What's new

Con đường mang tên em

ngochy

Phượt tử
Lúc phê pha, mình mới gọi điện cho Chúc. Tắt máy.
Gọi lại. Không thấy nghe.

Mình gọi liên tục mà chỉ thấy chuông, cảm giác chờ đợi thật kinh khủng, và đáng sợ hơn là cái hành động tắt máy – chẳng lẽ có trò mèo gì đang xảy ra à?

Tin nhắn từ Chúc: “Giờ em không nghe được điện thoại đâu.”
Mình nhắn lại ngay: Em đang ở đâu?

Một lúc sau mới có tin nhắn đến
Chúc: “Em đang ở nhà Đ.”

Cái định mệnh cuộc đời, thế thôi là đủ. Chỉ vì bố mẹ mình không bế nó lên đầu mà nó đối xử với mình thế đấy! Bốc máy lên gọi lại ngay

- Em đi về ngay!
- Em đang về đây rồi – nghe tiếng gió vù vù. Chắc em nó đã biết sẽ phải đối mặt với cái gì.

Leo lên xe phi đến nhà Chúc, cả lũ bạn biết tình hình nên cũng thanh toán rồi kéo tất cả đi luôn theo. Tội nghiệp chúng nó nãy giờ toàn rượu suông, nồi lẩu còn nguyên. Phương leo lên xe ngồi sau, mình cũng chẳng quan tâm. Chỉ để ý thấy Phương có điện thoại, mình nghe loáng thoáng thấy có giọng đàn ông, nước ngoài, và giọng của Phương. phim chieu rap 2017

- I am sorry, I’m out with my friend.
- Bla bla blabla
- What kind? Uhmm, my boyfriend.
- .Bla bla bla
- See you tomorrow.

Mình vặn vẹo ngay

- Sao lại có boyfriend thế hả cô nương? Tây nó to lắm tôi đánh không lại đâu.
- Lão phó phòng, nói thế cho thôi luôn. Làm phiền nhiều quá.
- Trồng cây si à?
- Ừ, đang đứng trước nhà.
- Người gì?
- Úc
- Sao lại không thích ông ấy?
- Không thích là không thích thôi!
- Mà người nước ngoài sao nó hỏi sỗ sàng thế nhỉ?
- Đúng rồi đấy. Họ chẳng bao giờ hỏi what kind of friend? cả. Bực mình.
- Thôi phiên phiến đi. Chê nhiều chết già đấy bà ạ.
- Cường này
- Gì hả Phương?
- Đến nơi nhớ hỏi han đã, nhớ đấy! Tôi không nghĩ Chúc là đứa như thế đâu.

Mình hình như quên chuyện đó nãy giờ thì phải:

- Bà biết gì mà nói, nó cắm sừng tôi như thế rồi còn hỏi han gì!
- Động thủ là hạ sách – Phương thò tay vào túi áo mình cầm lấy tay mình siết mạnh! – Nhớ đấy, làm gì cũng phải nghĩ về gia đình, về công việc. Ai cũng lo cho ông,......

Phương nói đúng – nàng với mấy thằng bạn là người bên cạnh lúc mình yếu đuối nhất như thế này, lúc bị phụ bạc. Không cần phải là yêu đương, có nhau những lúc thế này mới biết giá trị của bạn bè.

Mình đi chậm lại, rút tay ra khỏi tay Phương sau đó đổi vị trí, mình cầm tay em. Phương để im. Cảm thấy có gì đó mới mẻ chạy qua tim mình.

Đến nơi, đứng trên dốc, mấy thằng rút thuốc ra đốt
- Bình tĩnh Cường nhá, đm, nó làm ầm lên là mày mất việc đấy! Hỏi han cho kĩ vào. Thằng D nói.
- Yên tâm. Tao biết mà. Mà hỏi han mẹ gì nữa!
- Mà sao mày bám nó chặt cứng thế con kia? - Thằng Dũng quát cái Phương, con bé buông ngay tay mình ra.
- Mày quát quát cái *** gì, suốt ngày để ý linh tinh! - Rồi mình quay sang Phương.
- Bạn bị thằng này nó át vía hay sao ý nhỉ? Nàng cười rất tươi.
- ........................
- 2 đứa nó về kìa, anh em đi thôi – giọng 1 thằng bạn ầm ầm
- Mày hô vừa thôi không thằng bé ướt hết cả bỉm bây giờ!! Hahaha

2 đứa nó đèo nhau phóng qua chỗ mấy thằng đang đứng, cả lũ rú ga chạy theo từ từ đằng sau. 2 đứa nó đến cửa, mở cửa dắt xe vào, mình cùng lũ bạn phi thẳng vào sân luôn. Vừa xuống xe mình thành 1 người điên, phim chieu rap 2016 nhưng vẫn kịp tắt máy, rút chìa khóa, rồi mới lao vào đạp thằng kia ngã chổng vó. Lũ bạn nhốn nhao lao vào can, mình mặc kệ, đạp tiếp, mặc dù nó đâu có lỗi gì đâu? Mình đang điên. Bao nhiêu lời nói của Phương và thằng Dũng khi nãy tan thành mây khói hết rồi.

- Cường ơi, em xin anh.
- Cường ơi thôi đi mày, đm tao nói thế nào rồi hả?
- Cường! - Phương lao vào đứng chắn trước mặt mình.
- Bà biến ra kia!
- Cường! - Phương tát mình 1 cái, mắt ngấn nước nhìn mình trừng trừng – mình đơ người ra luôn.
- Đang là thầy giáo đấy, làm gì đừng có để người ta coi thường. Thế này lên lớp dạy dỗ ai? - Mình đứng im nghe, nàng nói đúng quá mà. Nhưng thầy thì cũng là con người thôi!

Cả nhà Chúc giờ đã chạy ra đứng đầy sân:

- Mày làm gì đấy hả Cường? Đánh nhau hay lắm hả? Tưởng mày đạo mạo thế nào? – Anh Chúc mỉa mai.
- Làm loạn ở đây à? Không thể chấp nhận được mày nữa rồi! – Mẹ em Chúc.

Mình thực ra đã nguội đi nhiều sau cái tát của Phương rồi, nhưng vì những câu nói đó mà mình lại cuồng điên trở lại. Tự nhiên thành 1 thằng hỗn láo:

- Bác xem lại con gái bác kìa, nó mới là đứa không chấp nhận được! Chưa lấy về đã bỏ nhà theo trai. Khốn.
- Nó đi nó xin phép đàng hoàng hẳn hoi nhá – ô kinh thật, xin phép gia đình cho xuống nhà trai trong khi biết con mình đã có người yêu và gần như sắp cưới.
- Cường, em xin lỗi mà, chỉ là hôm nay nhà có giỗ bố mẹ Đ gọi em xuống ăn thôi mà. – Chúc lao đến ôm lấy mình. Nhưng mình đẩy ra ngay lập tức.
- Gọi là xuống à? Cô cút đi! Sau hôm nay thì ân đoạn nghĩa tuyệt.....
 

ngochy

Phượt tử
Chap 14 – Sự thật

Mình vừa nói, có lẽ cả vừa khóc nữa, bao nhiêu thứ chất chứa hết thời gian qua bung ra không kiểm soát được:

- Cô biết tôi buồn thế nào không? Dung hòa giữ gia đình và vợ con đối với thằng đàn ông đâu có dễ đâu, dù bố mẹ tôi có phản đối thì tôi mong cô đứng cùng với tôi để vượt qua chứ không phải gặp khó khăn cô bỏ tôi đi như thế, đằng này bố mẹ tôi còn chưa nói lời nào nặng nề với cô. Hôm nay mà tôi không gọi thì cô cũng sẽ coi như chẳng có gì xảy ra đúng không?
- Em xin lỗi! Em thề sẽ không bao giờ có chuyện đó nữa! Em sai rồi, em sẽ sửa mà.
- Thề à? Tôi lạ gì kiểu thề của cô. Muộn rồi, tôi nói với cô rồi nhưng cô nghĩ tôi đùa. Thời gian qua tôi nằm nhà, cô đi lại với ai, cô đến thăm tôi mà tay không rời cái điện thoại cô nghĩ tôi là con gà đúng không? Tôi tin tưởng cô còn cô không coi tôi ra gì cả.

Thằng Đ lúc này đã đứng được dậy, và mồm nó bắt đầu hoạt động:

- Hôm nay nhà tôi có việc nên gọi Chúc xuống ăn cơm với mọi người thôi, tôi xin phép bố mẹ Chúc đàng hoàng rồi chẳng có gì khuất tất cả!

“Lần này thì đúng là lỗi do cái mồm của mày rồi con ạ!”. Cơn điên lại lên, mình lại định lao vào tiếp, không thể kiềm chế được, chẳng có gì hạ nhiệt được mình nữa. Nhưng chỉ bước được vài bước thì Phương đã chộp lấy giữ mình lại, đứng lên chặn trước mặt, vừa khóc vừa hét vào tai mình: phim chieu rap cuc hay

- Anh bị điên à? Hả??? Thằng đó có lỗi gì? Đánh thì đánh con này này? Anh không dám đánh con gái thì để em đánh! – Rồi Phương định xông vào Chúc. Lúc này nó điên chẳng kém gì mình. Hình ảnh Mai năm nào lại hiện về - sao mình toàn gặp mấy đứa “côn đồ” thế này? Hay là bất kì người con gái nào cũng sẽ trở nên đáng sợ như thế khi họ tới giới hạn? Giờ thì mình lại ôm giữ lấy Phương, rất chặt. Phương vừa khóc vừa chỉ vào mặt Chúc:

- Mày, biến khỏi cuộc đời Cường ngay, đừng để tao gặp mày thêm lần nào nữa!

