What's new

Lượt phượt Phú Quốc, rượt phượt Campuchia

nhanvan_hoang

Phượt thủ
Phải nói là lâu lắm rồi mới có dịp về quê ăn Tết sớm như vậy, Thất nghiệp mà, đi chơi cho đã, ăn Tết cho đã. Ai nghe nói về sớm cũng nghĩ chắc thằng này làm manager nè, muốn làm thì làm, muốn nghỉ thì nghỉ. Về nhà đón cái nắng sớm của vùng núi cao, nằm lười trên giường cho tới khi đói quá mới chịu bước xuống. Một năm qua ta đã làm được gì, đi tới đâu….cứ miên man câu hỏi nhưng thật ra lúc tỉnh táo nhất bạn sẽ có ngay câu trả lời là: chả cần làm được gì nhiều, chả cần đi đâu cho xa, mình cứ là mình như thế đấy, không bị những lo toan bộn bề, hơn thua cuốn đi và làm thay đổi con người mình đã là một thành công. Lòng chợt thấy vui vui khi có mấy bạn trong nhóm ĐTM hỏi thăm là đi về nhà chưa, không là gì nhiều nhưng mình cũng nhớ họ. Mình chỉ thích đi bụi một mình vì đi nhiều người nhiều ý kiến, mệt lắm. Có khi sáng bạn uống sữa như một thói quen, họ về post lên forum nói lung tung cũng nên, kiểu như dân phuợt ai mà uống sữa cho mất uy vậy. Who cares. Còn ở nhóm ĐTM bạn không thấy điều đó, làm gì tùy bạn, họ tôn trọng cả, không kể bạn chỉ là thành viên cũ hay mới, bạn biết phượt hay không, chả test tiếc gì. Mình tính đi Phú Quốc trước sau đó là Côn Đảo, nhưng chương trình Côn Đảo bị thay đổi vào phút chót vì Codai bên ĐTM rủ đi Campuchia cùng, chưa đi mà biết là vui thế nào rồi….
Qua tìm hiểu đâu đó mình cũng biết sơ sơ về Phú Quốc, đại khái là bạn phải thuê xe đi khám phá Bắc Đảo, Nam Đảo, đường đất đỏ mù mịt. Nghe mà thấy ham rồi. May mắn có số phone của một anh hướng dẫn trên đảo do một bạn đi trước cho lại, mình gọi hỏi thăm sơ sơ vài điều, anh ấy nói đi cần mang gọn nhẹ thôi, chủ yếu là....tiền ah. Bạn nên bắt chuyến xe Mailinh – RachGia lúc 11pm đi cho tiện vì sáng sớm tới là đi ngay ra đảo được. Chuyến đi thật sự bắt đầu lúc 2h sáng khi xe dừng lại ở phà Vàm Cống, mọi người phải chờ phà, tất cả đang thiu thiu ngủ thì bị xuống đi bộ một quãng khá xa….





Cái tiết trời sớm vùng sông nước dễ làm bạn tỉnh ngủ ngay. Mình đã không khỏe rồi, cái thằng Tây đi cùng còn mời điếu thuốc nó quấn tài mà hay sao mà nghe nồng và hắc quá, suýt nôn hết bữa tối ra ngoài. Cũng như các phà khác, các dịch vụ ăn theo khá xô bồ, nào là nước giải khát, ăn uống, thuốc lá. Ấn tượng nhất là kiểu “em vào nhà chị tiểu đi em”, tưởng tai nghe lầm, hóa ra nhà nào cũng treo cái bảng “Đi tiểu” trước nhà hết. Lần đầu tiên thấy luôn đó. Có những người cũng tranh thủ đèn sáng ở khu phà mà mưu sinh. Mới sáng sớm mà đã phải đi làm rồi…..





