What's new
Phuot.vn

Nếu bạn quên mật khẩu, bấm vào link này https://www.phuot.vn/lost-password và làm theo hướng dẫn.
Nếu chưa có tài khoản, hãy login bằng tài khoản Facebook hoặc Goolge, không cần đăng ký.

Doigiaymoi, 31 ngày rong chơi miền đất Phật.

Doigiaymoi, 31 ngày rong chơi miền đất Phật.


Phần mở đầu

Chào các bạn,
Hôm nay tôi lại tái ngộ mọi người trong topic mới : “Doigiaymoi, 30 ngày rong chơi miền đất Phật”.
Trước tiên, có một số điều tôi xin phép được bày tỏ trong phần mở đầu:

1/Topic này đáng lẽ phải nằm trong mục “Hồi ức những chuyến đi nước ngoài”, nhưng tôi xin phép được mở đầu từ “Hồi ức những chuyến đi trong nước” trước, để một số các bạn đọc quen thuộc, đã từng đọc qua “Daehan 100cc và cuộc rong chơi ngàn dặm…” tiện theo dỏi, rồi sau đó sẽ chuyển sang “nước ngoài” cho đúng với “nguyên tắc” của phuot.vn. Hơn nửa, tôi sống tại Long Xuyên, thì mọi chuyến đi đều bắt đầu từ “trong nước”, dù là đi ra nước ngoài, đó cũng là điều hợp lý! Đây chỉ là suy nghĩ của Doigiaymoi, không biết BĐH trang nhà có đồng ý?



2/Như loạt bài “Daehan 100cc và cuộc rong chơi ngàn dặm của 2 kẻ thích lang thang” mà các bạn đã có dịp đọc trong mục “Hồi ức những chuyến đi trong nước”, tôi có nói “bóng gió” về việc ấp ủ một chuyến đi bụi bằng xe 2 bánh qua Myanmar… Đó là dự kiến, còn việc thực hiện thì …phải chờ thời cơ.


Một năm trước, khi rong chơi qua đất Phật Campuchia, Tp Kampong Cham.

3/Vào một ngày “đẹp trời” tháng 8, năm nay, 2013, tôi nhận được email của người bạn cũ hồi năm thứ nhất đại học :
“28/10 tôi sẽ đi qua Miến trong 3 tuần vi qua để lo lễ Dâng Y rồi sau đó sẽ dẫn mọi người đi thăm viếng những Phật tich . Đi một chuyến đi . Nếu tính được thì cho tôi hay đê tôi rủ thầy Dương nữa .
Cho ngay số phone vi hiện nay toi có thể gọi về VN chi có 2c cho ĐT bàn , 3c cho cell phone .”
Ô hô, thật là một “đề nghị khiếm nhả” đầy hấp dẫn! Nhưng đi Miến Điện chớ có phải đi Sài Gòn đâu, hể được rủ là OK ngay sao? Tôi bèn trả lời:
“ He he, bây giờ khó nói quá. Tính thì được nhưng sự đời thay đổi bất thường. Thôi thì nếu có "duyên", trò này sẽ hạnh ngộ 2 Thầy, Thầy chùa và Thầy dạy học!”

4/Bây giờ, hãy cho tôi dành một chút thì giờ để nói về người đã gửi “lời đề nghị khiếm nhả” kể trên. Là bạn cùng Khóa 1 CĐNN CT, nhưng anh chỉ học 1 năm thì nghĩ, vì trường lúc này không có ngành “Chăn nuôi thú y” mà anh thích khi còn học ở Nông lâm súc Bảo Lộc. Từ đó, anh ta “lặn” mất tiêu! Rồi, hơn 20 năm sau mới gặp lại, bấy giờ anh là Bác sĩ, đang dạy tại một Đại học Y bên xứ Hoa Kỳ.



