What's new

Lan man về “đi chơi”-du lịch khám phá.

Bờm2

Phượt thủ
Có lẽ tôi phải cảm ơn lần đi xe hàng nghìn km dọc bờ biển Atlantic cùng thầy hướng dẫn và bạn học cùng đến bờ Đông Canada , nơi có bờ biển Đại Tây Dương giữa tháng 6 trời mùa hè mà nhúng chân xuống biển thấy lạnh ngắt, được nhìn thấy vịnh Fundy, nơi có thuỷ triều cao nhất thế giới, đến đồi nam châm ngồi lên xe ô tô cho nó tự chạy ngược từ dưới chân dốc lên đỉnh đồi, rồi sau đó trong những chuyến đi dã ngoại cũng bạn bè ngắm nhìn phong cảnh thiên nhiên ở Canada và Mỹ, đã thôi thúc tôi niềm ao ước được khám phá con người và những vùng miền chưa biết, đặc biệt là chiêm ngưỡng phong cảnh tự nhiên hùng vĩ, những kì quan do thiên nhiên tạo nên. Vài năm sau khi trở về thăm nhà, trong chuyến đi du lịch xuyên Việt , tôi đã nói với một bà người Anh đồng hành trên chuyến đi từ Đà Nẵng vào Huế: "cho đến giờ tao đi tham quan các thành phố ở Canada và Mỹ còn nhiều hơn cả các nơi trên đất nước tao".







Mùa thu ở bờ đông và bờ Tây Canada khác hẳn nhau

So với những người khác, tôi đi du lịch không nhiều, không đáng để kể ra thành tích xem đi được bao nhiêu nước, bao nhiêu thành phố, hay khoe đi được lên những vùng đất quá khó khăn để chinh phục như Tây tạng, Bắc cực để trải nghiệm hay thử thách bản thân. Nhưng tôi cũng đã có may mắn là những trải nghiệm của nhiều kiểu du lịch khác nhau, khi một mình rong ruổi cả tháng ở châu ÂU, hay đi cả đoàn bạn bè vài chục người đi road trip các thành phố ở Mỹ, hay có khi lại chỉ đi vài người trong những chuyến đi ở Rocky mountain hay Myanmar, Trung Quốc. Cách đi du lịch khám phá của mỗi người cũng khác nhau, và khi quan sát tự nhiên tôi suy nghĩ về cách đi du lịch của chính mình và những người xung quanh mình.



Transcanada highway gần Vancouver

Du lịch kiểu gì?
Du lịch người ta chia ra rất nhiều loại, có những loại chuyên biệt, như du lịch sinh thái, văn hoá, nhưng thực ra chung nhất phổ biến thì có du lịch nghỉ dưỡng và du lịch khám phá có lẽ thịnh hành hơn cả, mà trên thế giới có lẽ ngừoi ta phân biệt bằng "tourist" hay "traveler" mà tôi cũng không biết tiếng Việt nên chuyển ngữ thế nào cho hợp lí, thôi thì đúng như những người quen phê phán chỉ trích tôi mỗi khi đi du lịch khám phá là “ham chơi”, thì tôi tạm gọi du lịch khám phá là “đi chơi”, khác với “đi nghỉ”, vì “đi chơi” không thể được nghỉ mà nhiều khi còn mệt và vất vả gấp mấy ngồi nhà hay đi làm, khác hẳn với “đi nghỉ”.
Kiểu đi tourist là du lịch nghỉ dưỡng, ra các khu khách sạn, resort ở biển, ở núi, nghỉ ngơi, ăn uống , vui chơi giải trí, tắm biển, ngắm núi ngừoi ta cũng có thể kết hợp tham quan danh lam thắng cảnh nhưng tựu trung vẫn là nghỉ ngơi, vốn chủ yếu ăn, ngủ, và relax. Vì thế, mục tiêu của những kiểu đi nghỉ này là các khách sạn, khu nghỉ dưỡng sang trọng, đẹp đẽ, những bãi biển trong khung cảnh thơ mộng, những cảnh đẹp nổi tiếng. Nếu có đi tham quan, cũng thường là có tour guide, đỡ mất công tìm hiểu, chuẩn bị, thật là sung sướng an nhàn. Đi với gia đình, trẻ con, người lớn tuổi, có lẽ hợp với kiểu này. Và cũng có những người, du lịch, với họ, đồng nghĩa với du lịch nghỉ dưỡng.

