What's new

Trang Thơ Tuyền Linh

tuyenlinh47

Phượt thủ
Lời Tình Mùa Thu

Tưởng chừng như đã trôi xa
Tưởng chừng như đã nhạt nhòa khói sương
Tưởng chừng giọt nắng vô thường
Đã tan loãng mất trong hương thu về

Ngờ đâu bãi cát cồn khe
Lại còn râm rĩ lời ve tự tình
Trong như giọt nắng thủy tinh
Buồn như gió hú đầu ghềnh cuối sông

Xa nghe mà rối tơ lòng
Bỗng thương, bỗng nhớ, bỗng mong, bỗng chờ…
Bỗng thu vàng rụng bơ vơ
Bỗng hồn lãng đãng vật vờ sắc thu

Con tim vùi chốn thâm u
Bỗng dưng thức giấc ngậm ngùi xót xa
Em ơi, muôn dặm cách xa
Làm sao thuyền mộng về qua bến tình ! ?

Tuyền Linh
 

tuyenlinh47

Phượt thủ
Em ơi, Thu !

Nắng vàng hanh hảnh trên cây
Tình theo xác lá vàng bay mất rồi
Thu về trên mắt trên môi
Trên bao kỷ niệm một thời tôi, em

Trăng Thu trải lụa bên thềm
Lao xao hồn liễu, lênh đênh phận thuyền
Em chừ biền biệt nỗi riêng
Nhìn trăng lịm ngất giữa thềm phù vân

Tôi chừ có cũng như không
Cái thân đầu núi, cái hồn đầu sông
Thu về trời đất mênh mông
Hỡi ơi nhân ảnh ngùi trông mù mù

Thu ơi, sao đọng giọt buồn
Sao trong khóe mắt còn sương cuối trời
Lá vàng bao chiếc rụng rơi
Lá rơi kín hết nẻo đời tôi chăng ?

Phải chi ôm được vầng trăng
Tôi về nâng cốc trăm năm hẹn thề
Bây chừ liễu khuất sương che
Con đường phía trước bốn bề oái ăm

Trăng Thu xa ngút chỗ nằm
Lòng Thu chừng cũng khuất tầm nhân gian
Câu thơ rồi cũng lỡ làng
Em ơi, Thu biếc về ngang lưng trời !

Tuyền Linh
 

tuyenlinh47

Phượt thủ
Thu Vàng Rụng Kín Tương Tư

Chập chờn trong giấc chiêm bao
Nghe như tình lại đi vào hư không
Thu vàng lả ngọn phù vân
Ước mơ vừa chớm bỗng dần ra đi

Trời làm vần vũ từ khi
Cỏ nằm đợi nắng, sương thì chưa tan
Ươm bao nhiêu giấc mơ vàng
Rồi ra cũng chỉ là làn gió bay

Nghiệp còn nặng nợ trả vay
Nên đường tình ái chất đầy gian nan
Gút tình mở mãi chưa xong
Làm sao thuyền mộng thẳng đường ruổi rong

Lầu chiều vẫn luyến ánh hồng
Nhưng hồn mắc cạn giữa dòng đời trôi
Thu vàng rụng kín tương tư
Biết bao giờ mới cho đời nở hoa ! ?

Tuyền Linh
 

tuyenlinh47

Phượt thủ
Trăng Thu Cô Đơn

Như chừng thu cũng cô đơn
Trăng khuya lẻ bóng tiếng đờn loãng âm
Sợi tình cột buộc trăm năm
Thương cho số kiếp con tằm vương tơ

Nghe ra tình cũng bơ thờ
Thời gian nào có đợi chờ ai đâu !
Trái tim nay đã úa nhàu
Còn đâu gõ nhịp qua cầu xênh xang

Tình thu thì đẹp muôn vàn
Lòng thu chợt tỉnh, bàng hoàng nỗi lo
Ngày đêm trăm mối tơ vò
Sợi thương sợi nhớ mãi đo đắn lòng

Vòng tay ngan ngát hương trầm
Biết còn có được”một lần trăm năm” ?
Hay là tình lại mù tăm
Nửa khuya chếch bóng đầm đầm trăng thu

Tuyền Linh
 

tuyenlinh47

Phượt thủ
Tàn Thu

Thu đã tàn…lá úa ngập hồn ta
Hạnh phúc vẫn mong manh hơn tơ lụa
Ngọn gió thoảng vờn quanh hương đọng lại
Chút tình hờ mờ mịt xót xa thay !

Liễu rũ tơ vương mơ mộng từng ngày
Bàn tay nhỏ vun hoài không đủ ấm
Hạnh phúc nào về những đêm độc ẩm
Nghe yêu thương cuộn xé nát tim gan

Gối chiếc, chăn đơn, nguyệt lạnh tình trường
Hơn nửa đời thuyền bập bềnh chìm nổi
Một tiếng”yêu”chẳng tìm đâu ra được
Nói chi đường ước hẹn đến trăm năm

Giấu niềm đau trong ruột rối tơ tằm
Cười xởi lởi ngõ hầu che thiên hạ
Để sau đó trong đêm thâu nguyệt lặn
Hồn lại về thổn thức dưới sương khuya

Từng giọt buồn rơi rụng suốt năm canh
Hễ chợp mắt thì bóng Người hiện đến
Những nẻo hẹn trông mập mờ huyền ảo
Đường vào yêu xa lắc tận chân mây

Thu đã tàn…lòng úa với cỏ cây
Nghe thể xác nhập hồn trên sa mạc
Nghe hơi thở yếu dần cơn chết khát
Mộng trăm năm gục ngã dưới chân Người

Thôi cũng đành một số phận Người ơi ! ! !

