What's new

1 tuần couchsurfing malaysia - du lịch ngủ nhờ

Scorpio071088

Phượt tử
Chào cả nhà, em mới tập tành đăng bài. Cả nhà sắp tới ai có dự định đi Malay thì tham khảo xem thế nào nhé.
Em dự sẽ viết thành nhiều phần. Vừa viết vừa đăng ạ. Vì khi đi nhác viết nên giờ mới khổ thân vậy đó. :(

COUCHSURFING MALAYSIA - LẦN ĐẦU DU LỊCH NGỦ NHỜ
PHẦN 1: CHỌN HOST - ĐỔI TIỀN - BỊ CHO LEO CÂY TẠI SÂN BAY



Malaysia một mình, lần đầu tiên đi du lịch kiểu Couchsurfing. Khi đăng tin cần tìm 1 chỗ ngủ nhờ cho chuyến đi của mình ở Kuala Lumpur, mình nhận được 12 lời mời đến ở cùng. Điều đặc biệt, tất cả đều là từ đàn ông . Hơi bất ngờ tẹo. Quả đúng thật con người ta thường có xu hướng ưu ái người khác giới. Có bạn thì là giám đốc 1 công ty du lịch, nhưng bạn ấy lại bận vào thứ 6 nên mình phải tự đi chơi. Mình thì không thích tự đi. Lớ ngớ bị bắt cóc ko về được thì lại được lấy chồng Tây. hớ hớ (Rất chi là phởn) Có bạn thì hơn 40 tuổi, (èo, già thía :)) ) nhà lại hơi xa trung tâm. Có bạn thì trông cũng có vẻ đáng tin tưởng (Trung của, đẹp chai) nhưng lại ko đón mình ở sân bay được… Sau một thời gian cân nhắc, mình quyết định chọn Host (chủ nhà) là một bạn Tây đen, một party guy thích âm nhạc. Mình khoái là vì mình ham hố tìm hiểu Nightlife ở bển thế nào. Nói thực là cũng hơi sợ một tí, nhưng liều vậy. Trước khi đi mình cũng đã đọc kỹ Profile của bạn ấy, và những lời nhận xét của CSers khác cũng giúp mình yên tâm hơn. Thêm nữa, bạn ấy nhiệt tình đón mình tại sân bay. Dẫu thông tin trên mạng ngập tràn thì mình cũng cảm thấy vô cùng lớ ngớ ở nơi đất khách.

Bắt taxi ra ga đi quốc tế của sân bay Tân Sơn Nhất. Sân bay nhà mình đẹp, sạch, chỉ có điều “đắt”. Mình chả dám mua cái gì lót dạ cả. Cái gì cũng bằng tiền đô. Phở cũng tính bằng $, café tính bằng $, tất tần tật đều tính bằng $. Giá thì cao gấp 2-5 lần giá bên ngoài. Mình thử check một hộp café gói Net Café, vì mình nghĩ những đồ này có giá niêm yết nên sẽ ko tăng lên mấy, thấy ghi giá $4.5, gấp đôi giá bên ngoài. Vậy là hem ngó nữa. Cơ mà làm thủ tục check-in sớm nên chờ lâu quá, mình lại đi ngó nghiêng sân bay. Thấy 1 quán café. Thèm. Vào ngó nghiêng thấy nước khoáng Lavie 05l giá $2, café $3.5, nâu đá $4. Ặc, bằng giá ở nhà hàng khách sạn 4 sao rồi. Tuy vậy vẫn mua 1 em Latte đá. Mình hỏi thanh toán bằng tiền Việt được không, nhân viên bán hàng bảo được rồi lúi húi gõ tỉ giá. Thanh toán xong, uống thử ko ra gì. Haizz. Cạch hẳn.



Ảnh 1: Up một cái ở sân bay Tân Sơn Nhất làm hàng đã. :p

Rồi sau đó là đổi tiền. Đổi ở sân bay đắt thật. 720VNĐ đổi 1 Ringgit (RM). Mình nhẩm tính mỗi ngày 500k * 7 ngày = 3.500k. Mình đổi lấy RM400 và $50 nữa. Dự là sẽ tiết kiệm một tẹo, tiêu hết RM thì lấy $ ra dùng. Chứ như lần đi Thái Lan, ko kịp đổi $, cầm tiền VNĐ sang ko tiêu được xu nào. Chạy quanh quẩn ko có 1 chỗ nào đổi tiền VN. Cú thế, tiền Lào và Cam ra ngân hàng hay điểm đổi tiền nào cũng OK, riêng tiền VN ko có lấy 1 chỗ. Đợt ấy phải mượn tiền bạn tiêu trước, về Việt Nam gửi lại. Ấy là câu chuyện lần đầu tiên đi nước ngoài. Lần thứ 2 thì ngon rồi, rút kinh nghiệm đổi tiền ngay tại Việt Nam, dẫu là đổi ở sân bay tỷ giá không lợi cho mình.