Nhưng cũng có những người, lại không thích đi kiểu nghỉ dưỡng, với họ, nằm trong khách sạn , resort một ngày là chán, càng không muốn đến những danh lam thắng cảnh quá đông người. Họ muốn là những traveler, đi du lịch mục đích để khám phá vẻ đẹp thiên nhiên, con người hay trải nghiệm khám phá sâu cuộc sống thực ngoài đời thường ở những vùng họ đến. Người du lịch khám phá, đa số là họ thích tự đi, tự tìm hiểu những gì mình thích, bần cùng bất đắc dĩ mới phải theo tour, vì họ muốn tự do theo ý thích của mình chứ không gò theo lịch trình của hành trình tour vốn nhất nhất theo một công thức chung cho bao người. du lịch kiểu này, những khách sạn , resort sang trọng lại không phải là những ưu tiên hàng đầu, miễn là những khách sạn/nhà nghỉ thuận tiện đi lại, sạch sẽ và an toàn với giá cả hợp lý là đủ. Đôi khi họ chấp nhận cả những motel giá rất rẻ cho những ngừoi du lịch ba lô (backpaker), và coi đó cũng là những trải nghiệm thú vị.

Một số traveler coi du lịch khám phá "đẳng cấp" hơn du lịch nghỉ dưỡng của dân tourist. Thực ra việc là tourist hay traveler là tuỳ thuộc hoàn cảnh của ngừoi đi, của nơi đến và cả sở thích và khả năng của từng người. Rõ ràng việc đi du lịch khám phá, đòi hỏi một chút gian khổ, mạo hiểm và cả kĩ năng , sức khoẻ hơn nhiều so với du lịch nghỉ dưỡng. Nhưng bù lại, cảm giác trải nghiệm đối với những người ưa mạo hiểm sẽ thú vị hơn nhiều so với những sự sung sướng an nhàn hưởng thụ đầy đủ tiện nghi nhưng nhàm chán của những chuyến nghỉ dưỡng.


At Pisa tower

Phượt/backpacker
Thực ra tôi cũng không rõ từ "phượt" xuất phát từ đâu và định nghĩa chính xác thế nào là phượt. Tôi chỉ hiểu nôm na thông thường đối với traveler, có một số lượng không nhỏ các backpacker ( khách du lịch ba lô), họ thường là những người đi du lịch khám phá theo tiêu chí tiết kiệm, tránh xa các tiện nghi, để vừa trải nghiệm hòa mình vào cuộc sống của dân địa phương, vừa tiết kiệm đi được càng nhiều càng tốt. Nhưng hình như “phượt”, là hơn thế, không phải vì lý do chính tiết kiệm, mà họ cố tình theo đặt bản thân trong những điều kiện thử thách khắc nghiệt, gian khổ mạo hiểm, đôi khi nguy hiểm đòi hỏi sức chịu đựng và tinh thần chịu đựng gian khổ rất cao để chứng tỏ mình. Cảm giác mạo hiểm tự vượt lên bản thân mình khi đi du lịch là niềm đam mê, trải nghiệm bản năng sống trong những thử thách là đặc trưng của “phượt”. Một mặt, tôi khâm phục, nhưng đôi khi, cảm giác ranh giới của việc mạo hiểm không đáng có với trải nghiệm để thử thách là lằn ranh giới không rõ ràng, để mạo hiểm, đùa cợt hay tệ hơn là phung phí tính mạng mình là việc thật khó mà chấp nhận. Giữa việc dũng cảm, mảo hiểm nhưng có trang bị đầy đủ kỹ năng sống và việc liều mạng không đáng có để thể hiện cái tôi là quá mỏng manh, có lẽ tôi chưa đủ thấy mình được xếp vào hạng phượt khi đi du lịch khám phá.

