What's new

[Chia sẻ] 20 tuổi, xách ba lô và hitchhike nước úc một mình

maunuocmat94

Phượt thủ
Mình không có nhiều ảnh cho chuyến lần này đâu bạn ạ. Quá căng thẳng, hồi hộp và hưng phấn nên không có nhiều thời gian chụp ảnh :) Mình cũng thích dựa vào ảnh để kể chuyện, mình thích dùng chữ hơn :D
 

imex78

Phượt thủ
Hành trình và cách viết bài rất thú vị! Kể tiếp chuyến về đi em
 

maunuocmat94

Phượt thủ
Chuyến đi về của tôi không có cơ hội chụp nhiều ảnh. Người nào đã nói "Một bức ảnh đáng giá bằng 1000 chữ" sẽ nhận được cái lắc đầu của tôi. Vì tôi tin câu chuyện đằng sau một bức ảnh quý giá hơn nhiều so với một khung cảnh được cẩn thận lấy nét và lưu giữ lại qua ống kính tí hon của chiếc máy ảnh, hay chiếc điện thoại. Cùng là một bức ảnh Opera House đấy, nhưng nếu đằng sau nó là một con người du khách tẻ nhạt chỉ đến chụp vài tấm ảnh rồi đi, thì cũng chả ai biết được bức ảnh đó khác thế nào so với một bức ảnh Opera House của tôi đây, một hitchhiker vượt qua bao gian khổ đến đến được Sydney sau 800km làm bạn với mặt đường.
Tôi ghét những người đi du lịch như vậy. Bỏ quên cả một vẻ đẹp ngay trước mặt mà tin rằng chỉ việc ngắm chúng qua màn hình nhỏ xíu của mình là họ có thể hoàn toàn nuốt trọn những nét tinh túy của nó vào tâm hồn.


Tôi sử dụng hitchwiki.com để tìm hiểu về những điểm hitchhike khả thi. 5 giờ sáng, tôi chào tạm biệt người bạn mẫu giáo cho tôi qua đêm 2 ngày, khoát áo ra đi trong bóng tối. Tôi lên tàu, ngồi chuyến tàu 1 tiếng để đến điểm gần đường cao tốc dẫn về Melbourne, với hi vọng lần này tôi cũng sẽ thành công với phương thức di chuyển của mình.


(Sau khi có được 1 khoảng thời gian ngắn ngủi để đi dạo quanh Sydney, tôi cũng đành phải từ bỏ cái đẹp ở đây để về nhà kiếm việc. Tôi mang theo cái túi ngủ, nên lúc này đang rải ra cỏ nằm đọc sách với view là bãi biển)

Bước xuống tàu, tôi chỉnh lại cho ngay ngắn tấm biển trước ngực vẫn ghi câu khẩu hiệu quen thuộc và hiệu quả: "Học sinh - Không tiền - Đi Melbourne". Tôi tiến ra khỏi sân ga, đi dọc theo vỉa hè mà không biết sẽ phải đi đâu. Một anh chàng Aboriginal (người thổ dân Úc) to lớn như cầu thủ bóng bầu dục chậm rãi đi trước tôi. Tôi vượt qua anh ấy. Tôi dừng lại để buộc giây dày, bỗng thấy anh chàng này tiến gần đến tôi với đôi tay đang cố móc vào túi quần tìm kiếm thứ gì đó đang được dấu tít sâu dưới đáy túi.

Sự hưng phấn trào dâng dần dần trong lòng tôi. Tôi biết điều gì đang xảy ra. Anh chàng Aboriginal với đủ loại hình xăm khắp người đó đang muốn cho tôi một chút tiền sau khi nhìn thấy tấm bảng của tôi với hi vọng sẽ giúp đỡ được phần nào cậu học sinh khánh kiệt này về được nhà an toàn. Niềm vui này trong lòng, sự cảm kích này trong lòng, cảm giác bất ngờ trước sự kì diệu của lòng tốt con người này, khiến tôi ấp úng trong miệng không nói thành lời. Anh ấy móc trong túi ra một vốc tiền xu và nói với tôi "Này cậu, cầm lấy, hi vọng cậu có thể mua được một chiếc vé". Tim tôi đập thình thịch trước sự hào phóng của những người lạ mặt đi ngang qua đời tôi và đưa một nét vẽ sâu đậm trong kí ức tôi. Tôi cảm ơn anh rối rít, và không từ chối những đồng xu - mà nếu tính ra chỉ được hơn 10 đô - của anh. Tôi biết rằng hôm nay anh về nhà, trong tim anh sẽ luôn cảm thấy ấm áp khi đã giúp được cho một cậu học sinh về được tới nhà cách đó 800 cây số. Và tối đến khi cả nhà anh quây quần lại bên bữa tối, anh sẽ kể cho mọi người rằng những đồng xu anh đã không ngại ngần trao cho người lạ đó, đã cứu sống một người thế nào. Tôi là ai mà lại đi tước quyền được cảm thấy tự hào và ấm áp trong lòng của anh?

