What's new

[Chia sẻ] Ba thế hệ đi tây

nhtphong

Phượt quái
Thế nhưng trong xã hội văn minh bao giờ cũng có những kẻ man rợ. Tôi còn nhớ mãi bộ mặt tươi hơn hớn của một cô phát thanh viên lên đài truyền hình của một quốc gia với câu "Biểu tượng của chủ nghĩa tư bản đã sụp đổ" Hay cái thái độ mừng ra mặt của những ông được gọi là GS, TS khi nói với sinh viên về sự kiện này....
Nhớ nhưng năm đó em còn là sv, khi những người dc gọi là thầy, giáo sư tiến sĩ gì đó lại có những phát ngôn .... không giống người...
Họ ca ngợi những tên không tặc như những anh hùng, đến giờ em vẫn nhơ những lời thầy " giảng" đại loại như
- "Họ là những phi công dc đào tào bài bản có thê nói họ là tài sản quốc gia"
- "Họ dám hy sinh bản thân để chống lại đế quốc Mỹ đang xâm chiếm đất nước họ"
....
Rất tiếc em ko dám đứng lên nói lên ý kiến của mình, khi 1 người em gọi là thầy đã gọi những tên khủng bố, những tên sát nhân là người hùng, trong khi hơn 3000 người vô tội lại được xem là quả báo giành cho Hòa Kỳ
 
Last edited:

TungNguyenMD

Lang thang một mình
Nhớ nhưng năm đó em còn là sv, khi những người dc gọi là thầy, giáo sư tiến sĩ gì đó lại có những phát ngôn .... không giống người...
Họ ca ngợi những tên không tặc như những anh hùng, đến giờ em vẫn nhơ những lời thầy " giảng" đại loại như
- "Họ là những phi công dc đào tào bài bản có thê nói họ là tài sản quốc gia"
- "Họ dám hy sinh bản thân để chống lại đế quốc Mỹ đang xâm chiếm đất nước họ"
....
Rất tiếc em ko dám đứng lên nói lên ý kiến của mình, khi 1 người em gọi là thầy đã gọi những tên khủng bố, những tên sát nhân là người hùng, trong khi hơn 3000 người vô tội lại được xem là quả báo giành cho Hòa Kỳ

Hồi đó tôi cũng suýt bỏ người yêu (vk bây giờ) vì vui mừng khi thấy nước Mỹ bị khủng bố. Hỏi vì sao nàng chỉ nói "Thầy em bảo thế"

