What's new

Cuba

netwalker

Phượt gia
Thấy có bạn muốn tìm hiểu về Cuba mình mới nhớ ra mình cũng đã đặt chân đến, vội dùng anh gú gồ tìm lại bài viết lúc trước đăng trên báo Thanh niên đăng lại ở đây nhưng có kèm theo nhiều ảnh hơn và cả Behind the Scene cũng như các thông tin đi đứng cho bà con lượt phượt

http://dulich.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=178225&ChannelID=100

-----------------------------------------------------------
CUBA


Cuba, đảo quốc vùng Caribbean nằm ngay sát Mỹ, chỉ cách mũi Key West ở Florida mấy chục hải lý, đã từng một thời là thuộc địa của Mỹ, nhưng kể từ khi giành độc lập năm 1959 đến nay, trải qua bao biến cố vẫn đứng vững độc lập. Tôi nhớ trong các bài học khi xưa, Cuba chính là một trong những tiền đồn xã hội chủ nghĩa quan trọng, chiến trường của cuộc chạy đua vũ trang trong chiến tranh lạnh giữa hai siêu cường Liên Xô và Mỹ với đỉnh điểm là cuộc khủng hoảng tên lửa, suýt nữa đưa cả thế giới đến chỗ có thể diệt vong với cuộc chiến tranh hạt nhân. Chuyện oái oăm, trái khoáy là ngay trên đất Cuba lại có căn cứ quân sự của Mỹ, căn cứ hải quân Guatanamo, nổi tiếng thế giới với các trại giam giữ không tuân thủ theo Hiệp định Geneva, tù binh chiến tranh vùng vịnh, (tù binh Afghanistan, Iraq), các phần tử khủng bố được đưa lên các chuyến bay bí mật về giam cầm ở đây. Theo bản khế ước có nguồn gốc từ cuộc chiến Mỹ-Tây Ban Nha được ký kết từ năm 1903, Mỹ được toàn quyền sử dụng vùng đất này cũng như không phận và hải phận. Mỗi năm chính phủ Mỹ vẫn ký một tờ séc khoảng $4000 để trả tiền thuê đất cho căn cứ rộng 116 cây số vuông này cho một năm. Từ khi Fidel Castro lên cầm quyền, Cuba hoàn toàn không lĩnh số tiền đó vì không công nhận khế ước thuê đất đó với lý do vi phạm Hiệp ước Vienna. Những tờ séc trả tiền thuê đất vẫn gửi đi đều đặn để rồi nằm yên lắng bụi trong một ngăn kéo nào đó, nhưng khu đất Mỹ thuê vẫn tồn tại đó trên đất Cuba. Theo một số tài liệu nghiên cứu của Hoa Kỳ, căn cứ hải quân trên ngoài ý nghĩa chính trị, không có giá trị mấy về mặt chiến lược, quân sự và kinh tế vì chỉ cách Mỹ có mấy chục dặm, nằm ngay sát các căn cứ khác của Hoa Kỳ, trong khi chi phí bảo dưỡng rất tốn kém. Mỗi năm chính quyền Hoa Kỳ phải tiêu tốn một khoản ngân sách lớn để bảo trì căn cứ này. Nghe nói lúc trước nước sinh họat ở đây phải nhập khẩu từ Jamaica và được chở đến bằng xà lan hàng tuần để đổ đầy những bể chứa, mọi người phải dùng nước theo chế độ tiết kiệm khẩu phần sau khi Fidel Castro cho cô lập căn cứ, biến thành một khu vực chết, không người ở, không điện nước sinh hoạt. Ngày nay, căn cứ có hệ thống độc lập xử lý nước biển thành nước ngọt, trị giá nhiều triệu đô la, một trạm sản xuất điện bằng sức gió mới được xây dựng bên cạnh một trạm sản xuất điện chạy dầu diesel. Ngoài ra, thậm chí còn có một tiệm bán đồ ăn nhanh McDonald và một tiệm Subway để phục vụ lính Mỹ trong trại. Đây cũng là hai cửa hàng bán đồ ăn nhanh (fastfood) duy nhất ở Cuba. Để đi thăm quan căn cứ du lịch này không phải dễ vì nó nằm ở tận cùng phía Đông Nam của Cuba, người dân Cuba không được phép đến đây, ngoài những người có hợp đồng lao động từ trước năm 1959 và hàng ngày được chở từ nhà vào trong căn cứ qua hàng chục trạm kiểm soát của hai bên. Cho đến thời điểm hiện tại 2006, chỉ còn hai người Cuba làm việc tại căn cứ này. Hàng ngày vẫn có một chiếc xe bus chạy từ căn cứ ra có một nhiệm vụ duy nhất là chở hai công dân mang quốc tịch Cuba vào căn cứ đi làm cho Mỹ. Chiếc xe bus phải chạy bao cây số, qua một hàng rào bằng cây xương rồng nổi tiếng thế giới, từng được ví với bức tường Berlin, qua một khu vực người không được phép ở và là bãi mìn lớn thứ hai trên thế giới để vào làm việc trong khu vực do Mỹ kiểm soát này. Dân du lịch muốn đến tham quan phải mang hộ chiếu để xuất trình tại các trạm kiểm soát, rồi chỉ được phép đứng từ xa, trên một đài quan sát dùng ống nhòm nhìn vào căn cứ Guatanamo mà thôi. Nghe nói có một khách sạn ở gần căn cứ, có thể nhìn thấy rõ sinh hoạt trong căn cứ nhưng muốn đến phải qua thêm vài trạm kiểm soát gắt gao hơn, và phải có giấy chứng nhận đặt phòng từ trước và vẫn có thể bị từ chối không cho đến ở khách sạn.


