What's new

[Chia sẻ] Nam Phi - Nước mắt của loài Tê Giác và sự tàn ác của con người !

Nước mắt của loài Tê Giác và sự tàn ác của con người !

(bài viết này được dành chia sẽ kiến thức và kinh nghiệm phượt ở Nam Phi. Mọi trích dẫn hoặc sử dụng tài liệu hình ảnh phải được sự đồng ý của tác giả)

Ngày thứ nhất !

Đam mê với công việc nghiên cứu đa dạng sinh học nên tôi có những dịp được khám phá nhiều vùng đất mới ở Việt Nam. Được thưởng lãm nhiều phong cảnh tươi đẹp và những nét chấm phá trong bức tranh thiên nhiên của chúng ta. Nếu ai đó hỏi tôi rằng đâu là nơi đẹp nhất, tôi sẽ hãnh diện và tự hào trả lời về hai chữ Việt Nam. Với hơn 15.000 loài thực vật có hoa và hơn 2.200 loài động vật, hàng triệu loài côn trùng. Trải dài theo bờ biển 3.260 km không kể các đảo cùng nhiều tiểu vùng khí hậu khác nhau. Việt nam xứng đáng là một trong những quốc gia có đa dạng sinh học đứng đầu trên thế giới. Hiện nay rất nhiều loài mới đang được các nhà nghiên cứu phát hiện và công bố, điều đó đủ để minh chứng cho Việt Nam đáng để không chỉ người Việt mà còn cả thế giới quan tâm tới thiên nhiên hoang dã của chúng ta.
Tuy nhiên được khám phá thêm nhiều vùng đất mới trên thế giới, tìm hiểu về con người, nền văn hóa, phong tục tập quán và những phong cảnh đẹp tự nhiên lãng mạn để ta ngắm nhìn, chiêm ngưỡng, để cảm nhận chắc chắn là những ước mơ cháy bỏng trong trái tim không của riêng ai dù bạn là ai và tôi cũng vậy, ước mơ đó đang thành hiện thực trong một chuyến hành trình khám phá Nam Phi hoang dã sau những kết quả nỗ lực không mệt mỏi. Tôi sẽ chia sẻ với các thành viên website PHƯỢT những chuỗi ngày thú vị và hạnh phúc đó.
Sau 2 lần đổi máy bay từ Hà Nội trên hãng hàng không quốc gia Singapor (Singapor Air). Chúng tôi đến sân bay International Tambo Airport vào lúc 6:30 phút sáng. Sân bay này thuộc thành phố lớn nhất Cộng hoà Nam phi – thành phố Johannesburg - thuộc tỉnh Gauteng với diện tích nhỏ nhất Nam Phi 18.178km2 nhưng lại là thành phố đông dân nhất Nam phi với dân số là 11.191.700 người.

Xin chào đất nước Nam Phi xinh đẹp – Welcome to South Africa !
sa1.jpg


Ở cửa khẩu sân bay làm thủ tục nhập cảnh vào Nam Phi, một anh chàng Hải quan sân bay to béo hỏi mình khá nhiều câu hỏi đại loại như: “Ông đến Nam Phi làm gì ?, Ở lại bao lâu ? Ông đi cùng ai …" tóm lại là những câu hỏi có vẻ không thân thiện lắm khi nhìn tấm hộ chiếu của mình. Hơi bất ngờ vì thái độ thiếu thiện chí của anh chàng vì qua ảnh mắt mình có thể đoán được. Nhưng có lẽ chỉ vài ngày sau khi khám phá ra được nhiều điều lạ lẫm ở Nam Phi thì mình mới hiểu được nguyên nhân của những ánh mắt thiếu thiện cảm ấy. Mình cũng lịch sự trả lời là tôi đi Nam Phi thông qua một chương trình nâng cao việc bảo tồn Tê giác do Traffic và các tổ chức khác của Nam Phi tài trợ. Thế là hắn vui vẻ và có vẻ thân thiện hơn.

