What's new

[Chia sẻ] Nam Phi - Nước mắt của loài Tê Giác và sự tàn ác của con người !

Pmytrung

Phượt quái
Re: Nam Phi - Nước mắt của loài Tê Giác và sự tàn ác của con người !

Tôi đã nhận ra con báo cheetah cố tình manh động để bầy sư tử đuổi theo nó chạy về hướng ngược lại nơi gần đó có một bụi cây khá lớn. Con cheetah biết chắc rằng với khả năng đua tốc độ và khoảng không đủ kiểm soát thì lũ sư tử chỉ đáng ngửi khói. 4 chiếc xe chở khách du lịch đi xem thú cũng mở hết tốc lực lao theo xem có chuyện gì xảy ra. Khi bầy sư tử đuổi theo được khoảng 1 km nó đột ngột thay đổi tốc độ và lao vào một khu vực có nhiều cây bụi gần đó, mất hút. Khi không còn thấy dấu hiệu con cheetah, chúng tôi cũng quay đầu xe tiếp tục hành trình và một điều kỳ diệu xảy ra ngay trước mặt chúng tôi con báo cheetah lúc nãy là con báo mẹ. Nó cố tình thu hút bọn sư tử cái đang đi săn mồi hướng ngược lại để chúng không phát hiện ra 3 cá thể con non của nó đang lẩn trốn trong gốc bụi cây. Các máy ảnh của du khách được một phen lại hoạt động hết công xuất và tất cả mọi người đều ồ lên thán phục một “good, clever and brave mother” Con báo cheetah lúc này có đầy đủ cơ hội và cả 4 mẹ con cùng nhau vượt thật nhanh qua quả đồi bên cạnh để tránh nanh vuốt tấn công của kẻ thù một cách an toàn. “good, clever and brave mother”









 

Pmytrung

Phượt quái
Re: Nam Phi - Nước mắt của loài Tê Giác và sự tàn ác của con người !

Mặc dù là quốc gia giàu nhất châu Phi, nhưng Nam Phi vẫn đối mặt với rất nhiều áp lực các vấn đề xã hội như xoá đói giảm nghèo, tái định cư các khu ổ chuột hay nâng cao mức sống cho người bản địa thuộc các bộ tộc ít người. Câu hỏi tại sao họ đã tìm đâu và chi ra những số tiền khổng lồ để chu cấp cho một lực lượng hùng mạnh để bảo tồn đa dạng sinh học mà đặc biệt là bảo tồn các loài động vật quí hiếm như Voi, Tê giác, Sư tử …??

Trong quá trình tìm hiểu về các vùng phân bố của các khu bảo tồn ở Nam Phi chúng tôi nhận thấy các khu bảo tồn được trải dài và rộng lớn hàng trăm km2 trên các kiểu địa hình khác nhau mà chủ yếu là rừng sa mạc với một số vùng núi thấp. Thực vật chủ yếu là trảng cỏ cây bụi và hầu hết các khu vực bảo tồn trước đây đều là khu vực săn bắn, nơi chung sống giữa các bộ lạc nguời da đen với các loài động vật. Các vùng đất trước đây, nay thuộc khu bảo tồn đã hình thành một nền văn hoá, lịch sử hết sức rực rỡ và lâu đời. Nó gắn liền cuộc sống của người dân với vùng đất mà tổ tiền, cha ông họ đã sống, tồn tại và phát triển từ thế hệ này qua thế hệ khác. Do đó việc bảo tồn đa dạng sinh học chính là việc gắn liền giữa bảo tồn văn hoá bản địa đầy sắc màu với các loài sinh vật cùng chung sống. Mỗi loài sống và tồn tại trong bức tranh thiên nhiên ấy sẽ tô điểm cho một đất nước Nam Phi tươi đẹp, hạnh phúc, trường tồn. Mổi loài cây, con thú hay dòng sông, ngọn núi đã gắn liền và ghi lại lịch sử hào hung của cha ông họ do vậy mỗi khi được hỏi về công việc thì bất cứ nhân viên Kiểm lâm nào mà chúng tôi đã dược trò truyện đều ánh lên niềm tự hào, hãnh diện. Họ giống như một anh hùng đang đem hết sức lực, trí tuệ và tài năng bảo vệ mảnh đất cha ông họ gìn giữ cho đến ngày nay. Họ thích thú kể cho chúng tôi nghe những câu truyện truyền thuyết, những bản anh hung ca về cuộc sống, chiến tích săn bắn của các vị Vua và sức chiến đấu để bảo vệ mảnh đất quê hương này. Đối với loài tê giác, loài thú cổ đại như một biểu tượng của sự hiền hoa, yêu thương giữa người dân đối với chúng và người dân ngay từ nhỏ đã được giáo dục, thấm nhuần tình yêu quê hương đất nước, tình yêu thương giữa con người và cuối cùng là tình yêu đối với thiên nhiên.