Hiện tại, về mặt luật pháp Mỹ vẫn đang cấm vận Cuba và công dân Mỹ không được phép đến Cuba đầu tư cũng như du lịch. Tuy nhiên trên thực tế khi tôi tìm hiểu về du lịch Cuba thấy có một số tour du lịch Cuba trực tiếp từ Mỹ nhưng giá tour rất đắt để lấy giấy phép đặc biệt, hoặc đóng tiền quyên góp cho các tổ chức từ thiện, quỹ thiện nguyện nhà thờ, v…v. Một số người Mỹ gốc Cuba cũng được phép về thăm Cuba, và cũng đã có một số chuyến bay hợp đồng, bay thẳng từ Florida đi Cuba. Ngoài ra, dân Mỹ muốn tò mò đi Cuba thường đi qua nước thứ ba như Mexico, Canada hoặc các nước thuộc vùng biển Caribbean để đến Cuba. Cuba cấp chiếu khán (visa) rời với giá 15 peso chuyển đổi (Cuban Convertible Peso), khoảng 15 Euro hoặc US$20, ngay tại cửa khẩu và không đóng dấu vào hộ chiếu để hy vọng thu hút thêm dân du lịch, nguồn thu ngoại tệ quan trọng của đảo quốc đang bị cấm vận này. Ngay trên chuyến máy tôi đi có khá nhiều người Mỹ đến từ Boston, Chicago, Detroit, có cả một đoàn dân chơi motor thuộc Hell Angles phân nhánh Virginia.

Cuba là một đất nước đẹp, khí hậu tuyệt vời. Tôi đến vào cuối tháng 11 đầu tháng 12, thời điểm bắt đầu mùa khô. Thời tiết ấm, hoàn toàn không có cái nóng oi bức của vùng nhiệt đới, buổi sáng và buổi chiều mát mẻ, nhiệt độ trung bình ban ngày khoảng 25 độ C, giữa trưa vẫn có những cơn gió biển mát mẻ thổi vào xua đi cái nóng do ánh nắng chói chang của mặt trời.

Kiến trúc của Cuba pha trộn giữa kiến trúc Tây Ban Nha và Liên Xô. Những tòa nhà với kiến trúc châu Âu thời kỳ thuộc địa TâyBan Nha cầu kỳ, kiểu cách được xây dựng từ hàng trăm năm trước vẫn được bảo tồn lưu giữ bên cạnh những tòa nhà thiết kế kiểu hình hộp vuông như những bao diêm để chồng lên nhau được xây dựng với kết cấu bê tông đúc sẵn. Ngoài ra, cũng có một số nhà kiểu Mỹ đặc biệt là nhà gỗ kiểu Mỹ ở một số vùng của Cuba như Matanzas, Varadero.