Rồi em vùng ra khỏi tay mình chạy ra ngoài cổng, vừa chạy vừa khóc. Cả lũ đơ hết người, cả mình, cả Chúc, ngoại trừ thằng D – nó đang nhìn mình cười mỉm. Chắc nó là thằng duy nhất biết hết mọi chuyện.

Mình tiến đến gần trước mặt 2 đứa kia và tặng một nụ cười nửa miệng: “Chúc hạnh phúc!”

- Về đi bọn mày ơi.
- Chào bác.

Chúc đã quỵ xuống, nhưng mình chẳng quan tâm nữa.

Ngoài đường, Phương đang lững thững, vừa đi vừa quẹt nước mắt.

Sao vậy nữa chứ? Trong mình giờ đang là một đống tơ vò, chuyện kia chưa xong giờ lại đến nàng này nữa. Sao tự nhiên lại khùng lên như thế trong khi đó là việc của mình? Phương thì mình biết không có hiền lành gì, nhưng đến mức nhảy ra đánh người thì chắc chắn có vấn đề. Và tại sao lại xưng anh - em với mình? Phương cũng thích mình hay chỉ là một bài tâm lý để dừng mình lại lúc đó? Đau đầu.

Tắt máy xe, rút chìa khóa, mình tiến lại gần. Nàng hình như chẳng cần biết đến sự có mặt của mình, cứ khóc tu tu.

- Phương ơi lên xe đi – như không nghe thấy gì.
- .........
Phương vẫn chưa thôi khóc. Mình khẽ nắm lấy tay em giữ lại

- Lên xe tôi chở rồi vừa đi vừa nói, nhé!
- Không, tôi muốn đi một mình.
- Không đi một mình! – Mình kéo tay Phương quay trở lại xe, làm nàng miễn cưỡng phải đi theo.
- Bỏ tay ra, ông lúc nào cũng thích làm theo ý mình thế à? Không cần biết người khác có muốn hay không?
- Ừ, nếu nó không tốt.
- Chưa ai bắt tôi phải làm gì tôi không muốn đâu!
- Thế cứ coi tôi là ngoại lệ đi.
- ................

“Hự” một quả đấm rất đau vào lưng mình, cái gì thế không biết? Kiểu phụ nữ thích bạo lực mình gặp không nhiều, nhưng tại sao số ít toàn dính đến mình thế này? Động tí là đấm đá. Đang định quay lại thì Phương đã xoay người không cho mình quay lại, ôm chặt từ phía sau.... Một cái ôm nhẹ nhàng, khi mình đang chông chênh, trống vắng nhất.

- Đứng im đi – Phương nói mà vừa khóc vừa nấc.
- .........................
- Ông ngu lắm! Ông để người ta chà đạp lên thế à? Ông không biết đau à? – Đi kèm mỗi câu hỏi là những cú đấm vào vai, vào lưng mình. Nhưng giờ thì chẳng thấy đau gì cả nữa.

Từng lời Phương nói như từng con dao cứa vào tim mình. Đúng là mình đã không biết đau 1 thời gian quá dài rồi, mình không nói ra đâu có nghĩa là không biết người ta đang làm gì sau lưng mình. Cũng chẳng hiểu là vì cái gì mà cứ lặng im như thế, nhìn thấy điều khuất tất mà chẳng nói, chẳng muốn nói, do tình cảm nhạt nhẽo hay là nhu nhược không biết. Suy nghĩ mặc cảm vì để Chúc chờ đợi từng ấy năm mặc nhiên xuất hiện trong đầu từ ngày quyết định quay lại với em, đưa đường dẫn lối mọi hành động của mình. Chúc có thế nào mình cũng nhẹ nhàng, nhã nhặn, em đành hanh, tiểu thư mình cũng nhường nhịn.... có khi nào trong một mối quan hệ yêu đương nó gọi là ngu không?
- ...........................
- Nhưng tôi còn ngu hơn ông, tôi sắp không chịu được nữa rồi. Huhuhuh

Mình xoay người lại ôm lấy Phương. Trong mấy năm chơi với nhau chưa khi nào mình thấy Phương khóc cả. Có cái gì đó vỡ òa trong người Phương, một người kín đáo như em thì rơi nước mắt đã là chuyện không bao giờ có, đừng nói đến chuyện thể hiện hết đủ mọi loại cảm xúc ngày hôm nay. Mà nhất là lại liên quan đến Chúc – nó chẳng dính dáng gì đến Phương cả! Mình không ngốc đến mức độ không biết là vì cái gì, nhưng thay vì tỉnh táo quá, nhiều khi nên để cho cảm xúc làm việc. Câu hỏi hiện ra trong đầu bây giờ là tại sao mình chỉ để cảm xúc điều khiển khi đứng trước Chúc? Trong khi luôn dùng lí trí với mọi người, kể cả người đang đối diện mình bây giờ đây:

- Sao phải khóc? Tôi mới là người đáng khóc chứ? Phương đừng khóc cho tôi làm gì!

Phương buông tay ra khỏi người mình, gỡ tay mình ra luôn, ngước lên nhìn mình với cái nhìn khó tả, ánh mắt có cả giận hờn, trách móc và đâu đó là cả sự đau đớn nữa. Phương không khóc nữa, cảm giác như bị nghẹn lại, từng lời Phương nói ra rõ ràng, lạnh lùng và xa lạ.
 

ngochy

Phượt tử
- Đúng rồi, tôi quên mất, sao tôi lại phải khóc cho loại người máu lạnh như anh!
- Anh là con người bị tình cảm chi phối quá nhiều, anh thừa thông minh nhưng thiếu lí chí. Biết là sai nhưng không dám từ bỏ chỉ vì cái lời cảnh báo suông kia của anh, anh nghĩ nó có ý nghĩa với người ta lắm chắc?. Anh chỉ cần biết có cô ta thôi, còn lại anh không cần biết chi hết. Tôi sẽ biến khỏi cuộc đời anh, tôi nợ anh thế đủ rồi!

Rồi Phương xoay người bước đi.

Phương nói đúng lắm. Như mình đã được nghe đâu đó trên blog radio, mình cất giấu những nỗi hoang mang ấy ở thật sâu ở trong tim để không một ai thấy, tự nhủ nó chỉ như một cơn mộng mị mà thôi, rồi 2 đứa sẽ không sao. Để giờ đây nỗi đau bị phản bội, nếu như nói rằng không buồn không đau thì đương nhiên là nói dối, nhưng nếu nói lòng mình giờ trống rỗng, không còn cảm giác thấy buồn thấy đau thì cũng chẳng sai, một phần trong trái tim mình đã không còn như cũ rồi.

- Đừng đi Phương ơi!

Tự nhiên mình muốn ôm em, Phương khổ quá, Phương đã khóc vì mình, khóc vì những chuyện chẳng phải của em. Và vì mình cũng cần một vòng tay lúc này lắm. Khi con người ta bị phản bội, thiếu chỗ dựa vào thì cảm giác đó là rất con người thôi. Theo phản xạ, mình vòng tay qua ôm lấy để giữ Phương lại. Vì mình cao hơn Phương nhiều, lại hành động quá nhanh nên cuối cùng thành ra quờ tay trọn vào v1 của Phương!

Tai nạn.
Phương khựng lại luôn. Mình xấu hổ, Phương cũng xấu hổ. Mình rút tay lại ngay trước khi Phương la lên cho cả làng biết thằng biến thái. Nhưng không, Phương quờ tay ra sau, cầm lấy tay mình, quàng quang người em, tất nhiên là không phải để ở v1 . Cứ đứng thế một lúc thật lâu trong những lời giải thích của mình:

- Tôi xin lỗi, tôi không cố ý đâu. Tôi định ôm Phương để giữ Phương lại, chỉ muốn Phương ở cạnh tôi thôi,... ..
- Biết rồi khỏi giải thích!
- Cho ông mượn lưng hôm nay. Gối cằm lên vai tôi này.

