What's new

[Chia sẻ] Huangshan - Hangzhou - Beijing Hành trình 10 ngày siêu đáng nhớ

Quyết định đi Trung Quốc sau một buổi nói chuyện với người bạn về ý định đi du lịch 30/4. Ban đầu tính đi Malaysia lăn lộn cho hết 10 ngày nghỉ, nhưng sau đó bị rủ rê: Hay đi Trung Quốc đi. Thế là 2 đứa quyết định đi Trung Quốc.
Tóm tắt một số thông tin chính
10/02: Quyết định đi Trung Quốc
27/02: Đặt vé máy bay, chuyến đi: HCM - Tunxi (Đồn Khê); chuyến về: Beijing - HCM
15/03: Làm Visa
Đáng lẽ sẽ xuất phát vào ngày 25/4 nhưng do bên hãng hàng không đổi lịch bay nên đẩy ngày đi sang ngày 24/04.
12:00 xuất phát từ HCM, bay đến Baiyun - GuangZhou, chuyển tiếp sang chuyến bay nội địa để đến Tunxi. Đặt chân xuống Tunxi là khoảng 10:00pm.

Tui đã đặt phòng trong khu phố cổ của Tunxi, theo như email hướng dẫn của hotel thì chỉ có thể đến đó bằng taxi và giá khoảng 30yuan. Với mớ tiếng Trung nửa nạc nửa mỡ, tui với bạn tui kiên trì "san shi yuan". Ta nói, Taxi ở tunxi nó y chang như là... xe ôm 4 bánh vậy á, không có đồng hồ đo, chỉ có thỏa thuận giá cảm okie thì đi, không thì thôi :D. Các bác tài thấy 2 đứa tui quá cứng rắn & đường về khu phố cổ thì cũng ngắn (có 9km hà) cho nên quay qua dụ dỗ mấy người muốn đi tới khách sạn dưới chân núi Huangshan.

Hai đứa tui lơ ngơ đứng trước sân bay, sau đó có 1 bác bay ra hỏi: "Lao jia?" Hai đứa tui gật đầu lia lịa, bác ấy vẫy vẫy bọn tui, bọn tui đi theo. Bác ấy chỉ bọn tui lên 1 chiếc xe giống như xe bus 45 chỗ, có 1 chị đứng đó xé vé, chỉ nói 1 hồi liên tu bất tận, thấy mặt hai bọn tui nó ngu ra, thì có mấy bà dì trên xe lại tiếp tục xí xô xí xà. Tui với bạn tui tiếp tục câm nín. Nhưng câm nín thì câm nín nhưng lên xe thì vẫn lên. Mỗi đứa bị xé 6 vé 2yuan. Ngồi ôm đồ mà lo lắng. Bạn tui hỏi: "Lỡ đâu chở mình tới chỗ lạ hoắc thì sao?" "Thì chịu thôi chớ sao giờ." Thôi, liều luôn.

Xe chạy chạy chạy. Hai bên đường... tối thui. Hình như dân chúng ở đây tiết kiệm điện, ngoại trừ đèn đường thì không thấy chỗ nào mở điện hết. Mấy chỗ buôn bán cũng không có để đèn ngoài hiên, tắt tối om hà. Thấy ghê ghê. Hai bọn tui cứ ngồi nhìn nhau cười trừ. Cuối cùng xe thắng lại cái két, chị xé vé nói: Lao jia, lao jia. Thế là bọn tui lóc cóc xuống xe. Bạn tui móc bản đồ giấy ra coi: Đúng đường òi. :D

Tui nhìn qua bên kia đường. Thấy có cái đồn công an. Đây là hình cái đồn công an tui chộp vào ngày hôm sau
K34mqxCMn1wHyQCDZzxJa4kcgxCIvvyPItjmWTI1zcA=w1280-h854-no


Hai đứa tui lóc cóc kéo đồ vô trong khu phố cổ. Bốn phía tối om om. Thiệt sợ quá đi. Cuối cùng cũng kéo được tới cái khách sạn. Có bạn lễ tân ngồi đợi sẵn. Đây là người Trung Quốc đầu tiên nói được tiếng Anh mà tui gặp từ khi đặt chân tới Trung Quốc. Thiệt là muốn cho bạn ấy 10 cái like.