Đang không biết làm thế nào tiếp thì thấy đằng xa có một chiếc xe chạy đến từ phía nhà ga. Tôi vẫy tay xin đi nhờ. Chiếc xe đỏ dừng lại. Tôi nhìn vào trong, đó là một chú người Châu Á. Tôi chắc mẩm chú này chả hiểu tôi muốn gì. Tuy nhiên chú cũng mời tôi vào xe và dẫn tôi đi một vòng.

À không, vài vòng mới đúng. Người đàn ông Phillipines đạo Thiên Chúa này mù tịt địa điểm mà tôi muốn được thả xuống, và ông cứ đi vòng vòng mất cả nửa tiếng cố tìm cho bằng được chỗ tôi muốn xuống. Sự nhiệt tình của ông bỗng trở thành sự phá hoại khi mà càng ngày tôi càng cách xa điểm hitchhike hơn. Tôi bảo ông ý rằng thôi ông thaả tôi xuống đây để tôi đi bộ thì bỗng chú ấy hô to "À tôi biết ở đâu rồi". Chú ấy băng băng lao ra khỏi khu dân cư, bon bon trên đường quốc lộ, chắc mẩm trong đầu về điểm tôi muốn đến.

"Cậu đã đi được đâu ở Sydney chưa?", chú hỏi.
"Cháu chưa, cháu vừa mới đến đây hôm qua, chưa đi được đâu nhiều", tôi trả lời thành thật.
"Vậy tại sao cậu lại làm điều này?", chú hỏi tôi.
"Bởi vì đối với cháu việc đi máy bay hay tàu hỏa là quá đơn giản. Và một khi cháu thành công bằng cách di chuyển này, cháu tự tin rằng cháu có thể đến được bất kì điểm nào ở Úc mà không mất đồng nào"
"Cậu dám mạo hiểm để làm điều mình muốn. Tôi tin rằng cậu sẽ thành công trong cuộc sống", chú ấy kết luận một câu mà làm tôi phởn đến tận bây giờ. Tôi chợt nghĩ, nếu một người trưởng thành và đã từng trải qua bao thứ như chú ấy có thể khẳng định một điều chắc chắn như vậy, thì cũng phải có căn cứ lắm chứ. Và cả ngày hôm đó tôi bớt cảm thấy bất an về tương lai của mình hơn rất nhiều.


(Ảnh ở Sydney, tôi dành được 1 ngày để đi ngắm biển Sydney)

Chúng tôi nhìn thấy trạm xăng nơi tôi muốn xuống. Tôi reo lên "Thanks God we found it", chú ấy không bỏ qua cơ hội tôi nói hớ, liền bắt chẹt "À đó thấy chưa, Chúa đã đáp lại lời cầu khấn của cậu rồi đó" (Trước đó tôi nói tôi là vô thần).

Sau khi loanh quanh ở trạm xăng hết 45' nhưng không có một ai đồng ý giúp tôi - hầu như ai cũng bận đi làm, không thể chở tôi được - thì tôi quay trở lại với kỹ năng đứng đường cũ. Đồng thời, tôi để ý cứ có xe nào có vẻ khả thi tậu vào trạm xăng là tôi sẽ xấn xổ chạy tới để hỏi han.

Sau khi đứng thêm tầm 30' nữa, tôi bỗng thấy phía bên tay trái tôi có một người đàn ông đi tới (chiều lái xe tại Úc là bên tay trái). Tôi thấy khá là lạ vì xung quanh đây chả có nhaà cửa gì cả, vậy thì anh chàng này từ đâu chui ra?

Tuy nhiên anh ấy tiến đến chỗ tôi, hỏi tôi rằng có phải tôi đang đi MElbourne không, và anh ấy sẽ chở tôi về Melbourne. Lúc này tôi cảm thấy khá nghi ngờ hành tung của anh chàng này khi mà không thể hiểu được anh ấy từ đâu đi tới. Tuy nhiên tôi vẫn đi theo anh ấy tới nơi mà anh ấy cất xe. Theo lời giải thích của anh ấy, anh ấy đi ngang qua tôi và thấy tôi, anh liền tấp xe vào lề rồi sau đó đi bộ quay lại đón tôi. Tôi cảm thấy khó tin trước một hành động từ một người lạ lại có thể hào phóng đến như thế. Nếu là tôi, chắc chắn tôi sẽ chả bỏ công sức ra đi bộ 200 mét dưới trời nắng như vậy dđâu.

Tôi đi một vòng quanh xe anh ta, nhìn xuyên qua cửa gương xem có tia sáng lấp lánh nào vọng lại mắt tôi hay không (ý là có dao hay kiếm gì không), và nhìn kỹ xem có khẩu súng nào được giấu ở đâu đấy không. Sau khi không tìm thấy dấu hiệu gì khả nghi, tôi liền chụp ảnh biển số của xe này và gửi về cho bạn tôi. Bởi lần này tôi có cảm giác không ổn chút nào về anh chàng này, trong khi đó luật lệ đầu tiên khi đi hitchhike đó là phải tin vào bản năng của mình.