Về góc độ bảo tồn, việc săn bắn có chọn lọc, bền vững sẽ là một trong những biện pháp tốt nhất mà các nhà nghiên cứu trên thế giới luôn khuyến khích chúng ta. Nếu như trong chuỗi mắt xich sinh học ấy cụ thể là loài tê giác bị tuyệt chủng thì sẽ dẫn đến những thàm hoạ khó lường cho nhiều loài khác vì trải qua hàng triệu năm chúng đã thích nghi với điều kiện và môi trường sống ở đây cũng như cuộc đấu tranh sinh tồn với các loài thiên địch khác.
Việc quan tâm của chính phủ Nam Phi đối với bảo tồn da dạng sinh học thể hiện một bộ máy có tầm nhìn xa trông rộng đối với tương lai lâu dài bền vững. Họ luôn nghĩ đến muôn đời sau và họ không muốn con cháu họ sau này chỉ còn có thể nhìn thấy loài tê giác trên các tấm ảnh chụp hay trên màn hình máy tính …mà phải là sự thật biện chứng mắt thấy, tai nghe, tay sờ …Họ không muốn đánh mất một di sản văn hoá lớn lao mà cha ông họ đã bỏ biết bao mồ hôi sương màu để bảo vệ và gìn giữ …Tuy nhiên cũng có một phần không nhỏ là do dưới áp lực của các tổ chức bảo tồn thiên nhiên quốc tế cũng khiến họ nhìn lại chính mình khi biết rằng việc phá rừng săn bắt các loài động vật hoang dã ngày càng làm cho việc biến đổi khí hậu gây ra những thảm hoạ khôn lường đối với dân sinh kinh tế vì mất rừng đồng nghĩa với mất cuộc sống của con người và muôn loài, mất tính ổn định của các ngành nông nghiệp phụ trợ trong nền kinh tế quốc gia… Chắc chắn trong chúng ta không ai không biết rằng rừng đóng một vai trò rất quan trọng trong việc đầy lùi xa mạc hoá và điều tiết khí hậu.

Ở Nam Phi ngoài các khu bảo tồn, Vườn quốc gia do nhà nước tổ chức quản lý và bảo vệ còn rất nhiều các khu bảo tồn tư nhân. Đây là một việc làm không mới nhưng kết quả thì hết sức khả quan và tốt đẹp. Bất cứ cá nhân hay nhóm các cá nhân nào đủ tiền đều có thể bỏ tiền ra thuê một khu đất rừng nguyên sinh đủ để bảo tồn. Một khu bảo tồn tư nhân khoảng 7-10.000ha trở lên và các khu bảo tồn tư nhân thường lien kết lại với nhau nhằm khai thác tối đa hiệu quả sử dụng trên khu vực mình quản lý cũng như tạo ra một sinh cảnh đủ lớn để các loài động vật hoang dã có thể sinh sống và tìm kiếm thức ăn. Việc Chính phủ Nam phi cho phép tư nhân khai thác bảo tồn đã đem đến hiệu quả rõ rêt như - Khai thác được nguồn vốn tư nhân thúc đẩy bảo tồn, giảm bớt gánh nặng về tài chính trong công tác bảo tồn để tập trung vào các mục tiêu lớn của đất nước như xoá đói giàm nghèo, tái định cư các khu nhà ổ chuột …thúc đầy ý thức toàn dân cùng tham gia bảo vể thiên nhiên và qua những việc làm này tạo được điều kiện công ăn việc làm cho chính ngay những người bản địa tăng thu nhập và tránh được việc khai thác rừng, săn bắn các loài động vật hoang dã bừa bãi, dẫn đến mất kiểm soát.