sa3.jpg


Nam Phi, là một quốc gia nằm ở mũi phía nam lục địa Châu Phi. Nước này giáp biên giới với Namibia, Botswana, Zimbabwe, Mozambique, Swaziland, và bao quanh toàn bộ đất nước Lesotho. Nam Phi là thành viên của Khối thịnh vượng chung Anh. Nam Phi có tên chính thức là Cộng hòa Nam Phi. Nam Phi có một lịch sử rất khác biệt với các quốc gia khác ở Châu Phi, kết quả của quá trình nhập cư sớm từ Châu Âu và tầm quan trọng chiến lược của Con đường Biển Cape. Những người nhập cư Châu Âu đã bắt đầu tới đây ngay sau khi Công ty Đông Ấn Hà Lan thành lập một điểm đồn trú (sau này sẽ trở thành) Cape Town năm 1652. Việc đóng cửa Kênh đào Suez trong cuộc Chiến tranh Sáu Ngày đã cho thấy tầm quan trong của nó. Nước này có cơ sở hạ tầng khá phát triển giúp trữ lượng tài nguyên khoáng sản phong phú và có giá trị cao tiếp cận tới thị trường phương Tây, đặc biệt trong suốt thế kỷ mười chín, khi cuộc cạnh tranh diễn ra khốc liệt giữa các đối thủ thời Chiến tranh lạnh. Nam Phi là quốc gia đa sắc tộc, với các cộng đồng da trắng, Ấn Độ, và người lai lớn nhất tại Châu Phi. Người da đen Nam Phi, nói chín ngôn ngữ được công nhận chính thức và nhiều thổ ngữ khác, chiếm gần 80% dân số. (Nguồn wikipedia.org)

sa2.jpg


Dưới sự hướng dẫn của bà Dr Rynettn là thành viên của Traffic Nam Phi chúng tôi nhận vé để đến sân bay Duban thuộc tỉnh KwaZulu-Natal (Nam phi là một quốc gia rộng lớn với 1.220.813km2 và dân số chỉ có 50 triệu người được chia làm 9 tỉnh, đợt này dưới sự tài trợ của Traffic + WWF và một vài tổ chức khác chúng tôi chỉ đến 1 tỉnh là KwaZulu-Natal- KwaZulu-Natal, cũng được đề cập đến là KZN hoặc Natal) là một tỉnh của Nam Phi. Trước năm 1994, lãnh thổ mà nay là tỉnh KwaZulu-Natal vốn là tỉnh Natal và batustan (khu cách li chủng tộc) của người Zulu. Vào những năm 1830, khu vực phía bắc của tỉnh từng tồn tại Vương quốc Zulu và phần phía nam trong một thời gian ngắn từng là một Cộng hòa Boer gọi là Natalia (1839–1843). Năm 1843, cộng hòa trở thành Thuộc địa Natal của Anh; người Zulu vẫn duy trì độc lập cho đến năm 1879. KwaZulu-Natal là nơi sinh sống của người Zulu. Hai khu vực tự nhiên trong tỉnh là: Công viên đầm lầy iSimangaliso và Cộng viên uKhahlamba Drakensberg, và đã được công nhận là Di sản Thế giới của UNESCO. Nằm ở đông nam của đất nước, tỉnh nằm bên bờ Ấn Độ Dương. Tỉnh có ranh giới với ba quốc gia khác là Mozambique, Swaziland, và Lesotho. Thủ phủ của tỉnh là Pietermaritzburg, và thành phố lớn nhất là Durban). - (Nguồn wikipedia.org)

sa20.jpg


Sau hơn 3 giờ làm thủ tục nhập cảnh, ngồi ở sân bay uống café Capuchino, bánh Honey bee (có lẽ là loại cafe chán nhất trên đời mà tôi được nếm thử). Ngắm nhìn cuộc sống nhộn nhịp của một sân bay hiện đại để cảm nhận những gì trước đây mình chưa có dịp trải nghiệm cũng là một điều thú vị. Chúng tôi làm thủ tục bay đến Duban bay đến sân bay Duban để tiếp tục hành trình và được ra ngoài ngắm nhìn đất nước Nam Phi. Càm giác đầu tiên là sạch sẽ, thân thiện, rất ít tiếng ồn, hiện đại và tươi đẹp.