Cứ như thế, đứng thật lâu, ngoài trời thì lạnh run, 2 đứa thì ăn mặc phong phanh nhưng hình như chẳng ai muốn đánh mất khoảnh khắc này. Phương mở lời trước:

- Ông kể tôi nghe, sao hôm nay ông tỏ thái độ hung hãn vậy? Chưa thấy ông đánh ai trước bao giờ.
- Tôi nghĩ bà biết rồi?
- Con gái mà, tôi nhìn Chúc là biết, Chúc yêu ông nhiều lắm. Nhưng mỗi khi nhìn mắt Chúc tôi lại thấy có cái gì đó không tin tưởng, cảm giác thôi. Hình như ngoài ông thì Chúc cũng không rõ ràng với ai đến với mình?
- Bà nói đúng. Chúc là như thế, nên nhiều khi tôi thấy thiếu chắc chắn lắm, nhưng chẳng thể thoát ra được.
- Tôi có một hai lần nhìn thấy Chúc ngồi quán cafe với Đ, tôi định nhắn tin cho ông nhưng lại thôi. Chúc với Đ nhìn thấy tôi có cảm giác muốn tránh mặt.
- Tôi biết mà, quán nào, với ai tôi đều biết - Bà thấy tôi có ngu không?
- Cái đó gọi là nợ ông ạ.
- Nợ là sao?
- Là ông với Chúc có nợ với nhau từ nhiều đời kiếp trước, kiếp này ông phải trả cho Chúc hoặc Chúc trả cho ông. – Lại một đứa mê tín.
- Nghĩa là làm cho người kia hạnh phúc hoặc đau khổ ở kiếp này ý hả?
- Nôm na thì như thế.
- Vậy tôi nợ Chúc.
- À, còn bà? bà bảo bà nợ tôi là sao?
- Cái đó rõ ràng rồi còn phải hỏi sao? Kiếp trước chắc tôi đắc tội gì ghê gớm lắm với ông.
- Hì, kiếp trước với chả kiếp sau. Tôi chỉ tin kiếp này, sống cho tốt là được, mà nhiều khi thấy khó quá, được cái này mất cái kia.
- ................
2 lần, 2 người con gái, 1 thì bị gia đình ngăn cấm còn 1 thì tự tay mình phá hỏng đi tất cả. Vậy là mối tình gìn giữ 5 năm cuối cùng vỡ vụn chỉ vì một phút sai lầm. Đau đớn lắm chứ khi nhìn người mình yêu, người sắp lấy làm vợ trong tay với người khác, nhưng mình không hề dằn vặt, trái lại nó còn làm mình thanh thản và nhẹ nhõm. Một người như vậy không thể lấy làm vợ được, khi còn chưa làm vợ mình mà đã không cùng nhìn về 1 hướng, thấy chút khó khăn mà bỏ chạy thì gia đình sau này có hạnh phúc được không? Sau này cuộc sống gia đình còn nhiều cám dỗ ghê gớm hơn vạn lần.
rap phim hay nhat
Trên đường về Phương ngồi cách xa cả mét, có lẽ Phương ngại.

- Phương ơi?
- Gì thế?
- Ôm tôi đi
- Không. Vớ vẩn.
- Phương!
- Gì? Gọi nhiều thế.
- ............... lạnh

Lặng im. Phương từ từ xích lại gần, đưa tay hờ qua bụng, đầu tựa lên vai mình.

- Hết lạnh chưa?
- Ấm lắm....
- Chỉ lần này thôi nhé!
.....................
 

ngochy

Phượt tử
Chap 15 – Hết nợ

Thực ra lúc này mình không hề còn 1 chút suy nghĩ gì về Chúc nữa, con người phản bội ấy có lẽ đã bị xóa ngay trong bộ nhớ. Nhưng bảo mình có gì đó với Phương ngay lúc đó thì tuyệt nhiên không phải, chỉ cảm thấy như vết thương được se lại phần nào, chứ mình không phải cái máy nhị phân 0 1, tắt cái này là bật cái khác được.
Ngồi trong nhà tắm, tay cầm điện thoại xóa hết tất cả tin nhắn, hình ảnh 2 đứa từng chụp với nhau. Qua là qua. Tin nhắn và cuộc gọi đến của Chúc dày đặc. Mặc kệ, không nghe, không xem. Xóa số điện thoại, nhưng nào có xóa được trong đầu đâu!

- Tin nhắn từ thằng D: 2 đứa mày đẹp đôi lắm, đừng làm nó khổ nhé!
- Mình reply: Ừ, nhưng tao cần thời gian, đắng quá mày ạ. Đừng nói gì lúc này vội.
- Ừ, thôi ngủ đi. Loại ấy không đáng.
- Mai ngồi cafe với tao nhé.
- Ok mày. Ngủ ngon.

Tin nhắn của Phương
- “Về chưa? Ngủ luôn đi nhé!”
Chưa kịp trả lời thì có tiếp tin nhắn thứ 2
- “Hôm nay.... Sao vậy?”
- Reply: Sao là sao?
- “Quên đi”
- Uhm, cảm ơn Phương nhiều – lần đầu tiên nhắn tin mà dùng tên - Không có tin nhắn lại – Quê hết cả người

Sáng hôm sau được nghỉ, mình ra quán cafe ngồi với thằng Dũng. Đang ngồi đợi thì có điện thoại đến, của Chúc.
- Anh đang làm gì? xem phim hay nhat 2016
- Cafe
- Ở đâu? Em muốn nói chuyện với anh!
- Chẳng còn gì để nói cả!
- Em xin anh, em chỉ muốn gặp anh 1 lần thôi. Em muốn giải thích – Mình chần chừ 1 lúc rồi đồng ý - Lại giải thích? Lại giống hồi lớp 12 à?!
- Được, vậy ra quán X.

15p sau
- Anh ơi, anh nghe em giải thích được không?
- Em nói đi
- Ngày hôm qua em cảm thấy mình bị đối xử thật tệ, người mà em yêu thương thì bố mẹ người ta lại coi rẻ em, trong khi người mà mình chỉ có tí chút tình cảm thì gia đình người ta lại săn đón, yêu thương em lắm. Chỉ là 1 phút yếu lòng thôi anh ạ, anh tha thứ cho em nhé!
- Em nói xong chưa?
- Chúc gật đầu.
- Em đi về đi. Mình hết rồi.
- Anh! Em không cam lòng! Liệu nó có đáng không? – Chúc òa khóc
- Thôi được, anh nói một lần cho em biết: Về bố mẹ, hành động nào chứng tỏ bố mẹ coi rẻ em, kể anh nghe? Có không?
- Không, em chỉ thấy 2 bác không chào đón em nhiệt tình.
- Trên danh nghĩa thì hôm qua mới là ngày đầu em về nhà anh, đặt viên gạch đầu tiên cho mối quan hệ mà em đòi bố mẹ phải nồng nhiệt với em? Suy nghĩ của em như thế đã không ổn rồi. Em ngúng nguẩy đi vào nhà để anh đứng ngoài chứng tỏ em rất trẻ con, chưa sẵn sàng làm vợ.
- Hành động thứ hai: Em biết là không nên, nhất là vào lúc nhạy cảm như thế này nhưng em bất chấp, em muốn đến nơi người ta trải thảm đỏ đón em. Em cũng không thể nói với anh em đi đâu vì nếu nói cho anh em biết anh sẽ không đồng ý – như vậy là em vụng trộm. Chưa làm vợ anh mà em đã có tư tưởng giải thoát. Anh sẽ giải thoát cho em ngay bây giờ.
- Hành động thứ 3, chính xác là 1 chuỗi hành động. Em nhắn tin với ai, em đi với ai, bạn bè anh nhìn thấy không phải ít, nhưng anh vẫn bỏ qua, vì anh tin em. Nhà em thỉnh thoảng lại có sự xuất hiện của Đ, chào đón chứ không phải không! anh biết anh chị của em quý Đ hơn anh, nhưng để Đ xuất hiện thường xuyên ở nhà em trong khi a mới là người yêu chính thức chứng tỏ gia đình em có vấn đề. Anh không xúc phạm nhưng anh biết nhiều người trong nhà em đang đo đếm lắm, còn anh không chấp nhận ai đem mình lên bàn cân cả.

Chúc ngồi im, mắt nhìn mình trân trân – em quá bất ngờ vì những điều mình biết. Bỗng nàng lao đến ôm mình
- Không, em không thể bỏ anh được. Mình sắp là vợ chồng rồi mà anh! Anh nghĩ lại đi.
- Em về đi, đừng để anh coi thường. Chia tay giữ lại chút gì cho nhau chứ, đừng rẻ mạt thế. Lúc em làm chuyện khuất tất sau lưng anh em có nghĩ đâu, sai phải chịu, đừng nói nhiều vô ích.

Chúc buông mình ra.
- Được, tôi sẽ đi, với điều kiện anh nói cho tôi biết giữa anh và con kia có chuyện gì?
- Con nào?
- Phương!
- Mình không đẻ ra Phương, nên đừng gọi là con.
- Vậy giữa anh và Phương có chuyện gì?
- Không có chuyện gì cả.
- Đừng có chối! Tôi không mù đâu! Hôm qua ai ôm nhau trên dốc nhà tôi?
- À, đâu chỉ ôm nhau đâu! Còn ngủ với nhau rồi.
- Đồ đểu
- Đê tiện không? Hì hì
- Tôi không ngờ anh lại như thế! Hóa ra hôm qua anh làm ầm ầm lên để lấp liếm chuyện này chứ gì?
- Đúng đấy. Phải vậy mới bỏ được cô chứ.
- Anh, anh...2 người hay lắm, làm chuyện sau lưng tôi!
- Hahaha. Đúng là phường già mồm, tôi với Phương không phải cái loại mèo mả gà đồng, làm chuyện khuất tất sau lưng người khác. Xem clip không?
- ....Clip?
- Ừ. Đèo nhau về còn ôm nhau chặt cứng, tay nắm chặt tay nghe điện thoại mà, xem không?
- Anh............ anh theo dõi tôi?
- ..................
- Anh! Em biết mình sai rồi, cho em một cơ hội đi anh! Đơn giản Đ chỉ bên cạnh chia sẻ với em những lúc em yếu đuối nhất, nó không xuất phát từ tình cảm anh ạ.
- .................
- Em lại gần đây, anh muốn nói nhỏ thôi!

