What's new

[Chia sẻ] Philippines, vào vùng bão giữa mùa giông bão…

Lại rời Sài Gòn vào một đêm mưa tháng 5 tầm tã. Một cơn mưa bình thường như những cơn mưa mùa hạ nồng nàn ở cái xứ nhiệt đới nóng ẩm mưa nhiều miền nam đất Việt này. Chẳng hiểu sao những chuyến lang thang xa nhà của tôi thường bắt đầu bằng một cơn mưa đêm. Nhưng biết làm sao được, khi Cebu Pacific chỉ có những chuyến bay đêm giá rẻ để đưa kẻ lang bạt từ Sài Gòn đến Manila xa xôi, để đi vào vùng tâm bão giữa những ngày hạ mưa bão luôn rình rập quê nghèo cũng như ở miền biển đảo Philippines của những người dân lành tội nghiệp. Quê nhà những ngày này cũng đang nhiều biến động. Những cơn "bão" giá, "bão" tình hình kinh tế chính trị, tình hình báo chí... đang vần vũ trên đất quê nghèo. Cũng thật xấu hổ không làm được gì cho quê hương đất nước. Ước gì, "như chiếc que diêm, một lần lóe lên"... Cũng đành chỉ biết “ước gì”!


P5210240.jpg

Hoàng hôn lặng lẽ trên hồ Taal, Talisay, Luzon


P5310180-1.jpg

Cánh buồm đỏ thắm ở Boracay, Caticlan, Panay xanh như ngọc


Miền biển đảo Philippines là miền đất tôi mơ ước được đặt chân đến từ lâu lắm rồi. Ước mơ được khám phá một vùng biển đảo với những nền văn hóa còn nguyên sơ nhưng đa dạng, những rừng núi hoang vu trùng điệp ngút ngàn miên man chạy dài rồi đâm toạt ra biển xanh ngăn ngắt, những núi lửa còn nghi ngút khói ngày đêm phì phò bên những cánh đồng đen cháy, những người dân quê hiền lành thân thiện với cuộc sống đơn giản hiền hòa, những bộ tộc săn đầu người vẫn còn lang thang đâu đó ở miệt rừng xanh núi đỏ âm u… và cũng là miền đất trước giờ tôi chưa hề được nhúng chân đến, còn hoàn toàn nguyên trinh đối với tôi!


P5230305.jpg

Sớm mai yên bình ở phố cổ Vigan, Unesco Heritage, North Luzon


Thời gian tôi có cho hành trình này không được nhiều vì 3 tuần là thời gian tối đa Philippines dành cho dân Asean miễn visa vào đất nước này. Hơn thế nữa, ở Philippines cũng như quốc đảo Indonesia, không thể làm visa-run bằng cách chạy tọt ra biên giới đóng cái mộc “out” rồi vài giờ sau quanh lại đóng cái mộc “in” rồi tiếp tục lơn tơn đó đây. Do vậy, dù không lên kế hoạch chi tiết nhưng tôi luôn dự tính là những chuyến xe, phà đêm sẽ nằm kín trong hành trình của mình. À, mà đây cũng là vấn đề cần cân nhắc – những chuyến phà! Khác với đất nước Indonesia gồm các đảo to lớn, các đảo của Philippines bé hơn và lại xa xôi cách trở hơn nên những chuyến phà đi nguyên đêm tuy thật thuận tiện về mặt thời gian nhưng cũng quá nhiều tiếng tăm về các tai nạn thường xuyên xảy ra. Nhưng đã là dân chơi (dù chỉ nửa mùa) sao lại sợ mưa rơi! Thế là tôi cứ đi, cứ lên những chuyến phà đêm, cứ tưng tửng từng tưng trên đó. Và sau khi đã quay về quê nhà, một trong những điều tôi nhớ nhất của hành trình đi vào vùng tâm bão này là những đêm chếnh choáng một mình trên những chuyến phà đêm lang thang miệt mài, dập dềnh trôi trên biển – giữa những ngày giông gió.