Cơ sở hạ tầng đường xá ở xung quanh thủ đô Habana có thể nói khá tốt trong hoàn cảnh bị cấm vận, đường cao tốc cho phép chạy 100km/h. Từ xa nhìn vào thủ đô Havana trông cũng tráng lệ không khác gì các thành phố phát triển khác của Mỹ hay phương Tây. Tuy nhiên đường xá đi các tỉnh khác có vẻ xuống cấp, khá nhiều ổ gà, ổ voi trên đường. Phương tiện giao thông công cộng chủ yếu là xe bus và thường chở kín người. Ngoài ra, còn có một loại xe đại xa giống như super bus ở phương Tây, toa chở khách đượcthiết kế dài như tàu hỏa và được kéo bằng một đầu kéo Kazma của Đông Đức cũ. Một điều kỳ thú ở Cuba là có rất nhiều xe hơi cổ của Mỹ như Ford, Chevy, có những chiếc được sản xuất từ đầu thế kỷ, chiếc mới nhất chắc cũng được sản xuất trước cuộc cách mạng Cuba năm 1959. Tất cả những chiếc xe hơi Mỹ cổ lỗ này vẫn đang chạy ngang dọc Cuba ngày hôm nay trong tình trạng tốt, nhiều chiếc được bảo dưỡng tốt đến nỗi như chúng vừa xuất xưởng ngày hôm qua vậy. Nhiều chiếc được dùng làm taxi. Bên cạnh đó có nhiều xe hơi của Nga và Đông Âu như Lada, Vonga ( Liên Xô), Skoda ( Tiệp Khắc), Kazma (Đông Đức), xe máy có Minsk ( Liên Xô), ETZ ( Đông Đức), v…v. Các xe hơi đời mới hiện đại phần lớn của Hàn Quốc như Huyndai, một số xe của châu Âu như Fiat, Renault, Peugeut. Tôi có gặp một đoàn xe Mercedes đời mới được chạy hộ tống bởi xe cảnh sát chạy đến khu khách sạn nghỉ mát 5 sao ở Varadero. Trong cuộc sống thực tế hàng ngày của người dân Cuba, xe ngựa kéo, xích lô người đạp, cũng như xích lô gắn máy, xe máy ôm vẫn đóng vai trò quan trọng như phương tiện giao thông công cộng chính yếu của người dân Cuba. Taxi chỉ dành cho dân du lịch. Hiện tượng, người dân đứng vẫy xe dọc đường rất phổ biến ở Cuba.
 

netwalker

Phượt gia
Đến Cuba cho ta cảm giác như đi ngược lại dòng lịch sử, sống lại với thời xa xưa, có những lúc tôi cảm thấy khung cảnh cổ kính xung quanh đưa ta lùi lại cả nửa thế kỷ, tòa lâu đài cổ kính, con đường lát gạch, xe ngựa kéo, với những hình ảnh của những năm 50 mà nay chỉ còn thấy trên phim ảnh. Khi đi vào các cửa hàng bách hóa với dăm ba món hàng, sản phẩm nhưng lại đông người đứng đợi, những quầy thực phẩm với hình ảnh người dân xếp hàng mua với tem phiếu tiêu chuẩn, hoặc khi đi qua những khu tập thể năm tầng cũ nát với quần áo treo đầy ngoài ban công, tôi lại cảm giác mình sống lại thời bao cấp. Hàng hóa ở Cuba khan hiếm, đắt đỏ, có một số cửa hàng bán đồ điện tử như TV, đầu video, DVD, xe máy nhưng bán bằng đồng peso chuyển đổi hoặc ngoại tệ, kiểu như cửa hàng Intershop ngày xưa ở Việt nam. Khi tôi đem những món quá nhỏ như bánh xà phòng thơm Zest, Fa, Camay, đồng hồ điện tử tặng cho người dân Cuba, họ rất vui mừng và cám ơn nhiều lắm vì những thứ nàylà xa xỉ ở Cuba. Nếu một người du lịch chỉ bay theo các chuyến bay hợp đồng đến nghỉ ở các khu nghỉ dưỡng (resort) theo kiểu tour du lịch trọn gói sẽ không bao giờ nhận thấy sự khác biết giữa cuộc sống bên trong khu resort và bên ngoài. Đời sống thực tế của người dân Cuba khá thiếu thốn. Tôi có đến thăm gia đình của một vị giáo sư về hưu và thấy ngoài những đồ gỗ cũ kỹ, một bức ảnh Che* treo trên tường giữa phòng khách, có chiếc TV Liên Xô là đồ điện tử có giá và không thấy bật cho nên không còn biết có chạy hay không hay chỉ là đồ trưng bày cho sang. Cuba sử dụng hai hệ thống tiền tệ, đồng peso thường chỉ người Cuba mới được dùng, đồng peso chuyển đổi có giá trị bằng một đồng Euro, cao hơn cả đồng Mỹ. Vì vậy khi người Cuba phải trả 2 peso cho ly bia, một người du lịch nước ngoài sẽ phải trả 2 peso chuyển đổi (tức là khoảng 50 peso thường, đắt gấp 25 lần giá người dân Cuba phải trả). Người dân Cuba có thể đem đồng peso chuyển đổi này đến cửa hàng Intershop để mua hàng nhập khẩu hoặc đến ngân hàng đổi lấy đồng peso thường để chi tiêu sinh hoạt hàng ngày.

