What's new

[Chia sẻ] Côn Đảo - Những đêm chờ canh rùa đẻ trứng

Anh Ninh kiểm lâm ngoài Côn Đảo gọi điện – vâng, chính là người anh nấu ăn ngon ở Bãi Dương và giống “mẹ chồng tương lai” trong tưởng tượng của mình, 2 anh em lâu lâu vẫn nói chuyện. Đột nhiên anh Ninh hỏi “Em có thích Côn Đảo không?”. Mình chẳng cần suy nghĩ, trả lời luôn “Không anh, em không thích biển, em chỉ thích núi non rừng rú à”.

Anh Ninh trách mình mãi, bảo sao em hời hợt với Côn Đảo thế. Chưa đi cung đường Tây Bắc đảo, chưa trek rừng, chưa leo núi. Vậy mà đã nói không thích Côn Đảo rồi.
Mình không thích biển. Với mình, Côn Đảo khá mờ nhạt, mình chỉ nhớ những ngày ở Bãi Dương cùng lũ rùa, cùng lũ chó mèo và biển vỗ hai bên. Bài viết này mình kể lại chuyến đi Côn Đảo mùa hè năm 2020, mình đi canh rùa biển đẻ trứng.

20200713_083720.jpg
 
Cảm ơn bạn vì đã chia sẻ. Đọc mà tim đập rộn ràng vì đây đúng là điều mà mình muốn làm bao nhiêu năm nay mà vẫn chưa có điều kiện. Hy vọng năm nay sẽ tiếp tục có chương trình tình nguyện bảo vệ thiên nhiên như này, mình sẽ cố gắng đăng ký để được tham gia. Hehe
 
Đặc sắc nhất đảo là bụi bí đỏ. Nó lọt vào mắt mình ngay từ ngày đầu tiên ra đây. Bữa thứ nhất mình hái ngọn bí xào tỏi. Bữa thứ hai là hoa bí xào thịt bò. Qủa bí xào, quả bí nấu canh. Bí ở đảo rất dẻo và ngon nhé.

20200714_095703.jpg


Bí đỏ siêu siêu ngon dẻo
20200709_095132.jpg


Anh tôi thụ phấn cho bí
20200714_094720.jpg

Mình với anh Ân còn được thực hiện công việc đầy thiêng liêng cao cả là thụ phấn cho bí đỏ. Anh Cường bảo ở đảo không có ong, phải thụ phấn nhân tạo một cách hết sức thủ công là hái bông đực quét phấn vào nhụy hoa cái. Lúc đầu mình tưởng ổng giỡn, ai ngờ là thiệt quý vị ạ. Và hai anh em mình đã làm việc đầy đam mê và hăng say. Bụi bí nhỏ nhỏ nhưng rất tốt, dây bò khắp mặt đất, đếm sơ sơ hơn chục quả trong khi chẳng có phân bón gì, chỉ hút đủ nước là sống.

20200708_172054.jpg


Cắt 1 rổ ngọn bí về xào tỏi


Phần lớn thời gian rảnh ở đảo mình sẽ ngồi thừ chẳng làm gì cả, đóng đô ở cái xích đu hoặc ngồi trước hiên đọc sách, nghe nhạc, chơi với chó mèo.

Ở Bãi Dương là 1 trong số những "hòn" có sóng điện thoại và cả 3G do quay mặt về hướng đảo lớn Côn Sơn. Chứ như Bảy Cạnh thì xác định là không sóng điện thoại cũng không 3G (muốn bắt sóng phải đi bộ 2km cả đi lẫn về, lâu lâu đám TNV cũng ra hứng tí văn minh, chat chit với nhau). Nhưng Bảy Cạnh thì thường phải tiếp xúc với con người hơn: khách du lịch sang Bảy Cạnh xem rùa rất nhiều, có cả nhà hàng. Nói chung, Bãi Dương với mình là pơ phệch nhất, cả về điều kiện, con người lẫn cảnh sắc.