Chúc kéo ghế lại sát mình, vừa kéo vừa xụt xịt nhìn rất thương.

Ghé sát tai Chúc, mình khẽ nói:
- Cô cút đi. Vì những gì tôi trân trọng 5 năm đáng lẽ tôi dành cho cô 1 cái tát trước khi chia tay, nhưng coi như tôi ngu. Đừng bao giờ xuất hiện trước mắt tôi nữa. xem phim 2017

Chúc từ từ đứng lên, nhìn mình với ánh mắt căm thù chưa từng có, em thôi khóc, nghiến răng:
- Anh với con kia cũng chẳng tốt đẹp gì đâu! - “Xoẹt” – cả 1 cốc nước với điểm đến là mặt mình – rồi Chúc quay mặt bước đi.
Mấy bàn xung quanh quay qua chỉ trỏ “chắc thằng này lăng nhăng”, “đàn ông....bla bla bla.”...
 

ngochy

Phượt tử
Mình cười khẩy.
Cuộc gặp gỡ và chia tay chóng vánh. Những gì cần nói đều đã nói đủ.

Hạnh phúc đầu đời của mình là em, vui buồn đầu tiên, xúc cảm đầu tiên cũng là từ em. Ai chẳng mong “tình đầu là tình cuối” cơ chứ! Nhớ ngày nào còn trèo tường mua kẹo cho người ta, mừng đến phát điên khi được hồi âm, hát hò ầm nhà, sức đến nửa lít Saigon Miss vào người khi được em mời vào nhà chơi. Hết thật rồi. Hai lần yêu đương, hai lần đau đớn, sau này còn dám yêu nữa không đây?
xem phim hot nhat 2016
Điện thoại của Phương đánh thức mình khỏi những suy nghĩ mông lung.
- Bê lô
- Vui nhỉ?
- Vui chứ.
- Ăn gì chưa?
- Anh chưa
- Anh nào? Vớ vẩn
- Anh Cường chứ anh nào, em Phương đi làm chưa?
- Ko nói chuyện với ông nữa! - Tắt máy

Mình ngồi cười tủm tỉm, chắc nàng ngại vì vụ hôm qua đây mà.

Tin nhắn đến, vẫn của Phương:
- Trưa đi ăn với tôi đi?
- Ok em. Ăn gì?
- Ông mà còn anh – em là nghỉ chơi luôn đấy nhá! Bún chả ok?
- Ô kê, thế tí tôi qua đón hay sao?
- Chứ còn sao nữa, chả lẽ con gái đi đón trai?
- Hì, hôm nay gái đi đón trai rồi, tôi không đi xe, đang ngồi cafe X này.
- Lại hẹn gái hả?
- Ờ, gái Dũng của bà đấy!
- Haha, oke. Thế 11h tôi qua. Bb.

Ngồi cafe với thằng Dũng. Lâu lắm rồi mới ngồi với nó. Từ lúc ra trường đi dạy 2 thằng chả có thời gian gặp nhau mấy, mình thì đi học, nó thì dạy thêm liên tục. Nghĩ lại nó là thằng luôn có mặt bên mình mỗi khi có bất cứ chuyện gì, dù không gặp nhau nhiều. Dũng là thằng khuyên mình nhiều nhất về chuyện mình với Chúc, nhưng cũng là người tôn trọng quyết định của mình nhất. Nó không tỏ thái độ với Chúc như những người khác, nhưng cũng là người theo dõi Chúc và thằng Đ mà mình không biết.
- Lâu phết rồi nhỉ?
- Gì mày?
- Cái quán này, từ hồi ae mình năm nhất đến giờ
- Ờ, hồi 5 6 thằng kéo nhau đi uống cafe, ầm ĩ cả quán nhà người ta.
- Ờ, được cái là ra trường thằng nào cũng được đi làm luôn. Mày là ngon nhất đấy con trai!
- Ngon cái gì, thỉnh thoảng coi thi được vài chục chứ hơn gì cấp 3, suốt ngày phơi mặt trên trường.
- Trưa đi ăn với tao, làm vài chai bia?
- Trưa tao có hẹn rồi, tối được ko?
- Hẹn con nào?
- Cứ hẹn là phải con à? Con Phương được chưa?
- Khá, thế thì được.

Ngồi trầm ngâm 1 lúc nó mới nói
- Mày biết Phương yêu mày đúng ko?
- Tao chỉ đoán thôi, nhưng tao cứ gạt đi vì tao muốn lấy Chúc.
- Con ấy tao đã cảnh báo mày rồi mà không nghe, lần nào nói cũng bênh, giờ mới sáng mắt ra!
- Ừ, bản chất con người đâu có lộ 1 sớm 1 chiều đâu. Tao nhiều lúc cũng nhu nhược. Nghĩ cứ yêu là phải lấy. Giờ nó còn nghĩ tao với Phương làm gì sau lưng nó nữa.
- Cái Phương nó yêu mày lắm!
- Làm gì ghê thế! Lâu chưa?
- Từ năm 2 nhưng đến năm thứ 4 nó mới nói với tao.
- .....................
- Tao cũng thấy quý Phương, chính xác là cảm giác thấy trân trọng nó. Phương cũng là đứa ý nhị, biết lúc nào cứng lúc nào mềm, phụ nữ cái ấy quan trọng. Mỗi tội.......
- Giống Mai hả?
- Ừ, giống quá, nên tao sợ. Một lần rồi......
- Tao cũng thấy bọn nó giống nhau thật. Nhưng Phương thì khéo hơn chút.
- ...................
- Sao mày không yêu Phương?
- Yêu đương gì, tao với nó như 2 thằng con trai. Mà tao có phải mẫu của Phương đâu.
- Mẫu của nó như nào?
- Như mày!
- Chém!
- Nó là 1 con âm lịch chính cựa đấy.
- Âm lịch là sao?
- Mê tín. Mày hôm nào về hỏi mẹ nó ý, con này nhiều giai thoại lắm!
- Điên à, tự nhiên về nhà người ta hỏi con gái người ta?
- Từ hồi cấp 3 tao vào nhà nó chơi mẹ nó đã bảo tao là người yêu nó rồi, sau khi thi vào Khoa mình thì mẹ nó lại càng tin tao là người yêu nó. Giờ vẫn gọi tao là con rể đấy
- Không hiểu?
- Mẹ nó bảo con này hồi còn bé, cấp 1 cấp 2 gì đó nó cứ lảm nhảm bảo nó sẽ lấy chồng giáo viên, đeo kính. Chết cười với nó, chắc nó hâm mộ mấy ông giáo viên trong trường quá mà.
- Thế thì sao? Mày khác gì tao? Cũng giáo viên đeo kính còn gì.
- Nhưng tao không có chàm ở vai! – Mình có 1 vết chàm ở vai, nhưng chỉ có anh em đi tắm hơi cùng mới biết.
- Cái gì??
- Mày hỏi nó ý, nói đến tao nổi đầy da gà này. Đợi tí làm điếu thuốc đã.
- Nó bảo chồng nó có chàm ở vai à?
- Ừ, nó bảo vết ở lưng. Nhưng lên cấp 3 thì nó chẳng nhớ gì cả nữa. Uhmm, cái này chắc là Phương không giống cái Mai, con Mai nó đâu có mê tín. xem phim moi nhat 2016
- Ừ, không giống – Mình cười như mếu, không phải giống mà là quá giống. Lại kiếp trước kiếp sau, duyên và nợ. Nghe xong như sét đánh ngang tai..... Mình đã cố không tin vào mấy cái chuyện ấy rồi. Vớ vẩn hết sức.
 

ngochy

Phượt tử
Chap 16 – Bắt đầu? Được không?

......................
Buổi trưa

- Cường ơi! - Phương đến. Đẹp quá.

Hôm nay Phương mặc quần jean, áo thun khỏe khoắn, trang điểm rất nhẹ nhàng vì da Phương đã trắng sẵn rồi, chẳng cần trang điểm gì cũng đẹp. Nàng đi rất nhẹ nhàng nhưng cũng thấy rõ v1 dao động, vòng eo thon cộng với đôi trường túc làm mình cứ mê mải trong những suy nghĩ đen nhẻm. Dừng lại thôi không tí đứng lên xấu hổ lắm. phim hot nhat 2016

Nhưng cách ăn mặc có lẽ phải xem lại, ăn mặc gì mà bó sát thế này? Đi làm mấy thằng công ty nó soi có mà cháy hết quần áo! Không được, mặc thế này chỉ mình mình được ngắm thôi, từ giờ đi làm phải bắt mặc quần thụng áo dài tay thôi. Nghĩ vậy thôi, có là cái gì mà đòi bắt với chả không bắt!