Nhịp sống ở Cuba dường như chậm hơn so với thế giới. Nếu bạn đến đây, bạn sẽ cảm nhận như thoát khỏi cuộc sống quay cuồng, nhộn nhịp của các thành phố khác trên thế giới, nơi con người phải gồng mình đuổi cho kịp nhịp sống công nghiệp hiện đại chóng mặt của nền kinh thế thị trường với sức ép của đồng tiền và chi phí cuộc sống, nơi mà quần áo, điện thoại di động và các vật dụng điện tử hiện đại khác đổi mốt liên tục.

Cuộc sống ở Cuba chậm vậy nhưng con người Cuba lại rất sôi động, do đặc thù của khí hậu nhiệt đới, người dân ở đây thường hay bắc ghế ngồi vỉa hè, hóng mát, túm năm tụm ba nói chuyện rôm rả hoặc ra quán bia ngồi làm vài vại giải khát, tán chuyện vui. Bạn có cảm giác giống như đang đi giữa đường phố Sài gòn, Hà Nội vậy. Bia Cuba khá ngon và đặc biệt, bia Crital là loại nổi tiếng nhất Cuba, bia khá nhẹ có thể uống cả ngày, chắc chỉ khoảng 4-5%. Một thứ đồ uống có cồn khác cũng nổi tiếng và đặc trưng của Cuba là Mojito, một loại rượu cocktail pha lẫn rượu rum, nước chanh và lá bạc hà tươi. Một trong những điều dân du lịch nước ngoài đến Cuba là phải thưởng thức vài ly mojito cho lâng lâng lấy cảm giác để nhảy salsa bên bãi biễn cũng cô gái vùng Caribbean với làn da dám nắng xinh đẹp. Salsa là điệu nhảy phổ biến ở Cuba, người dân Cuba thích ca hát, nhảy múa, chỉ cần một bản nhạc vang lên đâu đó đã thấy người dân đi bộ trên hè phố lắc lắc đôi vai, múa múa hông bụng một cách điệu nghệ đẹp mắt. Các tour du lịch trọn gói thường chào mời khách du lịch với quảng cáo sẽ được uống bia crystal, rượu rum và học nhảy salsa miễn phí. Đi dọc bờ biển của các khu resort ở Cuba, đâu đâu cũng thấy các quán bar lợp mái lá cọ với các cô gái, chàng trai trong bộ đồ tắm tay cầm ly bia, hoặc rượu cocktail uốn mình, lắc hông theo tiếng nhạc salsa trong ánh hoàng hôn nhiệt đới quả là một cách truyền bá hình ảnh du lịch cho đất nước Cuba tươi đẹp. Đất nước của lễ hội tiệc tùng và các kỳ nghỉ tuyệt diệu.
 