P5250303-1.jpg

Mộ treo trên vách núi ở Sagada, North Luzon


P5280023.jpg

Xác ướp ở Kabayan, North Luzon


Dù trong hành trình này có nhiều nơi tôi đã cỡi máy bay A380 xem hoa mười giờ, tôi cũng đã lướt nhanh qua nhiều vùng miền của đất nước này, đã đi dọc được bờ tây Luzon lên gần đỉnh cực bắc vùng North Luzon rồi vòng xuống vùng cao nguyên rừng xanh núi đỏ còn nhiều hoang sơ hấp dẫn của đảo lớn Luzon. Rời Luzon tôi qua Mindoro rồi Visayas, dừng lại trước Mindanao để vòng lên dọc bờ đông của miền Southeast Luzon… Tôi chỉ chưa đi được vùng Midanao và Palawan, còn tất cả các cụm đảo lớn của Philippines tôi đều có “nhúng” chân qua. Vì chỉ đi hoàn toàn bằng đường bộ và đường thủy nên tôi không có đủ thời gian để đến 2 nơi xa nhất đó. Với lại, cũng phải chừa chỗ cho những lần sau nữa chứ, đi “hết” thì lần sau còn gì hứng thú mà quay lại miền đất thiên nhiên dữ dội nhưng con người lại rất hiền hòa này.


P6060374.jpg

Đài tưởng niệm hơn 5.000 nạn nhân trong vụ đắm phà Dona Paz, Catbalogan, Samar, vào năm 1986. Số nạn nhân gấp mấy lần của Titanic nhưng ít người biết và nhớ đến chuyến phà này. Do phận nghèo?


Hành trình Philippines, tôi nhớ làm sao cái đêm đặt chân xuống Vigan lúc 12.30g đêm, ngơ ngơ ngác ngác đeo cái balo một mình lầm lũi ngang qua nghĩa trang, vào phố tối đen xa lạ, vắng tanh vắng ngắt để đi tìm nhà nghỉ, nhớ những khuya sương mù dày đặc lóng nga lóng ngóng ở bến xe cao nguyên Baguio lạnh tê tái lúc 3 giờ sáng để chờ ngày lên, những trưa Manila hừng hực nóng nực đông đúc chật chội có những người bạn Philippines thay vì chỉ cần chỉ dẫn đường đi thì đã cùng lên jeepney, dắt tôi đến tận nơi rồi mới quay lại hành trình của bạn, những đêm Cebu ngồi vỉa hè lưng tưng đến 2giờ sáng với những người bạn mới vừa quen, đêm vui rộn ràng bia đổ như suối ở bến phà Dangay, Roxas lúc chờ chuyến phà khuya 2am để sang Caticlan, Boracay, nhớ những chiều Tubigon hoàng hôn rực rỡ ùa về trên những quả đồi Chocolate nâu nâu dịu dàng, những sáng tinh khôi ở Sagada xanh mướt, Boracay ngọc ngà… Philippines trong tôi còn là cậu sinh viên James dễ mến ở Manila, chị nông dân Josephine chất phác đáng yêu ở Banaue, bạn Keneth hoạt bát nhiệt tình ở Kabayan, anh tài xế xe bồn cùng các bạn trẻ phụ xe đã nhiệt tình cho tôi quá giang, còn chạy bạt mạng giúp tôi rượt đuổi theo chiếc xe khách trên cung đường Banaue - Baguio vào lúc 1 giờ sáng… những người bạn, người dân Philippine nồng hậu mến khách… làm sao tôi có thể quên, làm sao tôi có thể không quay lại.


P6070053.jpg

Nhà thờ cháy bên núi lửa Mayon ở Legaspi, Southeast Luzon, đang phì phò thở.