Hình ảnh này không có thuộc tính alt; tên tập tin này là 20200708_081250.jpg

Chỗ sáng sáng ngồi uống cafe, chiều ngồi ngắm hoàng hôn

Hình ảnh này không có thuộc tính alt; tên tập tin này là 20200712_103812.jpg



Hình ảnh này không có thuộc tính alt; tên tập tin này là 20200712_104010.jpg

Biển ngay trước nhà, thích tắm lúc nào mời tự nhiên. Mà mình là đứa vừa không biết bơi vừa sợ nước, tắm đúng 1 lần

Bọn chó mèo ở đây khá là quấn người, có lẽ vì chúng nó ít gặp người. Nhất là 2 con chó, tối mình đi trực rùa dù có đến 2h sáng thì chúng nó cũng luôn quẩn quanh bên cạnh, người về thì chó mới về. Đảo lại toàn đàn ông sống, ít khi vuốt ve cưng nựng chúng. Nên mình chỉ cần 1/10 sự dịu dàng thương yêu cũng đủ làm chúng nó ngất ngây hehe.

Ngủ hoài luôn
20200714_095119.jpg


Có bọn nó đời cũng vui hơn, nhưng mình sẽ không nuôi đâu


Mình thích hoàng hôn, thích những chiều ngồi chờ mặt trời khuất hẳn sau núi xa, hắt xuống biển sắc vàng, rồi hồng, rồi đỏ lung linh. Có khi đứng nấu trong bếp mình mở cửa sổ, vừa nấu vừa nhìn trời. Những ngày nắng, trời rất xanh, biển cũng xanh, chụp hình góc nào cũng đẹp như tranh.

20200714_182219.jpg


Những ngày nắng là tuyệt vời nhất
20200711_102507.jpg


Biển xanh trong
Còn những ngày mưa, may quá mình thuộc hàng thần nắng, 8 ngày ra đảo chỉ phải nhìn mưa 1 ngày, vậy mà đã thấy ngán. Mưa thì ngủ ngon, nhưng mà muỗi nhiều kinh khủng, trời đất lại ủ ê ảm đạm, chó mèo cũng không thèm chơi giỡn với mình. Ở đảo mình xịt muỗi còn chăm chỉ hơn bôi kem chống nắng, cứ 2 tiếng lại xịt toàn thân một lần. Ngày có gió to, nắng to sẽ ít muỗi hơn hẳn. Đặc biệt buổi tối ra bãi rùa thì rất ít khi gặp muỗi.
 

Ở Bãi Dương có vài người tôi gặp​

Trưa ngày thứ 4 sống ở đảo thì bọn mình chào đón thành viên thứ 4: anh Ninh. Anh Ninh cao 1m9, tuổi thì bằng cả tuổi mẹ mình, là người sang tăng cường. Thế nhưng có khi mình nói chuyện với anh Ninh còn nhiều hơn nói chuyện với anh Ân và anh Cường cộng lại. Mình có thể ngồi nói chuyện với anh Ninh từ chuyện nấu nướng, chợ búa, chuyện phim ảnh, gia đình chồng con (nhà người ta) đến truyền thuyết lịch sử…

Từ ngày có anh Ninh sang cuộc sống rộn ràng hơn hẳn. Vì chỗ nào anh đụng vào là tự nhiên chỗ đó cũng thành vấn đề. Ví dụ như cái nồi cơm, bình thường tụi mình cũng rửa nồi sau khi ăn. Thế nhưng anh Ninh nhìn phát bảo ngay: mấy đứa không chà nồi à. Rồi anh sẽ đi lau bếp ga, chùi kệ bếp, mài con dao cùn nhất thế giới, thông cống nước, đổ mấy cái lu đầy bọ gậy, chà nhà vệ sinh, cọ ấm nước… Trời mẹ, nói chung mình lại nhìn thấy ở anh Ninh hình ảnh của mẹ mình. Kiểu như bình thường tui thấy tui sống cũng gọn gàng sạch sẽ rồi á, mà vào tay mẹ tui thì thể nào cũng ra chuyện. Anh Ninh hay nhìn mình rồi lắc đầu bất lực kiểu “Em mà làm dâu thì…”. Lúc đó mình hay lè lưỡi rụt cổ bảo “thì gà bay chó chạy gia đình xào xáo anh ạ”.

