What's new

Cảm giác "Déjàvu"

Cảm giác "Déjàvu"


Đã bao lần khao khát được đi Tây Bắc, đi Hà Giang...đi đây đi đó. Đã bao lần lướt Net vào các box Du lịch, các diễn đàn, bài viết kể về các chuyến đi là bấy nhiêu lần thèm và muốn. Đã bao lần hẹn hò sắp lịch, lo lắng, suy nghĩ, rồi ngần ngại và cuối cùng là..."cancel" (bỏ) không đi nữa. Hơn nữa, với một kẻ không biết đi xe máy, hay nói đúng hơn là đi được xe máy đến lần thứ 3 thì suýt chui vào gầm xe tải nên tự biết cả đời đừng bao giờ nên đi xe máy. Nhưng ngồi sau xe thì vẫn ngồi! Và tôi đã thực hiện được một chuyến đi bằng xe máy vòng quanh Tây Bắc cách đây vài năm. Đây là chuyến đi "phượt" đầu tiên của đời tôi, chuyến đi đã thay đổi phần nào góc nhìn cuộc sống của tôi.


Đó là chuyến đi bằng xe cào cào, Minsk, Wave, Dream của năm người đàn ông và một cô gái là tôi. Toàn bộ xe đều chở theo những bao tải đựng quần áo rét của người lớn và trẻ con trong các bản sâu. Rõ khổ là xe Minsk của Sơn có hai cái hộp bên cốp xe giống như xe của người đưa thư. Hai chiếc hộp này căng phồng do chứa toàn bánh kẹo của tôi mua để khi lên bản còn có cái mà chia cho các cháu. Nếu tôi ngồi hai chân hai bên, tôi sẽ phải ngồi với tư thế của một người cưỡi ngựa, thế nên tôi đành chọn phương án ngồi vắt vẻo...một bên. Và đó, tôi đã đi, ngồi một bên, lúc thả chân, lúc co lại, trên chiếc xe Minsk ấy suốt cả chặng đường. Chiếc xe Minsk cứ phóng phăm phăm và tôi chỉ biết bám chặt áo người đằng trước mà thôi.

picture.php

1 cô gái, và 5 ng đàn ông.

picture.php

Sửa xe bên đường

Trong đoàn có Trường - một tay khá kỳ quặc nhưng rất..."hay"! Tay này chỉ chuyên chơi ảnh phim và Hassalblad và đồng thời có góc nhìn về quay phim khá tốt. Tham gia trong việc chọn bối cảnh phim "Chơi vơi" của Bùi Thạc Chuyên, đồng thời thay cho Bùi Bài Bình diễn vai ông giáo sư ăn chơi. Trường cũng được chúng tôi gọi là ma xó Tây Bắc bởi sự lăn lộn biết bao năm, và nhiều lần chỉ đi một mình tới các bản xa xôi ít người đến. Tóm lại là không nên thiếu Trường. Trước mỗi chuyến đi, gã đều chuẩn bị được ít tiền (của gã và bạn bè) mua quần áo mùa đông cho trẻ con vùng cao mà tuyệt nhiên không bao giờ muốn nhận tiền của bất kỳ tổ chức nào cho dù họ sẵn sàng tài trợ. Bởi theo gã, những tổ chức ấy luôn muốn mọi việc phải minh bạch, rõ ràng, giấy tờ phải trình xem đã làm gì, như thế nào. Cái đó không nằm trong cuộc sống của gã. Tự do muôn năm. Cứ kiếm được đồng nào hoặc những người bạn thân thiết biết gã đi vùng cao có gửi gắm gì là gã nhận để mua áo rét cho trẻ con.