Haizz
 

TungNguyenMD

Lang thang một mình
Trong bảo tàng có khá nhiều phòng: phòng thì nói về hoà ước giữa người Mỹ và người da đỏ, phòng thì nói về các phong tục, các bộ lạc của nhiều tộc người, rồi vinh danh những người da đỏ thành công trên đất Mỹ... Nhưng chẳng phòng nào nói về sự diệt chủng của người da đỏ cả. Khi xem xét một vấn đề, ta phải nhìn nhận từ nhiều góc cạnh. Nhất là đối với các sự kiện lịch sử phải nghiêm túc, chứ không thì bị nhồi sọ cũng chẳng khác gì đàn cừu. Nước Mỹ có những cái văn minh mà cả thế giới phải học, nhưng nước Mỹ cũng có nhiều vấn đề và cách hành xử với người da đỏ là một trong nững vấn đề lớn của nước Mỹ mà họ muốn quên đi
Như em đã nói, ông tổng thống Andrew Jackson mà người Mỹ rất ngưỡng mộ được in trên đồng 20 USD chính là người mà ban hành đạo luật Indian Removal Act, trong đó bắt tất cả những người da đỏ đủ các sắc tộc phải bỏ mảnh đất của mình, nơi ông cha họ sinh sống từ ngàn đời nay để lại cho những người Mỹ da trắng. Còn họ bắt buộc bị di dời tới một vùng đất sâu hơn trong lục địa, nơi mà họ chưa từng đặt chân đến. Đạo luật này bị coi là một hành động diệt chủng có hệ thống và là đạo luật phân biệt chủng tộc đầu tiên của chính phủ. Nó tạo ra "Đường mòn nước mắt" nơi mà xác hàng nghìn người da đỏ nằm rải rác suốt 1.600 km trên đường này
Đầu tiên, có 5 bộ lạc văn minh nhất trong số người da đỏ bản địa này nằm trong đất mà ngừoi da trắng chiếm, đó là các bộ lạc Cherokee, Chickasaw, Choctaw, Muscogee và Seminole. Họ như là một khu tự trị trong lòng nước Mỹ. Các tổng thống ban đầu như Washington, Jefferson...vỗ về họ, khuyến khích họ làm nông nghiệp, thậm chí cho quyền họ sở hữu nô lệ....nhưng nhu cầu của những ngừoi da trắng muốn mở rộng đồn điền, vướng phải đất của người da đỏ. Dẫn đến những tình trạng tranh chấp, va chạm...mà người da đỏ bao giờ cũng thiệt thòi. Nhưng họ quyết ở lại giữ đất đến người cuối cùng. Trước thực trạng đó Jackson được bầu lên làm tổng thống. Ông thấy nếu người da đỏ họ cố bám trụ lại đất của họ thì họ cũng sẽ chết, nhất là khi người ta phát hiện ra vàng trên đất của người Cherokee. Chính vì thế ông quyết định đổi đất vùng xa hơn về phía tây (bang Oklahoma ngày nay) cho tất cả 5 tộc người này. Và hỗ trợ cho các bộ lạc này đi tới đó. Đổi lại người da đỏ ký lại hiệp ước nhường toàn bộ vùng đất họ đang sở hữu lại cho các tiểu bang.
Đầu tiên chính quyền cưỡng ép các bộ tộc Choctaw, Seminole, Muscogee (Creeks) và Chickasaw. Mặc dù có hiệp ướp giữa các tộc trưởng với người Mỹ, nhưng cũng có nhiều người da đỏ không chịu đi theo, trốn lại....Nhưng quá trình di chuyển là cả một cực hình, đói rét, bệnh tật là chết tới gần 4.000 người Choctaw với dịch tả, bộ lạc Muscogee mất hơn 3.000 người. Hai bộ lạc Seminole và Chickaswa mất ít người hơn những cũng gần 1.000 người/ bộ tộc

Nhưng vấn đề pháp lý lại xảy ra với người Cherokee. Người Cherokee sống ở bang Georgia và một phần phía tây của bang bắc Carolina và họ đã ký hiệp ước với người Mỹ từ năm 1781 về quyền được sinh sống trên mảnh đất của họ (Nghe vô lý nhưng nó là sự thật). Đen cho họ là vào năm 1829 người ta lại vô tình tìm thấy vàng trên đất của người Cherokee vậy là rắp tâm cướp đất của họ bắt đầu.
Trải qua các cuộc đàm phán với chính phủ, không nhượng bộ không được. Kiện cáo cũng không xong. Cuối cùng người Cherokee cũng phải đầu hàng và chấp nhận rời bỏ mảnh đất của tổ tiên. Mùa đông năm 1838 họ chính thức bước chân lên đường đến Oklahoma mà sau này được gọi với tên Trail of Tears (Con đường nước mắt)
Con đường dài có 1.600km nhưng có tới 8.000 người Cherokee nằm rải rác lại. Thế mới biết những sự ghê gớm như thế nào khi người Cherokee phải trải qua. Họ ra đi vào mùa đông, quần áo sơ sài với đôi chân đất. Mà dã man nhất là họ không được đi vào các thị trấn làng mạc của người da trắng trên đường vì sợ lây bệnh tật. Họ phải ngủ qua đêm trên những hẻm núi phủ đầy tuyết. Hơn thế nữa họ thường xuyên bị người da trắng tấn công và giết hại.
Đến bờ con sông Ohio họ phải đợi phà phục vụ hết ngừoi da trắng xong mới được lên phà vượt sông và ban đêm với giá tiền 1$/người.
Họ mất tới 3 tháng chỉ để đi 60 dặm trên đất liền khu vực đầm lầy giữa hai con sông Ohio và Mississippi. Họ phải băng qua sông băng, lấy tuyết làm lều ủ ấm. Và khi màn đêm xuống, cái đói rét và cả những đàn sói chỉ chầu chực hết lửa là lao vào tấn công. Sống trên đầm lầy cơ thể họ chưa quen, từ đời ông cha chưa sống bao giờ, cùng với điều kiện thiếu vệ sinh nên dịch bệnh là không thể tránh khỏi. Lần lượt những người Cherokee lại âm thầm ngã xuống. Bộ tộc họ vội vàng chôn sơ sài bên đường rồi tiếp tục lên đường đi tiếp


