- Ngồi đây uống nước đã bà.
- Thôi đi luôn đi đói lắm rồi.
- Ok, vậy đợi tí tôi thanh toán. Sờ đến ví – chết mẹ vứt đâu rồi? Hay hôm qua đạp thằng kia hăng quá văng rồi cũng nên.
- Sao thế? Mất ví à?
- Ừ, không thấy đâu. Chắc để ở nhà cũng nên.
- Thôi để về nhà tìm lại xem. Thanh niên ra đường không có ví vẫn dám đi, ghê thật.
- Nhưng còn tiền cafe – mặt mình mếu máo.
- Để tôi trả cho. Tính lãi sau? – nháy mắt.
- Muốn tính thế nào thì tính!
- Được, nhớ đấy.
- Mà sao 2 người lại 3 cốc? – Tôi chỉ trả 2 cốc thôi! – Mắt gườm gườm.
- Chúc.
- ....................
- Uhmmm, giải thích à?
- Ừ, nhưng tôi không muốn nghe.
- Nếu bỏ qua được thì bỏ qua ông ạ, đừng vì 1 chuyện bé xé ra to.
- Hành động thì bé thôi, nhưng suy nghĩ có vấn đề lâu rồi bà ạ. Tôi dứt khoát rồi.

Kéo ghế, Phương kéo mình ngồi xuống rồi thì thầm, được thể cho các bàn bên cạnh lại tiếp tục bàn tán thằng “bắt cá 2 tay”.
- Này, ông có nghĩ là Chúc và Đ đã làm gì quá giới hạn chưa?
- Tôi không quan tâm, giữ cái trong đầu này này mới quan trọng, chứ thể xác thì nó hành động theo bản năng – mình vừa gõ “cốc, cốc” vào đầu Phương vừa nói.
- Uhmmm, ông nói cũng đúng. Không hiểu sao có người yêu tốt như ông mà Chúc còn thích người khác nhỉ?
- Thế mới là con người, lúc nào phần “con” lớn hơn phần “người” thì con người ta mới dám bước qua cái định kiến xã hội, mới dám bỏ chồng bỏ con, bỏ vợ bỏ con để đến với người khác. Hiểu không?
- Ông nói cứ như đang giảng cho SV nghe.
- ...............
- Nhưng mà ông này, nếu một ngày Chúc thực sự cần ông, Chúc có thể chết nếu không có ông thì ông có quay lại với Chúc không?
- .............
- Không bao giờ nữa.
- Uhmmm. Thôi đi ăn đi.

Trèo lên con LX xanh lè của em nó, con này là Phương để dành cộng với tiền thưởng của gần 1 năm, công nhận là hàng ngon khác hẳn với con wave ghẻ của mình. Sao ngày xưa mình không thi ngân hàng cơ chứ! Nói đến cái này mình cũng chẳng khác gì Phương hồi bé, hồi ấy trong khi những thằng trong xóm chơi với quay, khăng, đáo,....thì mình chẳng chơi với cái gì khác ngoài hộp phấn! Tất nhiên những cái kia cũng chơi nhưng vật bất li thân là cục phấn, cứ cầm rồi viết vẽ linh tinh khắp nơi như thằng hấp. Cứ ai đến nhà hỏi sau lớn lên thích làm gì cũng bảo cháu sẽ làm thầy giáo! mặc dù nhà cả 3 đời chẳng ai liên quan gì đến ngành này. Đang hồi tưởng quá khứ thì thấy “bộp” 1 cái vào lưng.
- Đang nghĩ gì đấy? Gọi mấy lần không nghe.
- À, không, gì đấy?
- Ông thấy xe tôi đi được không? – Nàng đọc được mình đang nghĩ gì à?
- À ừ, được mà.
- Hihi, anh Úc chọn cho đấy! – Lại thằng phó phòng Kanguru! – Sao tự nhiên mình gét nó thế nhỉ!
- Ừ, thế thảo nào chả ngon!
- Thế ai bảo hẹn tôi đi chọn cùng xong lại đi sang nhà người yêu ăn cơm? – Giờ mới nhớ là từng hứa đưa em nó đi mua xe, xong Chúc gọi cái lại phi sang ngay. Không chỉ lần ấy, còn vài lần hứa đi ăn với nó xong lại bận việc này việc kia mà toàn để em nó lơ ngơ đợi.
- Tôi xin lỗi mà, từ giờ tôi sẽ bù cho bà nhé!
- Uhmmm, biết lỗi là được, chị tha.
- Cường này.
- Sao?
- Tôi với ông đổi xe đi?
- Sao tự nhiên lại đổi? Xe mới tinh đổi cái gì?
- Tôi thích đi xe của ông!
- Dở hơi à? Bỏ LX sang đi wave ghẻ?
- Tôi thích thế, hiiiiii
- Thôi, tôi xin bà.
- Đi, Cường, đổi xe đi. Tuần 3 ngày thôi nhá?
- Không, bà dở hơi vừa thôi.
- Đi mà, không thì 2 ngày thôi nhá? Được nhá?
- Haizzz, bà nói lí do đi đã, tại sao chứ?
- ..............
- Tại tôi thấy ông là GV, mà đi con xe cà tàng quá, nhìn nó hơi mất thể diện, rồi mọi người xem thường ông – Đúng là suy nghĩ trẻ con. Bó tay.
- Cảm ơn bà, nhưng mà xe pháo nó chẳng nói lên điều gì cả mà, mình dạy tốt làm việc tốt là được rồi, trường chẳng ai để ý ai đi xe gì, đẹp không cả. Mà xe tôi còn ngon chán so với xe nhiều người, mới đi có 4 năm – Đúng là chẳng xước sát gì mà nó cứ nằng nặc đòi đổi, chẳng thể hiểu nổi.
- Nhưng mà ông tiếp xúc nhiều người, kiểu gì cũng có người nói này nói kia, tôi thì đi xe gì chẳng được.
- Thực ra không phải tôi không có tiền, nhưng tôi chẳng nghĩ đến chuyện đổi xe, nó chỉ là phương tiện thôi. Tiền tôi để tôi mua cái bồn tắm rồi, còn để ra để đưa bố mẹ Tết tư.... Bà nghĩ tôi nghèo lắm đúng không?
- Ai nghĩ thế đâu! Nhưng GV trẻ kiểu gì cũng khó khăn hơn.
- Trẻ khó khăn cho nó cứng cáp, chẳng sao cả. Hì hì. Mà lương tôi chỉ so với bà thì thấp thôi, so với mới mặt bằng chung thì đâu có ít.
- Nhưng mà ông cứ đổi cho tôi điiii!!
- Sao bà cứng đầu thế nhỉ? Không đổi, xe ai người nấy đi. Dở hơi.
- Thế đổi 1 ngày thôi! Nhá? Nhá? Nhá?
- Tôi bó tay với bà đấy, được rồi, thì 1 ngày! Bà cứng đầu quá đấy!
- Yeaaaa. Hiii, tôi bướng từ bé mà, bố mẹ tôi còn sợ nữa là! Cái gì tôi muốn bố mẹ cũng phải chiều bằng được mới thôi.
- Không được thì sao?
- Thì khóc nhè. Hiiiiii
- Bó tay – Mình không nghĩ là cái bài khóc nhè sau này lại có sức mạnh đến thế.
.....................................................
 

ngochy

Phượt tử
Chẳng thể hiểu nổi suy nghĩ của gái nữa. Xe mình mua năm thứ 2, nửa tiền gia đình nửa tiền mình đi dạy thêm, cũng đi mới được 4 năm, xe lại rất giữ gìn nên trông chẳng khác gì mới cả thế mà gái nằng nặc đòi đổi. Lương mình tổng cũng được 5 triệu, so với mới ra trường thì ăn chơi chưa phè phỡn nhưng nói chung là dư dả. Chả lẽ thấy lương mình chỉ bằng nửa gái nên coi thường? Bất chợt mình “à” lên 1 tiếng trong đầu, gái thông minh hơn mình nghĩ!

Đổi xe - nghĩa là mình sẽ thỉnh thoảng xuất hiện ở công ty của gái, vô tình sẽ làm bình phong cho gái trước đội theo đuôi ở công ty – cái đó là về phía ngoại kích.
Đổi xe – nghĩa là thỉnh thoảng mình sẽ phải tập trung ở 1 nơi nào đó để đổi lại xe, lúc đó mà nàng có “à, đi ăn cái này cái kia đi” thì chẳng lẽ lại mỗi đứa 1 xe? – cái đó là nội công.
Muốn nhưng không bao giờ nói thẳng ra, đúng là con gái.

Cái ý tứ ấy của Phương quả thật rất tế nhị và đa nghĩa. Công nhận là nắm bắt tâm lý của các cô gái thực sự khó khăn, huống hồ gái của mình lại thuộc dạng kín đáo và sắc sảo. “Gái của mình” – trong đầu dạo này tự sướng với cái tên “gái của mình” – cười một mình.
- Ông “à” cái gì?
- Đâu có đâu. Mà đi ăn trưa thế này mấy anh ở công ty có hỏi không?
- Có, nãy giờ tin nhắn suốt nè. Đọc không? – Phương huơ huơ cái IP4 trước mặt mình.
- Đọc làm gì? Dỡ hơi.
- Không đọc thì thôi, làm gì mà mắng người ta!
- Đâu, đấy là nói to chứ đâu có mắng, hì. Thế mấy ông tất cả?
- 5 ông chính thức, mấy ông còn lại thỉnh thoảng nhắn tin thôi.
- Cái gì? Công ty bà có bao nhiêu người mà 5 ông? – 5 thằng cơ à? Lại còn gọi điện nhắn tin thường xuyên nữa, nhưng mà anh không sợ chúng mày đâu! – Mình nghiến răng kèn kẹt.
- Ừ, công ty đông lắm, ông không biết thôi.
- Thế thích anh nào nhất?
- Chẳng thích anh nào cả, thích mỗi anh thứ 6 – rồi gái gục đầu “cục” 1 cái vào lưng mình - Ý gì đây?
- Anh thứ 6 là anh nào?
- Ngố thế, anh thứ 6 tức là không làm ở công ty.
- Bà nói chuyện khó hiểu quá đấy.
- Thế mới bảo ông ngố. Anh thứ 6 còn có nghĩa là hẹn hò vào thứ 6 nữa!
- Hiểu rồi, mỗi anh 1 hôm.
- Vỡ vẩn, ăn đòn bi giờ.
- ..................

