What's new

Chuyện đi rừng - có một thời như thế

HaSapa

Tree hugger
Hồi ức quá hay, hay nhất là về nhân vật Bình, nhờ anh mới biết người Việt lại ưa sạch sẽ hơn cả Tây.:))
Hê hê, cậu đừng hiểu lầm
99,9% người Việt mình gặp sạch hơn Tây, tính theo cùng 1 môi trường làm việc nhé, tức là ở cùng xóm cùng làng cùng tắm chung 1 dòng sông cái giếng nhá! Bình chỉ là một người mới gia nhập nên còn giữ các thói quen của người thành phố thôi.

Các bạn làm việc chung với tụi mình cả đời chưa bao giờ giặt quần áo bằng tay, sang Vn mới lọ mọ, lại không dùng xà phòng ở suối vì sợ ô nhiễm (nước suối người dân và chúng mình cùng dùng làm nước ăn luôn) nên các bạn vò vò ba cái phơi lên, cũng không vắt được khô như người Việt nên đôi khi giời không đủ nắng quần áo hôi mù. Các bạn kết luận là giặt với không giặt chả khác gì nhau nên thường... không giặt, cứ mặc xong treo lên, hôm nào thay đồ thì ngửi, cái nào bay mất mùi nhất thì mặc vào, tiếp diễn như thế cả 3 tháng trong rừng nhé :D . Người Việt thì mình chưa gặp ai tài thế
 

tuanlong

Phượt thủ
Bài viết của bạn hay lắm, dành thời gian để đọc sẽ thấy nhiều thú vị.
Cảm ơn bạn nhiều.
Trân trọng.
 

noivoiai

Phượt thủ
bạn viết bài hay quá, mình đọc mà như được sống lại khoảng thời gian vui vẻ, chờ bạn viết tiếp nhé
 

lockevn

Phượt tử
Ăn Mía:
Có hôm qua nhà trồng Mía bọn đi bộ háo nước nhìn phát thèm, quân Kinh thèm là gạ dân bán, nhưng người dân họ không cần tiền, nói chuyện vui vẻ xong chặt cả bụi mía cho mà ăn, chỉ xin cái ngọn để trồng lại. Lần đó được cho Mía mình cứ răng mà chơi, ôi sao mà ngọt ngào dễ chịu. Bọn Tây vừa ăn vừa nhìn mình, mình đoán nó nghĩ sao con gái nhà ai mà ăn uống ''duyên'' thế, hế hế, kệ chúng nó, đang ngọt. Lúc mình phì cái bã mía ra thì cả mấy thằng còn lại đồng thanh rú lên: - Tao không biết nuốt rồi, thảo nào khó nuốt không thể chịu nổi.
Bỏ cả buổi trưa đọc thớt này, đoạn này làm em cười sằng sặc đổ cả ghế. Em ạ chị ạ, chị viết + trải nghiệm hay quá. Ko biết có cơ hội nào kết bạn với chị ko.

Chị giữ sức khoẻ viết thêm nhé.
 

HaSapa

Tree hugger
Nào thì chiện tình yêu


Nói ra thì bảo ko khiêm tốn chứ vẩu mí da đen và gầy hút giai dã man. Từ một cô gái lủi thủi tuyền đi câu cá mí bọn con giai, giờ đồng bọn đi có chục giai thì chí ít mình cũng được 3 em trai tán, thế là mình chủ quan...
Hôm hổm giời nủi cơn mưa, biết mà lười nên không mang áo mưa theo. Nói thật là đi rừng ấy, 100g làm nên một sự khác biệt, mà thời đấy áo mưa của mình phải nửa cân ấy, nên mình đã không nhét vầu balo.

Lúc giời đổ mưa thật, mỗi thằng (thích mình - bọn khác mình ko có để ý nhá) vừa lôi trong đáy ra một áo mưa bẹp dí vừa hỏi: mày biết giời sẽ mưa mà ko mang theo áo á? Sau đấy, nó lấy cái áo mưa của nó - một cách rất chu đáo, cẩn thận mở ra, vuốt vuốt cho phẳng phiu ấy

dồi cẩn thận đưa lên cao, vòng ra cả phía sau lưng

mặc lên người nó.



Pi ét: Ảnh chỉ có tính minh hoạ, bọn tử tế tốt bụng dạy cho mình bài học tự yêu lấy thân không có trong nài, thế mí tài
Pi ét 2: Hạnh phúc là tự túc, điều này rất khó học nếu bạn được người con trai việt yêu, hu hu, trai việt chắc chắn ngọt ngào nhất thế giới, nhưng chúng sẽ làm hỏng chúng ta, he he :p