What's new

[Chia sẻ] Hành trình tìm về Tây Vực huyền bí

deadiedum

Phượt tử
Đầu năm 2016 là khoảng thời gian khó khăn nhất của tôi. Đời sống cá nhân nát bấy như một nồi cám lợn. Cộng thêm việc về quê ăn tết với một đứa con gái tuổi ngoài 25 thì mọi người cũng hiểu mức độ bi thảm nó ở level nào rồi đấy. Cách duy nhất để giải toả căng thẳng khi không thể đi đâu là ngồi vạch ra một cái to-do-list. Trong cái To-do-list ấy nhất định phải có một chuyến đi. Và tôi đặt cho mình mục tiêu phải đến Đôn Hoàng.

Đôn Hoàng chỉ là một nút nhỏ trên con đường tơ lụa huyền thoại xuyên lục địa Á Âu. Nhưng tôi thích nó vì cái tên nghe đậm màu lịch sử. Đôn Hoàng – cửa ngõ bước sang Tây Vực, nơi giao thoa của những nền văn hoá khổng lồ. Đôn Hoàng – mảnh đất rìa Đông sa mạc Takla Makan, nơi những đoàn lạc đà đi cùng thương lái mang tơ lụa sang giao thương với xứ sở Trung Đông huyền bí. Đôn Hoàng – nơi Kumarajiva từng sống và dịch những trang đầu tiên của Kinh Phật từ tiếng Phạn, giúp Phật giáo lan truyền rộng rãi khắp Trung Hoa. Đôn Hoàng – mảnh đất ám ảnh tôi như một lời nguyền.

Tôi bắt đầu lên kế hoạch từ tháng 3. Ngay cả không rủ rê được ai tham gia cùng thì tôi vẫn sẽ đi – một mình. Ban đầu, tôi muốn đi cả Sertar nữa. Nhưng rồi vướng sự kiện quy hoạch lại tu viện Larung Gar nên tôi đành bỏ, mặc cho một bác tài địa phương thề thốt với tôi là bác sẵn sàng dẫn tôi vào chui nếu tôi muốn. Sát ngày tôi đi, bác tài vẫn chat rủ rê tôi. Và thực tế là Sertar chẳng hề bị phá huỷ hay phong toả như dân tình gào thét.

Quay trở lại chủ đề chính. Vì kế hoạch thay đổi nên tôi đã chọn Labrang và Lhamu là điểm dừng chân thay thế Sertar. Vẫn là một khu tự trị dân tộc Tạng, nhưng là khu vực phía Nam tỉnh Cam Túc – Cam Nam. Labrang là một trong 6 tu viện lớn nhất của phái Geluk Mũ Vàng, nơi có hành lang bánh xe Thời Luân dài nhất. Lhamu lại là ngôi chùa lớn nằm chênh vênh giữa ranh giới hai tỉnh Xuyên-Cam, nơi tôi có thể chứng kiến tận mắt Thiên Táng trong truyền thuyết. Tôi chưa biết mình sẽ làm gì ở đó, nhưng tôi nghĩ rằng dù chẳng làm gì cả, mang sách ra đọc dưới hiên chùa cũng là một trải nghiệm thú vị. Và tuyệt vời hơn nữa là, tôi nghĩ rằng tháng 11 nơi ấy tuyết sẽ rơi.

Lịch trình của tôi chốt lại như thế này sau N lần chỉnh sửa:
* Ngày 1: Hà Nội-Thành Đô
* Ngày 2,3: Urumqi
* Ngày 4,5,6: Đôn Hoàng
* Ngày 7: Gia Dục Quan
* Ngày 8,9,10: Trương Dịch
* Ngày 10~15: Lan Châu-Labrang-Lhamu-Lan Châu
* Ngày 16: Thành Đô-Hà Nội.

15 ngày tất cả, trong đó có 6 ngày tôi đi một mình. Chẳng sao hết, tôi thậm chí còn thấy hưng phấn với 6 ngày độc hành đó hơn cả. Có lẽ tại tôi tự kỷ quen rồi chăng?
Hành trình này của tôi mới chỉ được phân nửa con đường Tơ Lụa đoạn nằm trên lãnh tổ Trung Quốc. Tôi để dành nửa còn lại cho chuyến đi Trung Á sau này. Trung Á và Bắc Cương – vẻ đẹp Tân Cương đích thực mà tôi chưa thể chiêm ngưỡng.

Tôi khởi hành vào ngày 6/11, thời điểm này mùa đông đã gõ cửa xứ người. Hành lý của tôi là một vali đầy quần áo rét, tôi còn tậu một em gấu chó sạc điện chuyên để ôm lúc ngủ cho đỡ lạnh. Và lần đầu tiên trong đời, tôi đầu tư một em DSLR – tôi phải ghi lại những hình ảnh tuyệt đẹp trên cung đường này, vì trải nghiệm đó chỉ đến một lần trong đời.

