What's new

Đồng Tháp Mười nhỏ to tâm sự - Phần 3

conlele

L.A.I. nhân
Em cảm ơn anh barandom đã "chỉ đường trực tuyến" cho em trong cung đi dọc cửa khẩu qua Búng Bình Thiên. Đoạn: Hồng Ngự - Thường Phước - đò qua Vĩnh Xương - đò ngã tư Phú Hữu - đò Đồng Ky - Búng Bình Thiên thật là tuyệt!

Conlele xin cập nhật một số thông tin:

- Đò Trung Hiếu: chạy chuyến cuối lúc 21h.
- Đò Vàm Thủ: chạy chuyến cuối lúc 18h.
- Sát bến đò ngã tư Phú Hữu đã thấy chân cầu bêtông bên kia dựng lên rồi, chắc không bao lâu nữa chúng ta sẽ tạm biệt con đò này.

- Cửa khẩu quốc gia Khánh Bình: qua bằng đò, đi bộ hoặc xe bus thì vô tư. Nhưng khi đem xe máy, nhớ làm thủ tục cho "anh em nhà mình" theo đề xuất (20k/người), nếu không muốn bị điện thoại qua cửa khẩu bên Cam đuổi cổ về (conlele bị cái này, mất 2 tiếng đồng hồ năn nỉ, xin xỏ mà không được, đành quay xe chạy ngược trở lại Vĩnh Xương để qua cửa Sông Tiền).
 

conlele

L.A.I. nhân


Sốt ruột tháng Giêng

Nguyễn Ngọc Tư




Tết nhứt, người miệt miền tây xưa rày hay chưng mâm trái cây mãng cầu, dừa, đu đủ, xoài mà đọc trại âm là một ước mơ : cầu vừa đủ xài. Mua được giống đu đủ vàng thì coi như cầu đủ vàng. Thay dừa bằng chùm sung một bước lên cầu xài sung. Năm nay người ta bày bán trái gọi là dư, nói gọi là vì những cây có tên rất rủng rỉnh là phát tài hay kim ngân lượng, đều không phải mớ tên sơ khai của chúng. Trái dư này, biết đâu tụi con nít quê xó nào kêu bằng trái chọi (không ăn được thì để chọi nhau chứ biết làm gì) nhưng thứ chỉ bày chơi đó thay đổi chắc nụi mâm quả Tết. Ước vọng trên đó giờ gọn lỏn như vầy : Cầu Dư.



Nó làm cho cái thế cầu vừa đủ xài cả trăm năm nay trở nên khiêm tốn, dù khái niệm “đủ xài” cũng đã là vô cùng. Mâm trái cầu dư trên bàn thờ mờ nhạt lòng thành, lẩn khuất sự tham lam, sự bất kính với vong linh người khuất mặt. Ông bà vốn bó miệng vì sung chát, đu đủ non, giờ chỉ biết ngồi ngó thứ trái lạ mà bọn người kia sợ chết dại không dám rớ. Thời của ngoại tôi, cúng vú sữa đầu mùa lên bàn thờ họ luôn chọn những trái chín ngon nhất. Bà ngoại tin người chết gì cũng biết, có lòng hay chỉ qua quýt họ đều hay. Mâm cúng thành kính xưa giờ nhuốm mùi đổi chác. Không phải ai đội hoa quả đến chùa cũng với tâm thế cho đi, chẳng cầu xin gì. Từ cầu no đủ cho đến cầu dư dả, trong lòng tham tăng bậc có sự kiên nhẫn xuống thang.



Thời thế gì mà sốt ruột. Nhà hàng xóm lại đổi chiếc xe hơi đời mới. Thằng bạn học giờ là doanh nhân trẻ vào tốp mười cả nước. Cô bạn cùng sở làm vừa sắm túi Gucci. Ông anh bên vợ trúng số. Có hàng ngàn lý do để sốt ruột, nhấp nhổm sau cái quãng chỉ so đo chuyện mâm cơm có thịt hay không có thịt, độn khoai hay không độn khoai. Cơn khát này không phải chỉ giàu, mà phải giàu nhanh như thể thời gian chỉ dành cho những người biết chụp giật, kể cả chụp giật ơn phước của tổ tiên, thánh thần.



Nhìn cảnh người ta giẫm đạp lên nhau xin (hoặc cướp) lộc chốn đền chùa, nghĩ xứ sở gì mà hỗn mang, nhập nhoạng. Không phải vì đạo, vì sự thiêng liêng của đức tin mà người này đạp lên vai, lưng người khác. Trong đám đông cướp ấn đền Trần, hẳn có nhiều người miệt mài làm việc nửa đời mà con đường quan trường vẫn xa. Bạn bè có đứa nhiều tiền nên mua được ghế, có đứa con ông cháu cha nên được nâng đỡ, còn mình bơ vơ chỉ có cách đi xin ấn đền Trần. Như để nuôi một hy vọng. Biết có cày cục làm lụng cả đời thì sự thăng tiến vẫn lừ lừ chậm bước. Những vị trí phải đợi lâu hoặc không bao giờ người ta có được nếu chỉ nhờ vào sức của mình, trong một hệ thống thăng tiến không mấy quan tâm tới khả năng làm việc.