Bác tài phải đưa ít tiền mới được đi xe qua nhanh, chạy lạng lách qua các xe khác xếp hàng phía trước. Còn sớm thế mà phải mất tầm 40 phút mới qua cái phà được. Đoạn đường đi về Rạch Giá hiện ra ở ô kính phía trước trông khá nhỏ, hai cái xe MaiLinh chạy ngược chiều là phải nhường nhau, không thấy đường cho xe máy luôn. Mình lo tranh thủ ngủ lấy sức cho ngày dài phía trước....
 

nhanvan_hoang

Phượt thủ
Ngủ say xưa cho tới khi xe nó dừng trong bến mới biết là tới Rạch Giá, cái bến nhìn lác đác vài xe và người ah. Chắc là sớm quá, mới tầm 5am mà....





Nhà xe Mailinh trung chuyển nằm ngay trong bến, bạn cứ nói nhân viên đi về đâu là họ bố trí xe. Đa số người đi xe hôm thứ 7 đó là ra Phú Quốc nghỉ cuối tuần nên Mailinh phải bố trí riêng 3 xe nhỏ mới chở hết ra cầu tàu được. Mình nói anh lái xe là đã book vé tàu đi về rồi mà anh nói không sao, ra đó mua mới. Gần cầu tàu có nhiều quầy bán vé lắm, tha hồ chọn. Giá vé một chặng thường là 270K, có ba bốn hãng tàu, mình chọn hãng có khuyến mãi là Savana vì nó giảm 20K còn 250K, hãng này mới mở tầm nửa tháng. Tới cầu tàu nhìn tối om. Chỗ sáng sáng nằm góc trái là bến xe, có bán vé đi từ Rạch Giá ra các tỉnh phụ cận, sớm quá chả có ma nào....





Tầm 8h sáng mới chạy, nằm ngủ vật vờ ở mấy cái ghế đá lạnh quá trời mà có ngủ được đâu. Muỗi đâu mà nhiều thế chứ. Dân tình đi tập thể dục buổi sáng cũng ghé vào trà nước ngay tại cái bến này. Mấy bác đi từ Saigon xuống như mình cũng nằm vật vạ đấy cái bến tàu y như ở bến xe Miền Đông. Mình cứ trằn trọc mãi, trời sáng sáng một chút mới thấy rõ cái bến, có quán ăn phục vụ ngay tại chỗ, tiện lắm. Sáng chả ăn gì nổi, mua ít sữa mang lên tàu uống. Tàu cao tốc ra Phú Quốc là giống cái tàu to to đó...





Phải nói người ta quản lý trật tự ở bến tàu này khá tốt, xe cộ được điều chỉnh rất trơn tru, không gây ách tắc. Mình lo lên tàu sớm tìm chỗ trống, ngả cái lưng cho thoải mái. Khá bất ngờ về sự tiện nghi bên trong con tàu....





Tàu có hai khoang rộng, ghế nệm em, sạch sẽ, thơm mùi...biển. Máy lạnh thổi phà phà, tàu có hai tầng trên dưới, y như khách sạn trên biển ấy. Mình nghĩ nó có thể chứa hơn trăm khách chứ không ít. Toàn bộ nhân viên phục vụ và tổ lái mặc uniform rất chuyên nghiệp, hướng dẫn bạn tới chỗ ngồi hẳn hoi. Mình ngồi cạnh cô bạn người Germany mới đi từ Cam qua. Hai đứa mua trùng 1 số ghế luôn, mấy anh hướng dẫn nói không sao, lúc nào cũng dư chỗ mà, cứ ngồi đi, còn nằm thì từ từ. Cô ấy tranh thủ hỏi mình về Phú Quốc, mình đưa luôn cái guidebook tiếng Việt cho cô đọc rồi đi ngủ, lát dậy mới nhớ, xin lỗi rối rít....
 

nhanvan_hoang

Phượt thủ
Có lẽ tối qua không ngủ được nên sáng tới giờ nó cứ lừ đừ trong người thế nào ấy. Nhìn loanh quanh chọn được một dãy ghế trống, nằm ngả lưng một chút cũng đỡ đi phần nào. Trên tầng 2 của tàu có một khoảng sân giành cho du khách, mọi người có thể ra đó ngắm cảnh trời biển. Con tàu chở trăm người này hình như nhỏ bé quá so với biển khi nó chạy ra biển được tầm 15'....