sa4.jpg


sa5.jpg


Cô bạn người Nam Phi xinh đẹp Becky đón chúng tôi tại sân bay và giới thiệu vài nét cũng như lịch trình khoảng 4 tiếng xe chạy trên xa lộ. để đến Khu bảo tồn thiên nhiên đầu tiên Nambiti. Chiếc xe chạy với vận tốc 110km nhưng hình như vân cảm thấy chậm vì cơ sở hạ tầng rất tốt. Những chiếc cầu vượt nhiều không đếm xuể, ở Nam Phi theo hệ thống giao thông kiểu Anh nên các tay lái xe đều nằm bên phải, còn ở Việt Nam thì luật giao thông theo kiểu … "khó nói". Nhiều lúc ngồi ở phía trước xe cùng với Becky chạy vào con đường hẹp cứ giống như nó sắp đâm vào mình … hehehe. Các tài xế rất tôn trọng luật giao thông và không thấy bóp còi, phóng nhanh, vượt ẩu, vượt đèn đỏ. Rất có thể dừng lại khi đèn đỏ ngoài việc tôn trọng luật giao thông còn thể hiện sự văn minh của con người … Bất chợt tôi chạnh lòng nghi về nơi xa ấy …
Trên quãng đưởng gần 400km tôi không phát hiện ra bất cứ “Đồng chí” cảnh sát giao thông Nam Phi nào núp sau cột điện bắn tốc độ, hay chặn xe giưa đường để kiểm tra “Bằng lái và giấy tờ xe, bảo hiểm” cả và cũng không thấy nhiều Camera giám sát giao thông ngoại trừ những ngã 4-5-6… Cô bạn người Nam Phi cho biết việc vi phạm giao thông bị phạt rất nặng và có thể bị truy tố, hơn nữa chả ai muôn vào sổ đen (Blacklist) để bị chú ý, bị tốn thời gian vô bổ vào việc bị thẩm vấn hay làm việc với nhà chức trách. Nhưng theo suy nghĩ cá nhân tôi có lẽ để tạo cho mình một nhân cách, sống có văn hoá sẽ quan trọng hơn những gì mà Becky chia sẻ. Thế mới thấy rằng Cảnh sát giao thông Nam Phi kém xa các Đồng chí cảnh sát của chúng ta với nhiều chốt chặn, bắn tốc độ, kiểm tra liên tục các phương tiên giao thông ở quê nhà nhằm giúp cho giao thông của con dân Việt tốt hơn và an toàn hơn. Những nỗ lực đầy trách nhiệm ấy của các anh người dân chúng tôi cho rằng không phải nước nào cũng có.

sa6.jpg


sa7.jpg


(CÒN TIẾP ...)
 
Last edited:
Re: Nam Phi - Nước mắt của loài Tê Giác và sự tàn ác của con người !

Vì không thể cập nhật nhanh hơn báo được, nếu cập nhật nhanh quá báo sẽ không đăng bài của mình nữa. Bạn vui lòng thông cảm trong tuần tới sẽ up hàng loạt bạn sẽ mệt mỏi vì đọc thì thôi. Thông cảm nhé bạn mình mong bạn theo dõi hành trình để hiểu biết thêm chút ít về Nam Phi cũng như: "Nước mắt của loài tê giác và sự tàn ác của con người"!
 
Last edited:
Re: Nam Phi - Nước mắt của loài Tê Giác và sự tàn ác của con người !

Bài bạn viết rất hay và dí dỏm nên không nỡ post ý kiến, sợ lạm loãng topic.