netwalker

Phượt gia
Con người Cuba hiền lành, tốt bụng, mến khách. Đâu đâu cũng có thể nhìn thấy nụ cười hiếu khách nở trên mơi người dân Cuba, từ nhân viên cửa khẩu ở sân bay cho đến người nông dân ngoài đồng ruộng. Nếu bạn đỗ xe lại dọc đường và có vẻ cần tìm đường, sẽ có một ai đó đang đi xe, dừng lại, hỏi bạn muốn đi đâu và chỉ dẫn bạn tận tình đến đó, thậm chí còn lái xe dẫn đường đưa bạn đến tận nơi rồi mới đi tiếp. Trong một lần lái xe ở Cuba về phía Nam, do đường tối hoàn toàn không có đèn trên đường cao tốc, tôi ngã xe, bị thương và được một xe ô tô đi qua đường đỗ lại, đưa tôi đến một bệnh viện nhỏ thuộc tỉnh Matanzas, nằm cách Habana khoảng 100km. Bệnh viện trông rất thiếu thốn cơ sở vật chất, nhưng các bác sỹ rất tận tình, đội ngũ y bác sĩ trẻ, một số người nói tiếng Anh rất tốt đã chữa trị, chụp X-quang, khâu vết thương cho tôi hoàn toàn miễn phí. Tôi có nói chuyện với một số bệnh nhân khác là người Cuba và họ nói rằng họ không baogiờ phải trả tiền khám chữa bệnh cũng như thuốc men ở Cuba. Ngay cả chuyện học hành cũng vậy, giáo dục hoàn toàn miễn phí ở Cuba. Đây quả là một sự cố gắng lớn lao của chính phủ Cuba trong tình hình bị cấm vận, kinh tế khó khăn. Tôi để ý tất cả các phương tiện, y tế, thuốc thang đều thiếu thốn, phần lớn có vẻ sản xuất trong nước. Tôi để ý, từ miếng bông, cái gạc, đều được gói trong các gói giấy mầu nâu vàng nhỏ, như kiểu chia khẩu phần. Mọi thứ dường như rất thiếu thốn. Thuốc kháng sinh phổ biến ở đây vẫn là tetracycline. Miếng băng dán tiện dụng (bandage) là đồ xa xỉ, băng dính y tế khan hiếm. Bác sỹ rửa tay bằng xà phòng bánh mầu nâu đục kiểu nấu bằng dầu dừa (trông giống như xà phòng 72 Liên Xô phổ biến ở Việt Nam thời bao cấp). Chỉ khâu y tế là loại phải đi cắt chỉ, trong khi phần lớn thế giới đã dùng chỉ tự tiêu, còn các nước tiên tiến đã dùng công nghệ bắn ghim kim loại. Với điều kiện trang bị thiếu thốn như vậy nhưng các bác sỹ, y tá đã phục vụ bằng tất cả lòng tận tình, những nụ cười trên môi và hỏi chuyện đi du lịch thế nào, thấy đất nước Cuba ra sao. Họ rất vui khi tôi nói tôi là người Việt nam. Chắc chắn sẽ có một ngày tôi trở lại thăm Cuba.



Chú thích: *Che tên thật là Ernesto Guevara de la Serna, nổi tiếng thế giới với tên gọi Che (nghĩa là Chào bạn). Một hình tượng anh hùng của phong trào cách mạng giải phóng thế giới. Che là người Argentina đã sang Cuba sát cánh cùng Fidel Castro làm cách mạng.
 

netwalker

Phượt gia
Tòa nhà Quốc hội ở Thủ đô Havana, nhìn vào thì đẹp thế này , một công trình xây dựng từ thời thực dân thuộc địa







còn nhìn từ trong tòa nhà quốc hội ra ngoài thấy ngay bên kia đường đối diện thẳng tòa nhà quốc hội là công trình của CNXH mà sau này đi nhiều nước Đông Âu và khối XHCN anh em ta hay nhìn thấy :))



Chú thích thêm: Nếu các bạn để ý có cái xe bus vàng trong ảnh. Xe đó là xe bus chuyên chở học sinh đi học ở Mỹ, cái này là đặc trưng của nước Mỹ. Tôi đoán là do các hội từ thiện Mỹ tài trợ vì không có các loại xe Mỹ đời mới ở Mỹ. Xe Mỹ ở Cuba là đồ cổ thường sản xuất trước những năm 60. Còn một loạt xe con đỗ ở bên dưới là xe Lada của Liên Xô cũ sản xuất và Skodiak hay gì đó của Tiệp Khắc.
 