Chỗ tui ở rất dễ thương. Phòng tui được trang trí theo chủ đề hoạt hình. Có bé mèo, bé heo, bé hươu, robot đủ thứ
Đầu giường nè
erY4yplZycQ8vxSWYpcSvTY5RcNrXWLnMoC-uwhkOk8=w1280-h854-no


Ổ điện nè
4Qm02Zhb0Ro5WmZ3Y681n0nGw0o58VdHGrDhiAJ2oaE=w1280-h854-no


Vách phòng tắm nè
3N9IJgiKO1vf2lGIwzFrN_VBYPlJEtrLxSYO2qbRAAs=w1280-h854-no


Bồn rửa mặt
RA4LkUhSfOQP3nZV5rRmeWfAHpo6d6Q0euJFIsF6hE4=w1280-h854-no


Khách sạn này tui thích.
 

Chibimarukochan8

Phượt tử
Khách sạn xong xuôi gòi thì phải đi ăn thôi. Tui với bạn tui hỏi bé lễ tân xem có thể đi ăn ở đâu. Bé nói giờ này chỉ còn street food thôi. Bọn tui liền theo hướng dẫn của bé đi tới chỗ được chỉ. Ta nói, trên đường đi phải lướt qua n cái cửa hàng đèn đóm tối thui thiệt đáng sợ, có cái cửa hàng bán đồ thể thao, để 2 con búp bê ngay cửa kính... Hiệu ứng kinh dị không cần phải diễn tả.
Ra tới chỗ ăn thì con sâu đói trong bụng 2 đứa tui nó quậy ầm ầm, và ngạc nhiên chưa? Đồ ăn ở đây siêu rẻ, mỗi món có giá trung bình 10yuan hà.

Đây là mì bò và miến trong truyền thuyết
TZ61zcBQAp3fcwtgCvUSigFzxhMP-IG2ZupRF67gdJQ=w600-h899-no


Tôm hùm đất (tui hỏng có ăn món này, thấy đẹp nên chộp hà)
4iLgaeI6LQQpZxdaD4_bFQY57LQCmzGMbF-r2RqLeLM=w1280-h854-no


Còn đây là há cảo trên hấp dưới chiên. 2 cái dĩa sát bên là để bọn tui gắp đồ ăn. Nó được bọc trong 1 cái bịch nilon. Chúng sanh bán lề đường mà, bọc bịch nilon khách ăn xong thay bịch mới, khỏi mắc công rửa
5YvN5WAfSmFpW4Sz-eOQMg8pY7BXSaGnH-N75RaLSZY=w1280-h854-no


Trên đường về tui phát hiện ra khách sạn tui ở nằm đối diện một cái tửu điếm rất nổi tiếng có tên Hán Việt là Nhất Phẩm Lâu. Cái tửu điếm này tui có thấy trên trip Advisor, giá bình quân 1 người ăn tới 100 yuan lận, nên tui chỉ nhìn mà không ăn.
OWXtoWB6-Mlo4d_L6U8Wo2bQxgct5GX7eZMayXh2Lq0=w600-h899-no


Bụng đã no. Bọn tui quay dzìa khách sạn ngủ lấy sức, ngày mai bọn tui sẽ tới Hoành Thôn, một trong những thị trấn siêu cổ xưa gần 900 năm lịch sử.
 

Chibimarukochan8

Phượt tử
Sáu giờ sáng, tui nghe tiếng chuông nhà thờ gõ beng beng. Giật mình tỉnh dậy luôn. Tunxi đón chào tui bằng một màn sương se se lạnh. Tui mở cửa sổ phòng mình ra, nhìn ra xung quanh thấy toàn mái ngói xám trải dài.