Cám ơn rất nhiều về bài viết
 
Re: Nam Phi - Nước mắt của loài Tê Giác và sự tàn ác của con người !

Việc bảo đảm bí mật thông tin về địa điểm thả Tê giác đen để bảo tồn chỉ được báo trước 1 tiếng đồng hồ cho các nhân viên bảo tồn. Nên chúng tôi phải chạy xe hết tốc lực trong bóng đêm để đến được địa điểm. Cũng may tất cả các thành viên trên xe không ai bị bật ra ngoài vì đường rừng gập ghềnh và sóc. Mỗi lần vượt qua một chiếc rãnh, hố sâu chúng tôi chỉ biết bám chặt vào thành xe và chịu trận. Đúng 7 giờ tối chúng tôi có mặt ở một bãi đất trống nơi các nhà bảo tồn quyết định thả Tê giácđen. Hàng trăm khách du lịch đã có mặt đầy đủ vì hôm nay là ngày hội thả tê giácvà là sự kiện trọng đại vào Khu bảo tồn nên bất cứ ai ở lại cũng được phục vụ đến xem. Hai vị khách mời đặc biệt là vợ chồng tộc trưởng của bộ lạc là người Zulu quản lý khu vực đất đai làm đại diện cho nhân dân đến chứng kiến. Để hâm nóng cơ thể chúng tôi được phục vụ các loại thức uống gồm rượu, trái cây, bánh ngọt, và các loại bánh khác mà nhà hàng đã chuẩn bị trên một chiếc bàn ăn được chuẩn bị sẵn. Lần đầu tiên đựơc nếm thử một loài rượu của người bản địa Zulu làm bằng một thứ quả tự nhiên lên men khiến tôi thích thú… quất liền 4 ly ngọt xớt vì nhớ đến câu kinh điển: "Rượu ngon phải có bạn hiền, trong khi vắng bạn làm liền 4 ly" …kekeke. Cảm giác thật tuyệt vời khi tôi cảm nhận được thứ chất lỏng thơm, ngon, nồng, cay ấy chạy trong huyết quản và thấm vào cơ thể làm ấm dần lên mặc cho những cơn gió hoang mạc gầm rít quanh đây.

sa46.jpg


sa47.jpg


(Nam phi có 2 loài tê giác - Tê giác trắng Ceratotherium simum hiện nay Nam phi đang bảo tồn 18.800 con, tương đương với 95% số lượng Tê giác trên toàn châu phi. Số lượng Tê giác trắng chủ yếu nằm ở Công viên bảo tồn Hluhluwe – iMfolozi và 25% số Tê giác này thuộc sở hữu tư nhân và nằm trong các Private Game Reserver. Loài này đang nằm trong sách đỏ của IUCN và trong nhóm gần nguy cấp. Tuy nhiên đối với loài Tê giác đen Diceros bicornis thì lại là một thảm hoạ của nhân loại. Vào những năm 1960 trước khi xảy ra các cuộc khủng khoảng săn trộm thảm khốc số lượng Tê giác đen có khoảng 100.000 con, một con số khổng lồ. Nhưng sau đó số lượng loài này gần như bị quét sạch chỉ còn 2410 con vào năm 1995 và hiện nay do các chương trình bảo tồn loài tê giác đen của chính phủ được quan tâm triệt để nên số lượng đã tăng lên 5000 con.
Ở Nam Phi hiện nay loài Tê giác là tài sản quốc gia cho nên nhà nước cho phép các vườn thú tự nhân mượn một số lượng Tê giác đủ để có thể sinh sản và phát triển trong thời gian 10 năm. Sau khi số lượng tê giác con được ra đời một số lượng có thể thành bầy thì các Khu bảo tồn tư nhân phải trả lại con giống cho nơi mượn chúng hoặc chuyển đến một Khu bảo tồn tư nhân khác nếu họ cần. Toàn bộ chi phí như săn bắt, vận chuyển và các chi phí khác được chia đôi 50/50 và con Tê giác con sinh ra thì thuộc sở hữu của Khu bảo tồn
”)