Đặc biệt, là trẻ em từ 3 tuổi trở xuống, hầu như người Mông ít có quần áo cho chúng bởi chúng quá nhỏ, quần, váy áo đa phần bán sẵn cho trẻ lớn tuổi hơn. Lũ trẻ nhỏ đâm ra thiệt thòi chịu rét. Chúng thực sự tưng bừng khi Trường xuất hiện, gã luôn miệng kêu vang, "mami ơi, mami à". (Chớ có hiểu mami ở đây nghĩa là mẹ nhé, mà ý gã muốn nói em bé ơi, em bé à"). Quả thật khi đi ngang qua một nhà sàn trống toang toác, tôi thầm nghĩ đêm gió miền núi phong sương như vậy mà lùa thì khổ thật. Gã đi phăm phăm lên nhà sàn, gọi to lên, bọn trẻ chạy ùa ra, tíu tít chào, luôn miệng mami mami in hệt như Trường hay gọi trẻ con. Có vẻ như chúng quá quen với gã. Và nào mỳ tom, quần áo...bọn trẻ ôm thật chặt. Gã hỏi người đàn bà đang bế con: "Mày lại đẻ à? Đứa này trai hay gái". Người đàn bà cười bẽn lẽn bảo: "Đứa thứ 4 rồi, chưa đẻ được con gái, chồng tao bảo phải đẻ nữa".

picture.php

những đoạn đường bị sạt lở



Đường vắng vẻ rất khó đi. Nhưng như trong chuyện cổ tích thần tiên, cứ qua được đoạn sương mù lại đến những thung lũng ruộng lúa bậc thang đẹp đến lặng người.

picture.php

Đường vào bản qua chiếc cầu làm toàn bằng gỗ pơ mu...

Thi thoảng gặp một gia đình người Mông đang gặt lúa muộn, chúng tôi lại dừng xe, chụp ảnh và ngồi chơi với họ một lúc. Tóc những đứa trẻ vàng hoe, chúng ngồi chơi với nhau, bên cạnh là hai chiếc bát chỏng chơ ít cơm. Người dân tộc vốn vất vả và có khuôn mặt già hơn tuổi, tóc của người mẹ trẻ cũng vàng vàng cứng như rơm. Vẻ mặt cô rất vui khi đang đập lúa cùng chồng. Một gia đình Mông hạnh phúc. Ít nhất là lúc này, khi mùa vàng, khi lúa thơm đang về với họ.

Chào gia đình người Mông tôi vẫn đang ngồi vắt vẻo một bên xe, đôi mắt tôi đang được thưởng thức no nê vẻ đẹp của thiên nhiên vùng cao với các thung lũng vờn mây và đàn bò đeo lục lạc ung dung gặm cỏ trong tiếng lục lạc rộn ràng. Bình yên qúa đỗi. Hít sâu vào trong lồng ngực mùi của lúa, của cỏ cây, của trời đất...Đường đi khá lắt lẻo khó khăn, lúc dồn lên lúc phải phanh ghìm đoạn xuống dốc.


Trên đường tới bản Pắc Pẹ A - một bản nghèo huyện Phù Yên - từ bản này nhìn ra xa, con đường chúng tôi vừa đi qua như một sợi chỉ ngoằn ngoèo. Mây và sương mờ giăng kín, những mái nhà cheo leo lưng trời. Sau này khi về tìm trên Google thông tin về bản Bắc Bẹ A - Phù Yên, hầu như không có thông tin nào về bản này cả. Chứng tỏ đôi chân của các..."phượt tử" chưa đặt tới đây.

Bản vắng qúa. Chui vào trong những ngôi nhà tối om, tôi chỉ kịp nhìn thấy có hai đứa trẻ đang ngồi trong bóng tối. Chúng chơi cũng trong bóng tối. Một cô gái Mông đang ngồi ôm con. Hỏi ra, cô mới 16 tuổi, mới đẻ con đầu lòng được 2 tháng. Hai đứa trẻ đang chơi trong bóng tối kia là em chồng cô. Những người sống ở đây cứ lặng lẽ như vậy, hiền lành và dễ thương. Những khuôn mặt nhem nhuốc, thò lò mũi, những đôi má đỏi nhưng ánh mắt sâu thẳm và đen nháy.
picture.php