20200714_175254.jpg


Anh Ninh – đầu bếp số 1 của đảo, đang bưng nồi canh cua
Nhưng mà anh Ninh là đầu bếp số dách các bạn ạ. Từ ngày anh xuất hiện thì cuộc đời đầu bếp của Huyền chỉ là tạm bợ. Huyền sẽ đứng nhìn anh làm cá, cạo lông chân giò heo, chỉ cách hầm xương, kho thịt. Tất cả các món cá anh làm đều xứng đáng được đưa vào menu nhà hàng. Anh chỉ cần bước chân ra biển thì sẽ có cá mang về. Cá nấu canh chua, cá xào nghệ, cá nướng, cá kho… cuộc đời của một con bé sống trên núi từ bé, mù tịt về cá biển lại được mở mang ra đôi chút nhờ anh.

Người thứ 2 mình muốn kể cho các bạn nghe là một đồng chí thanh niên nghiêm túc. “Xin chào, tôi là Cường” – có người đã dùng câu chào xa lạ và nguy hiểm này với 2 anh em mình vào ngày đầu tụi mình “nhập ngũ”. Ngày ra đón 2 anh em mình, đồng chí ấy mặc đồ ngành, rất nghiêm túc, không cười luôn ý. Nhưng không sao, nhiệm vụ có tính thách thức như thế này rất hợp với mình. Với sự nhây của mình, cộng với 10 vạn câu hỏi vì sao, thường xuyên hỏi câu cửa miệng “thật á?”, chú ấy diễn vai lạnh lùng được đâu chừng 3 ngày là xả vai. Nhưng đến ngày thứ 5 mình mới biết chú ấy… bằng tuổi mình, chỉ là trải sương gió hơn thôi. Lúc quen thân rồi mình hay dụ dỗ ổng kể chuyện cuộc đời cho nghe. Bởi mình luôn thắc mắc một thanh niên bằng tuổi mình sao có thể sống ở đảo mấy năm trời. Thanh niên ấy hay bảo sống ở đảo thì không cần tiền, cũng không có nhu cầu tiêu tiền, hỏi mình có thích ra đây sống không.

20200714_173043.jpg


Khúc này chụp hình kỉ niệm nên hiền hòa nè
Mình hay bảo thực ra ở đảo này cái gì cũng có mà kiểu như giấu đi không cho mình dùng hay gì á. Trước khi đi mình đã cắt móng tay sạch sẽ, mà ra đây nó dài ra nhanh, hỏi “Anh có bấm móng tay không cho em mượn”. Thanh niên mơ ngủ hay gì bảo mình không có. Hôm sau mấy anh em ngồi uống cafe, mình bảo là nếu các bạn TNV đợt sau ra, dặn các bạn mua giúp cái bấm móng tay nhé. Ông quay sang mặt ngơ ngác hỏi mình “Mua làm gì, anh có mà”. Rồi lại chuyện con cá đuối xinh đẹp. Đã bảo mình ở trên núi, lần đầu thấy cá đuối. Thanh niên sai mình xách con cá đuối về nhà. Mình ngây thơ nhắm ngay cái đuôi cá định nhấc lên, xong bị chửi 1 trận kêu vì sao cá đuối lại cầm đuôi, đuôi nó siêu độc. Ủa, mấy bạn có ai biết hong? Có ai biết cá đuối phải móc tay vô mắt nó cầm mới an toàn hông? Tui là tui hông biết á. Xong chửi tui. Tức quá tức. May mà đảo có tổng cộng 4 người, tức ông quá không thèm nói chuyện thì vẫn còn 2 người kia cộng với 2 con chó, một con mèo.