Từ đó mỗi năm khi trở về Việt Nam, anh đều a lô thông báo. Tôi liền thu xếp ngay ngày hôm sau, lên nhà anh ở chợ Thị Nghè, bên hông sở thú. Gặp nhau, nói 3 điều, 4 chuyện, một đêm, để sáng sớm hôm kế tiếp, thức dậy nghe khỉ kêu, vượn hú( thảo cầm viên Sài gòn chỉ cách chưa đầy 200m đường chim bay) …ăn sáng chung rồi về! Thỉnh thoảng ở thêm 1 ngày, đi ra suối Cả, Long Thành thăm khu vườn của vợ chồng người em gái, cũng là bạn đồng môn(khóa 2). Cứ thế, hàng năm đều diễn ra y như vậy. Như một chương trình đã được set up và trở thành như 1 mặc định!
Ông bạn tôi, sau khi bôn ba xứ người, công thành danh toại, vậy mà vẫn nhất định ở vậy nuôi 2 con…chó cưng! Không thèm lập gia đình, lương bác sĩ “mênh mông” chỉ để đi chơi và làm từ thiện! Nhiều lần gửi quà cứu trợ lũ lụt miền biên giới, vì anh cũng từng là cựu học sinh Thủ Khoa Nghĩa, Châu Đốc.
Năm 2000, anh về Việt Nam mang gạo lên tặng cho đồng bào nghèo An Phú, An Giang.








Và từ lúc đó, hàng năm, anh dành 1 tháng nghĩ hè để qua Miến Điện tu Thiền.
Những tưởng, chỉ là một chọn lựa tạm thời hàng năm vào dịp nghĩ dưỡng, để thay đổi cái nhịp sống ồn ào của xã hội Hoa Kỳ nhiều máy móc, giống như các trí thức học giả phương Tây đang tìm đến xứ Thiền để khám phá thêm điều huyền nhiệm. Lúc đó, sau khi trút bỏ bộ đồ Jean, anh xuống tóc, khoát áo nâu, bưng bình bát, lang thang chân đất đi khất thực trên xứ sở Chùa Đá Vàng, với nhiều bạn bè khắp năm châu, hành thiền cùng các Sư Myanmar sở tại. Sau chừng 1 tháng lại quần Jean, áo pull, anh bay trở về Mỹ, tiếp tục công việc của một Gs đại học.
Ai dè, năm 2003, anh nghĩ hưu và xuống tóc đi tu! Dù đã biết trước, nhưng tôi cũng bất ngờ khi gặp lại anh bạn mình mĩm cười hiền hậu sau tấm áo nâu phong phanh mở cửa đón tôi vào nhà ở đường Nguyễn văn Phương, thị Nghè. Nhớ lại cái khó của tôi lúc đó là xưng hô, mới một năm trước còn mày mày, tao tao; bây giờ thì…thiệt khó quá, thôi thì gọi là Ông H. vậy. Anh thường tự xưng với tôi là “Sãi già” hoặc là “Sư không còn trẻ nửa”.
Năm 2005, Sãi già mua đất, lập Thiền viện tại vùng Kalaw, xứ Miến Điện xa xôi. Hàng năm đều về nhà ở Thị Nghè để thăm mẹ già và gia đình người em ruột đang sống tại đó. Dĩ nhiên, bạn bè hay tin Sãi già về, nếu thuận tiện thì ghé thăm hoặc gặp mặt thân mật. Lần gần nhất là tháng 4-2013.





 
Last edited:

Doigiaymoi

Phượt gia
Re: Doigiaymoi, 30 ngày rong chơi miền đất Phật.

Chào tuan_coi,
Rất vui mừng được chú em mở hàng, chắc là sẽ đắc khách. Xin cảm ơn.
Doigiaymoi.
 

namviet

Phượt thủ
Re: Doigiaymoi, 30 ngày rong chơi miền đất Phật.

Chú vẫn dong chơi với cái xe đời ơ kìa đấy ah , đang đi mà nó đổ bệnh thì toi chú nhỉ . Dù sao cháu cũng chúc Chú mạnh khỏe ,gặp nhiếu may mắn
 

Doigiaymoi

Phượt gia
Re: Doigiaymoi, 30 ngày rong chơi miền đất Phật.

Hãy đợi đấy, rồi sẽ biết đi bằng xe gì.
Xin cảm ơn,
Doigiaymoi.
 

Yesman

Phượt tử
Re: Doigiaymoi, 30 ngày rong chơi miền đất Phật.

Rình theo dõi hành trình của Chú,con ở Tiền Giang cũng dân miền tây nè Chú,chúc Chú luôn khỏe!
 

Doigiaymoi

Phượt gia
Re: Doigiaymoi, 30 ngày rong chơi miền đất Phật.

Những hình ảnh gặp mặt vào tháng 4 năm 2013.








Ông chụp hình này tôi sẽ có dịp gặp lại.


Đứng ngắm Ông Phật Di Lạc, Sư H. thấy mình chẳng có ...xi nhê gì! Hi hi hi...