Tui phải công nhận là người ở đây rất có ý thức giữ gìn và bảo tồn kiến trúc cổ, nhà bạn bạn muốn cơi nới lên bao nhiêu tầng thì tùy, nhưng mà vui lòng cái mặt tiền quay ra cho người ta thấy chỉ giữ 2 lầu cho tui, mà phải giữ cả những thiết kế truyền thống. (Cái phòng khách sạn tui ở nằm ở tầng 4, nhưng nhìn từ ngoài đường vào thì không thấy gì hết trơn á, cứ tưởng là có 2 lầu thôi hà)
25NYRtQ65YZbXuhMyRTiGhnOgxlz83x2HbrQ1C0Vj_U=w1280-h854-no


Đặc sản ở Tunxin là trà và măng, tui ở ngay trong khu phố cổ nên gia đình nào cũng kinh doanh các dịch vụ phục vụ du lịch, trong bầu không khí se se lạnh, mùi trà mới sao và mùi măng hòa quyện vào nhau tạo thành một thứ mùi rất dễ thương. Mùi này tui thích. Mang tiếng là 6h nhưng không biết do có phải trên núi không mà trời sáng quá hà, người dân ở đây cũng đã bắt đầu dọn hàng bán quán.
DTauoM4JXA4l6sqO2rR8CioapmFi45SUcNXq-1Lix04=w600-h899-no


Bảo vật trấn điếm nè. Nó vẫn còn hoạt động nha
XFKx4p8pX7ga7Brd4gpz_CEQHD5r-M89OpWkjIDYUI0=w600-h899-no


Ta nói mới 6h mà dân tình đổ ra đường nườm nượp vậy đó
xgrR81qVCImEO089RXgPL-U996BH1NXjvU72xtGBZlg=w600-h899-no


Tửu lâu trong truyền thuyết chính là đây
OI1s43V5OiO5UX_Z-Q4RXvhCcQhi4kSgBtI09xhXbOQ=w1280-h854-no


Trên đường đi ăn sáng tui gặp một thứ siêu thú vị: XE DÙ. Xe dù đúng nghĩa đen nha, trên xe được gắn sẵn cây dù, có màn bọc nilon trong suốt giăng xung quanh, tui đoán là để che mưa luôn. Chiếc xe tui chụp hình thì không có gắn sẵn bao tay & áo tránh gió nhưng mấy cái xe khác thì có, nhưng do xe cũ rồi thành ra tui không chụp. Tui đoán là tại vì ở Tunxi vào mùa đông sẽ có tuyết thành ra xe thiết kế như thế này để còn chạy được, chứ nếu cứ phơi ra có mà quéo lại như trái cà héo.
ptHKP07-qdfTHXiH9-DQo0P2BLrtlrFsRDdmTKdgyV0=w600-h899-no
 

Chibimarukochan8

Phượt tử
Bữa ăn sáng đầu tiên ở Trung Quốc của 2 đứa tui bắt đầu bằng

Rau câu trà xanh (không ngon lắm, vì nó lạt lạt, không đủ độ ngọt, nhưng mùi trà xanh rất thơm)
xZIpO9EcvApL9ZRhECJeHquw7KZYvSF134cFCG4XRi0=w1280-h854-no


Hoành thánh mì trong truyền thuyết. Hoành thánh chỗ này bán siêu ngon, da mỏng thịt mềm, nước chan ngọt lịm. 2 đứa tui cầm lòng không đậu nên đã quất cho... 3 tô
Thjb8eCmiRjQ-dHEdsyRwgPqZ3qchY7byCLQ0US9jqY=w1280-h854-no


Ở khu ăn uống tại đây gần như nhà nào cũng có thêm xe đậu hũ chiên. Nếu dùng 1 từ để mô tả thì là Ngon, 2 từ sẽ là Siêu Ngon, 3 từ sẽ là Siêu cấp ngon. Cái nước chấm ta nói cay ơi là cay, phê ơi là phê. Có điều 1 phần 10yuan hơi ít, được có mấy miếng hà, ăn hong có hạnh phúc :(
ZtrDgCxR2s7mI2ADgBCg9iIFytxNHttnfrKnLGRiUfs=w1280-h854-no