Những đứa trẻ trong bóng tối

Tôi ngồi cạnh hai đứa trẻ, chúng mải mê ăn kẹo, ngắm chúng, và ngửi thấy mùi, mùi...của người vùng cao. Không hề có cảm giác gì ngoài sự thú vị bởi cái mùi mà những người bạn của tôi đi về thường hay bàn luận đến. Tự nhiên tôi nghĩ tới một câu nào đó, nói con người sống cũng như cỏ, như cây. Mọi sự thật hồn nhiên mà sống. Đời vốn giản dị, còn phức tạp chính là cái tâm của chúng ta làm ra mà thôi.
picture.php


Quần áo mang theo để phát cho bọn trẻ con, người lớn ở các bản vùng sâu đã hết. Các xe bắt đầu nhẹ bớt. Tôi sang xe của Trường. Gã bàn với tôi về việc ra chợ huyện mua thêm quần áo lên cho bọn trẻ. Ra chợ mới thấy gã chọn đúng tông màu và "gu" sặc sỡ của người dân tộc, bởi nếu mua giống dưới xuôi thì chưa chắc họ đã mặc.

Ngày hôm đó, chúng tôi đến được bản Nậm Khắt (Yên Bái) - một bản còn nguyên những mái nhà bằng gỗ pơ mu - và chúng tôi thực sự sung sướng khi đi qua cây cầu bắc qua suối cũng bằng gỗ pơ mu. Theo phán đoán của họa sỹ Quách Đông Phương, may mắn thay bản làng còn giữ nguyên được bản sắc chứ chưa bị phá vỡ như nhiều nơi khác. "Trên đồi cao chăn bầy thiên sứ" - tên tác phẩm của nhà văn Nguyễn Ngọc Thuần là những từ ngữ tôi nghĩ đến lúc này. Bởi khung cảnh bình yên qúa, bởi lũ trẻ con tung tăng cặp sách tới trường, đi trên ngọn đồi xanh ấy, có khác gì một bầy thiên sứ nhỏ. Những người đàn bà H"Mông đang phơi vải trên hàng rào gỗ. Đôi tay họ xanh lét thuốc nhuômk. Chúng tôi cứ nằm vật ra đấy, và...hưởng thụ. Đời sống ơi, sao lại có những giây phút sung sướng đến vậy. Cảm giác này được lặp lại, khi chúng tôi ngồi nếm những hạt lúa mót ở Tú Lệ. Chỉ ngồi một chố, trên đống rơm đang phơi giữa hai thửa ruộng, ngồi ngắm bà con mình đi gặt về, từng gánh lúa trĩu trịt mà lòng phơi phới.


Trở về Hà Nội, chúng tôi ngồi với nhau bên quán nước trà vỉa hè, họa sỹ Quách Đông Phương buột miệng: "Nhiều lúc khi trở về cũng là lúc muốn quay đầu đi luôn!". Hà Nội ồn ào và náo nhiệt, Hà Nội khói bụi và văn minh. Tìm cái sự khoáng đạt và giản dị, đã trở thành khó mất rồi. Nói là làm thật đó! Mọi người chắc biết đến nhân vật "Lưu mải chơi" trong cuốn tiểu thuyết "Mười lẻ một đêm" của nhà văn Hồ Anh Thái cũng vốn là họa sỹ có kiểu đi chơi quái đản đến mức trở thành nhân vật điển hình của văn học. Với họa sỹ Quách, cái sự đi còn hơn thế nữa, dường như anh sống bằng không khí của người dân tộc hơn là thành phố. Chuyến đi đầu tiên đã làm tôi cảm nhận được hạnh phúc của việc đi rất lạ với các hương vị hạnh phúc khác. Đừng hỏi tôi có thay đổi gì không, chỉ biết rằng, cuộc sống đã mởi ra cho tôi biết bao con đường. Tôi đã đi qua sự mơ hồ mà nhận rõ cảm giác Déjàvu - cảm giác của sự đã biết từ kiếp trước, đã trải qua chúng. Giống như Ryszard kapuscinski trong tiểu thuyết "Du hành cùng Herodotus" nói rằng: "Bởi vì cuộc hành trình không phải bắt đầu vào lúc ta lên đường và không kết thúc khi ta đến đích. Trong hiện thực nó bắt đầu sớm hơn nhiều và thực tế là không bao giờ kết thúc, vì cuộc băng ký ức vẫn tiếp tục quay trong ta, dẫu rằng về thể chất chúng ta đã yên vị từ lâu. Tôi nghĩ, thế là qúa đủ để đi!
 