Khác hẳn với Hà Nội và Sài Gòn chào đón du khách bằng nhà và nhà, KL chào đón mình bằng một màu xanh dịu mắt của những đồi cọ mênh mông. Thật là thích. Dẫu là sinh ra ở vùng nông thôn và quen thuộc với màu xanh của đồi thông ruộng lúa thì với mình màu xanh cỏ cây vẫn hấp dẫn hơn nhiều những tòa nhà chọc trời.

Mình bay Air Asia, hãng hàng không giá rẻ nên bãi đáp là LCCT, cách trung tâm KL gần 60km. Máy bay hạ cánh an toàn. LCCT là một sân bay lớn, nhưng ko đẹp như sân bay của Bangkok. Nhiều xe chuyên dụng đi lại giữa sân bay thì nói chung mình ko ấn tượng gì về cái gọi là “thẩm mỹ” của sân bay này cả. Đi thẳng một mạch đến cửa ra quốc tế luôn. Alo cho host, ko thấy liên lạc được. Thôi rồi, bị cho leo cây chăng. Phải làm sao bây giờ. Thôi kệ, cứ kiếm chỗ nào ngồi đã... (tiếp)

Đón đọc phần 2: Duyên kỳ ngộ ^^
 

Linhnau

Phượt thủ
xin lỗi vì chen ngang. Bạn đi khi nào vậy? mình cũng vừa mới về. Sau này có đổi tiền thì ra 135 Đồng Khởi đổi cho rẻ. Tỉ giá mình đổi là 6520 và 6650 đó ;)
 

Scorpio071088

Phượt tử
COUCHSURFING MALAYSIA - PHẦN II: DUYÊN KÌ NGỘ

Đến sân bay LCCT lúc gần 5h chiều. Gọi cho host ko được. Ôi thôi, có khi nào mình bị cho leo cây không. Nhờ lần mình đi Thái Lan, lúc đến sân bay cũng ko có cách nào liên lạc với bạn kia vì mình chưa mua sim Thái. Điện thoại thì chưa cài Roaming. Thế là lúc đó mới xúm xuýt ngó quanh, xin gọi nhờ điện thoại của một du khách ở đấy. May mà liên lạc được, cảm ơn ríu rít. Sau vụ đấy, xuống sân bay là mình đã biết đường mua ngay sim, để liên lạc với bạn Henry (host của mình).

Ra khỏi khu vực hành lý thì sẽ thấy ngay một gian hàng to đùng Free Sim. Ôi, thấy Free thì thích đừng hỏi, cơ mà mình nghi nghi, sao lại Free được. Bao nhiêu là hành khách đi cùng cũng không thấy ai ghé vào. Không thử không biết, mình vào hỏi để xem nó Free cái gì. Thế là đưa em điện thoại Nókìa ra, anh Tây đen dáng siêu mẫu đẹp zai kiểm tra và lắp sim vào cho mình. Bảo Ok. Sau đó thì bảo mình nạp Card cho điện thoại. 35 Bath (240.000 VNĐ). Thôi xong, thì ra Free là Free cái sim, tức là cho mình một cái số, còn Card thì mình phải nộp tiền vào. Cứ tưởng như bên Việt Nam mình khi mua sim là có sẵn mấy tiền trong tài khoản. Mình cũng không nghĩ ra là nó có các mệnh giá thấp hơn đâu. Tự cân đối thấy mình đi một tuần thì số tiền đó cũng phù hợp. Nên đồng ý nạp Card. Thế rồi sau này ngày nào cũng tích cực gọi về nhà và gọi cho zai, rồi online mạng tùm lum để khi nào về nước là vừa hết tiền. :) Kinh nghiệm là các bạn có thể nạp Card mệnh giá thấp hơn nếu nhu cầu liên lạc ko cao.