Họp mặt tại nhà Giáo sư Châu B.L,(bìa phải), khoa Chăn nuôi Đại học Cần thơ.
 

Doigiaymoi

Phượt gia
4/Bây giờ xin trở lại với “lời đề nghị khiếm nhả”, sau khi nhận được email đó, tôi liền có cái sự bàn bạc với “người bạn đồng hành trong đời” . Bà xã nói: năm nay còn đi được, năm tới nếu mấy đứa con sinh thêm cháu bé thì e rằng Ông Nội , Bà Ngoại sẽ phải tạm dừng rong chơi trong ít nhất 1 hay 2 năm! He he, vậy thì đi hén .
Thế là tôi bắt đầu tính kế.
Đầu tiên tôi săm soi lại cái con Daehan, nhưng chưa kịp chỉnh sửa gì thì bà xã buông một câu lạnh lùng: bộ ông tính đi bằng xe 2 bánh nửa hả?...nếu vậy thì …đi một mình đi! Ơ hay, sao lại … “quẹo cua” cái rụp dzậy ta! Tôi thầm nghĩ như thế, vì biết rằng đó là tối hậu thư …chẳng nên hỏi han gì nửa mà cứ “xuôi chèo mát mái” nói theo: he he, lâu lâu coi lại xem nó có hư hao gì không thôi, còn chuyện đi Myanmar thì mình đi xe đò qua Campuchia, Thái lan chơi trước…như đã có lần mình tính.
Thật ra, cái vụ này có tính, nhưng trước khi cái sự kiện “Daehan 100cc và cuộc rong chơi ngàn dặm…” được thực hiện kìa. Sau chuyến đó, thấy mọi chuyện đều tốt đẹp, ôm con Daehan đi phượt thì thật thú vị, nên tôi vẫn cứ muốn làm tiếp chuyến thứ 2. Và tôi thường nói tới, nói lui những khi vui miệng; lúc ấy thấy bả im re, tưởng đâu đồng ý. Bây giờ tình thế đã thay đổi, tôi cũng phải đổi thay kế hoạch thôi.
Không biết vì cảm thấy làm tui cụt hứng, hay vì vừa tham gia săn ảnh đua xe đạp sáng nay, nên bà xã cười cầu tài nói: thì mình cũng chơi luôn xe 2 bánh đi anh, mà là xe đạp gấp ấy, xếp gọn, thảy lên xe đò, tới nơi mở ra chạy tà tà thăm thú khắp hang cùng ngỏ hẽm! Tui thấy tụi Tây nó đi rần rần…







A ha, một ý tưởng thật tuyệt vời, làm hóa giải cái sự khác biệt cơ bản từ du lịch bằng xe 2 bánh thành 4 bánh, bây giờ cuộc rong chơi vẫn có xe 2 bánh, lại đi bằng xe 4 bánh. Vừa tiết kiệm, vừa nhàn nhã, vừa tiếp cận sát với “hiện trường” để chộp ảnh, vừa …thể dục thể thao, vừa…, vừa…sẽ khám phá thêm những cái vừa khác trên đường!
Với tôi, đây là một ý kiến “thần sầu quỉ khốc”! Tui chưa từng nghĩ tới, lần này sẽ là: “đi du lịch qua 4 nước bằng xe đạp gấp”! Ha ha ha, phen này sẽ là một “chấn động giang hồ” khiến “…tuy O. 60 không “trẻ”, nhưng người khác cũng phải ngước nhìn” , nếu kế hoạch được thực hiện!
Tui nghĩ, mấy tay đi vòng quanh thế giới bằng xe đạp, thật ra có chắc là chạy xe đạp suốt không, hay cũng có lúc thảy lên xe đò, lên tàu hỏa hoặc máy bay. Cho nên, nếu “toán học hóa” cái cuộc du hành bằng xe đạp của họ thì có thể như sau:

Vòng quanh TG = Bằng xe đạp + bằng một số phương tiện khác.

Tương tự, tui cũng xin “công thức hóa” cái cuộc rong chơi của chúng tôi như sau:

Hành trình qua 4 nước = Bằng xe đạp + bằng một số phương tiện khác.

He he, có khác gì đâu, chỉ khác cái vế đầu của phương trình thôi! He he, có sao đâu, dân chơi không sợ mưa rơi!