Còn bây giờ, bạn cùng tôi tạm xa Sài Gòn mến yêu trong một đêm nhiều mưa nhiều gió, để đi vào vùng tâm bão, giữa những ngày giông bão nhé! Lên đường thôi!!!
 

jennyho

Phượt thủ
T8 vừa rồi tụi này cũng phượt Philippin và có ghé nơi này. Kiến trúc của Philippin mang đậm dấu ấn của Tây Ban Nha, nhất là các thành cổ.

Góp vài hình cho bạn đây

dsc0104wi.jpg


Dấu xưa xe ngựa hồn thu thảo

dsc0110tk.jpg


Hầm tử tù trong pháo đài

dsc0156d.jpg


Một chốt canh

dsc0164f.jpg


Những bước chân âm thầm

dsc0154h.jpg
 

backpackervn

Phượt gia
Nồng nàn Manila – 5

@ jennyho, cảm ơn bạn đã cùng vào chia sẻ. Bạn đi Phi vào tháng 8 là những ngày nắng đẹp rồi, bpk đi vào cuối tháng 5 trời Manila sau bão mây mù âm u nên hình chụp không đẹp, máy cũng cùi bắp nên không muốn chụp nhiều. Bạn vào đây cùng chia sẻ cho xôm tụ nghen!
…………….


(cont.)


Cũng trong khuôn viên Wall City, nhà thờ San Augustin, xây dựng từ 1587-1606, là nhà thờ cổ nhất ở Philippines và là cái thứ 3 được xây lại từ cái đầu tiên, trải qua 7 vụ động đất cũng như các trận chiến đẫm máu tại Manila. Nhà thờ này được cho là kiến trúc xưa còn giữ lại được nguyên vẹn nhất của những nhà thờ đền đài trong khuôn viên thành cổ Intramuros. Tiếc là hôm bpk đến, nhà thờ lại đóng cửa nên chỉ chia sẻ với các bạn tấm hình về một ngôi nhà thờ cổ nhất Phi, mà chắc có lẽ cũng là một trong những ngôi nhà thờ cổ nhất vùng Đông Nam Á này.


P5200026.jpg

Nhà thờ San Augustin​


Lang thang đoạn từ San Augustin, bạn sẽ đến nhà thờ Manila Cathedral, là cái thứ 6 được xây dựng lại, vào 1951 theo kiến trúc La mã cũng là 1 điểm tham quan không thể thiếu cho khách du lịch Manila. Ngôi nhà thờ bên trong không đông, dù đang có buổi lễ, nhưng bên ngoài lúc nào cũng đông đúc khách du lịch và những người dân sống nhờ du lịch.


P5200058.jpg



P5200044.jpg

Mặt trước nhà thờ Manila Cathedral


P5200040.jpg



P5200059.jpg

Các góc hình khác quanh nhà thờ có chiếc mái vòm củ hành giống nhà thờ Hồi giáo này.​


Vào nhà thờ, xin phép đàng hoàng, bpk đưa máy lên chụp. Lại bắt đầu hận mình vì không mua cái máy tốt hơn, nhưng thôi, không hận nữa, vì hận “nó” mình cũng chẳng được gì mà thêm xì-trét. Tĩnh tâm ngồi nghe giảng kinh mà không hiểu gì hết. Cứ nhủ rằng thôi thì như mình đi nghe nhạc thính phòng, mình có thể “thăng hoa” với nó dù không hiểu gì hết – cũng vậy thôi, nhưng đến lúc gần ngủ gục thì phải đi thôi vì ngủ gục trong nhà thờ thì không hay ho lắm.


P5200056.jpg

Bên trong Manila Cathedral


P5200035.jpg

Một bức tượng kỷ niệm Chiến tranh thế giới II gần Manila Cathedral – sở dĩ chụp vì bpk ngồi nghỉ trưa ở đó thật lâu.​


Lang thang hết các khu này đến gần 2pm, bpk kiếm đường mò sang khu Little China, “điểm du lịch” gần nhất từ Intramuros, mà thực tình bpk chỉ muốn đi cho biết – chứ cái vụ này lạ gì. Ừ, thì cứ đi cho biết!


