What's new

Con đường mang tên em

ngochy

Phượt tử
Biết dỗi nên mình lon ton lại gần ngay cùng hái rau với Phương
- Tôi nói gì làm bà giận à? – Quay đi – Mình lại sán lại gần
- Kìa? Tôi làm gì sai? Nói đi – Quay mặt đi tiếp.
- ..................
- Không sao cả! Ông cút đi. Ông ngu lắm.
- Thôi có chuyện gì? Phải nói tôi mới biết mà sửa chứ! – vừa nói vừa ngắt rau.
- ..................
- Này! Ông định vặt cho cả xóm ăn à? – Phương phì cười. Quên mất là mình cứ vừa nói, vừa nhìn Phương, tay thì cứ ngắt rau không ngừng, phải được 2 rổ rồi.
- Đúng là đồ ngố. Đi vào nhà nấu cơm, nhanh!

Mình cun cút đi vào. Sao tự nhiên nó lại thành ra thế này? Lúc thì hờn giận như con mèo con, lúc thì không khác gì con cọp. Chẳng hiểu nổi lũ con gái nó nghĩ gì nữa, có khi 1 con muỗi nó phải suy luận ra thành cả con voi thì mới lắm chuyện thế.
Mà quên. Ai giữ ở lại ăn cơm nhỉ? Cứ tự nhiên như nhà mình ý! Định trêu nhưng sợ nàng giận nó lại quát cho thì mệt, mất công đi dỗ.

Trái với vẻ tiểu thư, Phương rất tháo vát trong bếp, có lẽ đã được đào tạo đầy đủ để chuẩn bị lấy chồng. Mình cứ đứng dựa lưng vào tường đằng sau Phương nhìn em nấu nướng từ lúc nào mà Phương chẳng biết. Cứ thế nghệt mặt ra, nhìn theo từng động tác, từng chuyển động cơ thể của em. Ngắm Phương mà trong phim bom tan hot nhat suy nghĩ mình lẫn lộn quá, vừa có xúc cảm của nam nữ, lại vừa có cảm giác muốn gắn bó, không phải gắn bó bình thường mà là lâu dài. Chẳng hiểu sao nhìn dáng dấp Phương, cách làm việc và cư xử của em mình cảm thấy thân thuộc lắm. Giá như Phương là vợ mình có lẽ mình đã tiến đến ôm Phương từ đằng sau, khẽ hôn nhẹ lên má vợ rồi.

Bất chợt Phương quay lại. Giọng lanh lảnh kéo mình trở lại với thực tại.
- Nhìn gì? Ra đây phụ tôi – lườm
- Phụ cái gì? Tôi có biết làm gì đâu?
- Ông vừa nhìn cái gì? Đừng tưởng tôi không biết! Lấy cái lọ đường xuống đây – lộ rồi à? 
Nào thì lấy. Vấn đề là chắc tại nãy giờ ngắm em ý mải mê quá mà không để ý thằng em họ xa nó dậy từ lúc nào, lúc với lên cao vòng quà người em để lấy lọ đường thì nó cọ vào mông nàng.
- Này, đường, gì nữa không?
Phương quay ngoắt ra nhìn mình, lườm
- Cái gì đấy?
- Gì là gì? – đánh trống lảng
- Lằng nhằng là tôi cắt – Phương dơ con dao lên, mặt gườm gườm.
- Tại bà chứ tại ai, tôi chả có tội gì cả.
- Tại tôi cái gì?
- Thì tại bà...............xinh – mình nói xong còn tự thấy ngượng, đúng là văn tán gái. Nhưng lúc này mình nói thật, đúng với gì bột phát ra.
- ................................
- Thôi tôi không nói lại ông, đi tắm đi xong ra ăn – Phương lại đỏ mặt, nhìn yêu quá.
Tắm rửa sạch sẽ, mình ra gếch chân xem TV, như 1 ông chồng đi làm về chờ vợ gọi ăn cơm, thích thật. Xem TV mà ngủ lúc nào không biết, tự nhiên thấy có người sờ trán mình vuốt vuốt, giật mình mở mắt, Phương đang ngồi 1 tay cầm điều khiển TV, một tay xoa xoa trán mình.
- Mệt lắm hả? Chắc tại trưa không ngủ.
- Đâu, cứ xem TV tí là tôi ngủ - mình hơi bối rối vì hành động của Phương. Sao bạo dạn vậy?
- Vào ăn cơm ông.
- Uhm. Bà vào trước đi.
Gì nữa đây? Giờ thì lại như con mèo con, không biết tí nữa nó có biến hình nhẩy vào ăn thịt mình không? Cứ cẩn tắc vô áy náy.
Mà sao hành động ấy giống 2 obg nhà mình ở nhà vậy. Ý gì đây?

Lần đầu tiên chỉ có 2 đứa ăn cơm ở nhà mình. Phương lại trở về hình dáng quen thuộc – mèo con, ăn uống nhỏ nhẹ, e thẹn, thỉnh thoảng lại gắp cho mình cái này cái kia. Công nhận Phương nấu ăn ngon quá – phim bom tan hay người ta bảo tán thằng đàn ông qua đường dạ dày cũng không sai. Đánh chén 4 bát cơm, mình ngồi xoa xoa bụng còn Phương vẫn đang tỉ mẩn với bát cơm đầu tiên.
- No quá!
- Ngon không?
- Mình đưa tay lên: thumb up: . Nhìn tôi ăn là biết mà
- Hiiiii, vậy là được rồi.
- Mà sao bà ăn chậm thế? Sao ko ăn thịt trứng toàn ăn rau?
- Tôi ăn ít chất béo thôi
- Bà đã đi làm cả ngày, đi chơi thể thao, giờ ăn toàn rau sao mà sống được?
- Để tôi gắp cho bà – nói rồi mình gắp 1 miếng thịt kho tàu to vào bát Phương
- Không! Tôi không ăn đâu
- Ăn! Không ăn không yêu nữa, cho ông hàng xóm nuôi – mình bắt chước giọng mẹ hồi bé
- Hiiiiiii, hồi bé tôi cũng bị dọa thế đấy.
- Uh, ăn đi, không ăn sao có sức. Bà phải tiết kiệm sức khỏe từ bây giờ, mai mốt lấy chồng, sinh con là chẳng còn thời gian đâu.
- Uhmm, cảm ơn ông.
- ..........................
- Này, sau cưới tôi ông có đến không?
- Có chứ! Sao không? Bà dở hơi à?
- Tại tôi định không mời – giọng Phương trùng xuống.
- Sao không mời? – Mình bất ngờ
- Thôi, tôi đi rửa bát đây.
- .........................................
 

ngochy

Phượt tử
Chap 19 – Mèo vờn chuột

Nằm vừa xem TV vừa ngẫm nghĩ về câu hỏi của Phương, chẳng lẽ có điều gì uẩn khuất sau câu nói ấy? Có lẽ nào Phương đã có quyết định cho riêng mình? Vô lí. Vừa chiều nay Phương tỏ thái độ rõ ràng cho thằng Phó phòng người Úc thấy là Phương với mình yêu nhau mà? Hay mình lại tự huyễn hoặc bản thân? Hay Phương lấy mình làm bình phong?.
Phương nói Phương có những 5 thằng ở cơ quan đang tán tỉnh kể cả thằng Úc, không biết có chém gió không nữa? Với tính cách của Phương thì khả năng đó là khá thấp, Phương là người thật thà, nhất là đối với mình. Chẳng lẽ Phương đã có lựa chọn trong số 5-1 thằng còn lại, mà cũng có thể là 1 người nào đó mà mình chưa biết. Haizzz. Mình giờ đâu còn ở cái vị trí có quyền quyết định nữa, nhưng mình cũng không hối hận. Thời gian yêu Chúc mình có biết tình cảm của Phương, nhưng mình quyết sống với lựa chọn của mình nên bây giờ không hối hận. Mình chỉ tiếc, tiếc vì bây giờ mình có tình cảm với Phương rồi, chưa lớn, nhưng mình đang rất trông chờ nó. Có điều để mở lời ra thì thực sự khó! Liệu Phương có phũ phàng từ chối? Dễ lắm, xem phim bom tan 2016 Phương là người có tự trọng cao ngất, kiểu gì Phương cũng sẽ không chấp nhận vị trí thay thế. Đau đầu quá. Nói hay không đây?

Mải nằm suy nghĩ miên man rồi ngủ lúc nào không biết. Lần này lại là Phương đánh thức dậy. Đang ngủ lại thấy ai đó sờ vào đầu mình  Cái kiểu này ở nhà chỉ có mẹ mình thôi! Giờ lại thêm Phương nữa. Tự dưng mình thấy khó chịu!
- Yên để tôi ngủ!
- Ngủ nhé, tôi đi về đây.
- Sao về? Chơi đã. – mình bật dậy.
- Có gì mà chơi đâu! – giọng phụng phịu.
- Đây tôi dậy chơi với bà đây., hì hì.
- Tôi nói đùa đấy, ông ngủ đi, tôi về không muộn rồi.
- Để tôi đưa bà về, đợi tôi mặc cái áo- Mình nhẩy luôn vào phòng không cho Phương kịp từ chối.
- Để tôi đi xe về cũng được, tôi đi xe về luôn.
- Thế mỗi đứa 1 xe, tôi đi kèm bà về - mình vừa khoác áo vừa nói.
- Không cần đâu, nhà tôi ngay đây mà.
- Nói nhiều quá! Hay là có hẹn với ai? Nếu thế thì thôi bà tự đi đi.
- Hẹn ai? Sao phải nói dối ông làm gì?
- Thật không?
- Có hẹn, được chưa? nhưng tôi hủy rồi.
- Sao phải hủy?
- Không hủy thì tối đến giờ đứa nào nấu cơm cho ông? Ông dạo này ngớ ngẩn quá rồi đấy.
- Hì hì. Anh Úc à? – Mình sán lại gần thì thầm.
- Không. Thôi đi về đi có gì vừa đi vừa nói.

Trái với dự đoán, nàng không có ý định đi 2 xe như mình nghĩ. Đúng là đến chết vẫn còn kiêu! Vừa dắt xe ra cho nàng, định quay vào lấy xe mình thì nàng níu lại ngay.
- Đi đâu? Đi 1 xe thôi.
- Sao bảo đi xe về luôn?
- Nói nhiều quá! – Có vẻ khó chịu, chắc tại mình ngố chẳng hiểu ý, ăn mắng là đúng rồi.

Tung tăng trên con LX đưa nàng về, đằng trước là 1 túi rau to lúc chiều mình “lỡ tay” hái. Giờ thì không phải nhắc, Phương đã tự động gối đầu vào lưng mình ngay từ lúc lên xe, mỗi tội 2 tay có vẻ hơi dư thừa. Trước giờ vẫn thế, Phương với mình luôn có 1 khoảng cách nhất định, chuyện gối đầu lên vai là “ghê gớm” lắm rồi. Đến cả bám vào eo như những người bạn bình thường cũng là điều xa xỉ. Mà chẳng phải mình muốn có Phương hay sao? Tại sao không bắt đầu từ những chuyện nhỏ nhất nhỉ?
- Bám vào đi, ngồi thế ngã bây giờ.
- Trước giờ đã bám bao giờ đâu, sao mà ngã được.
- Trước khác, giờ khác.
- Thôi, mắc công hiểu lầm.
- Ai hiểu lầm?
- Ai cũng thế...
- Bám vào đi. Tôi không hiểu lầm được chưa? Tại sao 2 đứa mình cứ phải như thế nhỉ?