Nhiều người có lẽ là khách quen của những chuyến tàu này hay sao mà trông họ thạo lắm, mình đứng mà còn bị xô qua xô lại, họ ngồi đưa chân lên ghế luôn, nhóm thì ngồi hút thuốc tán dóc, nhóm thì đánh bài. Mình không hiểu họ vừa đánh vừa cầm bài trong tay luôn hay sao mà không lá bài nào bị bay, mấy người đội nón ra cứ phải ôm khư khư lấy cái đầu, kẻo bay cái nón. Hôm nay không phải là ngày đẹp trời, biển động, sóng và gió cứ đánh ầm ầm vào con tàu, nó lắc lư nghiêng ngả không ngớt. Lâu lâu mọi người lại la lên thích thú vì nước nó bắn lên khắp sàn tàu. Mình lê từng bước nhỏ về phía mũi tàu, nơi đây có cái cabin điều khiển nằm ở giữa, hai bên là hành lang cho khách ngắm cảnh. Phía mũi tầng 1 là nơi cột các xe máy của khách lại, hình như trả thêm chừng ít tiền nếu bạn muốn đưa xe ra đảo. Chỗ này chắc là chỗ dễ say nhất, nó lắc theo từng con sóng lên xuống, chụp được một bức ảnh cũng khá vất vả vì vừa phải tránh không cho nước bay vào ống kính, vừa phải giữ thăng bằng....





Có mấy hãng tàu chạy cùng giờ từ Rach Giá ra Phú Quốc nên từ trên đây bạn có thể nhìn thấy chiếc SuperDoong chạy phía xa kìa, nhỏ như điếu thuốc lá thôi. Thấm mệt rồi, mắt cứ nhíu lại, trèo xuống dưới nằm duỗi ra ngủ ngon lành. Nệm êm thế kia mà. Thường đi tàu hay xe thì bạn hay bị đẩy tới lui về phía trước, còn trên con tàu này mình có cảm giác mình như chai nước bị súc lên xuống ấy, khá là khó chịu. May mà trong đầu có động lực thôi thúc: ráng đi cu, ra ngoài Phú Quốc tha hồ tắm biển, tắm nắng, ăn seafood và......





Cái tivi cứ play ba cái phim lẻ Hongkong coi mà chán, người dưới này họ hay coi phim lẻ kiểu thế này lắm, chứ ít mở ca nhạc hay tấu hài như bạn hay thấy trên các chuyến xa hoặc tàu. Tàu chạy tầm 3 tiếng là tới Phú Quốc, chỗ cảng Bãi Vòng ấy. May là hồi học sinh viên đi xe bus đi học suốt 4 năm nên trâu bò lắm, cỡ nào cũng không say, lừ đừ một chút là tỉnh ngay. Ngoài ô cửa là Phú Quốc rồi. Chào Phú Quốc....


 