Nhưng cuối cùng tôi cũng lên xe anh ấy. Anh ấy nói rằng anh ấy là người Afghanistan làm tôi bỗng giật thót mình. Mỗi người chúng ta đều luôn có một chút sự phân biệt đối xử với những người Trung Đông, khi mà truyền thông sẽ chỉ phơi bày cho chúng ta xem những bộ mặt xấu xí nhất của những xã hội Trung Đông. Chúng ta bị tẩy não để tin rằng tất cả những người Trung Đông đều xấu xa, đều mang gen khủng bố, đều có thể trở mặt thành kẻ xấu bất kì lúc nào. Nhưng chúng ta quên mất rằng những người Trung Đông theo đạo Hồi chính gốc là những con người thân thiện và nồng hậu nhất thế giới. Nếu bạn quen người Iran, Iraq hay Pakistan, các bạn sẽ đồng ý với tôi.


(Đây là một view quen thuộc của tôi khi đứng chờ xe)

Chuyến đi này không có nhiều điều để nói. Chúng tôi đi thẳng 800km về Melbourne. Anh chàng này không nói được nhiều tiếng Anh. Anh chỉ nói đơn giản được rằng anh ấy là thợ may, và anh ấy không bao giờ muốn trở lại đất nước quê hương của anh.

Tuy nhiên, anh ấy cũng đã chia sẻ với tôi một câu chuyện rợn người mà đến giờ tôi vẫn không thể quên. Anh ấy kể với tôi rằng anh ấy đã trực tiếp chứng kiến bạn bè của mình bị giết bởi Taliban ra sao. 2 người bị chặt đầu, 2 người bị cắt chân cắt tay, 2 người bị bắn chết. Trong khi đó anh được tha mạng vì anh không theo tôn giáo mà bọn Taliban kia thù ghét. Khi anh kể với tôi, tôi có thể nhìn thấy trong mắt anh những sự ám ảnh xưa kia quay trở lại với anh. Người anh khẽ run lên còn giọng nói nhuốm một màu sắc vô cùng tăm tối. Tôi cũng không dám hỏi thêm nhiều vì tôi đã đụng chạm tới quá khứ vô cùng đáng sợ của anh mất rồi.

Anh ấy rất tốt bụng, người bạn Afghanistan này, không những đã dành thời gian và công sức để đi bộ quay lại vị trí tôi đứng bắt xe, mời tôi lên xe, đưa tôi về Melbourne. Anh thậm chí còn đưa tôi về đến Sunshine, một nhà ga rất gần nhà tôi. Tôi chào tạm biệt anh ấy. Tôi cảm thấy bất bại khi tôi đã hoàn thành chuyến đi 1700km của mình thành công thắng lợi. Nhưng mọi người nên nhớ, hầu như ít khi có cơ hội hitchhike nào mà mình có thể một mạch đến được điểm mình muốn. Thông thường mình phải mất vài chuyến, hay thâm chí có người còn tự nguyện nhảy xuống xe đi bắt xe mới khi mà họ thấy chuyến đi của họ đơn giản quá. Họ cần tìm kiếm trải nghiệm từ một lái xe khác

Hitchhike giúp tôi xóa bỏ những định kiến không đáng có về những thứ mình không hiểu, nhưng đinh ninh ý kiến của mình là đúng. Ngay lập tức tôi ấp ủ những dự định tiếp theo. Nhưng tôi cần một vài ngày nghĩ trước đã, để hồi lại sức khỏe sau chuyến đi ăn uống ít ỏi này. Tôi sẽ làm một đĩa mỳ ý sốt kem và thịt xông khói. Ummm ngon lành quá.

Vậy là chuyến hitchhike đầu tiên của tôi đã kết thúc. Lần đầu thật là đáng nhớ. Nhưng lần thứ 2 hitchhike 1700km nữa đến Brisbane thâm chí còn thú vị hơn nữa.
 

Jacob

Phượt tử
Có thể nói: Thank God, I found you ! Một chàng trai trẻ tuổi và rất thú vị :D
 

thanhht2004

Phượt tử
Bài viết hay. Có sự lôi cuốn, hấp dẫn,khâm phục e chàng trai tuổi 20. Mà a thắc mắc mới 20t mà xin được visa úc hay vậy?
 

chloe

Phượt tử
Đâu rồi em maunuocmat94 ơi?

vài năm trước chị cũng hitchhike ở Vegas cho đoạn đường... vài cây số, với tâm trạng có ai cho đi nhờ thì đi, không thì... rút thẻ visa ra và mua vé bus, thẻ bị rejected thì ... đi bộ =)) Lúc đó chị thấy phục cái sự liều của mình lắm rồi, mà giờ đọc bài của em phải gọi là cúi rạp sát đất bái phục, rất kiên cường và dũng cảm em ạ (c)
 

maunuocmat94

Phượt thủ
Đang bận quệt nước mắt chị ạ :))
Chị đi du học ở Mẽo hả chị :"> Em lười post quá nên đếch viết nữa đấy chứ :))) khi nào có thời gian thì e sẽ viết tiếp sau, nhưng chị có thể đọc hết các chuyến hitchhike của e ở Việt NamAustralia.
Chúc chị cuối tuần vui vẻ :3