20200712_074426-1.jpg

Người lạnh lùng nhất đảo
Người thứ ba ở đảo là anh Ân, kể ra cũng có duyên với mình. Là vì anh Ân ở đợt khác xin vô đợt của tụi mình. Xong rồi lúc anh ấy email cho cả nhóm hỏi việc lập group chat thì chỉ có mình và chị Hương rep. Mình là người add anh Ân vào group chat trên zalo và kể cho ảnh nghe về chuyện chưa đi đã có drama trước đó của nhóm. Cũng là lí do vì sao mình chỉ tàu ngầm trong nhóm, lên đọc bài, chả nói gì cho đến tận ngày đi.

Xong rồi anh em lại dính dáng đến nhau khi được chia về cùng 1 nơi, trong khi mấy đảo khác chỗ thì đông vui, chỗ thì có đôi có cặp, chỗ thì quen biết nhau từ triệu năm trước. Hông sao, anh em tui vẫn hòa bình an vui sáng ra 6h30 đèo nhau đi chợ Côn Đảo shopping, con em mua cá mua thịt, ông anh mua rau mua chanh hành ớt tỏi theo đúng lời dặn của chú Cường, mua con cá thu xong ăn được 3 nhát làm anh Ninh chọc miết là sao không mang về Sài Gòn ăn. Người Côn Đảo không ăn cá xoàng xĩnh như cá thu các cậu ạ, họ chỉ bán cho mấy đứa như mình thôi.

Xong rồi anh em mình còn ăn hại đời nhau ngay từ phút đầu tiên đáp chân xuống bãi Dương. Ấy là khi ông anh quay sang hỏi con em: Ủa em có mang balo của anh lên tàu không? Con em mặt ngơ ngác vô số tội hỏi: Ủa, anh có đưa cái balo nào cho em hả. Thì ra trong lúc rối bời, anh thì vội đi trả xe máy, em thì lo vác đồ lên tàu, kết quả là QUÊN bà cái balo đựng laptop của anh dưới gốc cây bàng bên hàng ghế đá – đấy là địa chỉ anh em tui đọc để tìm lại balo đó mọi người, nghe ghê hông? Nhưng may mà chúng tôi đang ở Côn Đảo, 2h chiều, chiếc balo đã được tàu ship tận đảo còn nguyên xi không mất thứ gì.

20200714_174523.jpg


Người anh hay bị khách hàng dí, ngồi tự kỉ bên chiếc laptop mỗi chiều quàng hôn
Mấy ngày đầu khép nép còn sợ chú Cường, anh em tụi mình gọi dạ bảo vâng, sáng đi đào trứng rùa, chiều đi lấp hố cát, nhặt rác toát mồ hôi hột. Nói chung là hầu như mình chỉ việc ngủ, còn lúc nào dậy đi tìm rùa anh Ân sẽ gọi, sáng ảnh sẽ pha cafe đập đá sẵn chỉ việc uống, mình nấu cơm thì anh Ân rửa bát – việc mình ghét nhất. Lúc cao hứng anh em tụi mình sẽ kể về mấy nơi đã đi, mình kể về Nepal, ảnh kể về núi Chúa, Thái, Nhật… rồi tụi mình bàn về Tây Tạng, về Trung Quốc…

Thành viên cuối cùng ở nhà trọ Bãi Dương là mình á mọi người, người đẹp gái nhất đảo. 10 người khi biết mình đi thì 9 người hỏi ủa không lo lắng gì hả. Mình bảo không.Mình cũng thầm cảm ơn vì đã được phân công đi Bãi Dương, đã tiếp xúc với ít người. Đông thì cũng vui đấy, mà nhiều hồi mình sẽ cảm giác lạc lõng, kiểu như giữa nhiều kết nối, cảm giác mình chẳng thân thiết với ai, cũng không thể chơi một mình. Đấy là lý do mình hay có mấy phút giây ngây người, ngồi đờ đẫn không nói năng gì, cũng không chủ đích làm gì, mà cứ thích ngồi vậy thôi. Giống IU trong Nhà trọ Lee Hyori ấy :))))