nhanvan_hoang

Phượt thủ
Tại cảng bãi Vòng có 2 tuyến xe bus đi về 2 trục chính của đảo Phú Quốc. Hướng Bắc đảo là chạy về thị trấn Dương Đông, dài tầm 30kms, giá là 20K/pax. Hướng Nam đảo là chạy về cảng An Thới, gần hơn chút, giá chỉ 15K/pax. Đường về thị trấn Dương Đông có chạy qua khu du lịch Suối Tranh, một loạt các cơ sở sản xuất nước mắm địa phương, đường hơi nhỏ nhưng dễ đi. Bác tài hỏi xuống đâu mình cũng không biết luôn, nói cứ tới bến cuối thì cháu xuống. May mà anh Thanh gọi ngay khi đó nói là tới ngay ngã 5 chợ Dinh Cậu là anh đón. Vừa bước xuống xe là mấy ông xe ôm nháo nhào quây mọi người lại, anh Thanh tới kia rồi, dân đảo mà, khá ngăm và đậm người. Anh Thanh hỏi mình muốn ở khách sạn loại 150K hay 200K, hơi ngập ngừng một chút mình nói cái ý mình là muốn chỗ ở có nhiều cây, rộng rãi, dân dã và ....rẻ. Chỗ nào có càng nhiều tiêu chuẩn này càng tốt, nói ra câu này cũng ngại sợ anh cười là đi du lịch mà cái gì cũng đòi mà phải rẻ mới đao. Ai dè anh nói là ok, lên anh chở tới chỗ này, khá là ngạc nhiên. Anh Thanh cũng vui tính lắm, anh nhiệt tình giúp đỡ khách từ xa tới mà ít nghĩ ngợi chuyện tiền nong. Anh nói anh hiểu người đi du lịch một mình như bọn mình là tiết kiệm lắm, anh đã từng gặp mấy người trên cộng đồng Phượt ra đây một mình rồi. Anh chở mình dọc theo con đường Trần Hưng Đạo - nơi tập trung hầu hết các resort, nhà nghỉ ở Phú Quốc.








Bạn dễ bị thất vọng vì nghĩ nó phải to và đẹp lắm mới tương xứng với các khu nghỉ dưỡng, ai dè nó trải toàn đá dăm, đi ra ngoài một chút thì toàn đất đỏ, bụi cứ tốc lên không trung khi mấy cái xe oto chạy qua. Thế mà lại hay, có gì đó "nguyên sơ" đúng nghĩa. Hai bên đường thì quán ăn nhà nghỉ ghi bằng nhiều thứ tiếng, tây ta tàu đủ cả, trông y như ở khu Phạm Ngũ Lão ấy. Anh Thanh chạy rẽ vào một con đường đất đỏ vừa bụi, vừa lổn nhổn đất đá. Nói thật trước khi tới đây mình không nghĩ là có cơ hội vào trong khu resort này nghỉ đâu...





Một không gian xanh mát, bãi cỏ thì được chăm cẩn thận, những dãy nhà cho thuê nằm gọn gàng dưới các tán cây dừa, giá nó có 8usd/night. Anh Thanh hỏi có đúng ý không, mình còn chưa tin vào mắt mình nữa mà. Cái phòng nhỏ nhỏ của mình nó như vầy nè....





Hỏi thuê chỗ anh Thanh cái xe máy giá 100K/ngày, anh nói hôm nay có nửa ngày thì anh free, khỏi cần đặt cọc, cứ giữ xe khi nào không dùng nữa thì trả lại. Mình thấy anh thật nice, không phải kiểu như các tourguide khác bạn hay thấy là chở đi tìm phòng thì phải có tip hay gì đó, anh còn nói cần gì thì để anh chở đi mua, rồi chiều qua nhà anh cho cái bản đồ sáng mai còn đi. Cám ơn anh rất nhiều, anh thật tốt bụng. Hẹn anh sáng mai qua sớm để dò la ít thông tin về đường xá còn biết mà đi. Mình chạy ra trung tâm thị trấn lại để mua ít vật dụng cá nhân, rồi ăn trưa, về tắm rửa là muốn ngủ ngay. Đuối quá rồi, từ tối qua tới giờ người cứ như trên mây...


 

