What's new

[Chia sẻ] Du ký Châu Âu - Mùa đông trắng

29 Tết, khi mọi người đã quây quần với gia đình chuẩn bị chào một năm mới, thì tôi lại một mình quảy ba lô lên, bắt taxi ra sân bay. Ga quốc tế vắng hoe. Tôi tranh thủ gọi về nhà trước khi bắt đầu chuyến đi dài nhất cuộc đời mình: Paris. Paris. Paris. Nghe nao nao một niềm mong ước. Tôi đã mơ ước từ lâu đi giữa kinh thành ánh sáng, giữa bốn bề tuyết rơi và chìm đắm trong sự lãng mạn của thành phố tình yêu. Chuyến bay quá cảnh Quảng Châu, rồi từ đó bay thẳng sang Paris...

Sau 20 tiếng ngầy ngật trong máy bay, đợi chờ đổi chuyến thì tôi đã có mặt ở sân bay Charles de Gaulle vào buổi sáng sớm, chưa đến 6h. Thế là tôi đã chính thức có mặt ở Paris, một giấc mơ đã thành sự thật...

Paris, ngày…….


Sáng hôm nay tôi có hẹn với Polly ở quầy bán vé của Bảo tàng Louvre, nơi đầu tiên tôi đi lạc đến trong ngày đầu tiên đặt chân tới Paris. Hẹn nhau 9h sáng mà tìm hoài không thấy. Sau 1 tiếng đồng hồ đi lên đi xuống vòng ngoài của cái bảo tàng khổng lồ đó, tôi phải thốt lên 1 câu: Bó tay. Người ở đâu mà lắm thế không biết dù hôm nay mới chỉ là sáng thứ Hai. Từng dòng người, từng dòng người rồng rắn xếp hàng trước nhiều quầy bán vé, nhiều máy bán vé tự động (nhiều lắm, nhưng không có đếm, nhưng phải trên chục cái mỗi loại). Ở Pháp, tôi không sử dụng điện thoại di động, nhưng vẫn mang theo trong người phòng trường hợp có wifi thì xài Facebook, check email hoặc Viber hay Whatsapp. Tôi không thích 2 chữ đầu hàng. Khó khăn nào thì mình tìm giải pháp đó...

Tôi đi tìm cái Starbucks gần đó với 2 mục đích chính: Uống 1 ly Caramel Macchiato nóng và có wifi để nhắn tin cho Polly qua viber. Nhắn rồi mà vẫn bặt vô âm tín. Polly xài roaming từ Việt Nam, có nghĩa nếu ở Pháp mà không có wifi thì cũng chịu chết. Mà ở Paris chứ không phải ở Sài Gòn, wifi không giăng giăng khắp lối. Muốn có thì phải vô 1 quán nào đó và xin password. May mắn làm sao là trong giây phút sinh tử đó, em Thuý, lúc đó đang làm buổi chiều chạng vạng và đang vi vu trên 1 con sông nào đó ở Koh Kong – Cambodia, cũng xài roaming và lại có wifi để vô facebook. Thông qua facebook, tôi nhờ Thuý nhắn dùm với Polly bằng roaming là tôi đang ngồi ở Starbucks Rivoli đợi, không gặp không về. Thuý bảo là ok nhắn rồi, đợi đi ông anh. Gian nan gian nan…