(tbc.)
 

backpackervn

Phượt gia
Nồng nàn Manila – 6

(cont.)


Ừ thì đi cho biết! Vậy thôi! Tôi chẳng có ấn tượng gì lắm về chốn này, trừ 2 việc a/ lòng hiếu khách của người dân Manila, b/ phố Tàu ở đâu cũng vậy.


Từ Pháo đài Santiago trong thành Intramuros, tôi ra đường đứng để đón xe jeepney. Mỏi mòn vẫn không có chuyến xe mang con số báo hiệu là sẽ chạy đến China Town. Thấy tôi lóng ngóng đứng hoài, thò ra thụt vô giương đối mắt cận lòi để nhìn cái bảng số cài trên đầu xe, hỏi thăm tới lui mỗi lần jeepney chạy ngang, một thanh niên trẻ Philippines, cũng đang đứng chờ xe (đi một tuyến khác, sau này tôi mới biết) tiến tới hỏi thăm tôi muốn đi đâu. Sau đó Edison chận một chiếc xe lại, kéo tôi lên xe. Đi đến một trạm Metro, Edison nhảy xuống để đi Metro đến điểm cần đến, sau khi đã dặn dò mọi người trên xe nhắc giúp cho tôi chỗ cần xuống, gần Ongpin St ở China Town. Mới một buổi sáng Manila mà tôi đã gặp quá nhiều những giúp đỡ từ người dân ở đây. Thật sự tôi rất cảm kích trước sự nhiệt tình của người dân Philippines.


Đọc thông tin về Philippines thấy luôn có nhiều tin tức rất dữ dội, nhất là gần đây vừa xảy ra vụ thảm sát ở Mindanao, tôi cũng rất buồn. Những ngày lang thang ở Philippines, tôi thấy hầu hết người dân rất dễ mến và luôn giúp đỡ mọi người, trừ 2 vùng tôi chưa đến nên không biết, trong đó có chính vùng Mindanao này. Những người bạn có địa vị và nhiều tài sản của tôi mắt cũng tròn xoe khi nghe tôi đi lang thang Philippines một mình ăn bờ ngủ bụi. Các bạn ấy đi công việc bên đó, các đối tác còn cung cấp bảo vệ riêng đi theo các bạn ấy nữa!!! Có thể có vài bạn sẽ hơi chùn chân khi nghe thông tin về Philippines gần đây, nhưng nếu can đảm và yêu thích, các bạn cứ đi, đừng mon men xuống các vùng đó là được rồi.


P5200089.jpg

Chào mừng đến phố Tàu Manila


P5200098.jpg

“Ngựa xe như nước áo quần như nêm” ở phố Tàu.


Phố Tàu ở đâu cũng giống nhau ở chỗ chật chội, đông đúc, năng động. Ở Manila cũng vậy, phố Tàu ở đây còn đông đúc phức tạp gấp mấy lần các khu phố Tàu “sang trọng” ở Malacca hay Penang nhiều. Ôi trời ơi là người, với đủ các loại phương tiện từ thô sơ đến quá thô sơ… tung tăng sánh vai nhau trên đường phố. Sau nhiều trăm năm bị ức chế khi người Tây Ban Nha đô hộ xứ này, giờ được thoát cũi sổ lồng, họ đã vùng lên và với tài khéo léo thêm tính chịu khó chịu cực của mình, người Hoa bây giờ đã nắm giữ vai trò quan trọng trong nền kinh tế Philippines.