Đến quán ăn, mặt mình thì cứ nghệt ra, vì nếu mất ví không chỉ mất tiền mà còn là giấy tờ, thẻ ra vào cơ quan, nhưng quan trọng nhất là thẻ ngân hàng, tất cả tích cóp của mình trong ấy. phim hot nhat hien nay
- Ê, ăn đi – Không có khua khoắng đũa trước mặt kiểu như Mai, mà là gõ “cạch, cạch” vào bát.
- Bà gọi ma đấy à?
- Hihi. Ăn đi ông. Mà sao ông gọi nhiều thế?
- Buổi đầu hẹn bạn gái mà, hoành tráng tí chứ.
- Ừ, nợ hoành tráng luôn.
- Biết rồi mà. Làm lại thẻ tôi trả ngay.

Sáng không ăn sáng lại uống cafe làm ruột gan cồn cào, mình ăn như hổ đói, húp soàm soạp, làm Phương có vẻ ngại. Lâu lắm rồi mình mới có 1 buổi ăn trưa thoải mái như thế, phần lớn thời gian là ăn cơm trưa 1 mình, hoặc cơm rang, phở qua loa, hoặc về nhà pha mỳ tôm ăn, buồn và chán. Cộng với tâm trạng lúc nào cũng bứt rứt với chuyện của Chúc, công việc trên trường thì căng thẳng nên từ lâu bữa trưa chỉ là ăn cho xong, nhai cho xong. Chẳng hiểu sao đi với Phương mình thấy thoải mái cực kì, như là đi với thành viên trong gia đình vậy, thoải mái ăn uống, thoải mái cười nói chẳng cần biết gì đến xung quanh.
- Đói lắm hả? Ê, ăn chậm lại. Ê, ê. Ông kia!
- Từ qua đến giờ đã ăn gì đâu.
- Hihi, xấu hổ chết với ông. Làm mấy bàn kia cứ nhìn mình, hình như là biết mình hay sao đó, nhìn suốt.

Lúc này mình mới ngước lên, lấy gấu áo lau kính. Cũng chẳng biết ai với ai vì sinh viên quá đông, chúng nó nhớ mình chứ mình sao biết được. Dính dáng đến mấy đứa SV mệt người. Ăn tiếp.
- Em chào thầy ạ. Em chào chị!

Mình bỏ vội miếng bún, ngước lên, mặt đơ đơ. Xinh thật, đúng là vẻ trẻ trung của mấy em SV cũng có sức hút riêng, khác với vẻ đẹp mặn mà và đứng đắn của Phương. Nói vậy thôi, Phương vẫn trẻ chán , mới có 23 tuổi.
- Chào em!
- Ừ, chào em. Em lớp nào?
- Em lớp **** ** **** **** , K ** ạ. Đây là bạn gái thầy à thầy? Xinh thế!
- À, không – cả 2 đứa đồng thanh – Đây là chị gái thầy - Ăn 1 cái giày cao gót đau điếng.
- Hiiiii, thôi chào thầy em đi ạ.
- ...............................
- Hahahaha - gái cười ngoác cả miệng – Đẹp mặt chưa! Thầy giáo chết đói! Phen này thì lên lớp đẹp mặt nha ông thầy giáo.
- Bà im ngay.
- Tôi thích nhìn ông những lúc như thế lắm nhá! – Phương nhìn thẳng vào mắt mình, đột nhiên làm mình phải tránh cái nhìn như thấu tâm can ấy.
- Lúc nào?
- Như vừa xong ý, cứ ngơ ngơ, nhìn ngố ngố, đáng yêu ghê!
- Thôi em xin chị, chị quay về với anh Kanguru cho em nhờ.
- Đã bảo không nhắc đến nữa mà! Tôi đi về bây giờ đấy – Giọng dỗi dỗi
- Thôi, hẹn hò buổi đầu làm gì mà nóng thế?
- Ai hẹn hò gì với ông!
- .............................
- À, chiều thứ 6 này ông làm gì không?
 

ngochy

Phượt tử
Chap 17: Love you! honey.

..........................
- Có. Cuốc đất trồng rau.
- Đi với tôi đi ra chỗ này nhé! – đầu nghiêng nghiêng, mắt chớp chớp.
- Đi đâu? tôi ở nhà trồng rau.
- Cafe, tiền cafe, nhớ chưa cưng? – đổi giọng ngay được :(
- À, em nhớ, thế đi đâu chị ơi?
- Đi rồi sẽ biết. Chiều thứ 6 qua công ty đón tôi.
- Nhưng thứ 7 mẹ lên mẹ mắng tôi thì bà nghe nhá.
- Mẹ để tôi xin cho!
- ...............
- Không tin à? Tôi gọi điện xin luôn nhá?
- Thôi, tôi tin. Sợ bà quá! – Không biết từ bao giờ Phương thành một spy chính hiệu của mẹ mình cài vào. Mình đi đâu mẹ cũng biết, đang húp mì tôm mẹ cũng biết. Tất cả là do con “spy – girl” này! Ban đầu mình không hiểu sao mẹ lại nhờ Phương, mà không phải Chúc, nhưng sau này mới thấy hết thâm ý của người lớn, bên cạnh cái giữ ý tứ bên ngoài.
- Còn tiền vụ bún chả này để xem sẽ xử thế nào đây ta! – Phương nhìn mình, mắt mơ màng ra vẻ đăm chiêu lắm.
- Cái gì? 1 thôi chứ, lại còn tách ra 2 vụ à?
- Im! – Quát + lừ mắt. ***, nó quát mình như quát con nó vậy, vừa mới nhẹ nhàng được vài câu. Đợi đấy, ông trả thù sau, thỉnh thoảng ông lại treo niêu nửa tháng cho biết mặt. phim hanh dong moi nhat

Trên đường về, vừa trèo lên xe cái là gái gục vào lưng mình như một phản xạ, tự nhiên ghê! - Chúc không bao giờ làm vậy, em bảo rằng không thích thể hiện chỗ đông người, nên lúc nào đi xe cũng như 2 thanh niên nghiêm túc. Mình thì chẳng quan tâm, thế nào cũng được, mấy cái chuyện linh tinh ấy chẳng đáng để tranh luận, mỗi người 1 quan điểm. Mai thì lúc nào cũng phải bám sát sàn sạt, ôm cứng ngắc, về hôm nào cũng đau lưng phải đi vật lí trị liệu mới hết. Phương có vẽ cũng sẽ như vậy.

- Ngủ chút đi, đi cả buổi trưa thế này chiều lấy đâu ra sức làm.
- Tôi có ngủ đâu? Đang thích...
- Thích cái gì?
- Thích thế này này. Thoải mái.
- Thoải mái thì cứ gối đi, tôi cho mượn suốt cũng được – Phương ngẩng lên luôn, mỉm cười, suy nghĩ gì đó, xong lại cúi xuống gục tiếp - “cục” – mình nhìn thấy Phương cười mỉm qua gương chiếu hậu, nụ cười rất đẹp, chưa bao giờ thấy Phương cười kiểu ấy. Mắt em ánh lên niềm vui. Nhìn thấy Phương cười mà mình cũng thấy vui lây, cảm giác như quên hết bao nhiêu mệt mỏi chất chứa, cứ thoải mái như chưa từng biết đến buồn đau là gì vậy.
- Thật không? Lúc nào cũng được nhé? – Phương thỏ thẻ.
- Thật.
- Nhưng mà tôi không ôm ông đâu, nhé?
- Cái đó......... tôi chịu, có khi phải về hỏi mẹ đã.
- Uhmmm, ông về hỏi mẹ xong bảo lại tôi nha. Hì hì
- Mẹ không cho thì sao?
- Thì tôi xin mẹ cho, rồi năn nỉ ỉ ôi...
- Vẫn không cho thì sao?
- Không cho thì khóc nhè.Hiiiii

Mình bó tay với cái trẻ con của gái. 2 đứa cười rất tươi, nhưng trong lòng mỗi đứa thì đều đang phấp phỏng lắm, cả 2 đều đang hy vọng nhiều, rất nhiều rằng thần tình yêu sẽ mỉm cười với mình, với mối quan hệ của 2 đứa. Mình hy vọng vì mình đã bỏ rơi Phương, không quan tâm gì đến em quá lâu rồi, giờ liệu còn xứng đáng với Phương? Nếu là người ngoài, câu trả lời chắc chắn là “Không”, một chút cũng không. Còn với Phương, có lẽ em hy vọng sẽ có được tình yêu mong chờ - cái đó là mình nghĩ thôi, giờ Phương không còn là cô bé Sinh viên đầy mộng mơ nữa, em đã đi làm, đã tiếp xúc với nhiều điều, nhiều người, mình giờ chỉ còn là 1 trong nhiều sự lựa chọn của em. Những cử chỉ, lời nói và hành động của Phương làm mình hy vọng nhiều lắm, nhưng đâu thể nói trước được điều gì? Chẳng phải mình cũng đã từng hy vọng, từng mộng mơ nhiều lắm sao?