Cơ mà giờ đây, sim đã sẵn sàng thì gọi cho host không liên lạc được. Có chút lo sợ. Thôi ta cứ bình tĩnh kiếm chỗ nghỉ chân đã rồi lúc nữa gọi lại. Có khi là do máy hết pin hoặc do sóng. Dẫu sao thì mình cũng đã để lại lời nhắn rồi. Xung quanh hầu hết là dân Mã Lai. Ở bên Mã, gần như ai cũng có xe ô tô như là bên mình đi xe máy vậy. Cơ mà nhiều trong số đó hầu hết là các xe đã cũ. Malay chủ yếu theo đạo Hồi, phụ nữ thì gần như ai cũng che tóc và mặt, và có xu hướng béo phì. Bỗng thấy có một tên lùn, già, xấu, tóc nhuộm xanh đỏ cứ lượn qua lượn lại trước mặt mình, rồi nhìn nhìn. Thực ra thì chả phải mình xinh đẹp gì mà lên tiếng chê bai ngoại hình người khác, cơ mà khi trẫm đã tả thì tả đến tận cùng mới thôi :v Phải đề phòng, phải đề phòng không nó cuỗm cái gì thì nguy. Rồi tên ấy tiến đến gần. Thôi, phải làm sao đây.
- Em đi có một mình à?
Ợ, ra hắn là người Việt Nam. Haizz. Hú hồn.
- Vâng ạ. Sao anh nhận ra em là người Việt Nam?
- Thì anh nhìn là đoán ra mà.
- Thế ạ (mắt tròn xoe). Thế mà nhiều người nhìn em cứ đoán là người Hàn Quốc (haha, khoe là chính, có tí giống nước ngoài.)
Vâng. Em đi một mình
- Em sang đi làm hay đi du lịch.
- Em đi du lịch ạ.
- Đi một mình không sợ à?
- Cũng hơi sợ tí nhưng mà chắc là không sao.
Thế là hai kẻ ấy ngồi tám chuyện đủ mọi thứ trần đời. Hỏi ra mới biết anh ta tên Tiến, quê Lào Cai, đầu 8x, đi làm bên này được 7 năm rồi, làm bên xây dựng. Anh bảo dân Mã Lai họ lành người lắm, nên bên này dễ sống, thu nhập cũng khá, một ngày đi làm cũng gần được triệu bạc tiền Việt Nam nên nghỉ ngày nào tiếc ngày ấy. Thế mình mới lại hỏi anh định lấy vợ bên này à. Anh bảo không, làm thêm ít nữa rồi về lấy vợ Việt Nam thôi. hì. Nói chung là mình hỏi đủ thứ chuyện. Nói một lúc thấy y cũng thân thiện và dễ gần, khác hẳn với cái vẻ ngoài bụi đời của dân lao động. Vậy nên cũng thấy gần gũi và quý mến hơn tẹo. Và nhất là khi y đi mua cho mình chai nước khoáng và 2 gói bim bim thì thấy dễ mến gặp bội lần. Ôi chao là mình dễ mua chuộc :p

Gặp được y mình thấy rất là vui. Nó làm mình nhớ lại chuyến đi Thái Lan. Khi mình, cùng Dave, một bạn Nam người Ireland và Jip, bạn gái người Thái vào một nhà hàng bên sông Chao Patraya, cũng gặp được cả một team bồi bàn người Nghệ Tĩnh. Xúm xít nói chuyện, hỏi han thì đừng hỏi. Cái cảm giác gặp được đồng hương nơi xứ người nó mới thật là vui vẻ và thú vị, tưởng như nắng hạn gặp mưa. Không có cái ảnh nào chụp chung với anh Tiến, nhưng hai anh em có lấy số điện thoại. Up tạm một cái ảnh những người bạn Việt làm việc tại Thái Lan vậy.


Ảnh 1: Những người bạn Việt làm việc tại Thái Lan

Nói chuyện mãi mà vẫn không thấy Henry liên lạc lại. Anh Tiến rủ mình về JB. JB là tên viết tắt của Johor Bahru, là thủ phủ của Johor. Đây chính là cửa khẩu đường bộ từ Malay sang Singapore. Hì. Mình không định sang đây để rồi đi cùng với một nhóm bạn Việt Nam, vì cái mình đang muốn trải nghiệm là một cuộc sống của người dân bản địa. Mình cố liên lạc với host lần nữa. I'll be there in 5 minutes. Phù. Vậy là cũng đã tìm thấy nguồn sống. Henry đến, mình chào anh Tiến, rồi lên xe. Xe của host khá xịn, một chiếc xe 4 chỗ dáng thể thao. Henry đi cùng Paola, một cô bạn Bồ Đào Nha cao ráo, xinh gái. Paola cũng là một CSer khác đang ở nhờ nhà Henry. Chính Paola là người mà sau này mình phải cảm ơn rất nhiều vì đã lo lắng, quan tâm và chia sẻ mình như chị em gái.