Đây là một biện pháp mở hay còn nói rất mở nhưng cũng được quản lý, chế tài hết sức chặt chẽ bằng pháp luật. Hầu hết các Khu bảo tồn chúng tôi đến thăm đều họ đều hợp tác chặt chẽ với người dân địa phương, họ buộc phải tạo công ăn việc làm cho những người sống quanh khu vực, tạo điều kiện cho họ có cuộc sống tốt đủ để tiếp tục công việc bằng một tình yêu, niềm say mê với công việc này.Vì ngoài lao động để kiếm sống họ còn đang bảo vệ chỉnh mảnh đất thân thương bao đời mà bộ lạc của họ tồn tại và phát triển và đây là yếu tố căn bản vì chỉ có chính người bản địa mới biết rõ về khu vực họ đang sinh sống và biết rõ đường đi, di chuyển số lượng để săn bắn thú nay họ làm công tác bảo vệ thì không còn gì có thể tốt hơn.
Viêc khai thác bảo tồn cũng của các vườn thú tư nhân bao giờ cũng tốt hơn. Có rất ít các loài động vật hoang dã bị sát hại so với các khu bảo tồn của nhà nhà nước. Tiến sỹ … giám đốc khu bảo tồn Phinda Private Game Reserve hãnh diện cho chúng tôi biết: “Chúng tôi có 6 khu bảo tồn trên khắp châu Phi và đây là một trong khu bảo tồn tốt nhất của chúng tôi. Kể từ khi thành lập từ năm 1991 đến nay chúng tôi mới chỉ bị bọn săn trộm bắn chết duy nhất một con tê giác tuy nhiên chúng chưa kịp cắt sừng thì đã bị phát hiện” còn ông Brette Quản lý Khu bảo tồn tư nhân Nambiti thì lúc nào cũng hãnh diện “Nambiti của chúng tôi với 5 loài thú lớn được gọi là Big four của Nam Phi luôn luôn là số 1 ở Nam Phi

Việc thu hút đầu tư và quản lý chặt chẻ, bảo tồn tốt se đem lại những nguồn lợi khỗng lồ, lượng khách du lịch ngày một đông đến thắm và nghỉ dưỡng tại khu bảo tồn. “Hầu hết các khách hàng của chúng tôi đến từ Châu Âu, Nam Mỹ và có rất ít các khách hàng châu Á và có lẽ các bạn là một ngoại lệ duy nhất. Giá cả và các dịch vụ ở đây được trọn gói từ vé máy bay, ăn ở, khách sạn 5 sao giữa hoang mạc, đi xem thú ngày, đêm, tracking … và các dịch vụ vui chơi giài trí khác đều được phục vụ đầy đủ đến tận răng. Các phòng nghỉ chúng tôi đều được đặt kín vào các mùa quanh năm và rất nhiều khách hàng đã thường xuyên quay lại sử dụng dịch vụ của chúng tôi”. - Brette cho biết thêm. Tuy nhiên với giá cả này không mắc so với thế giới. Tiền nhà nghỉ từ 500-1500usd/1 người/ngày-đêm (nhưng so với chúng tôi thì là cả một vấn đề hehehe…). Nhưng chúng tôi luôn cảm thấy rất hài lòng với sự chuyên nghiệp, tận tình phục vụ các dịch vụ của họ. Câu hỏi của các nhân viên phục vụ, tài xế lái xe xem thú và các nhân viên bảo tồn đối với chúng tôi và tất cả các khách hàng, ngay cả những nhà nghiên cứu khoa học khó tính, luôn luôn là: “are you happy ?” và khi chưa hài lòng chắc chắn họ sẽ hài lòng nếu đến đó thử một lần để biết.