Mọi thứ sẽ dễ dàng vô cùng nếu tôi xài điện thoại, mua cái sim gắn vô cái iphone 4 trầy trụa, rồi gọi cho Polly. Nhưng xin thưa, trong những ngày tôi lang thang Paris, không có cái chỗ nào tìm ra chỗ bán sim. Nói thế thôi chứ có bán thì chưa chắc tôi đã mua. Thứ nhất, tiết kiệm. Thứ hai, không cần thiết. Thứ ba, phải tập sống trong điều kiện thiếu những thứ quá quen thuộc. Chú bảo để chú lái xe đưa đi mua sim. Tôi bảo dạ thôi không cần đâu chú. Con tự lo được rồi. Ở cái nơi được gọi là tân tiến này, bạn muốn mua cái gì thì làm ơn lên mạng, tìm địa điểm và đi thẳng đến đó. Còn đi lang thang tìm là vô ích, thật sự vô ích. Không có như Sài Gòn hoặc các thành phố khác của Châu Á, ra ngõ, quẹo trái, quẹo phải, đi thẳng cái gì cũng chất đầy ứ hự. Âu đó cũng là một kinh nghiệm quý báu cho một đứa đi du lịch bụi như tôi để có cơ hội so sánh văn hoá bán hàng của các nước. Và nói ra đây để nhấn mạnh rằng, tôi quá là may mắn trong những ngày này. Nếu không có những người bạn giúp đỡ, thì tôi không thể hoàn thành chuyến đi của tôi một cách trọn vẹn. Không ai có thể làm mọi thứ một mình cả…

11h trưa thì Polly xuất hiện, thở không ra hơi vì phải tìm vài cái Starbucks mới thấy tôi. Ngoài trời 5 độ C, mồ hôi chảy, thì phải hiểu rằng Polly đã cố gắng như thế nào. Polly mặc áo tím và áo khoác vàng, vô cùng nổi bật trong khung cảnh người người áo đen trùm kín trong bối cảnh xám xịt của mùa đông. Thế mà sao sáng nay mình tìm không ra nhỉ? Lạ thật! Polly là bạn của Thuý, lần đầu tiên tôi gặp tại nhà Thuý trong 1 bữa tiệc BBQ thịnh soạn. Chưa nói được nhiều thì tôi về trước. Lần thứ hai tôi gặp Polly trong phòng phỏng vấn của Đại sứ quán Pháp. Cũng như tôi, âm thầm đi xin visa và quyết tâm đi bụi Châu Âu một mình. Chúng tôi không hẹn nhau, nhưng cuối cùng thì lịch trình đi lại trùng nhau điểm đầu tiên là Paris, sau đó thì mạnh ai nấy đi. Một người bạn đồng hành hoàn hảo cho khởi đầu Paris. Tại sao ư? Vì Polly không thân thiết để chịu trách nhiệm về nhau, nhưng ý tưởng về chuyến đi thì lại trùng hợp đến ngạc nhiên. Cái kiểu của chúng tôi, gặp thì đã thấy như hiểu nhau rất rõ, nhưng ai nấy đều tự hiểu một điều là khi tách ra thì mọi thứ vẫn ổn. Chúng tôi chia sẻ nhưng khi cần thì vẫn chừa ra những khoảng lặng để cảm nhận. Về cơ bản, chúng tôi độc lập. Chúng tôi đã chọn đi một mình cơ mà. Về Polly thì còn nhiều chuyện trùng hợp kinh khủng xảy ra trong những ngày lang thang Châu Âu, nhưng tôi sẽ kể vào một phần khác của câu chuyện. Còn ngày hôm nay là của Paris, Paris thôi nhé…

Chúng tôi đi Bảo tàng Louvre. Bạn có ngạc nhiên không khi biết diện tích của Bảo tàng Louvre là 210.000 m2, và diện tích trưng bày là 60.600 m2. Với diện tích như thế, Louvre trưng bày các hiện vật, cổ vật về Phương Đông cổ đại, Ai Cập cổ đại, Hy Lạp, La Mã, nghệ thuật họa hình, hội họa, điêu khắc... Và nếu thực sự đi hết, chắc bạn phải đi trong vòng một tuần (hên xui). Tôi không sành nghệ thuật, tôi không nghiên cứu điêu khắc cũng như không giỏi lịch sử. Đơn thuần tôi chỉ là người yêu thích cái đẹp. Đến đây, tôi chỉ muốn ngắm nhìn những cái đẹp, tinh hoa tinh túy của nhân loại qua các thời kỳ. Và quan trọng nhất: Nàng Mona Lisa. Bức tranh nguyên bản được vẽ từ năm 1503, do danh họa thiên tài Leonardo da Vinci vẽ người vợ Francesco del Giocondo, mà sau này người đời ca tụng về nụ cười bí hiểm của nàng. Tận mắt nhìn thấy bức tranh đó cũng là một niềm tự hào, thứ mà trước giờ chỉ nhìn thấy qua sách báo. Tôi luôn nghĩ rằng, nếu các sinh viên kiến trúc, mỹ thuật của Việt Nam được một lần đặt chân vào Louvre, chắc họ sẽ hạnh phúc mà khóc thét lên. Và đương nhiên, hoài bão của họ về nghề nghiệp sẽ lớn lắm. Đến cả đứa mù nghệ thuật như tôi còn bị choáng ngộp trước những hành lang dài đầy tranh, những bức tượng điêu khắc sống động như đang di chuyển, và những hiện vật cổ vật còn giữ nguyên hiện trạng. Nhưng tôi biết sức mình có hạn, và Paris còn bao nhiêu điều cần khám phá nên phải giã từ Louvre, hẹn một dịp khác...
 