P5200091.jpg



P5200093.jpg

Phương tiện giao thông thượng vàng hạ cám ở phố Tàu, Manila


Nói là nắm giữ kinh tế đâu không biết, chứ cứ đến phố Tàu Manila là thấy nó lộn xộn vô cùng. Vậy mà tôi lang thang trong đó cũng vài giờ, phần thì lang thang, phần thì la cà ăn uống vì sáng giờ có ăn gì đâu. Đến phố Tàu thấy cũng giống giống lên Chợ Lớn. Sà vào hàng này, quán khác, dùng nhất dương chỉ chỉ chỏ… thế mà tôi cũng chén được mấy món vừa khô vừa nước đẫy bụng ra trước khi đi tiếp. Tiếc là hôm đó tự nhiên sao quên chụp hình, post lên đây nhem thèm các bạn chơi…!


Lang thang ngắm nghía phố Tàu, chán. Bèn ra nhảy jeepney về Malate đi thăm nhà thờ cổ rồi ra biển ngắm vịnh Manila trong chiều. Đi thôi nào, sẽ quay lại phố Tàu sau, khi có chuyện hay hơn để kể.


(tbc.)
 

backpackervn

Phượt gia
Nồng nàn Manila – 7

(cont.)



Từ China Town, việc đi jeepney về khu Adriatico, Malate dễ hơn vì đây là hướng xe chạy ra bến xe jeepney chính Baclaran. Lúc đầu khi chạy dọc theo đường ven biển Roxas tôi đã ngờ ngợ là nó rất gần khu Adriatico. Mà đúng là thật sự nó như vậy. Do chỉ xem bản đồ cục bộ nên khi chạy ngang qua khu Adriatico thật xa, rồi vòng lại thì tôi mới biết mình đã lượn gần 1 vòng.


P5200121.jpg

Đường Roxas ôm theo vịnh Manila, có lẽ là con đường đẹp nhất Manila


Đến đây, xem mãi trong bản đồ mới thấy có duy nhất một điểm đến là nhà thờ Malate. Nhà thờ Malate được xây dựng lần đầu năm 1588. cái hiện nay được xây lại năm 1860. Tuy nhiên, do nằm bên bờ biển nhiều hơi ẩm và mặn nên ngôi nhà thờ đá này mang một vẻ cổ kính rêu phong rất đẹp. Tiếc là nhà thờ mằm giữa phố nhiều cột nhiều dây nhiều bảng biểu nên việc chụp được một tấm hình đèm đẹp hơi khó với những máy hình góc hẹp. Trong nhà thờ hôm nay có đám cưới, cô dâu chưa thấy đến, chỉ thấy các cô dâu phụ xinh tươi trong những chiếc váy hồng. Trời ơi – đám cưới người ta nè…!!!


P5200110.jpg

Bên trong nhà thờ Malate Church, bên trong lộng lẫy – Đám cưới, đám cưới về…


P5200116.jpg

Bên ngoài cổ kính rêu phong


Lang thang xem đám cưới trong nhà thờ, hết chuyện, tôi lại lang thang ra phố biển ngắm cảnh ngắm người. Cả ngày nay đi lang thang trong nắng nóng nên giờ muốn nghỉ ngơi tý xíu. Băng qua đường Roxas là đến ngay công viên chạy dọc theo vịnh Manila. Biển chiều nay xám xịt, nhờ cái công viên dọc biển có nhiều tượng sinh động làm công viên đỡ nhàm chán hơn trong một chiều mây vần vũ. Ngồi chơi một lúc, hoàng hôn đâu không thấy chỉ thấy bầu trời xám xịt ập đến, sấm chớp nhì nhoàng tôi bèn vội vã chạy về phố, những cơn mưa đuổi theo sau bén gót. Vừa núp vào được quán net thì mưa ụp đến.


P5200132.jpg



P5200130.jpg

Các bức tượng đầy sức sống và đầy tính nghệ thuật ở công viên ven vịnh Manila


Ngày đầu tiên của tôi ở Manila hơi chán. May mà còn có 1 đêm ngắm mưa trong quán ven đường, bên San Miguel nồng nàn tôi miệt mài tự thưởng cho mình ngày đầu đến xứ lạ.