Last edited:

dugiang

Phượt quái
Cảm giác "Déjàvu"

Tôi đã đi qua sự mơ hồ mà nhận rõ cảm giác Déjàvu - cảm giác của sự đã biết từ kiếp trước, đã trải qua chúng. Giống như Ryszard kapuscinski trong tiểu thuyết "Du hành cùng Herodotus" nói rằng: "Bởi vì cuộc hành trình không phải bắt đầu vào lúc ta lên đường và không kết thúc khi ta đến đích. Trong hiện thực nó bắt đầu sớm hơn nhiều và thực tế là không bao giờ kết thúc, vì cuộc băng ký ức vẫn tiếp tục quay trong ta, dẫu rằng về thể chất chúng ta đã yên vị từ lâu. Tôi nghĩ, thế là qúa đủ để đi!

Thế ra Dejavu là cảm giác này à? Vậy thì mình cũng có nhá.
Rất nhiều con đường mới đi lần đầu lại mở ra trước mắt một cảnh tượng vô cùng quen thuộc.
Chẳng hạn như mùa đông rồi đi Tràng An - Chùa Bái Đính, rõ ràng quang cảnh hai bên đường là hình ảnh trong giấc mơ có lần nhờ Hạo Nhiên giải đoán đó.
Tiếp đi nào bạn. Kể từ lần đó bạn đã đi rất nhiều. Kể cho mọi người cùng nghe nào (c)
 

Codet

Feeling
Kể cho mọi người cùng nghe nào (c)

Em kể tiếp này: :)

Lên Tây Bắc mùa xuân​

Lên Tây Bắc vào mùa xuân bạn sẽ không khỏi ngỡ ngàng trước cảnh đẹp như tranh vẽ, trước cuộc sống vẫn còn chút gì đó hoang sơ nhưng thật êm đềm. Bạn có cảm giác như được gột rửa hết khói bụi đô thị, đắm mình vào thiên nhiên, tâm hồn đầy hân hoan, hạnh phúc


1. Nếu chọn một chuyến đi nhẹ nhàng, đường “ngon”, ít khuỷu tay lối ngoặt bất thình lình, ít đá lở, ít hiểm nguy, thì đó là Mộc Châu. Người ta bảo: Bò sữa + Mận trắng + Trà xanh= Mộc Châu. Đúng vậy. Nơi này nhiều thảo nguyên, ít đồi núi hơn các vùng cao khác của Tây Bắc. Không khí ở đây cũng dễ chịu hơn chứ không có cái lạnh se sắt sương giá khắc nghiệt. Thế nên hoa cỏ mùa Xuân ở đây nở tưng bừng nhiều hơn nơi khác. Bản Loong Luông ở ngoài, bản Tà Phình ở trong, tất cả lọt vào tầm ngắm của những du khách vừa du Xuân vừa kiếm đào. Lạc vào đất bản Loong Luông cứ như bạn đang đi ở một nơi thần tiên nào đó.