Tuyền Linh
 

tuyenlinh47

Phượt thủ
Đông Về

Đông về mãi tận non xanh
Sáng nay thức dậy thấy cành trơ phơi
Con chim bay lượn trên trời
Cũng chao đảo cánh muốn rơi lộn vòng

Đông về nhuộm trắng đầu non
Sương sa tuyết phủ cõi hồn ngẩn ngơ
Bây giờ cho đến bao giờ
Chữ duyên chữ nợ thôi mờ mắt trông ?

Đông về tuyết chắn nối vòng
Rồi tan như chuyện có không nhân tình
Tại sao bóng chẳng theo hình
Để cho ai mãi khóc tình Tố Như ? (*)

Đông về gió thổi mây đưa
Ôi, sao thương quá giọt mưa trong lòng !
Rơi hoài vào chốn hư không
Hỏi còn gì nữa trên nhân thế nầy ?

Đông về nhạn lạc xa bầy
Hỡi ơi, nhân ảnh mây bay cuối trời !
Trăm năm người mãi xa người
Nhìn cơn bấc thổi, khóc cười với ai ?

Tuyền Linh


(*) Tân khoa Nguyễn Tố Như và nàng Cầm
 

tuyenlinh47

Phượt thủ
Sầu Đông

nén nhang cho hiền thê

Lặng nhìn cây lá tả tơi
Sương đan tuyết chắn khung trời quạnh hiu
Lòng ta cám cảnh tiêu điều
Nửa thương phận bạc, nửa ngùi trời mây

Gió về đâu, lạnh thấm đầy
Hồn tương tư cũng bủa vây bến tình
Dường như ai xé con tim
Lạnh hương án cũ, vỡ bình hoa xưa

Nhớ thương nói mấy cho vừa
Sầu theo đáy huyệt vẫn chưa hết sầu
Trời Đông tan tác một màu
Hồn bay lãng đãng biết đâu bến bờ

Tử sinh là chuyện của trời
Mà sao giọt lệ không chờ bỗng sa
Em về cõi ấy Ta bà
Sáu đường ba nẻo đã là phận cam

Ta ngồi đối diện mùa Đông
Chín phương trời cũng vô thường quanh ta
Ngậm ngùi giọt lệ xót xa
Trăm cơn bấc lạnh lùa qua phiên buồn

Tuyền Linh
 

onlydalat

Phượt quái
Chào nhà thơ Tuyền Linh, cháu cứ có cảm giác đây chính là những bài thơ mà chú Nguyễn Văn Thơ bút danh Tuyền Linh sáng tác khi mà cháu đọc những vần thơ này. Cháu không biết làm thơ nhưng thích đọc thơ vì thế cháu rất vui khi đọc được những vần thơ của chú trên phượt. Rất mong được đón đọc thêm những vần thơ của chú.
 

tuyenlinh47

Phượt thủ
Chào cháu,

Vâng, tôi là nhạc sĩ Nguyễn Văn Thơ, bút danh Tuyền Linh. Xin cám ơn cháu đã quan tâm đến những tác phẩm của tôi.
Tuyền Linh
 

tuyenlinh47

Phượt thủ
Tình yêu vỗ giấc

Sương xuống thấp đậu lên hàng mi biếc
Gió lang thang hôn má thắm môi mềm
Chim gọi đàn vỗ giấc sớm mai lên
Em mỏng mảnh kiêu sa gieo gót ngọc

Hồn trú ngụ vuốt ve từng sợi tóc
Bàn tay thơ nghe buốt giá tâm can
Ta gọi em, Đà Lạt giữa sương ngàn
Dâng tặng đóa chiêm bao mừng tao ngộ

Hãy bước khẽ hỡi em Thơ và Nhạc
Đóa phong lan thơm ngát một trời hương
Guốc mộc reo rộn rã lối Thiên Đường
Đường chung bước sao để lòng xa vắng

Yêu biết mấy, hỡi Thiên Thần áo trắng
Núi đồi ơi chứng giám trái tim ta
Giọt sương mai đang đọng lối cỏ hoa
Đừng tan vội cho hồn ta chết lịm

Xin đừng để sớm mai là chiều tím
Hồn thanh xuân thiếp ngủ giấc mơ chiều
Nắng đã về ở trọ mắt môi yêu
Gió phe phẩy mơn man cành lá ngọc

Em hiện thân là mùa Xuân Đà Lạt
Là Hạ nồng nhuộm tím sắc phượng yêu
Là Thu buồn e ấp cúc diễm kiều
Là Đông lạnh sưởi tình mimosa ấm

Con đường nào trở mình nghe đau nhức
Xin em đi nhè nhẹ bước hững hờ
Lời tình nào mát mịn tựa nhung tơ
Xin em rót xuống đời ta vài giọt ?

Lâu lắm rồi, hồn ta nơi lũng thấp
Chong ngọn đèn le lói đợi tình lên
Và hôm nay ta đã gặp được em
Hoa bướm lượn dưới vòm trời cổ tích

Đường phố rộn…sao lòng em tĩnh mịch ?
Lá nghiêng rơi lã chã ngập ven đường
Ta theo em từng bước nhớ bước thương
Chân hối hả sợ Thiên Đường sụp đổ

Ta quay về mang con tim giác ngộ
Dưới sương mai, nắng gội giấc mơ tình
Trí thẫn thờ nghe văng vẳng lời kinh
Lòng thấm đẫm, ôi tình yêu Đà Lạt !

Tuyền Linh
1980
 
Top