nhanvan_hoang

Phượt thủ
Lúc đầu tính là nằm nghỉ một chút rồi chiều ra gành Dinh Cậu chụp hình vì nơi này nằm gần ngay trung tâm thị trấn, tranh thủ để mấy ngày sau còn rộng rãi thời gian mà đi tham quan. Ai dè mệt quá, ngủ một phát tới 4h chiều luôn, người lại tràn đầy năng lượng. Bước ra ngoài hè hóng mát, ngắm kĩ cái resort này lại. Người hàng xóm đầu tiên kia rồi, một guy khá lớn tuổi nằm đong đưa phì phèo thuốc trên cái võng, vài câu chào hỏi xã giao mình được biết ông đến từ thành phố cảng Liverpool, làm việc ở cảng gì bên Hà Lan, làm tele nên đi chơi hoài. Ông tên Bernard, cái giọng gió của dân Anh khó lẫn vào đâu được, ông là khách quen của resort này, mỗi năm qua nghỉ dưỡng 4 tháng, qua 4 năm liên tục rồi. Bernard khá open và thân thiện, biết mình đi một mình, ông vào phòng lấy cái map ra chỉ cho mình biết sơ sơ các chỗ nên đi. Ông rành ghê luôn, nguyên khu Nam đảo rộng thênh thang mà ông nói như là guide vậy: này là bãi tắm đẹp, chụp hình là số dzach nhé, nào là khu rừng quốc gia không có bóng người..... Ông hỏi là mày thích ăn cái gì, mình nói fish thì ông chỉ luôn chỗ nào ăn ngon, bổ, rẻ, cái này là mình khoái nhất. Ra đây ở lâu quá nên ông có bạn bè ở đây hết, chiều chiều là đi thăm bạn, mở party. Biết mình khi về lại đất liền thì đi Cambodia tầm 5 ngày, Bernard chia sẻ kinh nghiệm ngay. Kiểu như là mày đi đâu mua gì cũng phải trả giá, cái võng của tao mắc chỗ kia kìa là mua được ở Cam 5 năm trước đó. Lúc đầu trả giá 10usd, tưởng mua được rẻ, tao mừng húm. Ai dè đi một đoạn hỏi mấy người khác bao nhiêu, họ nói có....1usd. Quả là như Benard nói, sau này đi thấy đúng y chang. Good experience, nice guy. Cám ơn về cái map.....





Tạm biệt Bernard, mình mang đồ xuống bãi biển năm cách đó tầm chục mét, trong khuôn viên resort luôn. Thì ra resort này có nhiều loại room và bungalow lắm, phía trên mình là 8usd, gần biển 1 chút có thêm air-con và balcony là 10usd, sát biển là 20usd. Bãi biển nằm sát chân của mấy cái bungalow luôn, một vị trí quá đẹp. Dọc theo bãi cát dài là những quán ăn nhỏ, sắp xếp gọn gàng, sạch sẽ, trông rất tiện lợi không có gì quá náo nhiệt như các bãi biển khác...








Chủ nhân là một Bác lớn tuổi, tất cả bàn ghế dù bằng tre đều do tự tay Bác làm hết. Ra tới biển cảm giác nhẹ nhõm hẳn, một bãi biển đẹp, có private space cho mọi người enjoy và relax nhé. Nắng chiều hơi gắt, nằm thả người trên cái ghế dài, du dương nghe những bài hát mà mình thích. Bên cạnh là mấy vị khách Tây nằm tắm nắng, đọc sách....








Life is amazing....
 

nhanvan_hoang

Phượt thủ
Buổi tối ghé chợ đêm Dinh Cậu tìm cái gì đó ăn, chợ này nằm ngay trung tâm, tối cuối tuần nên khá là busy.








Cách hoạt động cũng giống như mấy cái chợ đêm ở Saigon mà chúng ta hay thấy, phía ngoài là nhiều loại hải sản tươi ngon, nhìn hấp dẫn lắm.....





Phía sâu bên trong bán linh tinh các loại quần áo, mắt kiếng, đồ luư niệm....





Thích cái là họ không có chèo kéo ầm ĩ như trong này, có một các menu dựng trước quán, thấy thích thì ngồi vào, có món thì có fixed price, có món thì theo optional. Có lẽ do nguyên hôm nay chưa ăn được bữa nào ra trò nên nhìn thấy mấy con mực, ghẹ là cầm lòng hết nổi luôn. Mình order một lúc 4-5 món, bày ra chật cả cái bàn. Lúc ăn không để ý, ăn xong nhìn lại mới ghê. Nguyên cái bàn vỏ tôm, xương gà, vỏ ghẹ.....khách đi chơi trong chợ ai đi qua cũng dòm một cái vì cái bàn nằm sát lối đi luôn. Nghĩ lại mà buồn cười....