Attachments

  • 17342936_10154736963116622_2021810644356157636_n.jpg
    17342936_10154736963116622_2021810644356157636_n.jpg
    129.9 KB · Views: 1,503
  • 17523379_10154765820651622_3676739119353290096_n.jpg
    17523379_10154765820651622_3676739119353290096_n.jpg
    60.4 KB · Views: 140
  • 17620315_10154765820231622_1692468711832971207_o.jpg
    17620315_10154765820231622_1692468711832971207_o.jpg
    166 KB · Views: 122
  • 17621988_10154765819261622_685704444422703324_o.jpg
    17621988_10154765819261622_685704444422703324_o.jpg
    410.2 KB · Views: 107
  • 17626128_10154765819746622_1353558723944071587_n.jpg
    17626128_10154765819746622_1353558723944071587_n.jpg
    158.6 KB · Views: 103
Last edited:

Smallgirl226

Phượt thủ
Mình mới đọc tới Bern thôi nhưng phải cmt trước đã, cách viết như một gì nhỉ... Mình ko diễn đạt được nữa nhưng mình rất thích cách cảm nhận của bạn về một nơi bạn tới. Sự thất vọng lúc đầu của bạn khi tới Ý giống như mình khi tới Pháp, bao nhiêu năm học tiếng Pháp, văn hóa, văn học, con người Pháp, Paris trong mình là một thứ gì đó rất lãng mạn chứ không phải đầy rẫy Rệp, móc túi, lừa đảo, đình công, biểu tình như thế. Mình đã thất vọng khi tới Paris vào mùa hè t6/2013 khi hành trình một mình và cũng hoàn thành nó nhờ sự giúp đỡ của những người bạn đang học tập bên Pháp. Và lần này mình sẽ quay lại vào mùa Đông để cảm nhận một Paris không vào mùa cao điểm sẽ như thế nào. Mình chịu lạnh khá kém nên quyết định đi Châu Âu sau tết là khá táo bạo, ko biết có chịu nổi cái rét mà lang thang trên từng con phố hay không nữa. Mình cũng sẽ tới Bern để chơi tuyết, đọc tiếp rồi sẽ cmt tiếp :)
 

nguyenhuytam

Phượt thủ
Mình mới đọc tới Bern thôi nhưng phải cmt trước đã, cách viết như một gì nhỉ... Mình ko diễn đạt được nữa nhưng mình rất thích cách cảm nhận của bạn về một nơi bạn tới. Sự thất vọng lúc đầu của bạn khi tới Ý giống như mình khi tới Pháp, bao nhiêu năm học tiếng Pháp, văn hóa, văn học, con người Pháp, Paris trong mình là một thứ gì đó rất lãng mạn chứ không phải đầy rẫy Rệp, móc túi, lừa đảo, đình công, biểu tình như thế. Mình đã thất vọng khi tới Paris vào mùa hè t6/2013 khi hành trình một mình và cũng hoàn thành nó nhờ sự giúp đỡ của những người bạn đang học tập bên Pháp. Và lần này mình sẽ quay lại vào mùa Đông để cảm nhận một Paris không vào mùa cao điểm sẽ như thế nào. Mình chịu lạnh khá kém nên quyết định đi Châu Âu sau tết là khá táo bạo, ko biết có chịu nổi cái rét mà lang thang trên từng con phố hay không nữa. Mình cũng sẽ tới Bern để chơi tuyết, đọc tiếp rồi sẽ cmt tiếp :)