Thời buổi này thiên hạ ưa chém gió, từ chuyện sửa đổi hiến pháp đến chuyện kiểm soát giao thông, từ chuyện lỗ lã hàng trăm ngàn tỷ đồng đến chuyện xả lũ chết mấy chục người dân vô tội mà…chẳng ai chịu trách nhiệm. Người ta nói, cứ là…thành công, là đúng qui trình, …He he, tui “sẽ rong chơi qua đất Phật bằng xe đạp gấp” gọi là chém gió thì cũng chả nhằm nhò gì so với những chuyện động trời kia!
Đạp mỏi cẳng thì thảy lên xe đò, qua biên giới thì dùng nó làm xe thồ hành lý. Ôi thật là một ý tưởng đầy sáng tạo, làm nên sự khác biệt lớn trong cuộc rong chơi này của 2 kẻ thích lang thang! Một ý tưởng vô cùng thú vị, mà có nằm đêm suy nghĩ thêm… 30 năm nửa tôi cũng chẳng “thấy” ra! Ha ha, chỉ có cái đầu óc lạc quan “bự” và đầy tinh thần sáng tạo như …bả mới có thể đưa ra một lời “đề nghị khiếm nhả” độc địa như thế!
Mấy đứa con nghe nói, há hốc mồm nhìn Ông Bà via…mà chẳng dám ho! Chúng nghĩ …chắc ổng bả nói chơi, ho tầm bậy, Ổng Bả làm thiệt thì…chết lớn! Nên mấy đứa nó cười cười với cái vẻ …rất ư là giỡn mặt chính quyền!
He he, 2 Ông bà già tụi nhỏ đều tốt nghiệp đại học, ngành kỷ thuật, từng làm việc trong phòng thí nghiêm, nên “tôn trọng sự thật” là tiêu chí hàng đầu, tuyệt đối không được dóc láo, như cái thói đang dẫy đầy ngoài xã hội hiện nay, cái xã hội dóc láo dài từ trên xuống, dài suốt mấy chục năm và vẫn còn đang tiếp diễn, một cách lì lợm! Lẽ nào ba má bây lại thiếu tự trọng như vậy, cho nên…sẽ mua 2 chiếc xe đạp xếp, để sử dụng trên chuyến hành trình này!
Tụi nhỏ hoảng hồn, lần này thì hoảng hồn thiệt, nhìn gương mặt nghiêm chỉnh của ông bà già, tụi nhỏ cảm thấy …vụ này “trầm trọng” đây! Làm cha mẹ tụi nó suốt mấy chục năm qua, tui đọc ngay những ý nghĩ trong đầu chúng: “Ba Má ơi, làm sao Ba Má đạp nổi… mấy ngàn “cây số” chớ có phải mấy ngàn “mét” đâu? Hu hu hu, tụi nhỏ đang …khóc trong lòng!”
Tui mới giải thích, tụi bây có nghe nhiều người đi du lịch bằng xe đạp chưa, xuyên Việt, xuyên Á, thậm chí còn …vòng quanh thế giới nửa! Tụi nó trả lời: dạ có nhưng mà họ còn trẻ, họ chạy xe đạp xịn, họ đi có bầy…còn Ba Má, O 60 hết rồi mà còn “mun” như vậy có khi…quẹo ku lát bất tử rồi sao?
Tội nghiệp mấy đứa con vì quá lo lắng cho cha mẹ nên nói vậy; nhưng chúng tôi đi chơi chứ có phải đi…thám hiểm đâu! Tôi lại dẫn thêm trường hợp một cô bé tên H.D., trên blog “Thích đi bụi”, mấy năm nay “chuyên trị’ các cung đường Đông Nam Á, Ấn Độ, Nepal, Trung Quốc…bằng xe đạp; chừng đó tụi nhỏ …tắt đài! Rồi tui trưng ra hình ảnh Tây già, Tây trẻ …du lịch bằng xe đạp, khắp xứ Việt Nam, để mấy đứa con ...nín khóc!






Phà An Hòa, Tp Long xuyên.



Thành phố Đà Lạt.



Quốc lộ 1, địa phận tỉnh Phú Yên.





Cuối cùng tôi nói, thật ra xe đạp giúp mình đở mỏi chân, chừng nào “oãi” thì thảy lên xe đò, xe bus …đi tiếp, mấy đứa bây hãy yên tâm!
Và đó là lý do mà tôi “rủ vợ đi chợ Gò”, để mua…2 chiếc xe đạp gấp!
 
Last edited:

Hỏi Phượt

Forum statistics

Threads
38,950
Bài viết
1,078,270
Members
179,103
Latest member
trypurity12
Top