P5200133.jpg

Thôi rồi, biển chiều Manila đây nè! Đạp dã man luôn! Tan giấc mộng hoàng hôn Maniala rồi, đi kiếm chỗ núp mưa để ngắm mưa thôi.



Nhưng lòng đã quyết, ngày mai sẽ đi xa Manila. Đi đâu thì vẫn chưa biết, nhưng phải đi thôi!
 

BlackTSB

Phượt thủ
4082025285_c547eb1878_o.jpg


Em góp với bác 1 tấm hoàng hôn trên Manila Bay, em chụp bức này vào buổi chiều, vừa trở về từ Taal volcano, đi qua vịnh thấy trời bắt đầu chuyển đỏ thế là vội vàng phi về khách sạn cất đồ rồi ra vịnh chụp luôn, được khoảng 20 kiểu, thời gian từ lúc bắt đầu chuyển sang màu đỏ đến lúc tắt nắng cũng rất ngắn, khoảng 20' là hết.
 

BlackTSB

Phượt thủ
Em góp thêm ít ảnh về Makati city, trung tâm tài chính của Manila và Philippines. Có 1 đặc điểm rõ rệt là các tòa nhà ở đây là sự kết hợp lẫn lộn giữa những tòa nhà mới và cũ mà ta có thể thấy rõ qua kiến trúc và vật liệu xây dựng tòa nhà

IMG_2544.JPG


Khách sạn Peninsula ở ngay trung tâm Makati, cách khu Ayala khoảng 5' đi bộ, khách sạn được khánh thành vào năm 1976 và cao 11 tầng. Mọi người có thể thấy kiến trúc khách sạn tương đối nặng nề, em nhìn thấy không khác gì mấy tòa nhà mà Mỹ xây ở SG trước năm 75.

IMG_2556.JPG


Còn đây là bảo tàng Youchengco cũng ở Makati, cách Peninsula khoảng 1km, được khách thành vào năm 2005.

Ngoài ra em thấy việc quy hoạch bãi đỗ xe ở Makati rất tốt, thậm chí không muốn nói là tốt hơn nhiều so với các nước châu Âu mà em đã đi qua. Các tòa nhà ở Makati, đặc biệt là các tòa nhà mới đều dùng 5-8 tầng dưới cùng để làm bãi đỗ xe. Cá biệt có 1 tòa nhà đang xây dở mới được khoảng 20 tầng nhưng em đếm đã có đến 14 tầng để xe.
 

pagy

Phượt tử
Em đã từng đến Phil, nhưng chỉ ở Manila mà chưa có cơ hội để được đi nhiều nơi như bác. Ấn tượng về Phil là mọi người vô cùng thân thiện, họ rất hay cười, hay hát và ăn rất nhiều (c). Ấn tượng thêm cả chiếc xe jeepney nữa.

Ngóng chuyện của bác ...(beer)
 

backpackervn

Phượt gia
Talisay, chiều rơi mơ màng trên hồ xanh êm đềm – 1

@ BlackTSB, cám ơn bạn đã chia sẻ hình ảnh và thông tin. Bạn cùng vào đây chia sẻ tiếp về Philippines nghen.

@ pagy, cùng chia sẻ về Philippines đi bạn
____________________________________________________________