Ai cũng nói đi bụi là phải ăn uống tiết kiệm. Tiết kiệm cái nỗi gì, không ăn lấy sức đâu mà đi, với lại lâu lâu mới có dịp đi ra đây, không lo enjoy mai mốt về tiếc đó....





Xong bữa tối là chỉ muốn tìm quán nào có beer, nhạc ngồi ngắm người đẹp sàng qua sàng lại thôi. Quán bar ở đây thì vô số kể, tùy bạn theo phong cách nào thôi. Ngay đầu ngỏ chỗ con đường vào resort của mình có quán Dog Bar đó, nhưng không thích design lắm, nó nhỏ và kín quá, giống một cái balcony nhà ai đó thì đúng hơn. Eden bar nằm phía dưới nữa, cách chỗ mình ở tầm 200m, cái này là Bernard introduced đó. Đi bộ vừa đi vừa hỏi, cuối cùng cũng tới. Bạn cứ tưởng tượng đừong đi tìm cái bar này giống y như là bạn đi ra phía sau nhà bạn ở vùng quê ấy, đi vòng vòng qua các con hẻm vắng, đường đất đỏ, tới sát bờ ruộng thì có một cái bar ở đó. Trông ngộ ngộ nhưng nó rất stylish nhé: có bãi cát trải dài, vài cái bàn để mọi người cần tâm sự thủ thỉ gì đó thì làm, bên trong thì sôi động hơn, có cái bàn bida cho khách đánh. Nói chung là ngồi uống beer là ok, cần enjoy hơn nữa thì ghi tên lên cái bảng kia, tới lượt mình thì cầm cơ vào đánh cho vui. Ngày đầu khám phá vậy là đủ rồi, uống một ít rồi lo về ngủ mai đi Nam đảo...


 

nhanvan_hoang

Phượt thủ
Đi lang thang trên đảo Phú Quốc là cứ mở tấm bản đồ ra mà đi, đường xá, các bãi biển đẹp nằm trên đó hết. Con đường màu đỏ, tô đậm bao quanh một vòng đảo là con đường xe sẽ chạy, nó màu đỏ là vì đây là con đường duy nhất và đầy bụi mù đất đỏ. Bắc đảo là một khu vực khá rộng lớn, diện tích gần gấp đôi Nam đảo, nhìn trên bản đồ bạn thấy nó là nửa phần trên từ chỗ thị trấn Dương Đông – Suối Tranh – Hàm Ninh. Bắc đảo có nhiều bãi biển rất đẹp, hoang sơ vắng bóng người và thú vị nhất là con đường mở chạy xuyên qua rừng quốc gia Phú Quốc. Bạn sẽ chạy mấy chục cây số xuyên qua cánh rừng này, có những đoạn chạy hơn 30 phút không bóng người, toàn rừng cây, cực kì vắng vẻ. Mình thì không sợ cướp vì nghe nói trong này an toàn, chỉ sợ thủng lốp xe là toi, chạy xe chứ trước giờ chưa biết vá là thế nào luôn. Thường thì người ta chỉ đi tham quan Bắc đảo theo 2 lộ trình chia nhỏ:

• Dương Đông – gành Gió - bãi Cửa Cạn – mũi gành Dầu – ngã ba Xóm Mới – cửa Dương – về lại Dương Đông.

• Dương Đông – cửa Dương – ngã ba Xóm Mới – bãi Thơm – mũi Đá Chồng – mũi Sao – mũi Đá Bạc – Hàm Ninh – Dương Đông.