Phương miễn cưỡng bám vào eo mình, gối đầu lên vai, giờ trông gần giống đôi tình nhân rồi đấy. Mình cười tủm tỉm, cố gắng nhỏ nhất để cho Phương không biết.
- Phương này, sao tự nhiên hôm nay bà lại hỏi tôi câu đó?
- Cưới có mời ông không ý hả?
- Uhmm
- Tại vì tôi không muốn.
- Vì sao chứ?
- ...........Vì như thế tôi thấy mình ác với bản thân mình quá.
- Tôi không hiểu.
- Ông thì luôn không hiểu mà, cái gì ông cũng không hiểu trong khi ông quá hiểu. Ai nhìn vào cũng thấy tôi thật đáng thương, cái đó ông có hiểu không?
- ................

Mình lặng im, chẳng biết nói gì bây giờ. Chẳng lẽ nói Anh yêu em? Quá rẻ mạt. Mình không muốn, như thế coi thường Phương quá. Chả lẽ Phương là 1 con bù nhìn, cứ đứng mãi đợi ở đó và không có việc gì khác ngoài việc đợi mình? Đợi mình đến ban phát tình thương à? Mình chẳng là cái gì để tự sướng đến mức ấy! Mình với Chúc vừa chia tay sáng nay – và giờ mình-tỏ-tình-với-Phương ư??
- Giờ tôi không suy nghĩ được gì cả! Mọi chuyện xảy ra với tôi quá dồn dập, tôi cần thời gian để xác định lại bản thân mình yêu ai, cần ai. Cũng giờ này tối qua thôi mà....
- Uhmm, tôi biết. Không có gì là dễ dàng cả, nhất lại là người tưởng như sắp cưới.
- Đó là quá khứ rồi, tôi đang muốn hướng đến ngày mai. Tôi chỉ sợ giờ mình không còn xứng đáng nữa thôi.
- Đừng nói gì lúc này, đừng quyết định gì vội, giờ ông có quyết định gì thì cũng chưa chắc xuất phát từ cái ông thực sự muốn và cần.

Mình bàng hoàng, không ngờ Phương hiểu mình đến vậy. Phương chắc chắn biết mình định nói gì đó với Phương, nhưng những lời Phương nói ra chứng tỏ Phương sẽ không tin vào những lời nói đó – cũng phải thôi, sức đề kháng của những người con gái tự trọng thực sự rất cao. Phương có thể sẵn sàng từ bỏ mình ngay, hoặc không bao giờ nói ra tình cảm, còn hơn là vội vàng gật đầu trước 1 người đang trống vắng và chới với tìm chỗ bám như mình. Ai biết được nó là thật hay chỉ là bấu víu lúc chông chênh? Suy nghĩ đó làm mình thấy trân trọng Phương hơn. xem phim bom tan Bây giờ không còn là thời đại người phụ nữ yếm thế nữa, họ có quyền tự do lựa chọn hạnh phúc cho mình. Hạnh phúc ấy đâu chỉ là tình cảm, nó còn là sự đồng cảm, sự tôn trọng và trân quí nhau nữa, nếu không nhận được điều tương tự từ phía kia, thì thà không có còn hơn là cố kiết để có được người mình yêu. Đó là còn chưa kể, Phương không hề thiếu lựa chọn xứng đáng với em, ít nhất là có nhiều mặt hơn mình.
 

ngochy

Phượt tử
- Cafe đi ông
- Muộn rồi, về thôi, hôm nay bà cũng mệt rồi còn gì?
- Uhmm
Đưa Phương về đến nhà, mình quay xe về luôn, lạnh quá.
- Tôi về đây, bà vào nhà đi không lạnh.
- Ông về đi.
- Còn đi đâu nữa mà chưa mở cửa đi?
- Uống cafe
- Cái gì? Muộn rồi cafe gì nữa? Vào nhà đi mai đi!- mình hơi xẵng giọng

Phương nghe thấy thế quay lại, rút túi xách lấy chìa khóa mở cửa nhà. Nhìn Phương thấy tội nghiệp quá, có lẽ Phương muốn đi uống cafe thật, chắc Phương muốn nói gì đó, hoặc đơn giản muốn có người ngồi bên cạnh, tâm trạng con gái mà. Thấy thương quá mình cất lời:
- Này, thôi đi cafe đi.
Phương quay lại, nhìn mình, mắt rơm rớm
- Tóm lại là có đi hay không?
- Sao thế? Có mà.
- Xụt xịt – thêm một lần đứng hình, Phương nhạy cảm quá.
- Tôi xin lỗi, tại tôi thấy muộn rồi thôi. Còn bà muốn đi thì tôi đưa đi chứ có cấm đoán gì. – mình bối rối lắm rồi chẳng biết làm gì nữa.
- Tôi chẳng hiểu sao tôi lại thế nữa! Sao cứ ông nói 1 là tôi phải 1, 2 là tôi phải 2?
- Thôi, tôi sai, tôi sai, không khóc nữa. Lên xe nhanh không quán nó đóng cửa hết bây giờ.

Lang thang mãi mà mấy quán toàn sắp đóng cửa, cuối cùng quyết tạt vào quán to nhất, quán quen thuộc MT. Thằng trông xe nhanh nhảu ra thông báo quán sắp đóng cửa, phim my hay nhat mình rút ra 50K nhét vào túi nó “thông cảm anh chị đang có chút việc”, thằng bé tươi cười ngay lập tức chạy vào thì thầm với đứa đứng quầy.

Cafe.
Khuya.
2 đứa ngồi trên tầng 4, trước mặt là thành phố về đêm, đẹp nhưng buồn quá.

Điện thoại của Phương, “Anh S” – mình nóng mặt, 1 trong 5 thằng đây à?
- ................
- Anh không nói chuyện với người yêu à? Gọi điện cho em làm gì giờ này?
- ..............
- Em đang đi với người yêu.
- ...............
- Vâng, đúng rồi anh, trưa nay đó.
- ..............
- Mà người yêu em không thích em nghe điện thoại với người con trai khác nên giờ anh đừng gọi cho em nữa nhé!
- .............
- Anh không hiểu à? Anh không có việc gì làm à? – mình tí nữa phụt cà phê ra khỏi miệng.
Cúp máy.
- Sao bà phũ phàng thế?
- Chẳng có tí sĩ diện nào, chửi thẳng mặt cho biết. – Đây có phải con mèo nấu cơm cho mình hôm nay không?
- Ông! sang đây ngồi với tôi – mình len lén đi sang, ngồi xuống thật khẽ khàng, nàng đang bực, dễ thành nạn nhân tiếp theo lắm.
- Dịch vào đây, sao ông cứ lấm lét thế? – dịch vào luôn.

Phương dựa vào vai mình, nhẹ nhàng.
- Ngồi im thế nhé, dù ông chẳng phải........
- Xuỵt. Im. Dựa thì dựa đi lắm chuyện quá.
- ............
- Này, tôi đã làm gì cho ông rồi nhỉ?
- Làm gì là làm gì?
- Nấu cơm rồi, cafe rồi, trồng rau nữa... – sao tự nhiên lại có cái này? Mình linh cảm chẳng tốt đẹp gì. Nhưng thôi cứ đùa với em đã, chưa rõ ràng điều gì cơ mà.
- Còn cả ôm trộm nữa, cầm tay trộm nữa.
- Hiii, cái đó cũng tính hả?
- Tính chứ. Bà mê trai lắm - “Hự” - ăn 1 đấm.
- Uhmm, biết thế.
- Sao bà nói chuyện khó hiểu vậy? Có chuyện gì kể tôi nghe đi.
- Đâu có chuyện gì?
- Thật không?
- Không.
- Hấp, dở. Có chuyện gì kể hết ra với tôi đi.
- ........................
- Tôi mệt mỏi ông ạ, tôi cứ đi theo thế này đến bao giờ nhỉ? Mà không hiểu sao tôi khỏe thế nhỉ? – Phương ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt mình, lời của Phương nghe rất nhí nhảnh, chẳng có gì đó oán trách cả - Nhưng lời Phương nói nó như dao cứa vào tim mình vậy, nghe mà lòng quặn thắt. Dù rất muốn ôm Phương vào lòng nói lời xin lỗi nhưng dường như có gì đó chặn lại không cất lời được. Mình phải kiềm chế hết mức để không nói ra những lời nói đó, những lời nói tưởng như yêu thương nhưng thực tế lại quá nhẫn tâm với Phương. Ít nhất là bây giờ.

Cầm lấy tay Phương. Em để yên không phản ứng. Mình nói, nhẹ nhàng.
- Phương ơi, tôi tin vào ngày mai lắm, bà có tin không?
- Tôi phải biết ngày mai có gì chờ mình chứ..
- Tôi chợt nhận ra một thứ tôi vô tình để quên mất, tôi muốn có thời gian để cảm nhận nó dù tôi không xứng đáng. Cho tôi thời gian được không? Để tôi biết điều tôi đang cần là chính xác.

Phương ngồi im, không nói gì cả, có lẽ những gì nói về Phương lúc này đều là phỏng đoán nên tốt nhất chẳng nên đoán gì cả. Cứ lặng im như thế 1 lúc lâu, không ai nói gì. phim bom tan chieu rap Cả 2 đang theo đuổi những suy nghĩ riêng mình thì phải, nhưng bây giờ mình mới là người đuổi theo, còn Phương thì ở đó – lúc lúc gần, lúc xa, sáng rõ, lúc mờ nhạt.
- Hình như khôn ra 1 tí rồi.
- Bà bảo ai ngu?
- Đâu ai bảo ngu đâu, hiiiii.
- Phương
- Dạ.
- À quên. Gì? Chết, gì gì? Tôi nhầm nhá, tôi nhầm đấy.
- Sao mà như gà mắc tóc thế? Hahahaha – mặt phương đỏ hồng lên rồi. Con gái lúc đỏ mặt nhìn đáng yêu thật.

Khẽ kéo đầu Phương lại dựa vào vai, mình nói tiếp, những lời nói dường như xuất phát từ sự sợ hãi thực sự đang nhen nhóm trong mình. Sợ hãi sẽ lại một lần nữa mất người mình muốn giữ bên cạnh.
- Phương này, đừng lấy chồng vội nhé
- ..............
 

ngochy

Phượt tử
Chap 20 – Duyên tình 3 đoạn

......................continue

- Không lấy chồng thì ở với ai, tôi sắp già rồi?
- Ai bảo già? Còn trẻ với xinh chán.
- ............
- Thật không?
- Thật chứ đùa
- ..........Uhmm, được, nếu thế thì sẽ suy nghĩ. Ừ nhỉ, mình còn trẻ mà, nhiều trai theo mà nhỉ?
- Nhưng mà Cường này!
- Sao?
- Ông suy nghĩ cho kĩ vào. Cái ông nói tới chưa chắc đã hợp với ông đâu, cũng chưa chắc ông đã cần bằng người trước đâu, nên.....
- Tôi biết rồi.
- Ông biết không? Tôi thấy mình như con ngốc ý, cái gì tôi cũng chủ động được, trừ chuyện này.
- Tôi khác gì bà đâu, vậy nên mình mới chơi với nhau. Giờ tôi chỉ muốn ở cạnh những người thân quen, gia đình, bà nữa, để tôi biết tôi đang ở đâu, đang cần gì, ai tốt với mình và ai thực sự quan trọng với mình thôi. Nếu tôi đến với người ấy, tôi sợ làm người ta buồn lắm bà ạ. Bà nhìn chân tôi này – mình giơ cái chân đầy sẹo lên - Cái này là tôi đi đá bóng, mỗi lần ngã cày chân xuống đất là đau lắm, tối về bôi cồn Iode mà khóc chảy cả nước mắt, nhưng nó chỉ đau mấy hôm thôi, vấn đề là nó để lại sẹo, sẹo để mỗi lần tôi đá bóng tôi biết tránh những thằng đá láo ra, tránh những tình huống dễ chấn thương ra.... Đấy, về thân thể tôi còn sợ, huống chi là tim tôi giờ này, 2 vết sẹo to, sẹo lồi luôn, bà bảo tôi có sợ không?