Sau một đêm đọc sách, tôi quyết định sẽ đi Tagaytay, rồi sau đó chuyển đến Talisay. Có vài lý do, sự quyến rũ của hồ trong hồ ở Taal Volcano, sự quyến rũ của thị trấn Tagaytay nằm ở lưng chừng núi đồi đón gió biển và gió hồ luôn mát mẻ hơn Manila, nó gần với Manila, đi đến đó để tập tành đi lại đường đi nước bước ở Phil… và cuối cùng là một lý do ngồ ngộ. Số là lúc lang thang bằng jeepney ở Manila, có 1 chú trông cũng đạo mạo, sau khi chỉ đường cho tôi, chú hỏi thêm “bạn có phải là nhà truyền đạo hay không?” làm tôi muốn sặc cười. Thực ra, cái từ tiếng Anh “missionary” đó tôi cũng chỉ mới biết gần đây khi đọc L.P về lý do tại sao dân Philippines theo đạo Công giáo nhiều nhất trong vùng ĐNA. Chắc có lẽ chú ấy thấy tôi kham khổ, tướng nghèo đói mà lặn lội đi xa như vậy chắc là đi truyền đạo. Nghiêm trang lắc đầu tôi trả lời không phải thì chú ấy mới nói mình là người truyền đạo. Bà đỡ hén, tôi mà “cưa bom” là nổ banh xác rồi. Sau đó chú viết tên và địa chỉ nhà chú ở Tagaytay, mời tôi có dịp đến chơi. Dĩ nhiên là tôi sẽ không đến nhưng tôi cũng tò mò, và đây là yếu tố cuối cùng dẫn đến quyết định tôi sẽ đi Tagaytay. Chuyện có tý xíu về một điểm đến thôi mà cũng dài dòng lôi thôi quá hén.


Manila sau một đêm mưa dầm trời cũng chẳng mát hơn gì mấy lúc nắng lên. Chào chủ nhà tôi vác balo từ phố Adriatico đi theo đường Pedro Gil để đến bến Metro gần đó và hướng về bến xe của Jam Transportation, theo như chỉ dẫn của anh chủ nhà. Đến nơi, mới vừa hỏi Tagaytay là tôi bị đẩy lên chiếc xe bus máy lạnh mát rượi đang chuẩn bị rời bến. Mà sau này tôi mới biết là nó chạy đến cái nơi khỉ gió nào đó chứ chẳng phải Tagaytay.


Dù sao, tên lơ xe cũng lấy đúng giá (vì tôi nhờ anh chàng ngồi kế bên trả tiền) và khi đến bến cuối, hắn cũng nhiệt tình dắt tôi ra đường chỉ cho tôi bến jeepney đi Tagaytay. Mãi đến lúc đó tôi vẫn nghĩ là phải đi 2 chặng, nhưng sau này khi từ Tagaytay về lại Manila mới thấy xe đi con đường khác, ngắn hơn ½ thời gian. Mà hôm đó, do vội đi từ bến xe ra bến jeepney quá nên tôi cũng chưa kịp xác định cái thị trấn nhỏ trên đường đó tên gì cả. Lâu lâu có dịp đi lòng vòng cũng vui.



P5210136.jpg




P5210139.jpg

Lâu lắm rồi mới thấy cảnh xếp hàng mua gạo nhà nước!



Xe jeepney chạy lâu lắc lâu lơ mới đến ngoại vi Tagaytay, ở một cái bến xe nhỏ gần chợ nhỏ. Tôi cũng tranh thủ lang thang vào chợ ngó nghiêng nhưng chẳng thấy gì hay mới lạ, chỉ thấy cảnh người dân Philippines xếp hàng mua gạo (có trợ cấp) của nhà nước, gợi nhớ thời bao cấp, bèn rình rập chụp vài tấm rồi lang thang tiếp.


(tbc.)
 

backpackervn

Phượt gia
Talisay, chiều rơi mơ màng trên hồ xanh êm đềm – 2

(cont.)