Cảm ơn bạn, mình đọc comment là biết là bạn đọc kỹ những gì mình đã viết. Nếu có dịp, bạn nên đi Thuỵ Sĩ thay vì vòng vòng trong cụm Châu Âu mà mọi người hay đi. Thuỵ Sĩ là một góc khác biệt ở Châu Âu, chân tình, bình yên, dịu dàng lắm lắm. Paris thì khỏi nói luôn, thành phố chỉ còn lại cái vỏ cũ kỹ nhưng đẹp đẽ đó, nhưng cái hồn thì đã nhạt phai ít nhiều. Paris chỉ còn đẹp bằng cái tên Paris mà thôi...
 

nguyenhuytam

Phượt thủ
Paris rét mướt...
29 Tết, khi mọi người đã quây quần với gia đình chuẩn bị chào một năm mới, thì tôi lại quảy ba lô lên, bắt taxi ra sân bay. Ga quốc tế vắng hoe. Tôi tranh thủ gọi về nhà trước khi bắt đầu chuyến đi dài nhất cuộc đời mình: Paris. Paris. Paris. Nghe nao nao một niềm mong ước. Tôi đã mơ ước từ lâu đi giữa kinh thành ánh sáng, giữa bốn bề tuyết rơi và chìm đắm trong sự lãng mạn của thành phố tình yêu. Chuyến bay quá cảnh Quảng Châu, rồi từ đó bay thẳng sang Paris...

Sau 20 tiếng ngầy ngật trong máy bay, đợi chờ đổi chuyến thì tôi đã có mặt ở sân bay Charles de Gaulle vào buổi sáng sớm, chưa đến 6h. Thế là tôi đã chính thức có mặt ở Paris, một giấc mơ đã thành sự thật...

Theo chỉ dẫn của Julia, một cô bạn thân sẽ cho tôi ở nhờ (dù cô ấy đã lấy chồng sang Canada), tôi sẽ bắt train về Savigny le Temple, một ga ngoại ô thành Paris và đi bộ 10 phút sẽ đến nhà, kèm theo là địa chỉ và số điện thoại nhà. Công cuộc tìm nhà bắt đầu...


Paris mùa đông, buổi sáng trời vẫn còn tối. Đến tận 8h sáng mà trời vẫn còn lờ mờ tối, cứ như 5h sáng của Việt Nam. Cây cối bên đường rụng lá, chỉ còn trơ lại những cành khô. Mùa đông mùa đông. Chỉ đến khi tôi đến Savigny le Temple (đương nhiên, tôi không đi sai trạm), tôi mới hiểu thế nào là mùa đông phương Tây. Gió như quất vào mặt những gáo nước lấy ra từ tủ lạnh, ngăn đá mà chưa kịp đông. Hơi thở đông cứng lại. Da mặt là một tảng thạch cao không hơn không kém. Một tay vali kéo 23 kí, một tay túi xách 9 kí, tôi nghĩ rằng mình thấy quá lạnh vì chưa quen, rồi mọi thứ sẽ ổn. Nhưng mọi thứ đã không ổn lắm...

Tôi tìm không được nhà. Vì muốn thử sức mình nên tôi muốn tự đi tìm. 2 tiếng đồng hồ đi dưới trời ngoại ô Paris, buổi sáng, 4 độ C, càng đi càng xa. Hành lý càng lúc càng nặng. Vì là Chủ nhật nên người đi lại thưa thớt. Họ cũng chẳng biết chỗ tôi hỏi là ở đâu. Cuối cùng tôi phải dùng chiêu cuối là mượn điện thoại của một ông da đen, gọi về nhà bạn. Sự việc được giải quyết nhanh gọn lẹ, nhưng tôi không muốn giải quyết theo cách đó nên phải dầm 2 tiếng ngoài trời lạnh thấu xương...