20200714_201738.jpg


Người đẹp gái nhất đảo chụp hình cùng fan hâm mộ
Mấy ngày cuối ở đảo lâu lâu anh Ninh anh Cường lại trêu bảo hôm về mà gặp trúng ngày biển động cấp 5 cấp 6 thì nó cấm đảo, cano tàu thuyền gì không được chạy, khỏi về luôn. Anh Ninh lâu lâu hay chép miệng bảo ở gì mà có mấy ngày ít vậy, vừa quen được cái đã lại về.

Cuối cùng thì ngày tụi mình về trời nắng ráo, biển dịu êm, cano cập ngay sát bờ cát không hề ướt chân hay lội bì bõm ướt quần như lúc đi ra. 2 con chó đi theo ra tận nơi, con mèo thì đỏng đảnh nằm lùm cây, chào nó là chị về nó chả thèm ừ hử gì. Anh Ninh vác balo cho mình ra tận nơi, bắt tay, vẫy tay đủ cả. Thanh niên còn lại tiếp tục vào vai lạnh lùng boy, ôm đồ cho 2 bạn tình nguyện viên mới, làm mình tổn thương dễ sợ luôn. Cano rời bãi cả đoạn xa rồi mà mình còn nhìn mãi nhìn mãi muốn khóc. Thì làm gì còn có lần trở lại đây nữa. Mà có trở lại có gặp đúng người đó, vật đó, cảnh đó không, mình cũng có còn là mình như hiện tại không.

20200715_081603.jpg


Sáng tiễn tụi mình ra về, xa xa là tàu vào đón
20200707_083926.jpg


Còn đây là chiếc tàu chở bọn mình ngày đến và tấm biển Tạm biệt hẹn gặp lại

Người ta bảo mỗi mùa hè nên dành thời gian cho một điều mới. Không phải vì mùa hè là đẹp nhất, mùa hè dễ thương nhất mà ở khoảng thời gian này, người ta luôn sẵn sàng cho một sự thay đổi. Có thể là những điều đã dự định rất lâu rồi và mùa hè sẽ cho ta quyết tâm và cả cơ hội để làm điều đó. Mùa hè năm nay mình đã gặp lại anh ấy của mình. Mùa hè năm ấy mình đã có 8 ngày sống khác cùng lũ rùa ở Bãi Dương, không hẳn là trở thành “be the light in someone’s life” như câu chuyện mình từng đọc, nhưng nhờ những ngày này mà mình thấy cuộc sống của mình thật rực rỡ và lấp lánh theo cách của riêng mình.
 
Cảm ơn bài viết công phu của bạn! Mình tham gia tình nguyện đỡ đẻ rùa Côn Đảo năm đầu tiên do IUCN tổ chức, năm 2014, và bây giờ vẫn còn nguyên những ấn tượng mạnh mẽ mà nó mang lại.
 
Về chương trình tuyển tình nguyện viên tham gia công tác bảo tồn rùa biển mỗi năm, IUCN sẽ công bố thông tin vào khoảng tháng 5, sau đó TNV nộp đơn, tháng 6 bắt đầu chương trình chia làm 3-4 đợt, mỗi đợt kéo dài 10 ngày.
Các bạn tham khảo page: https://www.facebook.com/iucnvietnamseaturtle
Hoặc website: https://www.iucn.org/asia/countries/viet-nam

Để cơ hội "trúng tuyển" cao hơn mình xin hiến vài bí kíp sau:
  • Hãy làm đơn thật nghiêm túc và trách nhiệm. Nhất là ở phần câu hỏi: bạn sẽ làm gì để góp phần tuyển truyền cho việc bảo tồn rùa biển sau đợt tình nguyện, hãy sáng tạo và nhiệt tình lên
  • Tham gia các group tình nguyện viên rùa biển, hóng hớt thông tin sớm, nộp đơn sớm.
  • Luôn có những chỗ dự bị, vì cũng nhiều TNV đến ngày đi thì có việc đột xuất. Nên nếu bạn thấy mình làm đơn tâm huyết rồi mà không được chọn, đừng ngại email cho BTC xin 1 vị trí chờ, biết đâu bất ngờ đôi ta chợt thuộc về nhau.