Khoảng 9 giờ 10 phút, khi chiếc xe chở 1 trong 5 con Tê giác đen đầu tiên đến mọi người háo hức chạy đến nhưng có lẽ không giống như việc (chen lấn, xô đầy nhau vào ăn Sushi miễn phí hay cướp trái cây khi xe hàng bị lật ở xứ …) mà mọi người chậm chạp tiến đến một cách trật tự tôn trọng người già, trẻ em và phụ nữ đi trước và cái bọn đứng sau cả chó, mèo thì phải đi sau là điểu dĩ nhiên roài he he he he. Các nhân viên bảo tồn ra hiệu cho mọi người đứng cách xa 20m đủ để an toàn vì rất có thể con tê giác chưa kịp ngấm đủ thuốc mê và vượt ra khỏi sợi dây thừng buộc chặt ở chân sau.

sa48.jpg


sa48s.jpg
 
Last edited:
Re: Nam Phi - Nước mắt của loài Tê Giác và sự tàn ác của con người !

Tớ rất thích cái kiểu viết châm biếm khi bạn so sánh giữa Nam Phi và ở ta, công nhận bọn tư bản thối tha chúng thật là cô đơn khi nhà nọ sang nhà kia phải mất hàng chục phút chạy xe? ( điều này khiến tớ nhớ lại ngày xưa thày dạy triết của bọn tớ bảo , bọn tư bản đang giãy chết trên chiếc méc xê đéc..., rồi nữa tụi Pô lít bên này cũng chẳng có trách nhiệm như bên ta nhở,, chứ bên ta thì Pô lít vất vả lắm 3 h sáng còn vẫy xe kiểm tra .. Tận tụy là thế... mà bọn này cũng không có lòng tự trọng như ta .. ai đời chẳng chịu đi làm mà ở nhà nhận của chính phủ 7 triệu bạc bao giờ, như ông bác tớ đây 80 tuổi rồi già yếu không làm được thì đã đành, mỗi tháng bác tớ được cấp hơn trăm nghìn đó .. chắc là đủ sống sung túc?.. he he kể tiếp đi bạn ơi. hành trình của bạn không phải ai cũng có thể có ....!
 
Re: Nam Phi - Nước mắt của loài Tê Giác và sự tàn ác của con người !

Ngoài lề rồi, ông bác được cấp mỗi tháng trên trăm nghìn đô sống ở thiên đường nào thế :D
"Mình thấy nhiều sự giễu nhại (parody) các giá trị mà mình không biết được tán thưởng nhưng có lẽ sự giễu nhại bi kịch nhất là giả vờ tin tưởng vào nó"
Thôi em lót dép chờ bác PMT update tiếp. Mod có tiện đi ngang xóa luôn 2 bài (bài này và bài ngay trên) vừa lạc đề vừa đá đểu chính trị đi dùm cái. Hi hi.
 
Re: Nam Phi - Nước mắt của loài Tê Giác và sự tàn ác của con người !

Thả tê giác là một công việc khó khăn và nguy hiểm, vì con tê giác đen nặng hàng tấn. Nó rất hung hăng và dễ bị kích động chứ không giống như loài tê giác trắng. Hơn nữa sau khi bị bắt bằng bắn thuốc mê và nhốt vào chiếc chuồng sắt đặc chủng, rồi bị chuyên trở từ hàng vài trăm km đến đây khiến nó càng hung tợn hơn bao giờ hết. Các nhân viên bảo tồn và nhân viên kiểm lâm phải rất khẩn trương bắt tay vào công việc chuẩn bị. Các chuyên gia thú y phải tính toán chính xác đến từng giây khi con tê giác vừa bước ra khỏi thùng xe khoảng 10 bước nó phải ngã vật xuống vì thuốc mê. Nếu tính toán lượng thuốc sai rất có thể nó sẽ lăn đùng ngã ngửa trong chiếc thùng xe thì không có cách nào lôi nó ra được. Nếu trường hợp này xảy ra thì sao ? là một nhà nghiên cứu bảo tồn tôi luôn thích đặt những câu hỏi với đồng nghiệp để nắm bắt kiến thức, học hỏi và sau này có dịp ứng dụng (nhưng tê giác Việt Nam thì chết hết rồi) và được các đồng nghiệp Nam Phi trả lời là: "Tất cả mọi người sẽ phải ra về và chỉ duy nhất 1 mình bảc sỹ thú y sẽ chuẩn bị một chiếc xe nổ máy sẵn và chích một mũi thuốc giải độc vào tĩnh mạch và ... bỏ của chạy lấy người" heheheehe
sa49s.jpg