Thì ra, bến xe này nằm xa trung tâm Tagaytay, nhưng lại nằm ngay bên rìa một sườn núi có thể nhìn thấy hồ Taal mờ xa bên dưới. Đang đeo balo đi lang thang để chụp hình, có 1 bác tài tricycle dừng lại, hỏi tôi có muốn vào Tagaytay hay không. Tám qua tám lại một hồi, cuối cùng tôi leo lên xe nói bác ấy chở vào Tagaytay. Chẳng hiểu sao bác ấy chở tôi đến một cái jeepney và nói gì với bác tài “lakeside” gì gì đó, rồi chỉ trỏ vào tôi. Xe chạy một hồi tôi mới biết đây là xe đi Talisay (!). Do là lúc nãy tôi có tám với bác ấy về hành trình Tagaytay, Talisay của mình, nghe ba chớp ba nhoáng sao đó bác quăng tôi đến bến xe đi Talisay. Tôi chơi luôn. "Vụ án" này mới thật ly kỳ! Nhưng cũng chẳng sao (và sau này, mới thấy là may mắn vì ở Tagaytay rất khó kiếm chỗ trọ bình dân, và dịch vụ đi hồ Taal từ Tagaytay đắt gấp 3 lần so với đi từ Talisay).


P5210140.jpg

Hồ Taal nhìn mờ ảo từ Tagaytay – dây điện là đẹp nhất


Chiếc jeepney đã ném tôi đến Talisay trong một buổi trưa nắng vắng vẻ, ở khu lakeside thật, gần chợ thật, nhưng không phải là khu du lịch mà là khu dân cư. Khổ nổi là trong L.P không hề có bản đồ của Tagaytay lẫn Talisay, do vậy, tôi cứ mò mẫm hỏi đường mà đi trong nắng trưa. Đọc kỹ L.P mới hay là lúc nãy xe chạy đến cái ngã 3 đụng cái hồ, rẽ trái là đi về khu resort, khách sạn, rẽ phải đi 2km là đến trung tâm Talisay, gần chợ búa…mà hiện tôi đang lang thang không phải là khu du lịch. Ráng chịu thôi! Vác xác ra được đến cái hồ mát mẻ, quăng cái balo ra ngồi nghỉ ngơi tý, tôi mới định thần suy nghĩ về việc nên tìm nhà nghỉ ở đây luôn hay đi nơi khác.


P5210141.jpg



P5210143.jpg

Những ánh mắt ngây thơ Philippines thay hồ Taal đón chào khách lạ



Lúc này, hơn 12.30g trưa, Talisay rất nóng vì đã xuống thấp, không còn mát mẻ như ở Tagaytay trên cao nữa. Rất may là hồ Taal nằm ngay bên thị trấn, cách trung tâm, chợ chỉ vài bước chân. Ngộ là khu này tuy gần chợ nhưng chẳng có hàng quán gì cả, tôi phải đi hỏi thăm quá trời luôn, thì mới được chỉ đến 1 resort bình dân, với hy vọng là có bán gì đó ăn được. Trong này chẳng có ăn uống gì cả nhưng chủ resort (thực ra là nhà trọ ven hồ) rất nhiệt tình. Tôi bèn dừng lại tám, tranh thủ nghỉ ngơi đôi chút. Sau khi tám đã đời và trả giá một hồi với chủ resort, tôi quyết định sẽ nghỉ lại đây và thuê tàu đi ra miệng núi lửa Taal giữa hồ, cộng thêm 1 số dịch vụ khác. Sở dĩ tôi chọn ở lại là khi hỏi giá (và thương lượng), tôi thấy giá cả ở đây rất phù hợp (vì trong L.P chỉ đề cập đến giá ở Tagaytay, rất đắt). Vả lại cũng rất thích hồ Taal, trông như biển, nên quyết định ở Talisay, đi ra đảo, lên miệng núi lửa. Còn buổi tối ra bờ "biển" ngắm trăng và ngủ bên chân núi lửa Taal. Quyết định vậy đi!


P5220248.jpg

Resort bình dân nằm ngay bên hồ, chủ rất dễ thương.


(tbc.)
 

Hỏi Phượt

Forum statistics

Threads
40,345
Bài viết
1,080,335
Members
180,076
Latest member
qogaqiyu
Top