1. Paris có tuyết...

Paris đẹp, thậm chí góc nào nhìn cũng đẹp. Từ nhà, tôi đi train lên Chatelet les Halles, một ga trung tâm rồi đi bộ. Ngày đầu tiên, tôi thả cho mình tha hồ lạc. Để học cách định vị, cách di chuyển trên các phương tiện công cộng và để nhìn cho đầy tầm mắt. Bên ngoài trời mưa. Cái háo hức đã che hết cái lạnh để tôi cứ băng băng đi bộ trên đường. Đi mà không cần biết mình đang đi đâu. Thấy góc nào đẹp là đi tới. Nhìn thấy khu bán đồ lưu niệm, tôi biết mình đang ở một địa điểm du lịch nào đó. Và đúng thật: Bảo tàng Louvre. Louvre là nơi đầu tiên tôi đến, và sau đó cũng là nơi cuối cùng tôi đến trước khi rời Paris về Việt Nam. Buổi chiều, tôi không mua vé vào mà chỉ đi tham quan vòng ngoài. Sân trong bảo tàng rộng mênh mang. Gió nhiều. Và tuyết rơi. Tuyết rơi lả tả, ướt đẫm. Đó cũng là ngày duy nhất có tuyết nhiều trong suốt hành trình của tôi. Giữa khoảnh sân rộng, bốn bên là những tòa nhà cổ kính, tuyết rơi trắng trời. Tôi không biết tả thế nào nữa. Chụp hình cũng không được vì sẽ bị ướt, hỏng máy và bông tuyết quá bé. Nhiều người nói tôi bị hâm vì mùa này mà đi Châu Âu, nhưng tôi muốn thỏa một lần thấy tuyết rơi. Trong phim, tuyết đẹp quá, trắng tinh khôi. Nên tôi vẫn quyết định đi. Bầu trời xám xịt như thả xuống hàng triệu bông hoa trắng nhỏ li ti, lạnh buốt mà khi chạm vào tay sẽ thành những giọt nước nhỏ. Tôi may mắn. Vì sau đó nghe nói là mấy ngày nay Paris không có tuyết rơi, và trong thành phố cũng ít rơi hơn ngoại ô. Dù sau đó, mũi tôi khụt khịt nhưng tôi đã vô cùng ấn tượng cái khoảnh khắc ấy...



2. Bảo tàng Louvre và nàng Mona Lisa...

Bạn có ngạc nhiên không khi biết diện tích của Bảo tàng Louvre là 210.000 m2, và diện tích trưng bày là 60.600 m2. Với diện tích như thế, Louvre trưng bày các hiện vật, cổ vật về Phương Đông cổ đại, Ai Cập cổ đại, Hy Lạp, La Mã, nghệ thuật họa hình, hội họa, điêu khắc... Và nếu thực sự đi hết, chắc bạn phải đi trong vòng một tuần (hên xui). Tôi không sành nghệ thuật, tôi không nghiên cứu điêu khắc cũng như không giỏi lịch sử. Đơn thuần tôi chỉ là người yêu thích cái đẹp. Đến đây, tôi chỉ muốn ngắm nhìn những cái đẹp, tinh hoa tinh túy của nhân loại qua các thời kỳ. Và quan trọng nhất: Nàng Mona Lisa. Bức tranh nguyên bản được vẽ từ năm 1503, do danh họa thiên tài Leonardo da Vinci vẽ người vợ Francesco del Giocondo, mà sau này người đời ca tụng về nụ cười bí hiểm của nàng. Tận mắt nhìn thấy bức tranh đó cũng là một niềm tự hào, thứ mà trước giờ chỉ nhìn thấy qua sách báo.