sa50s.jpg


Một sợ giây thừng đủ chắc buộc vào chân sau con Tê giác và khiến nó không thể thoát ra ngoài được và 2 sợi dây thừng cùng 5 người đàn ông lực lưỡng mổi bên chắn ngang ngực nó kìm nó lại để nó không thể lao nhanh về phí trước hay tấn công vào những người xung quanh. Đây là công việc cực kỳ nguy hiểm vì chỉ xảy một ly là đi vài mạng người như chơi. (tôi rất may mắn được các nhân viên bảo tồn Nam Phi mời vào cùng giữ giây với họ. Chắc là họ nhìn mình tướng tá ngon lành cành đáo, khuôn mặt có chút máu liều chăng ???. Hơn nữa vừa làm mấy ly vào cơ thể nên cũng lần sần, phần vì mệt và đói.) Thôi thì một liều, ba bảy cũng liều.


sa49.jpg


sa50.jpg
 
Last edited:
Re: Nam Phi - Nước mắt của loài Tê Giác và sự tàn ác của con người !

Đọc các bài của bác em học được rất nhiều kiến thức về tự nhiên. Cảm ơn bác đã chia sẻ
 
Re: Nam Phi - Nước mắt của loài Tê Giác và sự tàn ác của con người !

Sau khi mũi thuốc ngủ chích vào mông, các nhân viên bảo tồn có 1 phút để mở cửa và hoàn tất công việc đưa cánh cửa xuống đất. Trong khi con tê giác nặng hơn một tấn đang lồng lộn hung dữ vì bị bắt nhốt. Mọi người chứng kiến cảnh tượng này phải đứng cách xa 20m bên trong là các nhân viên bảo tồn sẵn sàng ứng chiến khi có bất trắc. Cuối cùng mọi chuyện diễn ra như dự tính vì có thể đây là lần thứ 1.101 mà các nhân viên đã thực hiện việc thả tê giác nên họ có rất nhiều kinh nghiệm và dưới sự chỉ huy cũa Giám đốc dự án bảo tồn Tê giác đen Tiến sỹ Jacques Flamand – ông già gân đã 65 tuổi và rất nhiều kinh nghiệm về săn, thả tê giác . Với kiến thức và năng lực của ông, tất cả các nhân viên bảo tồn ở đây đều luôn kính trọng ông và gọi ông với cái tên rất thân thương “God Father” – Bố già.

sa51.jpg


sa52.jpg


sa53.jpg


sa54.jpg


Khi được thông báo có thể lại gần con Tê giác , mặc dù rất đông du khách và khách mời nhưng mọi người đều ý thức nhẹ nhàng bước tới trong một trật tự để đến gần ngắm nhìn, sờ mó lên tấm da trần, sừng của con tê giác đen như một điềm may mắn và chụp những tấm ảnh làm kỷ niệm. Người đầu tiên được chụp hình là vợ chồng tộc trưởng của bộ lạc là người Zulu quản lý khu vực đất đai làm đại diện cho nhân dân đến chứng kiến. Chúng tôi cũng là khách mời danh dự trong buổi tối ngày hôm nay vì chúng tôi đến đây với tư cách sứ giả bào tồn tê giác nên cũng được vinh dự mời chụp hình trước và chụp chung với ông bà đại diện, Giám đốc khu bảo tồn …

sa55.jpg


sa61.jpg


sa56.jpg


sa57.jpg


sa58.jpg
 
Re: Nam Phi - Nước mắt của loài Tê Giác và sự tàn ác của con người !