Phương lặng im nghe mình nói. Hơn ai hết Phương là người hiểu những gì mình đang phải chịu, Phương cũng vậy chẳng khá hơn, có chăng là những nỗi buồn khác nhau thôi. Một người thất bại trong tình trường, 2 lần yêu 2 lần đổ vỡ, còn một người chờ đợi 3 năm vô điều kiện không được đáp lại tình cảm. 2 con người ấy bây giờ đang như đang “mèo vờn chuột” với nhau vậy. Sao không tiến lên một bước, sao mình không mạnh dạn nói lên lời yêu thương được, đã một lần đánh mất hạnh phúc, mình là người cảm nhận rõ nhất cái giá phải trả nó đau đớn thế nào, vậy sao giờ đây cứ định tiến lên lại rụt lại? Giống như có 2 con thiên sứ 1 đen 1 trắng lởn vởn xung quanh vậy, một con hô “tiến lên” còn 1 con hô “đứng lại”. Mình sẽ nói mà, vấn đề là khi nào thôi. Không ai chờ đợi vô điều kiện, Phương không phải là Lan, mình cũng không phải Vũ Khắc Điệp.
- Tôi sẽ lấy salonpas dán vào cho ông nhé – lời nói nhẹ nhàng của Phương kéo mình ra khỏi những suy nghĩ mông lung.
- Bà có à?
- Tôi còn 1 miếng duy nhất.
- Chỉ dùng 1 lần đúng không?
- Đúng, chỉ 1 lần thôi! – Phương nói rất “cứng”

Đèo Phương về nhà, mình nằm vật ra giường.
Mọi thứ đến nhanh quá làm mình có cảm giác bị choáng ngợp. Nghĩ lại chuyện đêm qua, thực sự không còn chút niềm tin nào vào phụ nữ nữa, dành bao nhiêu tình cảm, bao nhiêu lo lắng, quan tâm, mình nhận lại được gì? Một cái sừng to. Đểu cáng thật. Mẹ kiếp nhà chúng nó.
“ Ai thương yêu ai, đó chỉ là tình của mỗi con người” – lời hát du dương vẩn vơ trong đầu, đúng là lời hát huề vốn, chẳng là tình mỗi con người thì sao? Nhưng, mỗi con người chỉ có 1 tình thôi, mình thì đã gieo 2 cái tình rồi, ai cũng yêu hết lòng, để giờ tan nát thế này đây. Đúng là vớ vẩn.

Mình bật dậy đi pha cafe, những lúc thế này mình cần cafe để bình tĩnh lại. “Anh chỉ cần ngửi hương cafe thôi anh sẽ thấy thư thái ngay!” – lời nói ngày nào của Mai vẫn còn văng vẳng trong đầu. Đúng là thế, cafe tự rang xay rồi tự pha, ngồi với điếu thuốc, từ lâu đã là người bạn lưu niên của mình, mỗi khi chẳng có ai bên cạnh.

Với tay lấy hộp cafe xuống, thấy 1 tờ giấy sticker với nét chữ tròn trịa của Phương viết từ bao giờ “Uống ít cafe thôi! >”<” – mình bật cười. Không biết cô nàng dán vào đó từ bao giờ? Lại còn giọng điệu giống của mẹ mình nữa. Thôi uống nốt hôm nay vậy nhé? Từ mai uống ít hơn. Bà già của tôi ạ.

Ngồi ngoài ban công với cái áo khoác to sù sụ, hơi điên 1 tí, nhỡ chẳng may có cơn gió độc thì giờ này không còn ngồi đây mà type.

Đêm.
Luôn là cái thời gian mà mình nghiền ngẫm lại một ngày đã làm được gì, suy nghĩ cho ngày mai sẽ làm gì tiếp theo. Những tin nhắn và cuộc gọi của Chúc vẫn đến liên tục, block thì em lấy số khác gọi, nó chỉ làm mình coi thường em hơn mà thôi. Có lẽ Chúc không cam lòng để tuột mất một thằng ngù ngờ như mình? Giờ đây, ngoài sự căm hận thì mình thấy chuyện mình với người ấy thực sự nhẹ nhàng, chẳng còn là gì của nhau nữa, không liên quan. Điều mình băn khoăn là Phương. Càng nghĩ về Phương càng thấy mình có lỗi, lẽ nào chuyện nợ nần kiếp trước kiếp sau là có thật? Để một người như Phương cứ thấp thỏm trông chờ, trong khi mình chẳng bằng ai, nhiều đứa con gái nó nhìn thấy còn chẳng thèm bắt chuyện.
Thôi mặc kệ.
Chỉ cần biết rằng mình đang có Phương bên cạnh. Với một niềm tin đây sẽ là người phụ nữ của đời mình. Hãy cho thêm 1 cơ hội nữa, tin tưởng nhau nhé.

Dốc nốt cốc cafe vào miệng, đắng ngắt, nhưng tỉnh táo, chui vào phòng đi ngủ, sáng mai còn đưa Phương đi làm, và dằn mặt mấy thằng cùng công ty!
............

Chiều thứ 6 thất thểu la cái xác lên Khoa. Cứ sáng lên lớp, trưa về úp mỳ tôm, nằm được tí lại lóc cóc mò lên trường. Hôm nào Phương nó cũng rủ đi ăn trưa cùng nhưng mình toàn trốn. Đi ăn toàn gặp cả lũ cả lĩ phòng nó, cả thằng khoai Tây kia với một thằng nữa nên mình không thích, ngồi ăn mà cứ gườm gườm nhau thì mất thoải mái bỏ mẹ, thà về nhà ăn mỳ tôm còn hơn. Vì việc ấy mà Phương giận mình, nhưng khổ nỗi chỉ giận được vài tiếng, đến tối lại bình thường

“Oáp” - ngước nhìn đồng hồ thấy 4h kém đang lỉnh để đi về thì gặp ngay cô Trường khoa – đen thế, xác định ăn chửi luôn.
- Dạy xong rồi à Cường?
- Vâng, em có 2 tiết thôi ạ.
- Xem tập cho đội bóng đi nhé, sắp giải trường rồi đấy, cứ rượu chè suốt rồi tao bảo mày.
- Vâng, em chạy đi chạy lại đi học nhiều quá mà cô, cuối tuần này em tập.
- Làm gì thì làm đừng làm xấu mặt tao, giờ mày làm ăn không ra gì là cả cái Khoa này nó chửi tao đấy chứ không chửi mày đâu.
- À, mà tránh xa mấy đứa sinh viên ra.
- Vâng, sao thế cô, trước giờ em có.....
- Biết thế, nhưng cứ cẩn thận, bọn nó giờ ghê gớm lắm. Nghe chuyện ông L bên khoa KT chưa?
- Vâng, em biết rồi ạ.

Ù té chạy ngay. Cứ mỗi lần nhìn thấy cô là khiếp vía, tim đập chân run. Mình mang ơn cô nhiều lắm, cô dìu dắt từ hồi còn năm nhất, cũng chính cô đề nghị giữ mình lại cho làm GV. Mỗi tội cô nóng tính, làm ra làm, láo nháo là ăn chửi mát mặt, kể cả chỗ đông người luôn.

Mà sao tự nhiên cô lại nhắc mình về mấy đứa sinh viên nhỉ? Trước giờ mình vẫn hòa đồng với bọn nó, có khi nào vì thế mà nhiều người nhìn vào lại tưởng mình đang cưa cẩm mấy em sinh viên không nhỉ? Mình ngu gì mà dây dưa với mấy đứa ấy, tấm gương to đùng ngày nào chả được các bà các cô trong trường kể lể. Bọn SV thì nó cũng ghê gớm thật, nghĩ cũng đã thấy sợ rồi. Haizz, đúng là đau đầu, cứ chỗ nào đông người là y như rằng sẽ đủ thứ chuyện.

4h hơn tí có mặt tại công ty gái – to dữ.
- Alo
- Nắng quá rồi chị ơi!
- Hihi, xuống ngay đây.
- .....
- Giờ đi đâu?
- Xuống MP xem bói.
- Gì? Lại xem bói, tôi không đi đâu.
- Đã đi bao giờ đâu mà lại? Hay ngày xưa chở em Chúc đi nhiều lần rồi giờ ngại? – Giọng nghe dỗi dỗi.
- Đã đi bao giờ đâu, nhưng tôi không thích bói toán. Mấy cái đó tôi ghét lắm.
- Cafe, cafe, tiền, tiền, quán XXX, nhớ hay quên? – Không có tiền bị đè đầu thế đấy 
- Được, bà nhớ đấy. Đi thì đi, sợ quái gì. Nhưng một lần thôi đấy!

Trên đường đi nghe gái thao thao bất tuyệt, nào là cô này bói ngày sinh, xem chỉ tay nhé, chuẩn lắm nhé, ngày xưa phán tôi thế này thế kia nhé, tôi hẹn trước rồi, cô này khó lắm nhé.......bla bla bla – Trời đất run rủi thế nào tôi lại dính vào 1 mụ đồng bóng thứ 2 thế không biết! Chợt nhớ đến chuyện thằng Dũng kể, mình phải hỏi ngay mới được.
- Ê, thằng Dũng kể bà có nhiều giai thoại lắm hở?
- Giai thoại gì?
- Gì mà chồng giáo viên, đeo kính....?
- Hiiiii, cái đó là mẹ tôi kể lại chứ có nhớ gì đâu!
- Thế giờ còn thích chồng giáo viên không?
- Không, nghèo lắm.
- Ừ, phải đấy – có chút gì đó thất vọng chạy qua đây. – qua định cư nước ngoài hay hơn đấy!
- Cơ mà........... giảng viên thì được!
- Hì, cũng nghèo như nhau thôi – Mình lại vui trở lại.
- Mỗi tội giảng viên thì sợ đội sinh viên nó “chài” mất chồng của mình! hiiiii

Xuống đến nhà ông thầy bói, phải gọi là 1 cái điện khá to. Mình ít khi đi vào những nơi như vậy, trái lại thì Phương quá quen thuộc, hình như Phương có duyên với tâm linh lắm, mở miệng ra là đã thấy mê tín rồi, thỉnh thoảng lại bói ngày, bói tháng, bói giờ, bói ngày sinh, thậm chí bói cả tên. Có hôm đang dạy thấy “tiiit, tiiit” đến thì thấy tin nhắn của Phương “ tên ông với tên tôi bói với nhau được 3 điểm, haaaaa” – mình phì cười ngay trên lớp làm mấy đứa SV trêu suốt. Còn chưa bằng hôm đang giờ chữa bài tập, bài thì khó, mình thì trẻ thiếu kinh nghiệm nên cả thầy cả trò đang bò ra cùng nhau làm thì thấy cuộc gọi đến của Phương, giọng hốt hoảng:

(Còn nữa)
 

ngochy

Phượt tử
Chap 21: Thằng dở hơi

Rồi 2 đứa đi về, trên đường đi gái lặng im, thỉnh thoảng lại thấy khúc khích – dở hơi không tả được.
- Ê, ngủ rồi hả?
- Không!
- Sao không líu lo nữa vậy?
- Đang suy nghĩ.
- Nghĩ gì? Nghĩ sang Úc làm gì hả? - Mình đùa giai lắm.
Véo – Áiii – Cái trò đặc trưng của lũ con gái.
- Này thì Úc! đây mà thích thì đi Anh với Úc lâu rồi nhé, vướng cái thằng dở hơi ở đây thôi.
- Thằng nào thế?
- Ờ, thằng ngố.
- Sao lại vướng? Có vấn đề gì à?
- Chả biết nữa, nó cứ dở dở ương ương mà mình cứ chạy theo mãi thôi.
- Thì bỏ nó đi, dứt khoát đi.
- Cũng sắp rồi. Quyết tâm dứt khoát với NÓOOO! – hét ầm lên giữa đường - láo toét thật.
- Phương ơi
- Gì?
- Lạnh
- Nhầm đi, không có lần thứ 2 đâu. Đừng nghĩ tôi dễ dãi vậy chứ!