Đi du lịch khám phá đến một vùng đất nào đó, có lẽ có mục đích chính: ngắm phong cảnh, trải nghiệm cuộc sống của con người, văn hóa đặc trưng của vùng đó, và đặc biệt không thể bỏ quên thưởng thức đồ ăn, đặc sản văn hóa của vùng đất nơi mình đã đi qua. Vì thế, có thể người ta không cần phải ở trong những khách sạn sang trọng, tiện nghi, đắt tiền khi đi du lịch khám phá, mà chỉ cần những nơi ở an toàn, sạch sẽ, nhưng dứt khoát không thể vì tiết kiệm mà bỏ qua những trải nghiệm của những trải nghiệm văn hóa, đặc biệt là ẩm thực đặc biệt ở những nơi mình đã đặt chân đến. Nếu có người sẵn sàng ngủ được trên gường xếp ở nhà homestay với ông bà già người Ý ở Venice chỉ có mất 12 €, nhưng cũng không ngại việc bỏ ra gần 30€ cho cốc café ở Grandcaffe Quadri chỉ để ngắm khung cảnh hoàng hôn của quảng trường St. marco ở Venice, thì cũng không khó hiểu nếu ai đó đã đặt chân đến Dubai, có lẽ ai cũng sẽ cố đặt để được ngồi ăn trên nhà hàng trên Burj Khalifa để được thưởng thức trà chiều nhìn hoàng hôn trên vịnh Dubai với giá ít nhất 400-500$. Trải nghiệm những gì tinh túy nhất của vùng đất mình đến, luôn là mơ ước, mục đích của những người đi du lịch khám phá.



Bastei, Dresden

Been there/done that hay đi chậm rãi, thong thả:
Ngay đi du lịch khám phá, đến một nơi nào đó, cũng có nhiều kiểu đi, có những người thích đến chớp nhoáng, lướt qua những điểm nổi tiếng, ào một cái rồi đi tiếp, đi để biết được càng nhiều càng tốt trong thời gian ngắn nhất có thể, người dễ tính thì bảo là cưỡi ô tô xem hoa, người đùa thì bảo là đi để lấy thành tích, kể được nhiều nơi mình đến, cũng là một kiểu đi khám phá của rất nhiều người. Những lần đầu tiên khi đi du lịch của tôi cũng là những cuộc chạy sô been there done that như thế, chỉ vì muốn đến thật nhiều, nhìn ngắm được thật nhiều, cũng là một cái thú vui. đi nhiều có lẽ thích hợp với phong cách ưa khảm phá của tuổi trẻ, háo hức, sôi động. Kiểu đi như thế chủ yếu là đển nhìn ngắm phong cảnh, cảnh vật hơn là tìm hiểu và thưởng thức cuộc sống.



Thành cổ phượng hoàng gần 1000 năm của Hồ nam.

Còn một lí do nữa để đi lướt qua những điểm đã đi để tìm những nơi mình thật sự thích thú, là họ tự nhủ sẽ có ngày quay lại, và sẽ có thời gian xem thật kỹ. Nhưng lại có những người đến nơi nào là họ cứ nhẩn nha xung quanh nơi dó, đi thật kỹ, không cần đi quá nhiều, với họ, trải nghiệm, thưởng thức từng khoảnh khắc quan trọng hơn là số lượng. Nhưng tuyệt vời nhất có lẽ là khi đến khám phá ở những vùng, mà có bạn bè, thổ dân làm tourguide. Đôi khi không phải là những địa điểm nổi tiếng được ghi trong lonely planet, tripadvisor mà các tourguide dẫn bạn đến chỉ để chụp ảnh toạch toạch rồi đi, hay những quán ăn đắt tiền được xếp hạng sao của Michelin khiến bạn thèm thuồng, nhưng là những gì đặc trưng của những nơi mà nếu không phải người dân ở đó, chịu tìm hiểu thì đôi khi những kể cả những tour guide có kinh nghiệm cũng không thể biết được. Đó đôi khi là những quán nhỏ, bình dân, trong không khí ấm cúng của những con phố nhỏ chỉ những thổ dân mới biết, tạo cho bản những cảm xúc riêng biệt khi đi du lịch khám phá.


Montreal, Canada



(continued...)
 