Những con đường nước mắt của người da đỏ






 

TungNguyenMD

Lang thang một mình
Thôi nói chuyện buồn nhiều quá. Rời bảo tàng Người Mỹ da đỏ, em đi sang bảo tàng Không gian và hàng không bên cạnh. Trái với bảo tàng người Mỹ da đỏ thì bảo tàng không gian này thu hút khá nhiều người. Phải xếp hàng dưới nắng khá lâu em mới vào bên trong được

















 

TungNguyenMD

Lang thang một mình
Cái phòng đầu tiên là phòng Cột mốc lịch sử của Boing. Nên ngẩng đầu lên nhìn thấy các loại máy bay từng thời kỳ treo khắp trần nhà











 

TungNguyenMD

Lang thang một mình
Họ treo đầy máy bay trên trần, các loại từ cổ chí kim mà em cũng chẳng biết nó là loại gì. Chỉ biết nó là máy bay bà già, nên khi nghe thấy cái từ này em nghĩ em cũng có thể lái được nó
;)



















 

TungNguyenMD

Lang thang một mình
Chiếc máy bay này của hãng Lockheed và nó đã lập cả hai kỷ lục cùng với một người phụ nữ tên là Amelia Earhart. Kỷ lục đầu tiên là bay thẳng qua Đại tây dương (Từ Newfoundland, Canada đến bắc Ai len) Kỷ lục thứ hai là bay Từ LA tới NY. CŨng là chuyến bay đầu tiên xuyên nước Mỹ



Tượng của Amelia Earhart dựng ngay bên cạnh. Không ngờ một người phụ nữa bé nhỏ này mà lập được nhiều kỷ lục hàng không thế












 

TungNguyenMD

Lang thang một mình
Em bước vào phòng Space race. Đầu tiên đập vào mắt em là tên lửa V2 tên lửa đạn đạo đầu tiên trên thế giới.

Vào 11h ngày 8/9/1944 ngoại ô Paris mới được giải phóng có một vụ nổ làm chết 6 người và bị thương 36 người. Tối hôm đó phía tây London cũng có một vụ nổ làm 3 người chết và 17 người bị thương. Sau đó vài giây phía đông London cũng có một vụ nổ nhưng chẳng chết ai. Đó là những vụ tấn công đầu tiên bằng tên lửa hành trình của Phát xít Đức mà vũ khí của nó là quả tên lửa V2 trước mặt em.
Cho đến cuối cuộc chiến tên lửa V2 đa phóng đi tới hơn 3.000 quả, cũng may là công nghệ hồi đó chưa cao nên chưa chính xác chứ không thì rất có thể lịch sử của toàn thế giới đã đổi khác.
Tên lửa V2 này là vũ khí hiện đại nhất trong thế chiến 2 cho đến khi Mỹ thả bom nguyên tử xuống Hiroshima



 
Top