Mặt mình đần ra luôn, hay là mình ảo tưởng sức mạnh? Không nhụt chí, làm lại.
- Phương ơi
- Gì? Không có lạnh nữa đâu đấy!
- Ai thèm. Tối nay đi nhậu nhé?
- Hihi, đang định bảo phải bù cho tôi tối hôm nọ chưa kịp ăn đã phải đi đánh nhau rồi. Nhìn thì hiền lành mà động tí đánh đấm, lần sau còn thế đừng trách tôi.
- Hì, xin lỗi mà. Thế bà thích ăn gì? Lẩu? Gọi cả mấy thằng nữa.
- Hay về nhà tôi nấu cho mà ăn?
- Thôi, mệt lắm.
- Có sao? Bảo đến đi, giờ đi chợ, nấu lẩu tí là xong có gì đâu – Y chỉ.

Mình với gái vòng qua chợ. Mình đến xấu hổ với con gái này, nó tha lôi mình khắp chợ. Chợ này thì ai cũng biết mình vì ngay gần nhà, đi chợ suốt, mấy bà hàng rau suốt ngày trêu gả con gái cho. Đến hàng nào Phương nó cũng mặc cả mệt phờ ra, mình thì tội mấy bà ấy nên cứ nháy nó bảo nó đừng mặc cả nữa mà nó không nghe. Mấy lần bị mấy bà ấy nói đểu: “có người yêu nhìn sáng sủa thế kia mà mặc cả ghê quá!”, thì nó đốp lại luôn: “em trai cháu đấy, trông thế chứ chẳng có đồng nào trong người đâu!” rồi nhìn sang mình cười nham nhở – ***, nó đá đểu cả chuyện mình mất ví.

Tối ấy nhậu, lôi bình rượu tiết ngựa của ông già ra uống hết sạch, hôm ông lên bị ăn chửi té tát, tội ngu chưa đến tuổi uống mấy thứ ấy. Thảo nào hôm ấy thằng nào uống xong cũng phừng phừng chỉ muốn đi giải quyết

Đang nhậu thì thấy Phương có điện thoại – “09xxx xxxx is calling” thấy số quen quen mà phê chẳng nhớ ai...................
P chạy vụt ra ngoài, chẳng hiểu nói gì mà hơn 10 phút mới quay vào.
- Ai đấy?
- À, việc của tôi ý mà
- Việc gì? – mình linh cảm có liên quan đến mình
- Việc của tôi ông hỏi làm gì?
- Bà biết không giấu được tôi mà? Đã nói phải thế nào với nhau mà vẫn muốn giấu tôi?
- Được rồi, tôi hứa sẽ nói cho ông khi nào xong việc.
- Bao giờ?
- Sáng mai
- Tùy bà. Đừng để tôi phải lo.

Đưa Phương về, mình cứ băn khoăn mãi trong đầu về số điện thoại đó. Không hiểu sao có 1 cảm giác không hề an tâm về cuộc điện thoại tối hôm nay. Số điện thoại đó của ai? Sao mình không thể nhớ ra nhỉ? Nó rất quen, rõ ràng mình đã từng gặp khá nhiều lần rồi. Tại sao Phương lại phải giấu mình chuyện này?

Khoan đã. Hình như là. Vùng ra khỏi nhà tắm, mình với lấy cái điện thoại, lục danh bạ. Đúng rồi, đó là người đó! Thật là nhỏ nhen, không liên lạc trực tiếp với mình mà quay qua tấn công Phương. Thời buổi này là thời buổi nào rồi mà còn vậy? Càng ngày càng thấy.....
Thực ra thì Phương không phải là người vừa, nhưng động đến chuyện tình cảm thì khó nói lắm, không ngoại trừ khả năng những người này sẽ gây tổn thương cho Phương. Không được, mình phải ngăn cản ngay! tin tức phim mới nhất Chắc chắn là họ đã hẹn gặp nhau ở đâu đó rồi.
Bấm số Phương gọi ngay cho em. Không bắt máy. Gọi liên tục đến gần 10 cuộc vẫn không bắt máy.
Lòng mình như lửa đốt, mới nói là sáng mai mới hẹn mà!

Điện thoại của Phương tới, mình thở phào:
- Gọi chị gì cưng? Cần ru ngủ hả?
- Bà đi đâu đấy hả?
- Đi tắm chứ đi đâu!
Mặt mình ngố ra
- Nói tôi nghe đi, có chuyện gì?
- Có chuyện gì đâu, tôi đã nói sẽ kể với ông là tôi sẽ kể, chuyện này của tôi, tôi giải quyết được chưa cần đến ông đâu.
- Nhưng nó liên quan đến tôi, bà chẳng là cái gì mà phải đứng ra cả!
- Uhmmm, chẳng là cái gì...
- Không, tôi không có ý đó, nhưng tôi sợ có chuyện gì sẽ xảy ra với bà.
- Ông biết vậy được rồi, thôi tôi ngủ đây. Đừng lo.
- Ê, khoan, Phương!

Chưa bao giờ thấy Phương có cái thái độ ấy với mình, cả 2 đều biết nó liên quan đến mình nhưng Phương dứt khoát không chịu nói. Mình không lạ gì tính Phương, nếu không muốn thì chết cũng sẽ không nói ra. Nhưng mình tin vào em, những chuyện Phương có thể tự kiểm soát được thì em sẽ không để bận tâm đến người khác. Nhưng đây là mình mà, đâu có phải ai khác. Có lẽ nào Phương đang thử mình à...
Điện thoại đến, mình vồ lấy ngay. Phương gọi lại?
Khoan đã, nhạc chuông này chỉ có thể là một người thôi mà!

“ Just a smile and the rain is gone, can hardly believe it
There is an angle standing next to me, reaching for my heart
........................
I lay my love on you
It’s all I wanna do, everytime I breathe I feel brand new
You open up my heart
Show me all your love and walk right through”
...................

Cứ để chuông như thế đến hết bài. Mình không dám bắt máy nữa. Nước mắt đã trào ra từ bao giờ rồi. Những ca từ đầu tiên cất lên cũng là lúc nước mắt mình bắt đầu rớt xuống....Bao lâu rồi nhỉ? Bao lâu không còn nghe lại những lời ca tưởng như không bao giờ muốn nghe lại? Càng những gì muốn chôn chặt nó, bức tử nó thì lại càng làm con người ta vỡ òa. Chỉ là 1 bài hát thôi mà, sao nó làm 1 thằng con trai 24 tuổi đời phải rơi nước mắt thế này? Ngày nào, ngày thơ mộng, em còn ngồi sau mình, nghêu ngao hát “ I lay my love you you! You! You!”, vừa hát vừa chọc ngón tay vào lưng mình. “you đấy!” - “ Yes, I see” – mình trêu lại.
Chuông hết từ bao giờ, mà mình còn cứ ngồi thừ ra nhìn chiếc điện thoại.

Tin nhắn đến......
- “Anh! Em đây, nghe nhé!”

“ILMLOU is calling” – mình bấm trả lời
- Anh nghe đây em.
- Anh! Anh khóc đấy à?
- Không, nãy anh để điện thoại trong phòng, chạy lên đang định gọi lại......
- Anh nói dối được ai chứ có nói dối được em đâu, nghe cứ như ăn trộm.
- ............
- Có chuyện gì vậy em?
- Vâng, có chuyện em mới dám gọi cho anh mà.
- Ý anh không phải thế, em biết mà, nhưng sẽ không hay nếu anh với em còn liên lạc với nhau.
- Em biết, nên hôm nay em mới gọi cho anh.
- Ừ, em nói đi?
- Anh đừng buồn nhé, nó không xứng đáng với anh đâu.
- Ừ.
- Em sẽ không để nó yên đâu, con **
- Không! Em! Mình không làm chuyện đó. Nó làm chuyện đó rồi cũng chẳng yên đâu, kệ chúng nó đi.
- Nhưng em cay lắm, *** ***, anh có biết nhà nó đi nói xấu anh khắp nơi không? Em chỉ sợ nó làm ầm lên trên trường thôi, ảnh hưởng đến anh.
- Anh đâu có sợ chuyện ấy, sao bịt được mồm thiên hạ, càng mồm loa mép giải càng chứng tỏ mình chẳng ra gì.
- Mà sao em biết chuyện?
- Có chuyện gì mà em không biết! Anh cứ liệu hồn.
- ...............
- Em dạo này thế nào?
- Tốt anh. Vẫn sống, hì hì.
- Uhmmm
- Anh! Nhớ sống tốt nhé, mạnh dạn lên, đừng có khóc nữa. Còn kiếp sau mà, lo gì!
- Ừ, bye em, ngủ ngon.

Những giọt nước mắt rơi khi nãy là những cảm xúc của ngày xưa còn sót lại, một giây phút không kiểm soát được chợt bung ra. Giờ đây, lí trí mình không cho phép rơi thêm một giọt nước mắt nào nữa, em đã là quá khứ, đã là vợ người ta rôi. Kiếp sau? Ừ, đúng, kiếp sau.

Mình thiếp đi giữa muôn vàn cảm xúc cứ đan xen, cũ, mới, hạnh phúc, đau buồn... để rồi chợt bừng tỉnh thì đã là 9h sáng.
Chết rồi, sáng nay Phương có hẹn với họ, không biết họ có manh động mà làm gì Phương của mình không! Dễ lắm! Đây là loại người không phải hiền lành gì.

Nhưng bây giờ biết tìm ở đâu? Khả năng cao là sẽ hẹn hò ở một quán cafe, nhưng quán nào? Cuộc gặp gỡ thì ngắn ngủi, mà thành phố này thì có khoảng vài chục cái quán cafe. Bình tĩnh lại. tin tức phim Trong tình thế này thì Phương sẽ là người chủ động chọn chỗ hẹn vì bên kia là bên muốn gặp, Phương là người rất thông minh, có thể Phương sẽ chọn một nơi có đông người và là quán thân thuộc với mình để có chuyện gì sẽ có người giúp đỡ. Khoanh vùng lại sẽ chỉ có 2 quán X và MT!.

Mình phi xe như bay đến quán X, chẳng kịp nói gì với bảo vệ, cứ vứt xe đó rồi chạy xồng xộc vào quán người ta – không có Phương ở đây!. Còn quán MT, vẫn còn một nơi, có lẽ là duy nhất lúc này mình còn nghi ngờ, hy vọng những suy đoán của mình là đúng.