Theo phong tục của Nam Phi (có lẽ là người Zulu) nếu được chạm tay vào người con tê giác đen còn sống là điềm may mắn và hạnh phúc, cho nên tất cả khác du lịch ai cũng cố gắng thử một lần và chụp những tấm hảnh làm kỷ niệm. Không chỉ với chúng tôi mà rất nhiều khách du lịch đây là lần đầu tiên họ được chứng kiến giây phút hồi hộp và thú vị này và cũng là lần đầu họ được chạm vào lớp da xù xì, dày cộp và nóng hổi của loài Tê giác đen. Trong khi đó các nhân viên bảo tồn thì ghi chép tỉ mỉ về các hoạt động thả tê giác cũng như các số liệu về thời gian, nhiệt độ và số hiệu giới tính của chúng để sau này theo dõi cho chính xác. Tôi cũng không quên chụp hình với các đồng nghiệp Kiểm lâm bản địa. Họ thật là những vị chủ nhà mến khách và vui vẻ mặc dù lúc đầu họ tưởng tôi là Khựa, họ luộn đặt câu hỏi “Are you Chinese ?” khiến tôi rất bực mình. Còn lâu nhé tôi có Bựa đến đâu thì vẫn còn hơn lũ Khựa nhiều lần… hehehehe

sa58s.jpg


sa58x.jpg


sa59.jpg


sa60.jpg


Tuần tự từng con tê giác đen được thả, mỗi một lần thả một con mất khoảng 1 tiếng đồng hồ. Khi con tê giác cuối cùng thì chiếc đồng hồ chỉ 1:30 sáng. Mọi người đếu thấm mệt và cái lạnh dường như đã bắt đầu thấm vào cơ thể khiến cho hai hàm răng của tôi đánh vào nhau liên tiếp. Chiếc bao tử rỗng tuyếch bắt đầu hành hạ tôi vì lúc chiều nốc rượu hơi nhiều …. Kekeke lâu lâu mới có một kỳ chứ đâu phải bánh mì công nghiệp…Vì lo lắng cho sức khoẻ của chúng tôi, các nhân viên bảo tồn đã nhường phần Cabin xe ấm áp để chúng tôi bớt lạnh còn họ (chắc là quen với thời tiết này) ngồi phần phía sau mặc cho những cơn gió lạnh gào rít trong đêm sa mạc hoang vắng đến rợn người.
Về đến Springbok lode (khu nghỉ ngơi của khu bảo tồn) khoảng 2 giờ sáng, chúng tôi cùng nhau dùng bữa vội vàng. Bữa tiệc chuẩn bị cho tất cả các khách du lịch mừng sự kiện thả tê giác vào Khu bảo tồn đã trở nên nguội ngắt. Tôi nhấm nháp thêm chút rượu và chiếc bánh mì ngọt cùng miếng thịt Kudu trước khi về phòng để nghỉ ngơi chuẩn bị cho kế hoạch ngày mai - Có lẽ sẽ là một ngày bận rộn và mệt mỏi nhưng tôi hứa với lòng mình rằng: “Dù có bị đầu độc tư tưởng đến đâu thì bọn tư bản giãy chết, tha hoá này cũng không thể mua chuộc được tấm thân xác tôi, không thể để những viên kẹo bọc đường của chúng làm nhụt ý chí và tinh thần cách mạng sáng ngời mà tôi đã bao năm ăn học thấm sâu vào từng thớ thịt… Tôi không để vì thức ăn ngon làm cho tư tưởng bị lung lay làm mông lung ý thức hệ vì vì diễn biến hoà bình gây mất đoàn kết nội bộ trong “bộ đồ lòng” của tôi dù rằng khúc ruột tôi nó nằm ở những nơi có nhiều cặn bã nhất của cơ thể…tôi thiếp đi trong cơn mơ về một thế giới đại đồng…

sa63.jpg


sa64.jpg
 
Re: Nam Phi - Nước mắt của loài Tê Giác và sự tàn ác của con người !