Đấy là nơi những thung lũng hoa mận trắng ngập tràn trên suốt các con đường vào bản. Những gốc mận già trĩu trịt hoa sáng bừng lên như dẫn dụ từng bước chân khám phá. Đi trong thung hoa - đúng vậy - bạn đang đi trong thung hoa - cả người bạn chìm trong biển trắng ấy. Đất dưới chân bạn cũng có mùi thơm của cỏ hoa. Và những đứa trẻ vùng cao như những chấm phá cho bức tranh mùa Xuân ấy. Chúng đang chơi ở đất của chúng, ở khu rừng, ở vườn, ở cây, ở nơi chúng sinh ra. Hồn nhiên như cỏ dại. Chúng hồn nhiên chơi đùa, trèo leo trên cây, chúng và cây là bạn. Thung lũng mận trắng hay những gốc đào to mà thiếu lũ trẻ váy áo xanh đỏ thì quả là thiếu dư vị mất rồi.

Đi vài vạt đường đất nữa, đến những thung chè xanh bất tận. Chè ở đây không có nhiều chè cổ thụ như ở Tà Xùa, mà nhiều cây chè ngắn ngày thâm thấp và xanh rờn. Chúng mọc theo hàng lối trải dài từ chân đồi lên đỉnh. Trông xa như những đường kẻ xanh ngút ngàn đan xéo nhau. Ở đây, bạn sẽ bắt gặp những cái tên nghe cũng đáng yêu và ít gặp, ví dụ: Tiểu khu Thảo nguyên Mộc Châu… Cái gì đằng trước cũng mang tên “tiểu khu”, nghe như từ thời nào của quá khứ. Nông trường bò sữa, nông trường chè… nghe rất đỗi bình dị.

Dọc trên đồi chè, mấy chị em tha thẩn chơi ném còn. Bọn trẻ không đứng yên một chỗ ném, mà phải di chuyển, vừa đi vừa ném cho nhau quả còn, từng đôi một. Có khi chơi còn mà đi hết cả quãng đường xa. Trò chơi gụ cũng là một trò bọn trẻ ưa thích, hấp dẫn bọn con trai hơn hết lại là trò đá bóng. Đá bóng trong mùa Xuân, đằng xa là những gốc đào đỏ thắm và những cành mận trắng xen lẫn nhau. Thử hỏi, có mùa Xuân nào… đẹp bằng?
picture.php

Đây là mùa xuân chứ đâu.

2. Ấy là bạn đang thực hiện một chuyến đi ngắn ngày. Còn nếu có thời gian, và muốn đi xa hơn ở những vùng ít người khám phá, thì đã có Bắc Yên, Phù Yên, những bản ở xa tít tắp, phải đi bằng xe máy, và trên núi cao, qua những con đường ngoằn ngoèo mà khi nhìn xuống, chúng giống như những sợi chỉ vừa xổ tung. Thực sự đây là một chuyến khám phá đầy hấp dẫn.
Mùa Xuân, đầu nhà nào cũng có những cây hoa trang trắng trông na ná như ở Đà Lạt, nơi mấy buôn còn giữ lại nhà sàn, trước cửa nhà cũng thường có hoa dã quỳ và hoa trang trắng. Thế mới biết, người vùng cao hay lắm. Người thành thị cứ thế mà đi mê mải, trong rừng, trong núi, trong những con đường vắng vẻ, thi thoảng, đủng đỉnh lon ta lon ton mấy con lợn mán nhỏ tí nhỏ ti, da đen sì, cổ đeo những chiếc còng gỗ để chống không cho chúng dũi quá mạnh vào vách núi. Nhìn rất ngộ nghĩnh. Bọn trẻ có khi ra đường chơi, nhưng cũng có khi thơ thẩn trong nhà.