Còn đây là Ke kou ke le (Khoái khẩu khoái lạc) trong truyền thuyết - hay còn gọi là cocacola ^^. Ta nói cái chai nó mini dễ sợ luôn. Nhỏ xíu hà. Và tui phát hiện ra là dân tình ở đây không có uống nước đá giống ở Sài Gòn, chỉ có ướp lạnh thôi. Điều này khiến cho 2 đứa thường xuyên ăn đá thay cơm như 2 đứa tui buồn nhiều chút.
2uJjiIbVDzbQ6VX6_Vr-muwRZdjP7beka_Mu07rSJSE=w600-h899-no
 

Chibimarukochan8

Phượt tử
Hai đứa tui thẳng tiến ra bến xe Tunxi để bắt bus đi tới Hongcun (Hoành Thôn). Đây là một thị trấn cổ hơn 900 năm lịch sử, nghe đồn là phong thủy rất tốt, thế tựa núi dựa nước gì gì đó. Đây cũng là nơi lúc trước đạo diễn Lí An chọn làm ngoại cảnh quay phim Ngọa Hổ Tàng Long. 2 đứa tui đi taxi ra bến xe hết có 8yuan, anh tài xế không biết tiếng Anh nhưng rất dễ thương và tử tế, ảnh có nụ cười rực rỡ như hoa hướng dương.

Bên ngoài bến xe ở Tunxi khá xô bồ, "cò vạc" đủ kiểu, trong lúc mua vé 2 đứa tui được 1 cặp đôi sinh viên cũng đi tới Hongcun chơi mua vé giúp. Bọn tui vô trong phòng chờ ngồi đợi. Trong này thì không có xô bồ miếng nào. Mạnh ai làm việc nấy thôi. Và tui phát hiện ra, ở Trung Quốc, bạn đi tới bất kì chỗ giao thông công cộng hay khu vực quan trọng, bạn đều phải kiểm tra an ninh.

Ở Trung Quốc, bạn là sinh viên thì bạn được mua vé giá chỉ bằng 1/2 giá niêm yết. Chẳng hiểu sao thẻ sinh viên của bạn tui thì được chấp nhận, thẻ của tui thì không (theo như lời bạn sinh viên đi chung giải thích là... tại tui lớn tuổi òi). Ủa chẳng lẽ lớn thì không được làm sanh viên sao? Tui ham học mà.

Lối vào Hongcun
L2Aoou3YZ3ExgN4Ywq_9n59pTSS2n2Oe6E8QR2j1exs=w1280-h854-no


Toàn cảnh Hongcun nhìn từ bên kia sông
JgFedGK6SsJAgfk_ON9uIdRZGZFTho5A8GigRs4Ak7w=w1280-h854-no


Hôm tui tới Hongcun thì có lớp mĩ thuật đi vẽ ngoại cảnh. Các bạn ấy xếp lớp vẽ phong cảnh Hongcun. Có mấy bạn vẽ đẹp ơi là đẹp (tha thứ cho con mắt nghệ thuật dưới mức trung bình của tui, tui chỉ cảm thấy đẹp hà, còn tại sao đẹp thì...)
XQ_MX25dXaQWN4MmP-WN8RNLMHk38FoEjJrCcCqNLFA=w1280-h854-no


Giò heo muối, đặc sản Hongcun
VogUjYbhPjfAERIzYMxVSAGCfcZbCDjiaCpc4tz7eNk=w1280-h854-no


Cái ang nước này đặt trong bảo tàng nhà cổ tại Hongcun. Trong đó có để một con cua bằng men, chúng sanh nói nếu bạn thả tiền lọt cô cái mai cua thì sẽ gặp được may mắn. Hai đứa tui thả cho mười mấy xu, sấp ngửa đứng ngồi trái phải trước sau đủ các tư thế nhưng nó toàn... lọt ra ngoài :(
73XgIL3m_noiP5JHZscKi7UEYc8iJkFoF0bzWSOPEaM=w1280-h854-no