Tôi luôn nghĩ rằng, nếu các sinh viên kiến trúc, mỹ thuật của Việt Nam được một lần đặt chân vào Louvre, chắc họ sẽ hạnh phúc mà khóc thét lên. Và đương nhiên, hoài bão của họ về nghề nghiệp sẽ lớn lắm. Đến cả đứa mù nghệ thuật như tôi còn bị choáng ngộp trước những hành lang dài đầy tranh, những bức tượng điêu khắc sống động như đang di chuyển, và những hiện vật cổ vật còn giữ nguyên hiện trạng. Nhưng tôi biết sức mình có hạn, và Paris còn bao nhiêu điều cần khám phá nên phải giã từ Louvre, hẹn một dịp khác...



3. Paris đẹp mà chán...

Paris như một nàng thơ bước ra từ quá khứ. Nhìn nàng ở góc độ nào cũng thấy nàng đẹp. Nhưng khi đã biết nàng đẹp rồi thì đâm ra chán. Vì kiểu gì thì nàng cũng đẹp như thế.

Ngày nào tôi cũng bước ra khỏi nhà lúc 10h sáng, sau khi ăn sáng. Cô chú nhét vào ba lô 2 trái quýt, 2 cái bánh ngọt, 2 hộp sữa và 1 hộp nước mía lau, 1 bịch khăn giấy. Tôi leo lên chuyến tàu lửa đi vào ga trung tâm, rồi sau đó chuyển sang đi Metro len lỏi vào các ngã đường thành phố. Phố rộng, người đông. Nhưng chỉ tập trung vào các khu tham quan. Còn các khu phố khác thì vắng vẻ, nhất là vào cuối tuần thì quy định phải đóng cửa các cửa hàng hay buổi tối thì ôi thôi là thưa thớt, chẳng ai ra đường đi dạo trong cái tiết trời giá băng như thế. Paris như sụt sùi trong cơn mưa mùa đông ảm đạm, khoác chiếc áo xám xịt và chứa trong đó là những con người co ro lạnh.

Tôi muốn gọi điện về Việt Nam, xin thưa là không thể tìm ra một chỗ mua sim, hay một cái bưu điện nào cả. Buồng điện thoại công cộng thì đắt, chắc chắn thế. Nên nghiễm nhiên tôi đi bộ khu phố này qua khu phố khác, không bao giờ tìm được thứ mình muốn. Đâu có như Sài Gòn, đâu có như Bangkok hay các thành phố Châu Á khác, muốn tìm gì cứ ra ngõ mà tìm. Paris phát triển quy cũ đến phát bực mình.

Cũng may là còn các quán cafe Starbucks mở cửa tối, để tôi chui vào đó uống ly Caramel Macchiato nóng, trốn cái lạnh cắt da, lên viber nhắn tin cho bạn bè, update facebook. Chứ nếu không, tôi đã héo mòn biết bao nhiêu.

Trên tàu điện là những gương mặt mệt mỏi, những bước chân hối hả, những con người lụ xụ trong lớp áo choàng đen. Và có 1 điều đặc biệt, Paris đã già cỗi. Tôi thấy người già chiếm đa số trong những con người tôi gặp trên tàu điện, xe lửa, trên đường... Giống như một Paris đẹp, muôn đời vẫn đẹp nhưng già cỗi làm sao...



4. Tôi là ai?

Tôi đi giữa dòng người, trên những chuyến metro đông đúc, trong những góc phố vắng, hay trong các con đường lất phất mưa, và nhiều khi tự hỏi tại sao mình đang ở đây? Ở đây thật ư?
421381_10151621135816622_1994197924_n.jpg
558059_10151621137541622_877594154_n.jpg

577433_10151621151206622_2019689937_n.jpg

29022_10151621153191622_319074778_n.jpg

542606_10151621164266622_1448711177_n.jpg


(Còn tiếp)
 

pepsikl

Phượt thủ
Paris, buổi chiều…
29022_10151621153191622_319074778_n.jpg
Ngưỡng mộ cái sự đi của bạn - cuộc sống đôi lúc cần lắm cái dũng khí bước ra khỏi nhịp sống thường ngày. Ví dụ như cày cuốc gom ít tiền nghỉ phép/nghỉ việc và đi, cứ đi rồi sẽ đến.