Đến quán MT. Nhìn quanh bãi xe không thấy xe cúa Phương, Phương đang ở đâu chứ? mình sắp phát điên lên mất, giờ biết tìm ở đâu? Hàng trăm hàng quán ở cái đất này! Chẳng lẽ hẹn nhau ngoài sân vận động?
Thằng bảo vệ chạy ra
- Anh, anh có đặt chưa? ngồi tầng 1 hay tầng 2?
- Hả? Có tầng 2 à? – đã lâu lắm rồi không còn qua lại quán này nữa.
Vừa hỏi mình vừa nhìn lên tầng 2, đó là 1 tầng có mặt tiền hoàn toàn bằng kính. Phương kia rồi! – cuối cùng thì cũng tìm thấy. Phương đang ngồi cùng với người mà mình không bất ngờ - chị dâu của Chúc, kế bên là mẹ Chúc đang ngồi quay lưng lại mình. Lại có cả phụ huynh ở đây luôn à? Hì hì.

Nhưng khoan đã, còn một người nữa đang ngồi chếch 1 chút. Mai - Sao em lại ở đây?
Mai nhìn thấy mình trước khi mình nhìn thấy em, Mai đưa tay lên chào rồi ra kí hiệu chỉ chỉ sang quán bên cạnh ngồi. Sau đó mình mới thấy đó là 1 quyết định hợp lí vì quán chỉ có 1 đường lên giữa phòng, ai lên là cả phòng đều biết, nên mình tránh đi để quan sát là hay nhất.
Chạy sang quán đối diện, trèo lên tầng 3 nhìn xuống, thấy Mai giờ ngón tay “thumbs up” lên với mình. Chết mất. Lúc này mà còn đùa được. Mai đang ngồi với 2 người con gái khác, nhiều khả năng là đàn em.

Cuộc nói chuyện có vẻ diễn ra trong hòa bình. Tại sao họ hẹn Phương ra đây làm gì? Họ nghĩ Phương là nhân vật thứ 3 chen vào làm con gái, em gái họ bị phụ bạc à? Sao không nói trực tiếp với mình đây mà phải làm trò mèo sau lưng như vậy? Cũng chẳng hiểu tại sao Phương lại phải nhận lời họ nữa. Biết là Phương chẳng sợ gì, nhưng đối với những loại người như chị dâu Chúc thì chẳng nên đối đầu, loại “bưởng” chợ, suốt ngày đi bao lô, bao đề, lê la ngoài chợ thì có gì không dám làm....
 

ngochy

Phượt tử
Chap 22.1 - Xù lông nhím

“Có lẽ mọi chuyện sẽ diễn ra trong êm ả, với vài lời dọa dẫm” – mình nghĩ vậy. Nhưng không, những loại côn đồ thì không khó để che giấu bản chất, N – chị dâu Chúc ném 1 cái gì đó vào mặt Phương, hình như là giấy ăn. Có biến rồi, mình đứng lên chạy ngay xuống, trước khi bước đến cầu thang xuống tầng 2 mình vẫn không rời mắt khỏi bàn đó, Phương đã ngay lập tức tạt 1 cốc nước vào người N!. Xuống đến tầng 2 thì thấy Mai đã có chuyển động, Mai không còn đứng đó nữa mà đang đi sang tới bàn của Phương, còn Phương và N thì đã đứng hết lên, có vẻ không ai chịu ai. Phương cũng ghê gớm quá, chưa bao giờ thấy nàng xù lông lên như thế. Trong mắt mình thì Phương là 1 cô tiểu thư, bố mẹ nâng như nâng trứng từ bé, đi học cũng chịu sự che chở bao bọc của gia đình, đến lúc đi làm mới gọi là có chút tự lập, còn tính tình thì rất là nhút nhát chỗ đông người, lúc nào cũng có tư tưởng dĩ hòa vi quý, chỉ trừ trường hợp quá giới hạn, nhưng hình như giới hạn của Phương cũng không phải là lớn lắm, nên từ hồi đó đến giờ chưa thấy ai động vào Phương, ở Phương là sự kết hợp giữa vừa tôn trọng và hơi e dè của người đối diện.

Nói về mẹ Chúc - mình chưa bao giờ có ấn tượng tốt với người đáng ra sẽ gọi là mẹ vợ. Ở bà luôn có một cái gì đó xa cách, không bao giờ đưa ra quan điểm của mình mà luôn lựa theo người khác để nói, cách hành xử đó thậm chí cũng dùng để tiếp xúc với mình. Giữa mình và Đ, bà cũng không phân biệt rõ! Đó là 1 trong những lí do mà Đ nó vẫn tự tin để ra vào nhà Chúc như chỗ không người! Nghĩ lại thời gian đó mình đúng là một thằng ngu.

Lại nói về bà N, một con người không có gì ngoài 4 chữ “đầu đường xó chợ”, một mẫu người làm những việc trái pháp luật, lô đề, bao lô các quán ở chợ, ai kêu có việc gì thì làm, tin tức phim hot ai cần dằn mặt thì sẽ có mặt chị. Chẳng hiểu sao bố mẹ Chúc lúc nào cũng rao giảng đạo đức “con dâu, con rể nhà này phải là người có học, đàng hoàng” lại cho phép một người như chị vào nhà?

Quay trở lại với tình hình bây giờ: Chạy hùng hục sang MT, lên đến tầng 2 thì đã thấy đứa đàn em của Mai đang túm tóc bà chị N đánh tới tấp. Bà mẹ Chúc thì đang kêu là ầm trời, tay chân khua khoắng để làm hòa? Dằn mặt không được đang dàn hòa chăng? – Thằng bảo vệ đang chạy lên ngay sau, mình chặn nó lại ngay. Lại mất thêm 50K cho thằng này. Nó cứ gặp mình thường xuyên thế này thì mình khô máu còn nó chẳng cần lương bảo vệ nữa!

Chạy lại gần, mình kéo 2 đứa em kia ra khỏi bà N, Mai thì đang đứng nhìn tròng trọc vào bà mẹ của Chúc. Phương cũng đứng đó, chẳng tỏ vẻ gì ngạc nhiên khi mình có mặt, cũng chẳng hề tỏ ra sợ sệt. Phương cứng rắn và bản lĩnh hơn mình nghĩ. Nếu phải một cô gái khi bị một người khác ném cái gì vào mặt, không cần biết lí do thì chắc 70% sẽ ôm mặt khóc trước, khoảng 20% ngồi im, 10% còn lại là dám cầm cốc nước tạt vào người đối diện không hề e sợ. Mẫu phụ nữ mẹ mình muốn để giữ gia đình đây sao? Dễ nó cầm dao th.... mình luôn nếu dám đi ngoại tình lắm!

- Mai, thôi đi em! 2 em kia, thôi đi – mình kéo mãi mà 2 đứa kia mới chịu buông tay ra, nếu không thì chắc bà N sẽ no đòn với chúng nó, nhưng chúng nó đâu chịu, vẫn cứ lao vào như quân thù vậy.

Mình chỉ biết đứng chắn vào giữa để can chúng nó ra. 2 con bé này chắc cũng sinh viên đây, mặt non choẹt mà chẳng có vẻ gì là ăn chơi cả, sao côn đồ vậy?

- Thầy để em, con *** này phải đánh! – hóa ra sinh viên trường mình à? Chết với chúng nó mất.
- Đm, chúng mày là con nào? Dám chơi tao à!
- Mai: Đm mày, loại côn đồ đầu đường xó chợ như mày định dọa dẫm gì ai? Mày có tin chỉ 5 phút nữa có 1 talon xăng vào nhà mày không?
- Thôi, bác xin các cháu, chị em có gì nói chuyện đi, con gái con đứa với nhau.
- Con gái con đứa mà bác phải gọi cả con dâu và thân chinh ra đây gặp Phương à bác? – mình mỉa mai.
- Mai: bà im mồm đi! Không có tôi ở đây chắc mẹ con bà định chơi nó luôn rồi, nhá!

Bà ấy quay sang mình:
- Bác gặp là có chuyện của bác.

Có chuyện gì để mà nói, nếu như không nghi ngờ Phương là kẻ thứ 3? Chuyện gì cũng có đến mức phải một người đáng tuổi cha tuổi mẹ ra tận nơi để “nói chuyện” với 1 người chưa từng quen biết? Đáng trách hơn là lại còn lôi cả cô con dâu “rạch trời chui xuống” kia ra để hăm dọa người ta. Manh mối duy nhất có lẽ là từ miệng của cô con gái, rằng “anh ấy bỏ con là vì đứa ấy!”. Nếu như không phải 1 người như “đứa ấy” thì chắc là đã sợ mất mật, khóc lóc van xin để được yên thân rồi.

- Phương không có chuyện gì với gia đình bác cả! Bác có biết cô ấy là ai? Tên gì không mà gặp? Hay bác chỉ nghe Chúc nói rồi bác kéo chị N ra đây để dọa dẫm Phương? Nếu gia đình bác có chuyện gì thì là chuyện với cháu, mà giờ giữa cháu với gia đình bác cũng không còn chuyện gì đâu ạ.
- Mày là cái loại có mới nới cũ, mày yêu em gái tao chán chê rồi giờ mày bỏ theo con này à?
- Thế à chị? Đúng thế đấy thì chị làm gì? Chị với mẹ chị ra đây dằn mặt à? Người ta có sợ chị không? Sao người chị đầy cafe thế kia?

Bây giờ thì Phương mới lên tiếng:
- Cháu nói lại 1 lần nữa cho bác biết, cháu với Cường là bạn thân 3,4 năm nay rồi, còn tại sao mà 2 người chia tay thì bác về hỏi lại con gái bác! Cô ấy không phải vừa đâu. Mà bác cũng bảo Chúc cứ ra mặt đi, không phải chui nhủi theo dõi cháu như mấy hôm rồi đâu. Nếu muốn nói chuyện thì cứ gặp cháu mà nói trực tiếp, còn cháu không có chuyện gì với bác cả.

Rồi Phương chỉ tay vào mặt N, giờ thì mắt Phương đã long sòng sọc lên, không còn chút nào gọi là hiền lành và “mèo con” rụt rè nữa cả. Có lẽ đây là giới hạn của Phương. Một người con gái có tự trọng và sĩ diện cao như em mà lại để người khác sỉ vả và coi thường như vậy rõ ràng là điều chưa từng xảy ra với mình, nên cái bộc phát ra cũng là điều dễ giải thích.

- Mày, giờ tao gọi mày bằng mày, vì với loại vô giáo dục như mày tao không phải tôn trọng, mày về mà giữ cái nhà mày trước khi đi lo chuyện người khác, về trông lại con em dâu của mày đi. Còn tìm đến tao thì không yên với tao đâu, mày còn bố mẹ đẻ mày và thằng em trai nữa đấy – Giật mình, Phương còn điều tra cả nhà bố mẹ đẻ của con N nữa à? Em ghê gớm hơn mình tưởng đấy.
- Thôi, về đi con, không nói với chúng nó nữa - Bà mẹ Chúc kéo tay N lôi về.
- Khoan! Bác chưa về được! – Mai lao ra chặn
- Thôi! Em! – mình cản Mai lại.
- Anh để đấy em.