Trường học cổ nè
7ujABVEX8U29cl-1O1xnr5u60TlG2DZgU2ZF2XaUK5g=w1280-h854-no


Bàn học & bạn nữ sinh viên đi chung nè. Bạn ấy cười lên xinh quá cơ. Tui muốn bắt về nhà nuôi mấy ngày.
su7jDEE24XeTJTPId-8iHHzgmEnghuioy5ihPzxYLus=w600-h899-no


Đường trong Hongcun nhỏ nhỏ, lối đi quanh co. Thành ra xe chữa cháy nó tựa tựa như xe ba gác ở bên mình. Bé bé xinh xinh thế này thôi
6fns730hvXqdNuLjrSD7YdWT-C19hPefVqgSoINZ_JU=w1280-h854-no


Bản đồ Hongcun
vOvslKnO_fQNjw2t0xaHpYDF2svT0i7CtO-EBf_tigc=w1280-h854-no


Pai pai Hongcun, tui về ngủ lấy sức sáng mai trèo lên Huangshan đây
 

Chibimarukochan8

Phượt tử
Hai đứa tui đặt dịch vụ đưa đón của khách sạn để đi đến chân núi Huangshan, do đi sớm nên khu phố tui ở nó còn khá là vắng vẻ. Xe bus chạy chừng 40 phút mới tới được chân núi. Sau đó là hành trình mua vé, xếp hàng, đợi xe bus nội bộ. Không biết người khác nghĩ thế nào nhưng riêng tui, tui thấy việc xe ở bên ngoài chỉ được chạy tới chân núi Huangshan thì bắt buộc phải dừng lại, muốn đi lên núi phải sử dụng dịch vụ bus nội bộ là điều rất chính xác. Đường lên núi Huangshan 9 cua 18 quẹo, nếu bạn không phải là người chuyên chạy xe trên tuyến đường này thì nguy cơ xảy ra tai nạn sẽ rất cao. Ai có nghề của người đó, cứ để các bác tài ở đây biểu diễn kĩ năng cua 180 độ là được rồi.

Xe bus đưa 2 đứa tui từ chân núi lên độ cao 800m, cua quẹo nhiều không kể xiết, nhưng đường đi rất đẹp
549382_10153178510236405_3160653721291331788_n.jpg


2 đứa tui chọn hướng đi từ phía Lotus peak mà lên. Và 2 đứa tui cũng chọn cung đường cực kì có tính khiêu chiến: Đi bộ. Để đi được lên tới khách sạn mà bọn tui đã đặt trên núi Huangshan, 2 đứa tui đã phải leo cầu thang tổng cộng... 6 tiếng đồng hồ. Cảm giác nhớ lại đúng là muốn hộc máu luôn... Bởi vì nó cứ bậc thang thế này...
ehpHSa2t8NFpcKZUCZRCL-mq8CK9oN0OqOOXLSh9plc=w600-h899-no


Một hẻm núi trên đường tới khách sạn. Chỗ xa tít mù tắp giữa hẻm núi kia là thành phố Tunxi
T5Owk04X0wQNpUJ4JPxwY1KnT3d3HGvandoh1qBdQiM=w1280-h854-no


Trời trong veo, vạn dặm không mây
eg7CiduyBslQdmBTZKWbrnXI_E6PLMm-Stib6rPCPn0=w1280-h854-no


Núi cao chi lắm núi ơi, che cả mặt trời chẳng thấy người thương
WPD_9dOtHgJwwxzK0ghCH5uZ3fwLvG6nzhqbSngUt5U=w1280-h854-no


Cấu tạo địa chất của Huangshan là núi đá granite chứ không phải đá vôi, chặt phát là trụi luôn chứ đừng mong mọc lại được. Thấy lùn lùn vậy thôi chứ tuổi đời của các em ấy tính bằng trăm năm
7yMh3m7mlvmPletZk5jHHm0jkYRq8yxAl9fs7uYVpjE=w1280-h854-no