Mình thấy bạn có vài tấm hình cúi đầu khi bước đi - không biết là cố tình tạo dáng hay chụp tình cờ. Ông bà thường bảo khi bước đi nhớ ngẩng cao đầu, mình thì nghĩ đôi lúc cũng phải cúi xuống mới nhìn rõ đôi chân mình bước như thế nào, mặt đường gồ ghề ra sao, phía trước có ổ gà hay ko? :D mình thích mấy tấm thế này, vì thấy rõ sự cô đơn

Ngoài trời 5°C, bạn bận như vầy có vẻ ko đủ ấm. Và cái lạnh càng khiến người ta cảm thấy cô đơn hơn, đặc biệt là khi lang thang ngoài đường.
 

nguyenhuytam

Phượt thủ
Bị chụp tình cờ bạn PepsiKL, mấy tấm hình này toàn đi lơ ngơ và bị chụp. Số mình nhiều người nói khổ vì tướng đi nhìn ko có sang.
Nhìn mặc ít chứ thật ra mặc nhiều, bên trong có 1 lớp rất ấm nên như vầy cũng ổn rồi. Nhưng khi lạnh thì... cô đơn thật...

Ngưỡng mộ cái sự đi của bạn - cuộc sống đôi lúc cần lắm cái dũng khí bước ra khỏi nhịp sống thường ngày. Ví dụ như cày cuốc gom ít tiền nghỉ phép/nghỉ việc và đi, cứ đi rồi sẽ đến.

Mình thấy bạn có vài tấm hình cúi đầu khi bước đi - không biết là cố tình tạo dáng hay chụp tình cờ. Ông bà thường bảo khi bước đi nhớ ngẩng cao đầu, mình thì nghĩ đôi lúc cũng phải cúi xuống mới nhìn rõ đôi chân mình bước như thế nào, mặt đường gồ ghề ra sao, phía trước có ổ gà hay ko? :D mình thích mấy tấm thế này, vì thấy rõ sự cô đơn

Ngoài trời 5°C, bạn bận như vầy có vẻ ko đủ ấm. Và cái lạnh càng khiến người ta cảm thấy cô đơn hơn, đặc biệt là khi lang thang ngoài đường.
 

Mossa

Thiên sứ Phượt
Lâu rồi mới đọc bài viết đúng chất và hay quá! Lại có thơ nữa chứ! :D
Biết là đường đến Châu Âu quả là không dễ dàng gì! Nhưng đọc bài của bạn mình cũng cảm và nhận được 1 chút gì đó! (c)
Khi rãnh thì viết tiếp nha Tâm ơi! ;)
 

nguyenhuytam

Phượt thủ
Cảm ơn Mossa, và ai cũng có thể làm được như thế cả. Dũng cảm lên và xách ba lô lên đường nhé :)

Lâu rồi mới đọc bài viết đúng chất và hay quá! Lại có thơ nữa chứ! :D
Biết là đường đến Châu Âu quả là không dễ dàng gì! Nhưng đọc bài của bạn mình cũng cảm và nhận được 1 chút gì đó! (c)
Khi rãnh thì viết tiếp nha Tâm ơi! ;)
 

nguyenhuytam

Phượt thủ
Bài viết về Venice của mình đăng trên tạp chí Esquire Vietnam số tháng 8/2014. Các đồng môn phượt nhớ mua báo ủng hộ.


Venice - Lost & Found

10351088_10152575919961622_6835336604811807224_n.jpg

10550876_10152575920096622_2031520852423603962_n.jpg

10530945_10152575920191622_2853854200970380851_n.jpg

10479694_10152575920321622_8623278936899485787_n.jpg

10527718_10152575920476622_3713158995656300308_n.jpg

10325571_10152575920541622_6263389751402235789_n.jpg
 

Hỏi Phượt

Forum statistics

Threads
47,541
Bài viết
1,089,301
Members
182,880
Latest member
keobongtructuyen
Top