Henry thuê một căn hộ cao cấp trong khu cao cấp ở Putrajaya. Xe chạy bon bon trên những con đường tuyệt đẹp. Giờ thì mình được nhìn cận cảnh những hàng cây cọ dầu mọc thẳng tắp chạy dài đến cả cây số mà lúc máy bay gần hạ cánh mình đã nhìn thấy như những khu rừng trồng bạt ngàn. Sau này tìm hiểu mình mới biết được Malaysia có đến 4 triệu ha diện tích cây cọ dầu và đất nước này được xếp vào hàng quốc gia có tỉ lệ xuất khẩu cọ dầu lớn, chiếm 70% sản lượng xuất khẩu trên thế giới. Ngoài việc sản xuất mỹ phẩm, cây cọ dầu ở Malaysia còn có thể sản xuất thành nhiên liệu thay cho xăng dầu để chạy ô tô.


Ảnh 2: Bạt ngàn cọ dầu ở Malaysia

Cũng giống như Thái Lan, Malaysia sử dụng tay lái nghịch, vô lăng nằm ở bên phải xe. Hỏi ra Ở đây đường rộng và nhiều làn đường, nên vận tốc xe chạy cứ là 80-100km/giờ. Nhớ có đoàn khách Malay sang Việt Nam du lịch, cứ nhất định bảo tài xế ngủ giật, vì chỉ chạy có 40km/giờ. :)

Henry và Paola hỏi mình về Hà Nội. Vốn là 1 party guy, Henry dành rất nhiều thời gian để đi bar và pub. Mình mới kể là ở Hà Nội có một con phố có rất nhiều bạn Tây đến. Ở đó có nhiều bar, pub và bia hơi giá rất rẻ. Henry và Paola mắt tròn mắt dẹt không tin khi mình bảo là ở Tạ Hiện giá 1 cốc bia tươi chỉ là 5.000đ, chưa bằng 1 ringgit. Henry bảo ở Malay, bia tươi rẻ nhất cũng là 10 ringgits. Vậy nên chắc chắn sẽ đến Việt Nam để uống thử beer giá 1 ringgit nó như thế nào. Trời xanh mây trắng, đường đẹp, xe lao vun vút, chẳng mấy chốc mà đã đến căn hộ Henry đang sống. Một căn hộ trong khu biệt thự mới, xinh đẹp, và hiện đại. Vào nhà thấy hai bạn Tây đen khác đang ăn bốc thức ăn. Mình hiểu mọi trải nghiệm mới chỉ thực sự bắt đầu.



COUCHSURFING MALAYSIA - Phần III: SỐC VĂN HÓA - MALAYSIA VỀ ĐÊM
 

Scorpio071088

Phượt tử
Mình đi đợt 2-8/5/2013 bạn à, Trước đó bận quá nên chẳng đi đổi tiền được í, Nên đổi tiền ở sân bay, đắt lắm
 

Scorpio071088

Phượt tử
em chưa rõ up ảnh thế nào. để em search cách up ảnh đã ạ. vì chèn ảnh trực tiếp từ bài viết thì yêu cầu url chứ ko cho chọn ảnh trong máy tính.
lâu nay em chưa up bài có ảnh bao giờ
 

hatran100

Phượt tử
Bài viết hay quá, cảm ơn bạn chủ topic nhé, đặt vé ngồi hóng bạn viết tiếp đây.
 

bunny911

Phượt tử
em chưa rõ up ảnh thế nào. để em search cách up ảnh đã ạ. vì chèn ảnh trực tiếp từ bài viết thì yêu cầu url chứ ko cho chọn ảnh trong máy tính.
lâu nay em chưa up bài có ảnh bao giờ
Bạn up ảnh từ mấy tính lên photobucket rồi copy đường link IMG vào là okie đấy :D cũng đang hóng ảnh của bạn mà ^^