Một đỉnh núi nào đó
Dq9M5yLXunXj2d9cYLJ-XFKGapU908AexgvnBjqc370=w1280-h854-no


Thêm một đỉnh khác
qQ0XWpGi7ARMZQQ_-RxIaLJTEHHIjWoCalGZWdtJY3A=w1280-h854-no


Lại một đỉnh khác
w6ZOiPBF5LVNXYhnLnJ1CU2HoYNTebYzNkAvv2cR3YI=w1280-h854-no


Và một đỉnh khác, các dãy núi nối dài không thấy điểm dừng, liên tu bất tận
Feg2TTc-0bcROxFz5uLRQJ8jSP5TPIAmqpa_PhQM7HQ=w1280-h854-no
 
Last edited:

Chibimarukochan8

Phượt tử
Bên cạnh các loại cây họ thông, tùng, Huangshan còn 2 loại cây đặc hữu khác là Thiết Mộc Lan và Đỗ Quyên. Tui đi ngay vào mùa Thiết Mộc Lan nở, nhưng còn hơi sớm thành ra không được tận hưởng cảm giác lạc giữa rừng hoa, chỉ mới có một số cây nở sớm thôi.

Rừng Thiết Mộc Lan (chưa kịp nở)
Zgeb-tRtHadUHvbjZngwYFvnkNbLqxrSaMWgrobh4i0=w1280-h854-no


Đây đó ven đường
OegWIksgS11u9lAJd3L92fSoc5N0mKuX9mmRkgCQScA=w1280-h854-no


Trên đường đi
CI7HYFv1IjbcPA9VRbAnJtzHaN1sSJ2Ef5Hi46_O-fw=w1280-h854-no


Trên đường đi
YZ6ugX-3RudG3FwbereFoAvIG5HkNlt3SqHHF5vo5tM=w600-h899-no


Dưới hẻm núi
X6Vy5uijw_PhIyge24x9aHI9pmNCm4mqEuv_sUad9sU=w1280-h854-no


Ngoài ra trên đường đi tui gặp khá nhiều hoa này, không biết là hoa gì. Nó toàn mọc ngoài mấy vách đá dựng đứng
7p-dbd73PS-k_Wz-5R3-tk3P9tH8VkooKecK8dzKHfw=w1280-h854-no


U17NtTRQRph6lE1S6GRS-DRrjs2nh_6QuwstPLbH5pg=w600-h899-no


rmQyk6lpVdq_V67TRQ9o3Re5BL1f9OH0V0rbMUxx55k=w1280-h854-no
 

Chibimarukochan8

Phượt tử
Một trong 3 đỉnh núi cao nhất của Huangshan tên là... Quang Minh Đỉnh. Thật ra Quang Minh Đỉnh này không phải là Quang Minh Đỉnh hồi trước Trương Vô Kị trèo lên thành lập Minh Giáo. Tuy nhiên lúc trước tui không biết, thành ra tui nhận được phó thác của bạn bè trước khi đi là: Tìm bí tịch võ công hoặc là thánh hỏa lệnh. Bí kíp võ công và thánh hỏa lệnh tui không thấy, nhưng tui gặp được 2 con khỉ mập. Khinh công tuyệt đối cao, nếu bọn nó nhận số 2 thì không có ai ở xung quanh dám nhận số một. Ta nói, nó đứng trên 1 vách đá cheo leo, dựng đứng, chiều sau chắc cũng hơn 100m, nó thò tay ra ngắt cái bông, cành bông lớn chừng 1 ngón tay út, nó... nhào đầu xuống. Dân tình hét lên á á, ai mà ngờ, người nó tròn vo như cái hộp vậy mà nó nắm cái cành bông, lộn mèo một vòng 360 độ, hạ cánh an toàn xuống vách đá, sau đó lắc mông đi ra chỗ khác...