Ngày thứ 2

Khi mặt trời còn chưa thức giấc, chúng tôi bị đánh thức bởi tiếng ồn ào của tiếng xe hơi và những ấm thanh gọi nhau í ới. Nhìn đồng hồ đúng 5 giờ sáng tôi bật dậy và bước ra khỏi căn lều bạt thì được Tiền sỹ Simon báo là có 1 con tê giác đen được đã vượt ra khỏi hàng rào điện của khu bảo tồn và chạy ra khu dân cư. Vì biết chúng tôi còn mệt vì cả ngày đêm hôm qua quần thảo với bắt và thả tê giác nên không ai muốn đánh thức. Tôi chỉ kịp lấy chiếc máy chụp ảnh và cái áo lạnh khoác lên người rồi nhảy vào trong cabin xe cho bớt lạnh. Chiếc xe hơi lao đi vun vút, máy bộ đàm trên xe nhận được tín hiệu từ một máy bộ đàm khác về con tê giác đen đực rất khoẻ đã trốn thoát cách khu bảo tồn khoảng 20km. Tín hiệu từ con chip gắn trên sừng của nó báo hiệu đường đi chính xác trên máy định vị cầm tay.
Khi đến nơi trời đã sáng rõ tất cả mọi người đều nhìn thấy nó từ xa đang chạy thục mạng giữa cánh đồng. Để không cho nó chạy xa hơn các nhân viên bảo tồn dùng xe phóng theo con tê giác chặn đầu và để đề phòng tính hung dữ khi bị dồn ném của nó hai chiếc xe chạy cách nó khoảng 50m. Cuối cùng nó được đuổi đến một cánh đồng cỏ khô chăn thả gia súc. Chắc do quá bức xúc vì bị săn đuổi nên con tê giác đen lao vào tấn công đàn gia súc chạy toán loạn. Mọi người được phen cười thoải mái trong buổi sáng se lạnh bởi những cơn gió thảo nguyên thổi nhẹ và các nhân viên bảo tồn cứ mặc để con tê giác đứng giữa cánh đồng rồi gọi cho máy bay trực thăng đến để bắn thuốc mê.

sa65.jpg


sa66.jpg


sa67.jpg


Lúc này trời đã sáng hẳn, trên con đường tỉnh lộ hàng trăm chiếc xe tải, xe container và các phương tiện giao thông đang hối hả cho một ngày mới bận rộn. Hai bên đường hàng trăm cây Phượng tím Jacranda mimosaefolia khoe sắc rực rỡ dưới ánh nắng ban mai chan hoà. Từng chiếc là non đung đưa theo chiều gió phảng phất mùi hương. Phong cảnh hai bên đường của vùng ngoại ô Nam Phi thật bình yên. Bầu trời xanh biếc không một gợn mây tương phản với màu cỏ khô vàng úa trải dài như bất tận, xa xa một vài ngôi nhà của chủ trang trại lấp ló sau những tán cây xanh biếc. “Theo quan niệm của người dân Nam Phi khi bạn đứng dưới tán cây phượng tím mà được những cánh hoa rơi xuống đầu sẽ rất may mắn. Nếu đây là mong ước có thật, tôi là người cực kỳ may mắn, vì đúng lúc tôi đang đứng thì một cơn gió mạnh khiến hàng trăm cánh hoa rơi xuống đầu… hehehe”.

sa68.jpg


sa69.jpg


sa70.jpg
 
Last edited:

Hỏi Phượt

Forum statistics

Threads
57,720
Bài viết
1,162,088
Members
190,735
Latest member
Vietaus
Back
Top