Last edited:

Toet

Để hỏi ông Chitto đã.!
Hiệu xe của Tiệp là Skoda bác ạ.

Bây giờ nhãn đấy thuộc sở hữu của Tập đoàn VW (Volkswagen) - Đức, vẫn sản xuất tiếp, bán khá chạy vì giá bình dân.
 

netwalker

Phượt gia
Hiệu xe của Tiệp là Skoda bác ạ.

Bây giờ nhãn đấy thuộc sở hữu của Tập đoàn VW (Volkswagen) - Đức, vẫn sản xuất tiếp, bán khá chạy vì giá bình dân.
Thanks Toét!

Đúng rồi, hãng đó là Skoda.


--------------------------



Nhà thờ Columbus ở Cardenas, nơi đây có bức tượng đầu tiên của Christopher Columbus được dựng ở châu Mỹ.





 

netwalker

Phượt gia

Hàng quán vỉa hè ở Cuba, bán kiểu bánh tựa như bánh gối ở mình vậy




Xếp hàng mua nước mía ở cửa hàng mậu dịch


Behind the Scene
:

Cửa hàng nước mía này là do nhà nước quản lý, ngoài nước mía ra còn bán các loại bánh. Dân tình xếp hàng rất trật tự và có ý thức. Cảnh này làm cho tôi nhớ cảnh xếp hàng mua kem Tràng Tiền thời bao cấp.

Lúc tôi lang thang xếp hàng mua nước mía , tôi chứng kiến một xe cảnh sát đỗ xịch lại và bắt một người đàn bà chuyên đổi đô la cho du khách, giống y hệt ở Việt nam ngày xưa.



 
Last edited:

hoangbquang

Phượt quái
Ảnh của Net đẹp thật. Rất đẹp. Nó mịn mịn. Tuy nhiên để ý kỹ tớ thấy hơi nhoè nhoè. :D

Net ơi, viết ky kỹ về CUBA cái nhé, cho thêm ảnh nhé. Rất tuyệt với những bài viết chuyên về CUBA, BẮC TRIỀU TIÊN hoặc NAM MỸ.

---------------------------------

Nhắn "ông" Hoàn Kiếm:

Chú viết về Bắc Triều đi. Cực kỳ lôi cuốn mỗi khi đọc những bài viết về nước này. Anh thấy chú "giấu" cái chuyến đi Bắc Triều hơi kỹ đấy nhá (NO) :D
 
Last edited:

netwalker

Phượt gia
Ảnh của Net đẹp thật. Rất đẹp. Nó mịn mịn. Tuy nhiên để ý kỹ tớ thấy hơi nhoè nhoè. :D

Net ơi, viết ky kỹ về CUBA cái nhé, cho thêm ảnh nhé. Rất tuyệt với những bài viết chuyên về CUBA, BẮC TRIỀU TIÊN hoặc NAM MỸ.
Bác nhận xét đúng!

Tôi cố tình làm nhoè những bức ảnh về những kiến trúc cổ để cho hợp với cảm nhận của tôi khi đến Cuba. Trong bài viết tôi cũng đã nói là :

Đến Cuba cho ta cảm giác như đi ngược lại dòng lịch sử, sống lại với thời xa xưa, có những lúc tôi cảm thấy khung cảnh cổ kính xung quanh đưa ta lùi lại cả nửa thế kỷ, tòa lâu đài cổ kính, con đường lát gạch, xe ngựa kéo, với những hình ảnh của những năm 50 mà nay chỉ còn thấy trên phim ảnh
Tôi cố gắng thể hiện bức ảnh của mình sao cho giống cảm nhận của tôi. Tôi có cả một verrsion đã chuyển sang Trắng đen và sepia làm giống như ảnh cổ. Nhưng những bức ảnh đó là "giả cổ" và không hợp với bài viết. Bài viết là đi du lịch mà :))

Những bức ảnh street life đâu có nhoè đâu, phải không bác :)

Hy vọng bác xem ảnh nhoè một lúc thấy phê phê như là vừa uống tequila vừa nhảy salsa ở Cuba (beer)