Thả Phương xuống trước cửa công ty với bao nhiêu suy nghĩ đan xen. Phương xuống xe kéo sát mình vào, ghé sát vào tai nói nhỏ:
- Chiều đón tôi nhé
- Ừ

“Chụt” – Phương hôn nhẹ lên má mình – “Đi cẩn thận đấy” rồi quay mặt đi luôn, chắc giấu “mặt trời bé con”. Phương cũng không dám nhìn thẳng vào mắt mình lúc nói câu ấy.

Mình cũng đỏ mặt, đưa tay sờ lên má. Bao lâu rồi nhỉ? Bao lâu rồi cảm xúc của mình mới lại được đánh thức như vậy? Một nụ hôn nhẹ nhàng, vội vã, nhưng cũng đầy tình cảm, một nụ hôn như của 1 đôi vợ chồng đưa nhau đi làm..... Lại nghĩ linh tinh rồi.

Ngước lên thấy Phương đang đi vào sảnh lớn. Nheo mắt, ai kia? ông phó phòng người Úc đang đứng chờ sẵn thì phải. Có lẽ hắn đã nhìn thấy hết cảnh vừa rồi!
Móc điện thoại ra nhắn tin ngay: “ Love u! honey” – send, hy vọng sẽ đến kịp trước khi Phương bước đến sảnh. Nhớ là phải cho thằng Kanguru kia xem cái tin nhắn ấy đấy nhé! Chặn đường làm ăn của nó luôn.

Phóng xe lên trường, ai cũng nhìn mình xăm soi từ xa, từ mẹ già bán nước đến bố già bảo vệ.
- Xe mới mày?
- Đâu bố ơi, xe bạn con đấy
- Bạn đời hả?
- Bố cứ đùa. Con thế này chó thèm. Thuốc bố? – Mình chìa bao thuốc đưa cả cho ông bảo vệ.
- Mày bảo con gái tao chó hả?- Ông già vừa châm thuốc vừa nói – Mình giật mình, ông này đùa giai quá
- Bố lại đùa, con gái bố có người yêu rồi, con dạy lớp nó mà. – Đứa con gái ông này có thằng người yêu cùng lớp, suốt ngày ngồi dính với nhau trong giờ, mấy lần mình ngứa mắt rồi nhưng nể ông này nên chưa quát lần nào.
- Tao đang điên với con ranh con, mày cho nó đúp mẹ nó môn đi cho tao. Học không học yêu đương lăng nhăng.
- Yêu có gì xấu đâu bố, xưa còn yêu từ cấp 3. Chỉ sợ đang học nó mang cháu về cho ông thôi.
- Thì thế. Nhìn cái thằng ấy tao chỉ muốn *** vào mặt. phim hanh dong hay nhat Hay mày yêu con gái bố đi?
- Thầy trò yêu đương gì? Ny nó chém con bố đỡ nhá? – Con cũng có rồi nhé! – tự sướng.
- Thôi con lên không muộn giờ, bố trông xe đi.
 

ngochy

Phượt tử
Chém với ông già BV tí cho vui, công nhận có con cái mệt mỏi ra phết. Ông này lương lậu chả là bao, bà vợ thì quản lí giảng đường, 2 vợ chồng thế mà cũng nuôi 2 con học ĐH, lúc nào cũng chỉ sợ con mình thua bạn thua bè. Hình như càng thiếu thốn người ta càng thích chơi trội vì chứng tỏ mình thì phải. Con bé con nghe nói cấp 3 cũng ngoan thế mà lên ĐH bắt đầu Liberty, IP, son phấn... chỉ tội nghiệp 2 ông bà già.
Nhà xe GV thì không phải mất tiền như nhà xe SV, nhưng thỉnh thoảng vẫn nịnh mấy ông BV này tí cho mấy ông ý sướng, lúc nào mưa gió thì che tạm cho xe mình cái áo mưa hoặc dắt giấu tít vào bên trong. Ở đời, cái gì cũng có giá của nó, có điều mình quy đổi cái giá ấy ra tinh người thôi. Còn không, cứ tiền mà sòng phẳng với nhau. phim hanh dong my

Chiều nay có tiết đúng lớp của mấy đứa trò SV vừa gặp ở quán ăn trưa. Không ngờ cái thành phố này nó bé thế, đi ăn cũng không yên. Lên kiểu gì chúng nó cũng xì xào cho xem.
Làm điếu thuốc cho ngọt giọng đã mới lên lớp được. Một tay xách cặp một tay cầm cốc trà đá tung tăng lên trên lớp. Có lẽ giảng đường ấy có mỗi một mình mình thế, mặt non choẹt nhưng râu ria tươi tốt, lúc nào lên lớp cũng tay lăm lăm cốc trà đá, cả đông lẫn hè, chả thế mà bọn SV nó gọi là thầy Cường “trà đá”, để phân biệt với 1 ông Cường khác là Cường “Lai Trâu”.
Vừa vào lớp đã đập vào mắt là đôi uyên ương con gái ông bảo vệ và thằng người yêu. Ngứa mắt lần 1.

Hôm nay là tiết bài tập.
Mình đã lên bục là giảng giải nhiệt tình và quan tâm đến SV, nhiệt huyết của tuổi trẻ mà. Giảng trên bảng chưa đủ, còn xuống từng bàn xem chúng nó có làm được không. Thỉnh thoảng đến một bàn lại gặp đứa SV cổ áo rộng huếch rộng hoác, nhìn vào là muốn xịt máu mũi, lại phải đứng xa ra. Nhiều đứa là vô tình, nhưng không phải không có đứa cố ý, thảo nào mà cô trưởng khoa thỉnh thoảng phải nhắc các “đồng chí giảng viên trẻ, nhất là nam cẩn trọng trong giao tiếp và ứng xử với các trò”. Gặp trường hợp như thế chẳng lẽ lại nhắc nó khép cổ áo vào?
Nhìn xuống thấy đôi uyên ương kia đang tụm đầu vào xem IP không chịu làm bt, ngứa mắt lần 2. Cái gì cũng chỉ có 1 lần thôi.

Mình lên bảng vẽ ra hai bài tập thuộc dạng khó, từ từ mở cặp lấy danh sách lớp
- Tôi có 2 bài này, ai làm được thì coi như thay điểm thành phần nhé.
- Hoàng Thanh Q, Trần Lê M, lên bảng giải hộ tôi bài này – mỉm cười thân thiện hết sức.
- Thưa thầy em không làm được ạ - ngứa mắt lần 3.
- Cứ lên bảng đi, chưa làm sao biết không làm được!

2 đứa miễn cưỡng lên bảng. Mặt con bé phụng phịu, chắc nó nghĩ bố nó quen mình là có quyền láo nháo ở trong lớp chắc, cứ láo là tao lôi lên chứ ở đó mà phụng phịu.
Cho 2 đứa đứng đó khoảng 15 phút, vừa nhìn nhau vừa gãi đầu, mình xuống dưới gợi ý cho mấy đứa dưới lớp, mặc kệ chúng nó
................................
- Sao? sao không làm đi?
- Thầy ơi bọn em không biết làm
- Thế các em biết làm gì?
- .................................
- Về chỗ. Tôi ghi tạm 2 con 0 vào đây đã.
- Thầy ơi, thầy tha cho bọn em – thực ra với con 0 điểm thành phần thì để qua môn là rất khó.
- Có ai làm gì đâu mà tha?
- Em xin lỗi thầy, bọn em sẽ chú ý hơn ạ!
- ..........................
- Các em sẽ đi thực tế, lúc các em đang cố gắng truyền thụ cho học sinh mà họ coi như em không đứng đó em sẽ hiểu cảm giác của tôi nhé.
- Vâng, chúng em xin lỗi ạ
- Tôi cứ đánh dấu vào đây, đợi xem thái độ của anh chị.
....................

Tin nhắn đến của Phương
- Ê, gửi nhầm tin nhắn kìa. Nhắn trả này.

Đọc tin nhắn mà mình phì cười, mấy đứa SV bàn đầu nó nhìn thấy bắt đầu túm tụm bàn tán.
- Người yêu thầy nhắn tin hả thầy?
- Ê, hôm nay tao gặp người yêu thầy nhé, xinh lắm – con bé trưa nay gặp.
- Trật tự đi, có muốn lên bảng làm bài tập nữa không? – Im như tờ ngay.