Rồi quay sang 2 mẹ con nhà kia. Mai lại bắt đầu rồi, những lúc như thế này ra thì Mai thực sự đáng sợ, điều này mình đã quá hiểu rồi, nhưng vấn đề là Mai là gì của Phương? Chẳng là gì cả! Trước đây Mai có xù lông nhím cũng chỉ để bảo vệ bản thân, gia đình, bảo vệ tình yêu của 2 đứa, tin tức phim sắp chiếu nhưng bây giờ lại là để bảo vệ Phương! Chẳng lẽ Phương và Mai có một mối quan hệ nào đó mà mình không biết? Có vậy thì Mai mới biết chuyện hôm nay và xông ra can thiệp chứ!
- Bác nói một lần cho rõ ràng, đừng để lần sau còn động đến em gái tôi là tôi không để yên đâu!

Nhưng cũng chỉ được 1 câu đầu, những câu sau có lẽ cảm xúc lấn át hết cả:
- Nó làm gì mẹ con bà? Động chạm gì đến gia đình bà à? Mà mẹ con bà ra đây định chơi nó? Bà có muốn tôi đánh bà luôn không? Tôi thách bà gọi cả nhà bà ra đây đấy! Con kia, mày gọi thằng chồng mày ra đây, gọi luôn con đĩ theo trai kia ra đây nữa!

2 mẹ con nhà kia đứng im không dám nói gì. Có vẻ như hơi quá giới hạn, Mai bình thường đâu phải đến mức vô lễ như thế. Mình biết, Mai là người rất quang minh chính đại, làm việc gì là đàng hoàng, nên có thể hiểu được thái độ tức giận của em, làm những việc chẳng “đáng mặt anh hùng” thế này dễ làm Mai nổi điên.

- Thôi, em, đừng có láo! – mình ngăn Mai lại khi có vẻ hơi quá giới hạn rồi.
- Anh không biết lúc nãy mẹ con nó nói gì với Phương đâu, loại này không làm sao phải tử tế!
- Thôi chị ơi, loại này đâu có đáng để mình bận tâm. 2 mẹ con bác đi về đi – Phương đứng ra ngăn cản.
- Bà nói đi! Còn lần sau nữa không? Không nói thì đừng hòng về - Mai vẫn dứt khoát chưa chịu buông.
- Sẽ không có lần sau nữa đâu, cháu yên tâm! – thôi về đi con!
 

ngochy

Phượt tử
Rồi 2 mẹ con N kéo nhau về.
Mình chạy ra theo chỗ lấy xe, 2 mẹ con nhà ấy nhìn mình với ánh mắt e dè.

- Bác ạ, chuyện giữa chúng cháu, cho dù cháu có bắt cá 2 tay đi chăng nữa thì cũng là chuyện của trẻ con, sao bác lại làm vậy? Nó không chỉ đánh giá mình bác mà còn cả gia đình bác nữa.
- ...................im lặng
- Còn con kia, đm mày, tránh xa bọn tao ra, mày nghĩ bố mày “hầu hạ dạ vâng” ở nhà mày thì nghĩa là tao là thằng đụt phải không? Không hiểu sao người như ông K lại lấy loại như mày.
- ...................im lặng

Quả thật ông anh của Chúc là người rất biết điều, cũng là người duy nhất trong gia đình Chúc mà mình có cảm tình. Ông ấy thực sự là 1 người tốt, sống chân chất, lao động tay chân nhưng không bao giờ than vãn nửa lời, lúc nào cũng vui vẻ, hòa đồng và thân thiện với mình, thỉnh thoảng anh em vẫn rủ nhau đi nhậu. Chẳng hiểu sao người như ông ấy lại rước về một con “nặc nô” thế này? Chắc lại là NỢ - thở dài.

Quay vào nhà thì thấy có mỗi Mai với 2 đứa em ở đó, Phương đi đâu mất rồi?
Giờ mình mới có thời gian nhìn kĩ Mai, em vẫn đẹp lắm, ở em bây giờ là nét mặn mà của người phụ nữ có chồng, cái đẹp của sự lo toan, cái đẹp của người phụ nữ gia đình. Nhưng thoáng qua đó vẫn là nét ghê gớm ngày nào của trùm băng đảng :(
Đã lâu lắm rồi từ lần cuối nhìn thấy Mai. Lá thư em vẫn còn nguyên phong kín chưa dám mở ra đọc, sợ lại một lần nữa không kìm chế được mình, lại rớt nước mắt. Vẫn bóng hình ấy đây, hình dáng ấy từng một thời là của mình. Cảm giác nhìn thấy những thứ từng của mình biến mất giờ đây xuất hiện lại đã thật khó nói, nhưng xuất hiện lại và biết là xa tầm với của mình nữa thì thật khó để diễn tả hết cảm xúc lúc này. Cứ đứng nhìn nhau vậy. Nếu như mình không mở lời trước.

- Phương đâu em?
- ..............
- À, uhmm, Phương trong nhà vệ sinh. Chưa lên đã phải hỏi Phương ngay, hì hì.
- Thì, không thấy thì hỏi thôi.................
- Sao cứ cố nói dối em làm gì thế hả? Anh đúng là.
- Hì hì. Mà em ghê gớm quá đấy! Đừng có động tí xù lông lên thế!
- .............
- Em mà, không ghê để người ta bắt nạt à?

Mai vẫn nhìn mình với ánh mắt ấy, xoáy sâu vào tâm cảm, mình cố gắng để thoát khỏi cái ánh mắt ấy mà hình như không thể rời ra được. Dường như bao nhiêu tâm sự tin tức phim hành động và tiếc nuối gửi gắm hết vào đôi mắt buồn đó. Đúng là người ta nói đôi mắt là cửa sổ của tâm hồn, con người ta có thể giấu diếm bất cứ điều gì, nhưng không thể che dấu nó khi nhìn vào đôi mắt. Mình muốn cất lời để hỏi về cuộc sống của Mai lắm, nhưng chỉ sợ nó sẽ là giọt nước làm tràn ly, làm Mai không kìm chế được mà thoát ra khỏi cái vỏ bọc cứng rắn đó. Chẳng cần hỏi, mình cũng biết cuộc sống hôn nhân của Mai bây giờ như thế nào? Biết đâu một câu nói vô thưởng vô phạt của người yêu cũ cũng gây nên sóng gió trong gia đình họ. Không đáng.
Mình thương Mai lắm, đó là điều cũng không thể che giấu. Nhưng giờ là lúc cần nghĩ về người khác – Phương – bản sao của Mai - cùng tuổi, sinh cách nhau vài ngày, cùng vóc dáng, cùng tình cách. Chính hình ảnh Phương bước vào đã đánh thức mình, cho mình biết ai mới là hiện tại, nó thôi thúc và làm chỗ dựa để mình thoát ra khỏi những suy nghĩ về Mai.

- Phương sao không? Bà làm tôi lo quá.
- Không tôi không sao, chẳng vấn đề gì, hì.
- Có sao không em?
- Em không sao chị ạ, loại ấy làm gì được em! – Sao lại “chị - em” nhỉ? Bằng tuổi cơ mà. Mình đã thắc mắc từ lúc nãy rồi.
- Ừ, biết thế, chúng nó thì làm được cái gì!
- Thôi đi 2 bà, hay ho gì đánh nhau. Mà đừng gọi là “chúng nó”
- Không hay nhưng không để cho nó coi thường mình được, chúng nó là em nói con kia với con Chúc kìa, nó nghĩ cái Phương hiền mà.
- Thực ra hôm nay nếu không có em ở đây thì Phương nó cũng chẳng sợ đâu, nhưng Phương nó không quen với mấy cái chuyện va chạm này – Mai nói tiếp
- Em chỉ thấy quá đáng quá em mới phản ứng thôi chị.
- Em can đảm lắm, phải thế em ạ!
- Vâng, em cũng không muốn đâu nhưng tính em không thích bị bắt nạt. Em định ra để xem dám làm gì em thôi. Em cảm ơn chị nhiều!
- Uhm, chị yên tâm rồi, nhớ quản lão này nhé! – Mai cười tít mắt rồi chỉ sang mình
- Sao? Tôi có gì phải quản?
- Ngu ngơ lắm, thế này chỉ suốt đời làm giáo quèn thôi.
- Vâng, cái này thì em công nhận!
- Mà 2 người chị chị - em em từ bao giờ?
- Bí mật, cái đó anh biết làm gì?
- .........................
- Thôi bọn em về đây – Mai nói
- Ở lại ngồi uống cafe đã! – Mình níu lại
- Thôi, không uống cafe 3 người – Mai nháy mắt với Phương, em cười lại cũng rất tươi, hình như giữa 2 người này có cái gì đó thấu hiểu nhau lắm, cảm giác như là thân thuộc còn hơn cả mình! Có lẽ phải hỏi lại xem ngày xưa bố Mai hoặc bố Phương có đi công tác đâu đó một thời gian không
- Em cảm ơn chị nhiều ạ, chị cảm ơn 2 đứa nhé!
- Không có gì đâu chị, việc nên làm thôi mà.
- Em chào thầy ạ!
- Ừ, chào em. 2 đứa về đi.

Rồi 3 chị em cũng kéo nhau về. Mình muốn giữ Mai lại lắm, để nói chuyện, chỉ là vài câu thăm hỏi. Lại một lần nữa không thể cất lời, nhưng lần này thì có lí do hoàn toàn chính đáng, Mai là quá khứ rồi, người cần mình lúc này hơn là Phương. Bất giác. Phương hình như nhìn thấy nỗi buồn và sự nuối tiếc trong mắt mình, em khẽ liếc mắt theo hướng Mai đang đi về, như thầm bảo mình xuống với Mai. Đáp lại là cái lắc đầu của mình, không, mình không muốn phải đối diện thêm với ánh mắt đó nữa của Mai. Có lẽ sẽ đến lúc thôi, nhưng còn rất lâu nữa.

- Cường, xuống dắt xe hộ chị Mai đi.
- Thôi không cần đâu em, có cái xe thôi mà.
- ..........Để a dắt cho!

Cuối cùng thì cũng không kìm chế được, cũng vẫn đi theo Mai. Giây phút này chắc Phương đang buồn lắm, buồn vì biết vị trí của Mai trong mình vẫn lớn như thế nào, vì biết Mai vẫn còn ý nghĩa với mình. Hành động dù nhỏ nhặt thôi, nhưng mình hiểu lúc này đang là sự lựa chọn màtin tức phim chiếu rạp Phương đang đưa ra cho mình, hoặc xuống với Mai – nghĩa là còn vương vấn tình cũ; hoặc ở đây, lúc Phương đang buồn bã và cần mình. Mình lại làm Phương buồn rồi.

Ghé sát vào tai Phương, mình nói chỉ đủ cho em nghe thấy
- Chờ anh! dắt xe cho bạn cái, lên ngay!
.................................
 

ngochy

Phượt tử
Chap 23 – Anh sẽ quay lại
...............
Đưa người ta không đưa qua sông
Sao có tiếng sóng ở trong lòng
Nắng chiều không nắng không vàng vọt
Sao đầy hoàng hôn trong mắt trong.....