Trở thành TNV bảo tồn rùa biển cần trang bị gì?

  • BTC sẽ có email dặn dò bạn rất kĩ.
  • Nhưng với từng đảo, từng nơi bạn được phân công sẽ có dặn dò riêng của kiểm lâm phụ trách nơi đó. Như bọn mình, đảo không có tàu bè gì ngang qua nên phải chuẩn bị kha khá lương thực thực phẩm.
  • Bạn nào đam mê sáng tạo nấu nướng, sợ buồn có thể mang theo bột làm bánh, đồ nấu chè... để cuộc sống thêm phần bận rộn vui vẻ.
  • Buồn không??? Bạn thấy mình kể thì có buồn không? Đó là chỉ có 4 anh em thôi đó, mấy đảo khác, hòn khác được chia nhiều TNV hơn thì còn chộn rộn hơn. Mà vui cỡ mình, mình thấy hài lòng rồi.

Sơ sơ vậy đi, bây giờ là cuối tháng 4 rồi, chắc IUCN chuẩn bị tung ra thông tin tuyển TNV rồi, mọi người sẵn sàng nhe. Còn nếu không được làm TNV, bạn cũng có thể ngắm mấy bạn rùa này bằng cách đi tour của VQG thả rùa, xem rùa đẻ. Hoặc VQG Núi Chúa, Hòn Cau cũng có đợt tuyển TNV y chang Côn Đảo, chỉ là ít rùa lên đẻ hơn (Côn Đảo là khu vực nhiều nhất Việt Nam rồi).

Chúc mọi người sẽ có được những chuyến đi và cả những hoạt động ý nghĩa để tham gia. Nếu còn thắc mắc gì mình có thể giải đáp liên quan rùa biển hay hoạt động tình nguyện thì sẵn sàng giải đáp hoặc tìm người giỏi hơn mình để giải đáp, hihi.
 
Cảm ơn bạn vì đã chia sẻ. Đọc mà tim đập rộn ràng vì đây đúng là điều mà mình muốn làm bao nhiêu năm nay mà vẫn chưa có điều kiện. Hy vọng năm nay sẽ tiếp tục có chương trình tình nguyện bảo vệ thiên nhiên như này, mình sẽ cố gắng đăng ký để được tham gia. Hehe
Chương trình năm 2021 chắc sắp có thông tin rồi đó bạn tham khảo nè https://www.facebook.com/iucnvietnamseaturtle
 
Cảm ơn bài viết công phu của bạn! Mình tham gia tình nguyện đỡ đẻ rùa Côn Đảo năm đầu tiên do IUCN tổ chức, năm 2014, và bây giờ vẫn còn nguyên những ấn tượng mạnh mẽ mà nó mang lại.
Ôi thê là admin thuộc thế hệ lão làng đấy. À nhưng mình thấy web toàn bó hình mình up dung lượng lớn quá, mà chưa đến 3MB thôi mà? Mình toàn phải copy từ blog của mình sang, sợ sau này hình biến mất không?
 
Ôi thê là admin thuộc thế hệ lão làng đấy. À nhưng mình thấy web toàn bó hình mình up dung lượng lớn quá, mà chưa đến 3MB thôi mà? Mình toàn phải copy từ blog của mình sang, sợ sau này hình biến mất không?
Mình vừa chỉnh lên một chút. Bạn thử lại nhé. Kể cả đưa link ảnh về thì giờ cũng không bị sau này biến mất nữa vì forum giờ cache ảnh.
 

Hỏi Phượt

Forum statistics

Threads
40,706
Bài viết
1,081,038
Members
180,701
Latest member
suaxedientainha
Top