Người lớn có thể đi làm nương rẫy vắng, để con trẻ ở nhà. Nếu chúng lớn hơn một chút, khoảng mười mấy tuổi, thì mùa Xuân là mùa chúng ra đường tìm bạn. Ăn mặc thật đẹp, xúng xính vòng bạc, con trai con gái đi tìm nhau. Ngày Tết, cứ đi một đoạn đường là lại thấy trai gái nô nức đi bộ kéo nhau tới một điểm đã định trước, chính là nơi lễ hội diễn ra và họ được gặp nhau, bạn tình gặp nhau. Có lần vừa gặp một đôi anh chị ở chợ. Thế mà lúc đến cung đường khác, đã thấy anh chị ngồi bên vệ đường, quay lưng lại đường, ngồi nhìn xuống thung lũng mênh mông, người sát bên nhau, tay choàng qua lưng nhau, rất tình tứ. Cái thứ tình làm cho người thành thị tự nhiên đôi lúc nhìn mà cảm động chợt nghĩ đến người bạn của mình. Họ đang tâm sự đấy. Rồi lại đâu về nhà đấy, rồi lại hẹn mùa Xuân năm sau gặp nhau. Chỉ vậy thôi, nhưng rõ ràng, và minh bạch, không chút bị cái gọi là “mặc cảm tội lỗi”, hay những ngôn từ mà ta hay khoác lên đó một cách châm biếm, thì ở vùng cao, tôi không hề nghĩ tới.
picture.php

Dừng lại trước một cảnh đẹp bên đường


3. Có một nơi, mà nếu mùa Xuân bạn tới được thì thật là hay. Bởi chính tôi cũng đang say những đôi má thiếu nữ hây hây đỏ, với bộ trang phục tuyệt đẹp. Các cô bé chỉ 13, 14 khoác những chiếc radio đi chơi Xuân. Hình ảnh này thường chỉ có ở vùng Tả Thàng và Bắc Hà. Ở đây có những phiên chợ làm mê mẩn biết bao nhiêu du khách bởi chúng đẹp như những bức tranh.


Xuân này tôi sẽ lại lên Tà Thàng, chỉ để được ngắm lại các cô thiếu nữ còn măng tơ ấy, để nghe tiếng cười của các cô xen lẫn âm thanh phát ra từ chiếc radio khoác chéo trên lưng, hoặc xách kè kè bên hông rất duyên dáng. Tôi yêu cái vẻ e thẹn của các cô mỗi khi có du khách giơ chiếc máy ảnh lên, các cô lại giấu mình vào lưng nhau, nhưng vẫn hé lộ khuôn mặt trăng rằm ánh lên vẻ đẹp của xuân thì. Họ chẳng cất lời đòi tiền như ở nơi nào đấy đã lấm bụi đô thị, họ chỉ cười hạnh phúc, khi nhìn thấy chính mình trong máy ảnh mà du khách đưa xem. Hay những đứa trẻ, rất sung sướng khi được phát kẹo mà không hề biết chìa tay xin. Chuyện ấy ở vùng cao giờ cũng hiếm lắm rồi...


picture.php

Nếu đi xe máy, thì đây: "Cái ống thở của nó đâu ý nhỉ?"


4. Và những cây đào rừng. Cứ mỗi khi Tết đến, nhìn những cành đào rừng tuyệt đẹp tôi lại nhớ đến những cung đường Tây Bắc. Ở khuất nơi núi ấy, rừng ấy, bản ấy, đầu nhà ấy, con đường ấy, khu vườn ấy, là những cây đào thấp thoáng. Đẹp đến nỗi chúng ta tự thấy mọi ngôn từ, thậm chí cả những khung ảnh mình chụp cũng trở thành... bất lực. Những cây đào chỉ đẹp khi ở nơi của chúng. Như bông hoa đẹp nhất khi còn trên cây.