Chân dung em khỉ khinh công cao tuyệt đỉnh
sroBOV3Wvlb3rchcrhuJFy_VHqHQdy-R0pYqYLNsC10=w1280-h854-no


Lúc vừa nhìn thấy nó tui thiệt rất thắc mắc nó là khỉ hay heo
urQwBJkU9_xQjkusUtEulkqVLsItpIPdoUQwx-gZ1GI=w1280-h854-no


Tui đi giữa lòng núi
fYCN3o4VrzK3ovmnuVWgBmyTP6zYgwWBHcvT7RUek1Y=w1280-h854-no


Lên dốc thì nó thế này
5c5qZcrrTTuzkBMNxFwrWBK6Z8ONfz002jtx6gnUOGE=w600-h899-no


Xuống dốc chỗ khác thì nó thế này
lHJTTaYNRu_3j2RWkQFMqLAkNVB68Llgb-3dkprwO14=w600-h899-no


Lâu lâu được 1 đoạn bằng phẳng
AUaHV1j2IrhPmCEUyxPWpmaUFOTSkMgmy1SVJZLdcdE=w600-h899-no


Như tui đã nói lúc trước, cấu tạo địa chất của Huangshan là núi đá Granite, thành ra cây muốn mọc khó lắm. Mọc được cây nào là bảo vệ cây đó liền
KgtnzgUVTFe6ch58Xxd9V9UMkI13jDo1FSGU_0aWHKU=w600-h899-no


Đâu đó trên đường đi
GudetELzqTx5xhKtUUPv_PxWP4TIj1WICit9jHk6P4A=w1280-h854-no


Người nhỏ xíu xiu hà >..<
-TFrJqBBpnTyOhRiHnOLRe8KYoVxaLk2b7QMnEXl-3M=w600-h899-no


Một phút chơi ngu... Chả là có cục đá chả biết nó lăn xuống từ hồi nào, nó kẹt lại giữa 2 vách núi, tui... bò xuống dưới nó, ngửa mặt lên chộp hình cái pặc, chộp xong mới cuống cuồng bò ra... Nó mà rớt xuống là tui xác định luôn.
wdr8kuw3kdDGzY-HicKy8svObgi1aDtxSOgnQAQDtdY=w1280-h854-no
 

Chibimarukochan8

Phượt tử
Chiều ngày đầu tiên đi lên Huangshan, tui và bạn quyết định đi ăn. Bởi vì kể cả cuộn giấy súc chúng ta xài trong khách sạn cũng phải gánh bộ từ chân núi lên thành ra cứ xác định là vật giá trên Huangshan siêu đắt đỏ. Cái phòng khách sạn tui ở rất bình thường, nhỏ hơn cả cái phòng ở Tunxi, giá sau khi chiết khấu tùm lum tà lưa mà còn tới 135$. Hai đứa tui đi ăn, chỉ có 3 món: Mì bò, Rau cải xảo ba chỉ, gà luộc cùng tô canh cà chua trứng nước trong leo lẻo mà hết gần 400yuan. Sau đó 2 đứa tui quyết định đi ra một hẻm núi có tên tiếng Anh là Cloud-Dispelling Pavillion để ngắm hoàng hôn. Nghe dân tình đồn vào một mùa nào đó ở trong năm, mặt trời sẽ lặn lọt vào giữa hẻm núi vô cùng tráng lệ. Nhưng cái ngày tui tới hỏng phải ngày đó cho nên chỉ thấy ánh nắng hắt vô vách núi mà thôi.

Hoàng hôn trên núi Huangshan
11143219_10153184927206405_2346317270598036734_n.jpg


Với tui cũng nghe nói là nếu ngày nào có mưa, hơi nước bốc lên sẽ tạo thành mây trong hẻm núi, và các rặng núi xung quanh sẽ giống như đang nổi lơ lửng giữa biển mây, thành ra cái chỗ tui đứng ngó hoàng hôn nếu ai đi đúng mùa sẽ gặp được hiện tượng Vân Hải. Ngày tui đi vạn dặm không mây nên chỉ có hình nắng vàng hắt lên vách núi thôi hà.