Đi theo Mai xuống đến nơi, đúng là những cái cảnh mới làm con người ta “cảm” dễ hơn. Biết là chỉ là chào hỏi xã giao mà sao cứ như chia tay không gặp lại thế này? Cứ lặng im, chẳng ai nói với ai câu gì. Cứ thế đến lúc Mai đi khỏi có lẽ sẽ tốt hơn, làn ranh mong manh kia dễ bị Mai đạp xuống lắm.
......
- Phương được lắm đó anh!
- Được là sao em?
- Nữ tính nhưng mạnh mẽ, cứng cỏi. Và Phương rất yêu anh!
- Uhmm, anh biết.
- Anh còn đợi gì nữa mà chưa nói với Phương?
- Chưa đến lúc
- Anh có yêu Phương không?
- Giờ anh chưa rõ ràng, cũng chưa biết có yêu hay không nữa.
- Có hay không?
- .... Có!
- Vậy là được, em tưởng anh không yêu nó thì sẽ em sẽ đánh anh luôn tại đây, hihi.
- Dám hả?
- Mà Phương với em quan hệ thế nào?
- Chẳng thế nào cả!
- Vậy sao hai người xưng hô với nhau vậy?
- Anh hỏi Phương ý.
- Khó hiểu quá, em nói đi.
- Anh cứ hỏi Phương sẽ biết. Thôi em về đây!
- Này, lần sau đừng làm thế nữa nhé! Còn kéo mấy đứa sinh viên theo không hay đâu em.
- Vâng, em biết rồi, nhưng tại vì đối với loại người ấy mình cũng không thể nhún nhường được anh.
- Uhm, thôi em về đi.
- Anh! Nhớ lời em nói đấy! Đừng trần chừ với tình cảm, đau đớn mình em chịu là đủ.
- Anh nhớ rồi. Sống tốt em nhé!
- Anh cũng vậy. Em về.

Mai đi rồi, vẫn ngoái lại nhìn. Đó là kiểu riêng của Mai. Từ trước đến giờ, khi mình và Mai chia tay, em luôn ngoái lại nhìn đến lúc nào xa hết mức có thể, cứ vừa đi vừa ngoái lại như thế, mấy lần bị tai nạn vì kiểu đó rồi mà vẫn không chừa. Bây giờ lấy chồng rồi mà vẫn không chịu bỏ cái thói quen đó. Em định còn hành hạ anh đến bao giờ hả Mai? Hay anh đi tu nhé em!

Nhưng quên mất. Không được. Làm sao mà đi tu được, còn cả một cục nợ to đùng đang ngồi chờ trên kia kìa. Ngước lên nhìn thấy Phương đang ngồi chống tay lên cằm, mắt nhìn về nơi xa xăm, hình như Phương cũng không cần biết mình đã lên đến nơi nữa. Em đang suy nghĩ gì thế không biết? Nước mắt thì đang rơi lã chã cũng không cần lau đi nữa. Cứ đứng ngắm Phương như vậy thật lâu, dường như mình cũng đang chìm đắm trong suy nghĩ của Phương rồi. Tại sao em khóc? Tại sao phải khóc? Có lẽ bây giờ mới là con người thật của em sau vỏ bọc cứng rắn và xù xì kia sao? Phương lại trở về là một cô gái mong manh, yếu đuối, hiền hòa, và đôi lúc nhí nhảnh nữa..

Rút khăn tay, mình nhẹ nhàng tiến lại gần, đưa lên chấm những giọt nước mắt đang rơi chầm chậm trên mắt em. Phương giật mình, em liếc qua nhìn mình rồi lại quay đi chỗ khác, như không cần mình đứng ở đây vậy. Kéo ghế sát lại gần bên Phương, mình khẽ vòng qua vai kéo Phương lại gần, Phương tựa nhẹ vào vai mình. Hình như có gì đó đang vỡ òa trong em thì phải, Phương bắt đầu khóc nhiều hơn, không phải khóc lớn, mà là kiểu khóc dấm dứt như có điều gì đang làm em khó chịu, bức bối, ấm ức vậy.

- Sao lại khóc vậy em?
- .....................
- Chưa đến lúc đâu Cường!
Mình hơi bất ngờ, nhưng cũng ngay lập tức giữ bình tĩnh trở lại. Hình như mình đã quá tự tin rồi, Phương cần nhiều hơn thế, hơn là một cái ôm và những lời nói như đã rồi ở bên tai. Phương còn có kiêu kì của con gái nữa chứ! Dù cho có yêu mình đến mấy, cần mình đến thế nào thì cũng không thể vì vài câu nói mà dễ dàng hợp thức hóa một mối quan hệ như vậy.

- Xin lỗi Phương!
- Có gì đâu mà phải xin lỗi
- Vì tôi mà Phương phải chịu như vậy.
- Cường biết vì sao Phương lại dám ra mặt để nói chuyện với mẹ con người ta không?
- ...............
- Vì Phương nghĩ đây mới chỉ là một chuyện rất nhỏ thôi, nếu Phương đến với Cường, nếu nhé, thì lúc đó chỉ vì một chuyện nhỏ mà mình không dám đối mặt thì sao có thể lâu bền được.
- Phương can đảm hơn Cường nghĩ nhiều đấy. Cứ sợ Phương bị làm sao nên phóng vội đến đây.
- Phương can đảm vì cái gì Cường biết không?
- Biết chứ!
- Chưa chắc đã biết đâu! Phương can đảm như thế là vì 10 cuộc gọi nhỡ đêm hôm qua. Vì thằng ngố ấy đã dám nắm tay Phương, cho Phương mượn vai để dựa, mượn lưng để gối đấy....

Mình xúc động lắm, hóa ra những chuyện mình coi là nhỏ nhặt ấy, với Phương lại chứng tỏ được nhiều điều đến thế. Rõ ràng nó đều xuất phát từ sự lo lắng và tình cảm thực của mình, nhưng đàn ông khô khan đâu có hiểu nó có ý nghĩa với phụ nữ. Chẳng cần gì to tát, nhẹ nhàng đi bên cạnh là đã đủ làm cho người phụ nữ của mình hạnh phúc rồi. Chẳng cần phải đao to búa lớn, thề non hẹn biển. Phàm những người đã dám nói ra lời thề hứa cũng là những người dám phá bỏ nó.

- Phương không biết đó có phải là tình yêu đôi lứa không nữa, nhưng Phương thấy như vậy ấm áp lắm. Chỉ cần vậy thôi, yên bình lạ. Còn chuyện yêu nhau là duyên số, Phương không ép buộc Cường phải vì thế này thế kia mà yêu Phương đâu, nếu vì điều đó thì chỉ làm Phương coi thường Cường thôi.
- Uhmm, Cường hiểu mà. Phương đừng suy nghĩ nhiều quá, cứ để thời gian trả lời đi. Ngày hôm nay, Cường chỉ muốn cảm ơn Phương đã vì điều gì đó mà sẵn sàng đối diện với họ, Cường rất trân trọng điều đó Phương ạ.
- Hỏi Phương một điều được không?
- ...................
- Sao Phương với Mai lại xưng hô là chị - em vậy?
- Thực ra là vì khi chơi với nhau, thấy giống nhau như 2 chị em ruột vậy nên cũng muốn gọi nhau là chị em cho tình cảm. Cả 2 đứa đều cô đơn từ bé, giờ tìm được người tâm đầu ý hợp nên quý lắm

Đúng như Phương nói, giờ mình mới nhận ra trước giờ toàn yêu con một, toàn là thiên kim tiểu thư không. Phương và Mai đều là những nàng công chúa theo đúng nghĩa của nó, nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa từ khi còn ẵm ngửa, muốn gì là phải có bằng được, nhõng nhẽo, đành hanh, và còn đồng bóng nữa – cái này thì quá hợp rồi.
- Chỉ thế thôi à?
- Còn, nhưng cái này là phụ..........nói ra không được cười nhé!
- Sao lại cười?
- Mà thôi, không nói nữa, xấu hổ lắm!
- Cứ nói đi mà, vấn đề gì đâu! Cường chứ có phải ai đâu.
- ................
- Thì cứ nói đùa nhau là ai đến trước làm chị, ai đến sau làm em........kì quá, xấu hổ chết mất! – Phương bắt đầu lấy tay lên che hết cả mặt lại! Nhìn đáng yêu quá, bàn tay nhỏ xíu sao che được cả cái khuôn mặt đang ửng hồng lên chứ.
- Hahahhaha, hahahahaha
- Đã bảo không được cười cơ mà!
- Ai? Ai nghĩ ra cái này? Năm thê bẩy thiếp à mà chị với em? Một xu dính túi không có, nuôi 1 bà còn chưa xong! Hahaha.
- Đừng cười nữa, người ta nhìn kia kìa! – mặt Phương đã đỏ lắm rồi, cứ nhấc lấy cốc nước lạnh áp vào má lại bỏ xuống nhìn đáng yêu kinh khủng.
Uhmmmmm, mình bụm miệng lại, không dám cười to nữa.
- Là chị em thật, nhưng không có chung chạ gì đâu đấy! – Phương dứ dứ cái nắm đấm trước mặt mình – ghê nhỉ, mình tự dưng thành miếng bánh cho chị em nó chia nhau – có một sự nhắc nhở nhẹ ở đây.

2 đứa cứ mải mê nói chuyện, trêu chọc nhau mà mình không biết là đã nắm tay Phương từ lúc nào nữa, nãy giờ làm gì cũng một tay, còn tay kia thì 2 đứa cứ mặc nhiên như là nó dính vào nhau vậy. Đến lúc nhận ra thì cả 2 đứa đều xấu hổ, Phương khẽ kéo tay ra khỏi tay mình, nhưng mình giữ lại ngay, không thể để Phương tuột khỏi tay được! tin tức phim đang chiếu
tin phim võ thuật
Ít nhất là từ thời điểm này trở đi, mình sẽ không để cho ai có cơ hội được lại gần và tán tỉnh Phương nữa, vì những gì Phương đã dành cho mình, làm vì mình, nhưng hơn hết là vì hình như mình .... yêu Phương rồi.
 

ngochy

Phượt tử
Phương nhìn sang mình, liếc xuống tay 2 đứa đang cầm trong nhau, lại liếc lên lườm mình 1 cái, như kiểu bảo bỏ tay ra. Mình lắc đầu – không được đâu sói ạ! Phương lại tiếp tục làm mặt mếu máo xin xỏ, cũng vẫn không được. 2 đứa cứ diễn kịch câm như thế, vừa nhìn nhau vừa cười, vui vẻ như quên hết mọi sầu lo vậy. Đang những giờ phút đẹp như tranh vẽ thì bị phá hoại.

“09xxx xxx xx is calling” – Mình tắt đi
- Ai vậy?
- Chúc
- Sao không nghe?
- Kệ cô ấy.
- Không nghe mang đây tôi nghe!
- Thôi bà nghe làm gì? Chẳng đáng, có gì mà nói
- Không nói một lần thì nó sẽ còn gọi nhiều, tôi bực rồi đấy.

“09xxx xxx xx is calling” – Lần này thì mình bấm máy nghe
- Alo
- Anh đang ở với con kia phải không?
- Xin lỗi cô là ai?
- Anh được lắm, các người dám đánh cả chị tôi à? Còn chửi mẹ tôi nữa! Các người cứ chờ đấy.
- Cô là ai đấy?
- Anh có thôi đi không hả??? Đồ bội bạc, đồ bắt cá 2 tay kia! Anh chơi tôi chán giờ anh có thái độ đó đấy hả?
- Nhầm số rồi nhé!
- Đồ *** **** - và Chúc bắt đầu bù lu bù loa, chuẩn bị lôi mấy đời nhà mình ra để điểm danh.