Theo mình thì cảm giác vi vu xe máy dọc theo bờ biển, băng rừng mới cool, bạn đừng dừng lại tắm biển, ăn uống làm gì cho mất thời gian khám phá. Bạn cứ thuê cái nhà nghỉ hay resort nào mà gần biển, đi cả ngày, chiều về tắm biển vừa tiện vừa thoải mái, chứ vừa đi vừa tắm vừa ăn nghỉ thì mất thời gian lắm. Mình là mình hốt nguyên cái Bắc đảo luôn, nhìn con đưòng uốn cong cong trên bản đồ nó cứ….sexy làm sao ấy. Sáng đúng 7h nai nịch gọn gàng, ăn sáng thì dọc đường ăn cũng đựơc để có dịp khám phá cuộc sống của dân đảo. Qua nhà anh Thanh nhờ anh chỉ sơ sơ các thứ là đua đi ngay. Nhớ đổ xăng cho đầy, đi hết một vòng Bắc đảo mà Nhanvan_hoang đổ 2 lần đầy bình đó. Con đường đi Bắc đảo bắt đầu từ gần sân bay Phú Quốc đó, khá dễ tìm. Hôm nay là một ngày thuận lợi cho ai thích lái xe máy, không có nắng gắt. Đoạn đường trong nội thị thì ok lắm….





Cầu Hùng Vương…





Chợ nhỏ…





Bạn đừng hỏi ngưòi dân đảo về đường tên gì tên gì mà chỉ thẳng vào bản đồ nói địa danh bạn cần đến, họ nhiều khi cũng không rõ lắm đâu. Ai nghĩ con đường này là huyết mạch của Phú Quốc, nó giống con đường mới mở ở các khu kinh tế mới hơn….





Mọi thứ bạn thấy trên đường đều nhuộm màu đỏ của đất hết. Bụi mù mịt...





Nhanvan_hoang ghé ăn sáng ở gành Gió, một cái xóm nho nhỏ, dân cư không đông đúc lắm. Ở xứ này ngưòi ta mê đá gà lắm, ngồi ăn sáng mà thấy mấy chú lớn tuổi bàn tán về gà như mình hay nói về football ấy…


 

nhanvan_hoang

Phượt thủ
Tới đây nhớ ghé vào thăm miếu dinh Bà, thấy đề trên bản đồ là nằm ngay khu vục này mà loay hoay tìm không ra. Khó khăn duy nhất là không tìm được người để hỏi, dân cư ngoài mặt đưòng lúc có lúc không, chạy vào trong tầm chục mét thì tìm ngưòi hơi khó. Nhanvan_hoang chạy lòng vòng mệt lử vì mấy đường toàn cát không, vừa chạy vừa đẩy vừa giữ thăng bằng.





May mà gặp mấy thằng bé đang lò mò bắt cá dưới ao chỉ đường và phụ đẩy cái xe. Tụi nó nói cứ để xe đây rồi đi lên chụp hình. Ai mà dám, xe nằm dưới đường, miếu nằm cách cả trăm mét, chắc là do mình không quen thôi, common sense mà. Nhìn tụi nó cứ hồn nhiên vô tư sống ở xứ đảo này mà mình nhớ về ngày mình còn bé quá, khi đó niềm vui không phải là lương hàng tháng. Miếu Dinh Bà nằm sát cửa biển, rất yên tĩnh, trên bàn thờ vẫn còn nhang của ai đó mới thắp. Miếu khá sạch sẽ, chắc là được bà con quanh đây chăm lo quét dọn thường xuyên….








Ngồi nghỉ giải lao ngay tại đây vừa mát vừa dễ chịu. Không khí trong lành lắm, gió ngoài biển thổi từng cơn nhè nhẹ vào…





Quay xe ra lại, đi tiếp theo bản đồ, sắp tới là cửa Cạn. Ở đây bạn hay gặp các đồn biên phòng lắm, chỗ nào cũng có, nghe nói có nơi đứng nhìn thấy đất Cam cách đó mấy kms mà….





Mũi Gành Lớn…








Cứ dò theo bản đồ mà chạy bạn nhé, vừa chạy vừa hỏi nếu gặp ai đi đó. Nhớ hỏi liền khi có thể nhé nếu không thì lúc cần hỏi không thấy ai đó....