Đáng lẽ mặt trời nó sẽ lọt khe chỗ này nà...
jAXHpGGr_Oz8MJUjqXYvN2DKqbu9TcQEgLqC-Vmh3OE=w1280-h854-no


Đi không đúng mùa nên nó chỉ có thế này thôi
oUdNeO9LwwQPODpgyoQGvochIskfJeAsKxDkNRaScfk=w1280-h854-no


Trời mưa xong mà nắng lên thì chỗ này cũng đầy mây nà, trời nắng ráo thì nó thế này
lLdi2cm0gWzvt8XfcU2-wY2PvN_YIusZPqT8Io2UPHA=w1280-h854-no


Tấm này tui chụp hơi dư sáng
oUdNeO9LwwQPODpgyoQGvochIskfJeAsKxDkNRaScfk=w1280-h854-no


Cái chỗ ngắm hoàng hôn này còn có 1 dây toàn ổ khóa chúng sanh tới bấm vào để mong có được tình yêu vĩnh cữu.
fjkRbOpuhZBiCFVIYi9wSalhf-5YFiZcsuipWRrHzU0=w1280-h854-no


Ta nói không phải nói xui, lỡ đâu cùng nhau bấm khóa sau này chia tay đi phá khóa ngó bộ cực à nha. Nội leo lên tới nơi thôi cũng đủ hộc máu òi.
1KcGETQCcSKDNWzat6LxrhY76UEdRyBqL1Oz7JeMjII=w600-h899-no
 

Chibimarukochan8

Phượt tử
Sau khi trở về khách sạn, tui với bạn tui quyết định ngày mai thức dậy sớm ngắm bình minh. Tui biết thân biết phận nên quyết định bò dậy từ lúc gần 5 giờ sáng. Chống ba toong lóc cóc đi lên 1 đỉnh núi gần gần khách sạn. Công nhận trời ở đây sáng rất nhanh.

Vừa ra khỏi khách sạn thì trời thế này
cVZoHIxx86QDfcSgsAGD0hjUdX_rPDBGw5-AasNGBVs=w1280-h854-no


Mới trèo được vài bậc thang thì nó thế này
5UXJfH9tip-cZ3kprd4-wkL0vwYmdnj-t9ODUmztIa4=w1280-h854-no


Tui nói, tui leo leo leo, tui phát hiện ra tui quên mất chai nước... Tui thấy một bác cỡ hơn 60 tuổi rồi đang đứng nghỉ trước tui, bác thấy tui thở hồng hộc bác cười, nói: "Ja you" (cố lên). Tui phải cầu cứu sự trợ giúp "Jie jie, ni you mei you shui, ke yi gei wo ji bei ma?" (Ông ơi, ông có nước hong? ông cho con xin 1 li) bác ấy liền cho tui 1 li trà hoa cúc. Ta nói uống vô ấm hết cả người.

Tới khi tui tìm được chỗ không vướn người thì mặt trời cũng bắt đầu mọc. Hú hồn, tưởng xí hụt gòi.
kYEV2yjkT17jw1DJq2aHMFkqNXSqjizOF30otv1L97U=w1280-h854-no


Mặt trời mọc rất nhanh, trong vòng chưa đầy 2 phút đã hiện ra tròn xoe rồi
ginPZ4aYak5ndQ7pazKlGVjUaaWuGt9ieWBOj8DQItE=w1280-h854-no


Tròn vo
7v5U-zWSePsH8Pe7NQKj2uLDVkoDMB-nRdKRExeCgGg=w1280-h854-no


Còn đây là cái clip tui quay lại được
[video]https://www.facebook.com/rachel.doan.716/videos/10153177777081405/?l=6950229714982620424[/video]

Tui thật sự choáng ngợp trước hình ảnh mặt trời mọc ở đây. Tự nhiên tui có cái khao khát được quay trở lại Huangshan vào mùa đông để vừa thấy tuyết, thấy mây, thấy mặt trời thêm lần nữa...
 

Hỏi Phượt

Forum statistics

Threads
44,384
Bài viết
1,085,595
Members
182,002
Latest member
tooltx2023
Top