Scarlet thuê các tù nhân làm việc cho xưởng mộc của mình.

DSC_0168-1.jpg

Tôi bắt gặp người đàn ông này ở Rạch Giá. Câu hỏi xuất hiện ngay trong đầu tôi lúc đó:"Ai điên hơn ai?"-Tôi không có câu trả lời. Câu thứ 2:"Ai tệ hơn ai?"-Tôi trả lời: TÔI. Người đàn ông này đang vất vả để kiếm tiền cho bản thân, gia đình, con cái ông ta. Còn tôi đang làm điều ngược lại. Tất nhiên, tôi kiếm tiền và tôi có quyền sử dụng nó theo cách của mình,....Nhưng rõ ràng tôi rất dễ bị ám ảnh bởi một hình ảnh nào đó.

DSC_0169.jpg

Chiều xuống trên biển Hà Tiên

DSC_0177-1.jpg

Tôi đã đuổi theo một cách chim đang trên đường về tổ dọc theo con đường này.

DSC_0175-1.jpg

Lưu lại những khoảnh khắc kỳ diệu nhất. Hà Tiên là một trong ít bãi biển ở Việt Nam khi chỉ được ngắm hoàng hôn.

DSC_0182.jpg

Được nghe ké đờn ca tải tử trong một quán ăn. Cô ca sỹ rất dễ thương và hát hay
 
Last edited:
Re: Con đường tự do

Tất nhiên, tôi kiếm tiền và tôi có quyền sử dụng nó theo cách của mình,....Nhưng rõ ràng tôi rất dễ bị ám ảnh bởi một hình ảnh nào đó.

Thích câu này qá
 
Re: Con đường tự do

Hề hề, sau chuyến đi dài lại vác cày đi chiến đấu hay sao mà mất tích thế? Hôm nào bia cỏ đê
 
Re: Con đường tự do

DSC_0168-1.jpg

Tôi bắt gặp người đàn ông này ở Rạch Giá. Câu hỏi xuất hiện ngay trong đầu tôi lúc đó:"Ai điên hơn ai?"-Tôi không có câu trả lời. Câu thứ 2:"Ai tệ hơn ai?"-Tôi trả lời: TÔI. Người đàn ông này đang vất vả để kiếm tiền cho bản thân, gia đình, con cái ông ta. Còn tôi đang làm điều ngược lại. Tất nhiên, tôi kiếm tiền và tôi có quyền sử dụng nó theo cách của mình,....Nhưng rõ ràng tôi rất dễ bị ám ảnh bởi một hình ảnh nào đó.

khoái câu này lắm cơ...
 
Re: Xuyên Việt: Hành trình in dấu bước chân tôi lên 64 tỉnh thành thân yêu của Tổ quố

Cảm phục đại ka :) Chúc vui vẻ!
 

Hỏi Phượt

Forum statistics

Threads
57,714
Bài viết
1,162,039
Members
190,734
Latest member
delhivipmodel2024
Back
Top