Ngồi cho SV làm bài tập còn mình thì đung đưa tin nhắn với bà trẻ Phương.
- Ờ, nhắn lại đây cho tôi, may quá đang không biết nhắn lung tung đi đâu
- Để tôi ra photocopy lại rồi gửi cho ông nhé?
- Hiiii. Thế hôm nay anh Úc có hỏi gì không?
- Có, hỏi kĩ lắm, tưởng ông là người yêu của tôi mà.
- Thế á? Thế có cho đọc tin nhắn không?
- Không, nhắn nhầm cho đọc làm gì – điên rồi, con mụ này nó không hiểu ý mình rồi, hay là hiểu nhưng cố tình ngây ngô. Mình thiên về khả năng thứ 2 hơn.
- Ông đang làm gì đấy? Sao không trả lời tin nhắn hả?
- Đang ngồi trong lớp, cho sv làm bài tập. Thanh tra mà đi qua là tôi bị trừ lương luôn đấy.
- Hiii. Lo gì, tôi nuôi. Mà... ông nhắn nhầm thật hả?
- Thật chứ đùa, nhắn trả tôi đây để tôi còn nhắn cho bồ tôi.
- Không trả! Bleu bleu.
- Không trả thì chiều phải qua nhà tôi trồng rau.
- Trồng rau sạch à? ^^ – Quái thật, chẳng lẽ Phương cũng biết “rau sạch” nên trêu mình?
- Ừ, rau tự trồng cho sạch – vẫn giả vờ ngây ngô.
- Uhmmm, thế thì được. Tưởng ông thích đi mua rau sạch?
- Nói gì tôi không hiểu? – giả ngu tập 2.
- Không biết thì tốt! Chiều đón tôi nhé.
- Không. Bảo anh Úc đưa về đi. Cưỡi kanguru ý
- =)) thật nhé? Đừng hối hận. Nhưng mà hôm nay anh ấy nhìn thấy hết rồi. Chết thật, chết thật.
- Nhìn thấy gì? xem phim online
- Thấy tôi với ông ý!
- À, để tôi giải thích cho, yên tâm nhé!
- Ông hé môi ra tôi giết! >”<
- Hahaha, phải có cái gì bịt miệng lại. Thôi bà làm việc đi, nãy giờ chả làm gì toàn nhắn tin thôi à? tôi dạy nốt đây.

Cứ vừa chữa bt vừa nhắn tin với gái, chốc chốc mà mình mải làm không nhắn lại ngay là y như rằng mấy tin nhắn “sao không trả lời thế hả?” đến liên tục. Hình như cả buổi chiều chẳng làm gì ngoài ngồi nhắn tin với mình. Còn tại sao mình nhớ được từng ấy tin nhắn thì ..........
 

ngochy

Phượt tử
Chap 18 – Rau sạch

Chiều trồng rau sạch tại nhà.
Nhà mình có 1 khoảng sân nhỏ, mẹ cày xới thành mấy luống trồng rau, cứ lần nào lên là lại ra chăm sóc nó. Giờ sắp hết rau nên phải thâm canh gối vụ trồng thêm. Khổ nỗi mình thì lười, hạt giống để mốc meo mà không chịu gieo, mai mẹ lên không thấy thì chỉ có xác định là ăn chửi nguyên ngày. May quá hôm nay có người làm cùng, đỡ mệt.

Mình thì quần đùi áo cộc, chân đi tông. Quay qua nhìn em nó thì áo bảo hộ, găng tay to sụ, chân đi ủng, khẩu trang. Phì cười.
- Bà làm cái gì đấy? Đi quét rác à? phim hanh dong hot nhat
- Thế này thuốc sâu mới không vào được người. Ông ý! Sao không mặc như tôi?
- Xin bà. Đúng là tiểu thư, nhà tôi không có phun thuốc sâu, bà cởi ra giùm tôi

Gái kéo cái khẩu trang xuống, mặt xì ra, bĩu môi
- Thật à?
- Chẳng thật, yên tâm mà tháo hết ra cho tôi.

Phương vào nhà tháo hết đồ bảo hộ, bước ra thì mình đã làm được nửa luống. Đúng là làm việc với hội con gái mệt, nó chỉ có ý nghĩa trang trí thôi. Nhưng công nhận là trang trí đẹp thật, Phương mặc quần ngố, áo phông da cam nhìn khoe hết các đường cong của em. Mình ngẩn người, kiểu này ngày mất máu mấy lần mà chết thôi. Sao trước kia mình không để ý đến Phương nhỉ? – Hối hận nhẹ.
- Sao ông kia? – Gái đỏ mặt
- Không... bà lấy quần áo ở đâu ra đấy?
- Của tôi chứ đâu!
- Đi đâu cũng đem theo à?
- Ừ, con gái mà.
- Uhmmm
- Ông thấy đẹp không?
- Bình thường
- Quên điiiii, ông thấy đẹp đúng không? Thấy tôi xinh đúng không? Nhìn cái mặt ông là biết rồi.
- Nói đi? Nói chị Phương xinh đi nào!
- Vớ vẩn, yên tôi làm.

Phương đúng là không quen với mấy việc này lắm, nhưng được cái rất chịu khó học hỏi và thông minh nên chỉ 1 tí là đã làm được rồi. Mỗi tội thỉnh thoảng lại “chết rồi quên bỏ hạt” với “ái ui, giun!”....
Cô tiểu thư Phương giờ đang lấm tấm mồ hôi, chốc chốc đưa tay lên quệt một vệt đất dài trên cái má trắng hồng, thi thoảng lại giãy nảy lên vì nhìn thấy con giun bé tí tẹo, ngước lên nhìn mình cười toét miệng, chun cái mũi rồi lại cúi xuống làm tiếp.

Ngồi phệt xuống đất, mình cứ ngắm Phương làm việc. Mê mải.
Phương giống hình ảnh người phụ nữ gia đình lắm, ở em có niềm yêu thích công việc, có sự chú tâm với những thứ gắn bó với mình, có sự đáng yêu của một cô gái và sự nghiêm túc của 1 người đã trưởng thành.
Nhìn Phương, bất chợt mình nghĩ đến cuộc sống gia đình. Chiều nào đi làm về 2 vợ chồng cũng cùng đi chợ nấu cơm, cuối tuần lại cùng nhau chăm sóc vườn ao, nuôi mấy con gà, mấy con chim...... Một cuộc sống bình lặng và yên ả, tránh xa xô bồ, bụi bặm. Có khi nào mình già trước tuổi không nhỉ?

Phương vẫn đang lúi húi với đống hạt giống, em có vẻ mệt rồi nhưng vẫn cười nói, còn hát nữa. Nảy ra 1 ý định, mình từ từ tiến lại ngồi đối diện với Phương, cứ thế nhìn em làm, chẳng nói gì, Phương sang 1 bước mình lại dịch sang 1 bước.
- Ông bị hâm à? Cứ đi theo thế? Sao không làm đi?
- Mặt bà có bùn này! – Mình lấy tay đưa lên má lau cho Phương. Mặt em đỏ lên dần, Phương nhìn mình rất nhanh rồi lại cúi xuống ngay, hình như Phương bất ngờ với hành động của mình.
- Kệ nó, tí tôi rửa – giọng lí nhí
- Để tôi lau cho – Mình nói rồi khẽ lấy tay nâng cằm Phương lên, tay kia thì lau má cho em. Tay mình đâu có sạch gì đâu, lau chỉ tổ bẩn thêm, nhưng mình cứ lau. Đang tán tỉnh làm hàng mà. Phương thì cứ phải giả vờ nhìn đi chỗ khác, mặt thì giờ đã đỏ hơn mặt trời rồi.
- Hết rồi đấy.
- Cảm ơn ông – giọng thỏ thẻ.
- Ông này!
- Sao?
- Sao ông cứ ngồi trước mặt tôi thế?.....ngại
- Có gì phải ngại?
- Không biết, ông đi chỗ khác đi.
- Không, tôi thích ngồi đây.
- Thế tôi sang bên kia làm – rồi nhổm đít đứng dậy sang luống bên cạnh.
- Ê, đi đâu – Mình lại nhấc đít lên lon ton chạy theo.
- Sao ông cứ đi theo tôi thế?
- Tôi thích.

Mình lại ngồi đối diện như lúc trước.
- Đừng ngồi đối diện tôi nữa, tôi không làm việc được.
- Body hot quá phải không?
- Mơ điiiii, xì.
- Cường này.
- Gì thế? Tự nhiên gọi tên cúng cơm tôi?
- Ông.......... gửi nhầm thật à? ...........Tin nhắn ý?
- Bà nghĩ thế nào cũng được mà, bận tâm làm gì – mình thấy hơi bực vì cứ hỏi đi hỏi lại.
- Tôi không nhắn trả lại ông đâu!
- Uhmmm, sao cũng được mà.
- Thật đấy! Tôi không đùa đâu! – Phương ngước lên nhìn thẳng vào mặt mình nói to. Sau đó ngoảy đít đi vào nhà, để mình mình lơ ngơ.

Ngồi ngoài vườn đốt thuốc.
Chẳng hiểu nổi nghĩ cái gì nữa.
Cảm thấy mình sẽ có một cái gì đó mới mẻ lắm, chẳng biết nữa, chỉ cảm giác vậy thôi.
Còn Phương? Phương muốn có một sự đảm bảo đúng không? Chắc là như vậy rồi. Đến giờ thì mình không còn mông lung nữa, mình cũng tự tin hơn về tình cảm Phương dành cho mình – Không tự nhiên Phương lại nói với mình những lời đó. phim hanh dong 2016

Đang mải mê suy nghĩ thì thấy “loạt xoạt” đằng sau, mình giật nảy người ngoảnh lại thấy Phương đang lúi húi, thấy lạ mình cứ nhìn Phương chăm chăm, chưa kịp cất lời thì đã bị Phương chặn họng ngay
- Hái rau! Nấu ăn! Sao? Hay để tôi đi về? – giọng bắt đầu hơi méo méo
- Bà sao thế? Ai bảo gì đâu?
 
Top