Last edited:

Bờm2

Phượt thủ

Banff National Park, Rocky mountain

Đi với ai? một mình/đi group/ đi nhiều người
Bạn đã từng bao giờ đi du lịch một mình? Bạn thích đi một mình, hay đi group nhiều người? Thực ra tôi cũng không biết là tại vì có một mình nên người ta thích đi du lịch khám phá để đỡ cô đơn, hay là tại vì người có một mình thì việc đi du lịch dễ dàng hơn vì người ta có thời gian cho riêng mình, và cũng dễ quyết định hơn. Rất nhiều chuyến tôi đi du lịch một mình, đi một mình tự do, chủ động thời gian, đi nhanh, theo sở thích vui đâu chầu đấy. Dân du lịch đều là những người phóng khoáng và cởi mở, dễ kết bạn và nói chuyện, đi đến đâu có rất nhanh chóng kết bạn cùng những người cũng đi một mình như họ, hết chuyến thì lại chia tay đến chỗ mới nên không sợ buồn hay cô đơn như mọi người nghĩ. Và không hiểu sao, người ta đi một mình thì rất dễ kết bạn. Tôi không cảm thấy có vấn đề gì trong việc đi du lịch một mình trong chuyến đi cả tháng ở châu Âu, cho đên khi ngồi ở Venice và sau này là một số nơi khác, và thấy tiếc rằng giá có một người thân của mình, dù là bạn đời, hay người mình yêu thương để cũng ta cảm nhận được những gì mà khi ta hưởng thụ một mình, ta sẽ cảm thấy ích kỉ và feel guilty. Tuy nhiên, ở Việt nam thì khác, đi du lịch một mình, người ta sẽ nhìn bạn bằng con mắt nếu không thương hại vì FA thì cũng là con người kì cục J).


VEnice

Trái lại, nếu có thể có những người bạn đồng hành trong những chuyến đi thì còn gì bằng, trên nguyên tắc càng đông càng vui. Nhưng để kiếm được những người bạn đồng hành cùng sở thích, tổ chức được một group đi chơi cũng không dễ. Chỉ cần nhóm hơn mười người trở lên là đã nẩy sinh rất nhiều vần đề, chỉ riêng việc đến địa điểm đi chơi nào đó,chờ nhau tốn thời gian, mỗi người một ý khi có vấn đề cần giải quyết, rất dễ bể sô. Những chuyến đi đông người tuy vui nhưng cuối cùng thì đi lại rất mất thời gian và đi tham quan được rất ít. Có lẽ một nguyên tắc khi đi du lịch dạng khám phá the group, không theo tour, là có những người bạn tương đồng cả về sở thích, cũng như sức khỏe và kinh nghiệm thì chuyến đi sẽ thành công hơn nhiều, và cũng không nên đi quá đông, có lẽ 4-8 người là vừa cho một group đi chơi tự tổ chức. Chỉ trong những chuyến đi du lịch, đôi khi bạn khám phá ra được nhiều điều rất khác ở người bạn hàng ngày của mình, mà đôi khi trong cuộc sống thường nhật ta không để ý hoặc khó nhận ra, cả điều tốt lẫn điều xấu. Có lẽ vì thế nên có ở đâu đó nói rằng “You should never marry a girl (man) until you’ve traveled with her (him)”.

Tất nhiên không phải là travel theo kiểu các đôi tình nhân đến các nơi lãng mạn chụp ảnh show FB, nằm resort thơ mộng để ngắm hoàng hôn và làm tình, mà thực sự là đi du lịch khám phá để hiểu cách ứng xử của nhau mà khi yêu , bị mờ mắt người ta ít để ý.