Những cây đào rừng khác với đào được trồng ở đồng bằng, bởi vẻ đẹp dũng mãnh đầy sức sống của núi rừng. Chúng được trải qua phong sương, cái lạnh cũng lạnh hơn, cái gió cũng khắt khe hơn, cái khắc nghiệt của thời tiết và, hẳn nhiên rồi, mấy ai chăm sóc đào rừng làm chi. Thế nên chúng được cái mà đào thế ở đồng bằng không có, đó là sự tự nhiên, và tự nhiên, cũng là thể hiện tự do. Sức sống tự do, mơn mởn, hoa đã thắm, thì cực thắm, đã bụ, thì cực bụ, đã phai thì có vẻ đẹp nao lòng của phai… Có những cây đào rừng nhiều hoa ít lá, nhưng đa phần là nhiều lá nhiều hoa. Lá xanh mươn mướt. Có cây đào rừng là cả một mùa Xuân của núi rừng đang ở trong nhà bạn. Nhưng lòng lại rưng rưng mỗi khi gặp một cành đào rừng ở phố. Như nhìn thấy sự lìa xa, sự chơ vơ nơi phố phường xa lạ...

Thế nên, Tây Bắc, bạn hãy đi để thưởng thức trên khắp các cung đường, những cây đào rừng và mùa Xuân vẹn nguyên!

picture.php

Ảnh này của anh Bảo.

picture.php


Thịt nướng, rượu ngon.. bạn hiền... những câu chuyện hay...

Các bác thấy sướng ko? Cứ đi 1 đường, về lại chọn cung đường khác, thật đẹp. Dừng lại tại một con suối nào đấy, và "Bữa ăn trên suối"... haiz. Thiên đường là đây.
Bảo sao mà cứ rồ dại cả người, chả muốn ngồi ị thị lị ở văn phòng, chỉ muốn ... lên đường và lên... đường...
 
Last edited:

Codet

Feeling
Có phải lão Sơn phóng viên ảnh của Đẹp trong tấm ảnh sửa xe của Dejavu không nhỉ?

Hik. Em confrim điều đấy ạ. : D

picture.php



Lão ngồi đầu tiên. : D
Chợ Mèo Vạc, xem các đôi bạn ún rịu... say thích lắm. (beer)


Cơ mà em cũng đang băn khoăn, ko biết em và bác đã... từng gặp nhau ở đâu chưa. : )
 
Last edited:

dugiang

Phượt quái
Tây Bắc đi dịp xuân thích thế à?
Thế sao không viết bài này sớm để tớ ráng tranh thủ tí xuân còn sót mà đánh đu nhỉ. Thấy nhà nhà đi Mộc châu, người người kéo nhau đi Mộc châu như kiểu bày đàn nên mình tuột hết cả cảm hứng...

Người gặp Lão Ngố rồi. Uống rượu hôm ý đó. Thế không có cảm giác gì à???
 

Codet

Feeling
Tây Bắc đi dịp xuân thích thế à?
Thấy nhà nhà đi Mộc châu, người người kéo nhau đi Mộc châu như kiểu bày đàn nên mình tuột hết cả cảm hứng...

Người gặp Lão Ngố rồi. Uống rượu hôm ý đó. Thế không có cảm giác gì à???

Vầng, bọn em cũng đi qua Mộc Châu biết bao lần rồi chẳng ghé vào gì sất. Chỉ chọn đúng ngày Tết Mông ở bản Tà Phình và lúc nào có mùa hoa mận trắng ấy. Trông yêu yêu dưng mà cẩn thận vì ở đây ma túy cứ là "hot" lắm.


picture.php

Bò ở vùng cao sướng thật.


Đến đấy uống rượu theo danh sách là phải đủ 11 nhà, Nhưng năm nay lý oải quá, đến nhà thứ 3 đã thấy mọi ng nằm la lượt, miệng... phun ầm ầm rồi, nên đến nhà thứ 5 là đã múa may tưng bừng kết thúc Tết TP bằng mấy cái bánh nếp rán .

Bác Ngố ạ...
 
Last edited:

Hỏi Phượt

Forum statistics

Threads
47,609
Bài viết
1,094,561
Members
184,297
Latest member
neomaxmiennam
Top