15 ngày tôi rong ruổi không ngừng khắp những sân bay, ga tàu, bến xe đò đường dài, 15 ngày tôi sống trọn vẹn từng khoảnh khắc. 15 ngày tôi là chính tôi, hoang dại, điên rồ nhưng hạnh phúc. Tôi đã không còn là con nhỏ mộng mơ về việc nắm tay anh đi khắp thế gian. Tôi đi vì chính tôi, vì khát khao khám phá chưa lúc nào ngủ yên trong huyết quản. Tôi cũng đã tập viết nhật ký hành trình, để mỗi lần đọc nó tôi sẽ như được sống lại những ngày tháng rong ruổi ấy.
 

deadiedum

Phượt tử
[URL="https://www.facebook.com/notes/10154607040690446"]https://www.facebook.com/notes/10154607040690446[/URL]

Link trên là tất tần tật những thông tin về chuyến đi của tôi, từ chi phí cho đến những điều cần chú ý. Các bạn có thể tham khảo để hoàn thiện cho chuyến đi của mình. Còn ở Thớt này, tôi sẽ tập trung ghi lại trải nghiệm mà tôi đã có trong suốt chuyến đi
 

deadiedum

Phượt tử
✅Day 1: Shuangliu - Chengdu: Đi bộ, ăn và nối chuyến

Chúng tôi đến Thành Đô vào một ngày đầu đông trời ít nắng. Cả nhóm tôi đều đã từng đến Thành Đô nên lần này mọi người đã thống nhất không chơi trong thành phố nữa. Chúng tôi đã chọn một nhà nghỉ ngay gần sân bay để tiện sáng hôm sau ra bay chuyến kế tiếp.

Thành Đô đầu tháng 11 trời mới se lạnh, nhưng cũng đủ lạnh để khiến một lũ vừa chạy trốn khỏi mùa đông Hà Nội nóng như mùa hè phải thấy rùng mình. Chiều tối chúng tôi đến nhà nghỉ. Cất đồ xong xuôi, cả đám mò đi kiếm đồ ăn tối.

Thật may mắn cho chúng tôi, xung quanh nhà nghỉ là một khu chợ và phố ăn uống sầm uất. Tuy nhiên cả đoàn lại khá kén ăn (trừ tôi :p )nên tối hôm ấy chúng tôi cứ đi bộ mãi mà không chọn được quán nào ưng ý. Cuối cùng tìm được hàng rau nhúng cả lũ mừng như bắt được vàng. Mỗi tội tuy tôi đã nhớ dặn ko bỏ ớt, nhưng quên dặn đừng cho hạt tê với muối. Thành ra cả chậu rau to vừa tê vừa mặn 😂


✅Day 2 - morning: Xinjiang from the sky

Nhà nghỉ ở gần sân bay nên ra đó chỉ mất 15 phút. 7h30 dậy, làm các thủ tục xong xuôi, 8h15 xuống trả phòng.

Máy bay cất cánh lúc 10h sáng. Bác chủ nhà nghỉ tốt bụng đã chở cả lũ ra sân bay. Tuy vậy, sau khi checkin xong, do phải đi làm sim điện thoại nên cả đám vẫn suýt chạy không kịp giờ boarding. Chậm 3 phút nữa là khỏi lên máy bay luôn.

Dạo này TQ quản lý sim thẻ gắt vãi. Bắt buộc phải trình giấy tờ tuỳ thân và chỉ có vài điểm chấp nhận làm thẻ bằng hộ chiếu. May thay sân bay Shuangliu có 1 quầy của China Unicom. Chúng tôi làm thẻ mất 110¥/người, chỉ có 500Mb lưu lượng. Mà trước khi về còn phải nhớ gọi điện lên hủy số, kẻo để lâu nợ phí nó blacklist luôn, lần sau sang khỏi làm sim khác 😱

Tips: hãy nạp thẻ (tiền cước gọi và 3G) ngay chỗ bạn làm sim. Ướm và nạp đủ dùng luôn. Vì khi di chuyển sang tỉnh khác họ sẽ không thể nạp cho sim ngoại tỉnh khi ra quầy.

Chuyến bay kéo dài gần 4 tiếng. Xinjiang nhìn qua cửa kính máy bay tráng lệ vô cùng. Vô vàn những đỉnh núi tuyết trắng xoá trập trùng trải ngút tầm mắt. Anh chàng hành khách ngồi ghế trong thấy tôi và chị bạn xuýt xoa, đã rất galant chủ động nhường chỗ để hai đứa thoải mái chụp choẹt.

1h30 chiều, chúng tôi hạ cánh xuống sân bay Diwopu. Nắng chói chang và nhiệt độ ngoài trời là 4 độ. Bầu trời xanh ngắt không một gợn mây.
 
Top