Prague

Đi đâu?
Rất nhiều người, khi nhìn bạn bè đi chơi đâu đó và tung ảnh lên facebook, cả một đám bạn bè ở nhà lại cứ ngồi xuýt xoa, xin thông tin và nhấp nhổm muốn đi. Vậy nếu máu thì “nhấc ba lô lên và đi”, có điều những người đó lại chỉ tiếc thế thôi khi mà rủ đi lại cứ tìm đủ mọi lý do để ở nhà, bởi đi du lịch khám phá không dành cho những người ưa “hưởng thụ” hay relax, bởi đôi khi để đến được nhưng nơi mình muốn chiêm ngưỡng, cần có cả thời gian, sức khoẻ, gian khổ và đôi khi mạo hiểm. Khi thấy bạn bè đi được khắp nơi, dù rất thèm muốn, tôi nghĩ rằng thế giới này quá nhiều nơi đáng để đi, đáng được chiêm ngưỡng, trong đời con người làm sao ta có thể đi hết được. Vậy thì hãy tận dụng thời gian khi ta còn sức khỏe, tiền bạc để có thể đi khám phá những nơi mình thật thích, phù hợp điều kiện thời gian của mình, đi được đến đâu là tùy duyên. Có cơ hội đến được khám phá ở đâu, là hạnh phúc ở đó. Đã 3-4 lần đi công tác Hàn Quốc, lần nào tôi cũng hăm hở với ý định đi khu Phi quân sự Bàn Môn điếm (DMZ), nhưng vì lí do này hay lí do khác, lần nào cũng trượt, và tôi cũng đành an ủi, thôi cũng không tiếc, khi không được đi chỗ này, thì ta sẽ được tham quan ở chỗ khác, có khi hay hơn. Mỗi người đều tự lập ra một wish list/most wanted của riêng mình, vì must see list của người này đâu có giống người khác, khi sở thích là khác nhau, tôi đã nhìn rất nhiều dạnh sách “ Places must see before you die” nhưng đôi khi hơn nửa số đó không gợi cảm hứng cho tôi, vậy thì trước hết hãy tự hỏi mình, khi ta đi khám phá, sở thích của ta là gì, hay nói chính xác hơn là trả lời câu hỏi:




Trương Gia Giới và Phượng hoàng cổ trấn

Đi xem gì, chơi gì?
Mỗi nơi có đặc sắc riêng, nếu bạn đi châu Âu, đến các thành phố, bạn sẽ được chiêm ngưỡng những công trình kiến trúc tuyệt đẹp, những toà lâu đài lộng lẫy, những kiệt tác do con người taọ nên. Những bảo tàng, phòng tranh, tượng đài ở Rome, Paris, London luôn quyến rũ rất nhiều người. Nhưng có nhũng người, như tôi, lại chỉ thích du lịch khám phá ở những nơi có thiên nhiên hoang dã, nơi tôi muôn nín thở khi nhìn những kiệt tác của thiên nhiên hơn là do con người tạo ra. Nếu có người thích đi ngắm những bãi biển tuyệt đẹp ở Hawaii, Maldives thì có những người thích lên núi , để ngắm những đỉnh núi tuyết Mont blanc hay Rocky mountain. Nhưng cảnh dù đẹp đến đâu, có làm ta lặng người khi ngắm, vẫn chỉ là cảnh “vô tri”.



Ngọc long tuyết sơn, Vân nam

Ta đến, ngắm, chụp ảnh rồi đi. Mỗi vùng đất, để làm cho người ta đến thấy nó không chỉ đơn giản là cảnh “chết”, nó phải gắn với những con người, với những sự kiện, để làm nó sống động và có ỹ nghĩa lên, chứ không nó là chỉ một nơi tầm thường. Khi ta đến một căn nhà rất bình thường, nhưng nơi đây là nơi vĩ nhân X đã từng ngồi ị bô, hay chỗ kia là ngôi nhà nơi diễn viên Y hôn diễn viên Z trong siêu phẩm của Holywood, quán thịt hun khói vớ vẩn đã làm bao siêu sao điện ảnh đứng xếp hàng cả tiếng dưới trời tuyết để vào ăn v.v, những nơi ấy đã từng gắn với lịch sử, với con người nổi tiếng, với sự kiện khiến công cuộc khám phá những nơi chốn ta đến thi vị hơn nhiều.


Space needle, Seatle nổi tiếng hơn vì bộ phim Sleepless in Seatle của Tom Hanks&Mag Ryan

Khi ta đứng ở Roman Forum ta có thể hồi tưởng lại nơi đây hàng nghìn năm trước đã từng có một nền văn minh La Mã huy hoàng, hay những người như chúng ta luôn muốn đến kim tự tháp Ai cập, để thấy được cái vĩ đại của những con người đã tạo nên những kì quan từ xa xưa.