Cái sự cuồng tín với những thứ xung quanh thánh thần (không phải với thánh thần), là hệ thống đức tin sụp đổ. Người ta không quên cái câu có làm thì mới có ăn của ông bà dạy, nhưng nhìn lên họ nhìn thấy nhan nhản những kẻ chẳng làm gì mà vẫn phờn phơ, vẫn ngồi trên trước. Nhìn xuống lại muôn trùng người tốt lăn lóc mưu sinh, sống thua thiệt cả đời. Chỉ có một thứ thay đổi số phận con người : phép màu của thần thánh. Nhưng thần thánh chưa chắc công bằng, biết đâu lại chiều chuộng kẻ có tiền có quyền. Thôi cướp lấy cho chắc ăn. Chẳng có gì chắc chắn trong việc đứng chờ thì sẽ đến lượt mình như là đến tuổi sẽ nhận được sổ hưu.



Trong tờ giấy mà mấy chị đàn bà xúi nhau học thuộc lòng để khấn vái lúc đi chùa, bốn chữ gia đạo bình an đứng sau cùng, sau “làm một được hai, trồng một gặt mười…”. Mấy chị, cũng như nhiều người khác, vào chùa không phải để cầu an. Bây giờ, lúc rạp mình trước đức Phật là lúc tâm chúng sinh bất an nhất.



Chịu khó ngồi lâu nhìn tháng Giêng (không chỉ năm nay) thì sẽ thấy nó trở thành một lễ hội vơ vét khổng lồ. Kẻ vét hy vọng từ trời, kẻ vét túi khách hành hương, địa phương vét phí. Đứng ở đền chùa, thấy lòng người đang loạn lạc rõ ràng hơn bất cứ chỗ nào. Vỡ đê đạo đức, cháu vác dao rượt chém bà. Vỡ đê đức tin, lộc trời rủ nhau đi cướp. Mai kia không biết thêm hệ thống tinh thần nào đổ nữa đây, chính quyền nhìn thấy cảnh đền Trần mà không lo thì hơi lạ. Bởi chuyện ở sân đền là họ sốt ruột lắm rồi, đến nỗi giẫm đạp trên đồng loại, đức tin. Ai dám chắc sốt ruột đến thế thì thôi.
 

barandom

rắn đốm
Anh Ba ơi anh Ba... xuống núi dẫn dắt đàn em đi kìa...

Sốt ruột quá đi!
Tết vừa rồi cũng định bon chen xin ấn Đền Trần, mong có chút tiền, chút thời gian đi đây đi đó (kẻo conlele kêu mãi) chứ không dám mơ chức quyền cao, tài lộc lớn. Nhưng ngẫm lại, các vua nhà Trần vốn lo giữ nguyên cương thổ, lo dân giàu nước mạnh, há ban lộc cho những ai đạp lên nhau hòng mưu cầu lợi ích riêng tư. Vả chăng già rồi, tranh giành với thế nhân chi nữa. Thôi đành ở lì trên núi vậy. :(

30/4 năm nay nghỉ nhiều ngày quá. Thấy bắt ham mà không biết có đi đâu được hay không nữa!!! (NO)
 

nhachuot

Phượt thủ
Hiện tại chỉ có 2-3 xe thôi. Nhà em đi có: conlele-lelelina-bé Bí Ngô (bé út).
Có anh-chị Ba đi cùng dẫn đi vài cung ngoắt ngoéo chắc đã lắm đó.
WOW !! Sao tui ngưỡng mộ và mong ước được như nhà lele này quá !!. Ủa mà sao tui vô coi cái thớt này thì hình như chốt đoàn rồi mà ?. Hỏi vậy thui chứ ........... trừ phi một mình tui trốn nhà đi bụi thì được.:gun
 

conlele

L.A.I. nhân
WOW !! Sao tui ngưỡng mộ và mong ước được như nhà lele này quá !!. Ủa mà sao tui vô coi cái thớt này thì hình như chốt đoàn rồi mà ?. Hỏi vậy thui chứ ........... trừ phi một mình tui trốn nhà đi bụi thì được.:gun
@A. Chuột: chốt để ngại người lạ thôi, vì cung dài và trắc trở. Chớ dân prồ như nhà ĐTM mình thì lúc nào vô hổng được anh.
 

barandom

rắn đốm
Anh Ba ơi,
30/4 này em đi chuyến này này: https://www.phuot.vn/threads/67974-...-(09-ngày-27-4-05-5-2013)?p=845936#post845936

Hiện tại chỉ có 2-3 xe thôi. Nhà em đi có: conlele-lelelina-bé Bí Ngô (bé út).
Có anh-chị Ba đi cùng dẫn đi vài cung ngoắt ngoéo chắc đã lắm đó.
Mồi hấp dẫn quá mà không dám mon men... Thiệt là buồn quá đi.......................
Chúc conlele cùng đồng đội có chuyến đi an toàn, vui vẻ và nhiều trải nghiệm đẹp nhé.
 

conlele

L.A.I. nhân
Tiếc quá, có anh Ba đi thì ngon thiệt sự à.
Chuyến vừa rồi, theo chỉ dẫn của anh đi mấy cái phà dọc biên giới qua Búng Bình Thiên đã thiệt là đã luôn.

Em đang làm cái tour khởi động: đi tối thứ Sáu (12/4) về tối Chủ Nhật (14/4) ghé thăm 2 cố đô: Sambor Prei Kuk ở Kampong Thom và cố đô Oudong ở Kampong Speu.

Nếu lấy Angkor Wat làm mốc thời gian thì đi tour đó là đi được đúng 1000 năm luôn anh.
Angkor Wat được xây dựng từ năm 1113-1150.
Đầu tiên: mượn máy ngược thời gian của Doraemon đi lùi 500 năm thì về cố đô Sambor Prei Kuk (năm 616-635)
Sau đó: dùng máy đi xuyên thời gian khoảng 1000 năm để tới cố đô cuối cùng là Oudong (từ 1618)

Anh vô cái Event em mời trên FB để xem thử có đi được không ạ.