Phương giật lấy điện thoại
- Alo
- Mày phải không?
- Con chào mẹ Chúc!
- ...................
- Mẹ vừa gọi con là con mà. Có chuyện gì mẹ cứ nói, con nghe!
- Mày cứ chờ đấy, mày không cướp Cường dễ như thế được đâu!
- Sợ quá cơ! Giờ tôi tuyên bố, tôi chính thức cướp Cường của cô đấy, cô dám chơi không?
- Sao cô không dám ra gặp tôi như mấy hôm cô đi sau ấy? Định làm gì tôi thì sao cô không làm luôn đi? Hay phải nhờ thằng bồ kia?
- Tao không làm sao phải gặp loại như mày!
- Ừm, loại như tôi chỉ đáng gặp mẹ cô thôi! Khôn hồn thì bỏ ngay cái kiểu làm phiền này đi, cái cô có mà không biết giữ giờ mất đừng kêu!
- Rồi mày cứ đợi đấy!
- Tôi vẫn đang đợi đây, nhớ chăm sóc gia đình cho nó kĩ vào nhá, bảo bố chiều đừng đạp xe đi thể dục nữa....
- .............
- Mày! Mày định làm gì bố tao?
- Tôi chỉ nhắc cho cô chăm sóc gia đình cho nó xong nhiệm vụ đi đã, đừng chưa chi đã lo cho người khác. Hiểu không? Cút đi! loại đàn bà lăng loàn.
- Được, chúng mày chưa xong với tao đâu.

Mình há hốc mồm, Phương nói những lời lẽ gì thế không biết? Sao những cái từ ngữ đó lại có thể phát ra từ Phương cơ chứ? Dù chẳng có từ ngữ nào là vô văn hóa, nhưng cái ngữ điệu đó, cái cách nói chuyện đó nó như một dân du côn chính hiệu vậy – đó không phải là người phụ nữ mình đang hướng đến. Nhưng phút bất ngờ cũng qua, mình bỗng dịu lại. “Đi với bụt mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy” – nếu như Phương không “cứng” lên như thế để đối phó với cái giọng vô văn hóa kia của Chúc thì liệu Chúc có “chùn” lại như thế không? Hay là Chúc sẽ được đà lấn tới và nói những câu điên rồ hơn, dám làm những chuyện đen tối đằng sau lưng 2 đứa? – Mình không ủng hộ gì Phương về cái cách nói năng đó, vì em là con gái, nhưng mình hiểu được Phương đang phải cố xù lông lên để bảo vệ chính mình, bảo vệ mối quan hệ mà Phương đang xây đắp và trông chờ kia. Phương vừa nói mà tay kia run lên bần bật trong tay mình, rõ ràng nó quá sức với Phương, em không hợp với mấy chuyện va chạm và nanh nọc như thế này!

Tắt máy. Phương run run đặt điện thoại xuống. Mình kéo cả 2 tay Phương đặt vào lòng bàn tay mình, 2 tay ôm lấy tay Phương, nhìn vào mắt thấy đã đỏ hoe lên rồi – Biết ngay mà! chỉ có to mồm là giỏi thôi! Thương quá đi mất!

- Thôi nào, không được khóc! Gà mái phải xù lông lên để bảo vệ tổ của mình mà, đúng không?
- ........
- Khóc nhiều là mắt xấu, xấu là gà trống sẽ không yêu, bỏ đi tìm gà mái khác!
- ........
- Dám tìm không hả?
....................
 

ngochy

Phượt tử
Chap 24 – Chào bạn! Tớ là Cường

...........continue

Khẽ ôm lấy vai Phương, mình dỗ dành:
- Nín chưa nào? Sau này không cần phải tỏ ra mạnh mẽ như vậy đâu, nó không hợp với Phương.
- Tự nhiên thế thôi chứ đâu có cố tỏ ra.
- Thế thì cũng đanh đá đấy chứ, đáng lo đây...
- Ông sợ chưa? Liệu hồn thì tránh xa ra nhé..
- Cường này!
- Sao?

“Mẹ yêu is calling” – Mẹ ơi là mẹ, phá hoại khung cảnh quá.
Một tay cầm điện thoại còn tay kia vẫn cầm chắc tay Phương, dứt khoát không chịu buông ra.
- Bỏ ra nghe điện thoại đi!
- Không!
- Bỏ ra, cầm nãy giờ không chán hả?

Bắt máy nói chuyện với mẹ:
- Dạ, con đây mẹ ơi.
- Đang ở đâu mà để nhà cửa tanh bành thế này?
- Con ra ngoài tí. Mẹ lên lâu chưa?
- Vừa xong. Mày có đi với cái Phương không?
- Có ạ, Phương đây mẹ.
- Đưa mẹ nói chuyện với nó. – Gì nữa đây? Sao không nói qua mình được à?
- Mẹ tôi nói chuyện này – mình đưa điện thoại cho Phương.

Đoạn sau đó thì mình không biết 2 người nói cái gì nữa. Chỉ thấy "dạ dạ, vâng vâng" rất nhiệt tình:
- Vâng ạ, thế để cháu về ạ
- ...........
- Vâng ạ, cháu chào bác ạ!
Đúng là cái đồ thảo mai! với mình thì như con cọp cái, thế mà với mẹ mình thì “vâng dạ, vâng dạ”. Không biết sau này thì thế nào đây? Chưa về mà đã suốt ngày làm spy cho mẹ mình rồi, lúc thành vợ mình thì có khi thành bà mẹ thứ 2 nữa luôn lắm, nghĩ mà đã thấy sợ.
xem phim võ thuật tin phim hàn quốc
Phương quay qua mình thỏ thẻ:
- Mẹ gọi về - nói như kiểu là mẹ mình đến nơi vậy nhỉ
- Sớm thế? Về làm gì? Ngồi đây tí đã. Cả tuần mới được 1 buổi sáng thứ 7 thoải mái ngồi cafe.
- Đi!! Về còn nấu cơm, bố mẹ lên rồi đấy.
- Nào thì về - mình miễn cưỡng buông tay Phương ra, đứng dậy.

Giờ thì chẳng còn thấy đâu cái vẻ mặt xám xịt và ánh mắt hình viên đạn ban nãy nữa, Phương lại hiện nguyên hình lại là 1 con mèo nhà, lẽo đẽo đi theo sau, vừa đi vừa níu vào áo mình cứ như là sợ mất hay sao đó. Yên tâm nhé Phương! Cường đã yêu ai là không ai lấy Cường khỏi tay người ấy được, trừ khi tự thả tay ra thôi.
- Đưa tay đây – Mình chìa tay ra đưa cho Phương.
- Làm gì?
- Cầm chứ gì.
- Không!

Mặc kệ. Chẳng để Phương nói thêm, mình nắm luôn tay Phương không để cho em kịp phản ứng gì. Cứ thế mình đi trước kéo Phương đi sau, như đang sợ không nhanh là có ai đó dắt đi mất vậy.
- Đi từ từ thôi! Có ai làm gì đâu mà như ăn cướp thế.

Mình mới đi chậm lại đợi Phương tiến lên ngang hàng. Em khẽ rút tay ra mặc cho mình cố nắm lại. Nhưng chưa để cho mình kịp cảm thấy hẫng hụt, Phương đã quàng 2 tay qua ôm lấy cánh tay mình rồi cúi xuống thì thầm:
- Thế này chắc chắn hơn.
- Xì, tôi cầm chắc hơn chứ.
- Không, cái gì tôi cầm mới chắc, ông cầm không chắc.
- Cầm được lâu không?
-Lâu...

Xuống đến bãi để xe, lớ ngớ thế nào mà bây giờ lại nhìn thấy xe Phương ở đây, thế mà lúc đến tìm mãi không thấy. Lạ thật. Chẳng lẽ thằng bảo vệ nó mới dắt ra cho mình?
- Ô, xe bà đây này, thế mà lúc đến tôi tìm mãi chẳng thấy.
- Tôi thấy cái Khoa của ông có vấn đề đấy!
- Vấn đề gì? Sao tự nhiên dính dáng đến Khoa tôi?
- Sao người ta lại giữ một sinh viên thiểu năng như ông chứ?
- Ai thiểu năng? Gì mà thiểu năng?
- Hôm qua ai đi xe tôi về? Hôm nay tôi phải đi taxi ra đây này! Đồ hâm dở.
- À à, ờ, gì mà căng! - Giờ mới nhận ra mình đi xe của Phương, thế mà đến quán việc đầu tiên là cứ đâm đầu đi tìm xe Phương – đúng là cuống lên chẳng nghĩ được việc gì ra hồn.

Điện thoại của Phương - >”< - Mấy hôm nay mình bắt đầu dị ứng với chuyện nghe điện thoại của Phương.

- Khoan đợi chút, tôi có điện thoại
-Alo, em nghe đây anh.
-...........
- Tối nay ạ? Vâng, em chưa biết được, em sẽ trả lời anh sau nhé.
- ...........
- Vâng ạ, em chào anh!
..........
- Ai gọi đấy? >”<
- Anh trưởng phòng, rủ tối đi ăn
- Sao lại đi ăn?
- Sao lại không đi?

Đúng! đã là cái gì mà cấm người ta! Mình hơi thái quá rồi. Những cái nắm tay hay quàng vai kia chẳng khẳng định được điều gì cả, nó đâu có chứng tỏ Phương là của mình đâu mà cấm với đoán? Phương đưa mình xuống mặt đất rất nhanh chóng, và phũ phàng
- Uhmm, tôi hỏi vậy thôi. Tại không muốn bà đi buổi tối.
- Hì, biết vậy là tốt. Chị cộng điểm.

Trong thâm tâm mình giờ đang có hai suy nghĩ cứ đan xen vào nhau, một bên bực bội vì Phương không thèm để ý đến thái độ của mình, một bên lại thấy khó chịu với chính bản thân mình vì đã hơi ích kỉ! - con gái, khi chưa thuộc về gia đình thì người ta có quyền lựa chọn trong tất cả những người đàn ông đến với họ chứ, con gái có thì mà.
Nhưng người ta cũng nói là chỉ khi nào con người ta yêu thương nhau, sợ mất nhau thì mới cảm nhận được mình ích kỉ thế nào. Lo lắng, bồn chồn, và khó chịu, thậm chí khó chịu với chính người mình yêu nữa. Cảm giác khi phải đối đầu với tình địch mình chưa hề được trải nghiệm lúc yêu Mai, vì em phong tỏa gần như 100% những ai giới tính nam, hơn tuổi bên cạnh. Còn với Chúc, rõ ràng có tình địch đấy, nhưng mình lại không hề có cảm giác sợ sệt mất em, chẳng biết vì mình tin em hay vì mình tự tin quá nữa!
Có lẽ đây chỉ là cảm giác tự nhiên thôi mà, mặc kệ đi, mình nghĩ quá nhiều rồi.
Cứ coi như là lần đầu tiên đi thì đã sao!

Hình như Phương nắm bắt được điều mình đang suy nghĩ nãy giờ và không muốn đẩy những suy nghĩ của mình đi quá xa. Phương vẫn vậy, vừa gần vừa xa, nhưng đúng lúc.
- Anh ấy có vợ con rồi.
- Ai? Anh trưởng phòng á? Thế đi giới thiệu cho thằng ku Phó Phòng Úc phải không?
- Sao ông biết hay vậy?
- Chỉ có 1 khả năng thôi mà.
- Uhmm, anh ấy cũng tốt nên tôi ngại quá.
- Tốt là một chuyện, còn tình cảm là một chuyện chứ.
- Thì tôi biết thế, nhưng từ chối nhiều quá cũng ngại, anh em còn làm với nhau lâu dài.
- Vậy thì càng nên thẳng thắn, bà chỉ ngại nếu đúng bà có tình cảm với ông người Úc kia.
- Ông này, dở hơi à? Ông đang thử tôi phải không?
- Có sao đâu, con gái có thì, bà được quyền lựa chọn chứ sao.
- Càng nói càng thấy điên, tốt nhất là ông stop đi!
- .........
 
Top