Colosium, Rome

Được đi du lịch khám phá những di tích lịch sử , những địa điểm nổi tiếng gắn với phim ảnh, qua văn học luôn hấp dẫn hơn nhiều là việc chỉ đến những cảnh đẹp, cho dù là do con người hay thiên nhiên tạo nên. Ở những nơi đó, được trải nghiệm những gì thuộc về lịch sử, quá khứ là những kỉ niệm khó quên. khi ta đến Thượng Hải, ngồi ăn ở nhà hàng sang trọng nhìn ra The Bund, ta cũng chỉ chặc lưỡi view đẹp thật , như những người khách khác, nhưng nếu ta đã xem phim bến Thượng Hải, để có thể tán phét với một cô gái Thượng Hải kiêu kì , ại được nghe cô hát bài hát trong phim, thì tự nhiên ta thấy cảnh nó ý nghĩa, nó thi vị hơn nhiều.



Bến Thượng Hải


Berlin Wall
 
Last edited:

Bờm2

Phượt thủ
Nhân nói về du lịch khám phá tới những di tích lịch sử , tôi chắc sẽ có một số ít người giống tôi, có một mơ ước muốn khám phá những địa điểm đặc biệt, ở nơi đó, cho dù là những chuyến đi đầy rẫy nguy hiểm, muôn vàn khó khăn, đôi khi là nguy hiểm đến cả tính mạng, nhưng chúng ta vẫn muốn đến. Tôi muốn nói những hành trình khám phá vùng đất thiêng, ở nơi đó, chúng ta không chỉ đơn giản là đi khám phá một vùng đất mới, trải nghiệm về cuộc sống và con người như bao chuyến đi chơi khác, mà chúng ta sẽ có những trải nghiệm về bản thân, về vũ trụ, về nhân sinh quan mà đôi khi có thể thay đổi cả quan niệm hay cách nhìn về về cuộc sống hiện tại. Không ngẫu nhiên, hàng năm có hàng mấy triệu người, tốn tiền bạc, công sức và tính mạng, để đến được thánh địa la Mecca, nơi người Hồi giáo luôn mơ ước đến một lần trong đời, hay đến khám phá Jerusalem trong khu thành cổ, là thánh địa của 3 tôn giáo, với những trang sử đầy bi thương và vẫn dai dẳng đến bây giờ. Còn vùng núi thiêng Tây Tạng, là nơi hành hương của hàng triệu tín đồ Phật giáo, và cả những người vô thần, không quản nguy hiểm, vất vả, vượt qua sức chịu đựng giới hạn thông thường để được một lần đến chiêm bái Lasha, đến Potalah, đến những tu viện PHật giáo Tây tạng với những vị Lạt ma huyền thoại. Đến những nơi đó, dù không có niềm tin tôn giáo, ta cũng cảm nhận được cái sự thiêng liêng của những vùng đất thánh, ở nơi đó, cho ta cảm nhận một thế giới vô thực vượt lên những cái thông thường, dù không có đức tin cũng cảm thấy một sự thiêng liêng huyền bí, còn với những con người có đức tin, càng làm cho niềm tin của họ mãnh liệt hơn. Hay như với những người đã từng trờ về từ đỉnh thiêng Kailash, họ như được tái sinh, được khám phá lại chính bản thân mình.




tu viện Shongzalin ở Shangrila, tiểu Potala.

Rất nhiều người gọi những người thích đi du lịch khám phá là những kẻ “ham chơi”. Rất nhiều người khi đã bị xô đẩy vào du lịch khám phá đã “nghiện”, ở nhà vài tháng đã “cuồng cẳng” lại muốn đi tiếp. Đơn giản là thế giới này quá nhiều nơi thú vị để người ta muốn được nhìn ngắm khi tồn tại trên cõi đời. Ăn mãi sơn hào hải vị, người ta cũng chán, và lại cũng không thể ăn được quá nhiều, mặc đồ hiệu dù đẹp đến đâu mãi rồi cũng chán, nhưng đi du lịch, khám phá thế giới, khi ta còn đi được, thì chả bao giờ chán, miễn là ta còn sức khỏe và tiền bạc, cộng với một chút đam mê.



Vancouver




Grand Canoyn, US



Tunnel View, Yosemite, US


Lourve, Paris


Lệ Giang, venice phương đông


Shangrila


Vườn cải La Bình, Vân nam.



Cửu trại câu, mùa đông
 
Top