Nhìn lượng du khách tham quan và số lượng người ngồi trên hàng chục chiếc xe đặc chủng đua nhau đi xem thú ban ngày, đêm hết lượt này đến lượt khác và chỉ cần làm một phép tính đơn giản chúng ta đã thấy hiệu quả từ việc đầu tư bảo tồn đem lại nguồn lợi khổng lồ cho họ như thế nào.
Đối với loài tê giác là tài sản quốc gia thống nhất quản lý nên việc các khu bảo tồn được phép “cho mượn” con giống để thả vào khu bảo tồn của họ sau 5-10 năm và những con non sinh ra thuộc về tư nhân họ có toàn quyền sử dụng như bán lại cho các khu bảo tồn tư nhân khác hay vườn thú ở trong và ngoài nước để thu hồi vốn và trả công quản lý bảo vê. Con mẹ sẽ lại được nhà nước cho mượn ở khu bảo tồn khác nếu cần hoặc trả về với vườn quôc gia nơi chúng sinh ra. Đây là một chính sách được xem là hết sức hợp lý và tốt nhằm tạo điều kiện phát triển số lượng tê giác để bảo tồn nguồn gen. Việc buôn bán thú hoang đã sinh sản và phát triển trong khu bảo tồn sẽ đóng một vai trò rất lớn cho việc thu hồi vốn đầu tư. Cá nhân tôi không thể không chạnh lòng nghĩ đến cá thể tê giác Việt Nam cuối cùng đã chết cách đây ít lâu và một quốc gia nhỏ bé như Việt nam, là quốc gia duy nhất trên thế giới có đến 5 loài động vật (chưa kể thực vật) được thế giới cảnh báo nguy cơ tuyệt chủng và đây thực sự thấy được sự thất bại lớn nhất của ngành bảo tồn của chúng ta. Thế còn với các loài khác ngoài tê giác ở Việt nam có chịu chung số phận tuyệt chủng hay không ?
 

Pmytrung

Phượt quái
Re: Nam Phi - Nước mắt của loài Tê Giác và sự tàn ác của con người !

Ngày thứ 6

Một ngày mới lại đón chào chúng tôi ở Khu bảo tồn tư nhân Phinda. Hôm nay chúng tôi không cần phải thức dậy sớm để săn tê giác như mọi khi. Nhưng hôm nay lại là một ngày đặc biệt, chúng tôi được làm việc một ngày cùng các nhân viên kiểm lâm của khu bảo tồn để tìm hiểu nhưng khó khăn gian khổ cũng như vui buồn của họ. Sau bữa sáng khá thoải mái và vui vẻ, chiếc xe chuyên dụng chở chúng tôi cùng 3 nhân viên đến một khu vực gần với đầm lầy, nơi các loài động vật hoang dã thường hay tập trung uống nước và ăn sáng bằng những đám cỏ xanh mượt. Cầm cây súng, chụp vài kiểu ảnh để nhớ một thời cuộc đời mình đã từng là kiểm lâm.





Thời tiết khá âm u và dường như mưa sẽ về trong vài ngày tới. Khu vực chúng tôi dừng lại là một đập nước khá lớn với rất nhiều các loài chim đã hội tụ qua đêm ở đây. Hầu hết các loài chim đều khá lạ đối với một người nghiên cứu bảo tồn như tôi. Tuy nhiên chúng rất dạn và tự do kiếm ăn ở khu vực hồ nước mặc cho chúng tôi đến rất gần chụp hình.







Bầy Hà mã cũng đang đám mình trong dòng nước mát các nhân viên kiểm lâm luôn khuyến cáo chúng tôi không nên đến gần Hà mã vì đây là loài động vật giết người nhiều nhất ở châu Phi chứ không phải Sư tử hay Báo gấm. Vì chúng có vẻ rất hiền nên mọi người luôn mất cảnh giác.





Hôm nay chúng tôi được phép rời khỏi xe và đi bộ vì đi trước, sau là những nhân viên kiểm lâm cầm súng và đạn đã lên nòng. Vượt qua con dốc nhỏ chúng tôi phát hiện ra nơi ngủ qua đêm của một bầy trâu rừng có số lượng đến vài trăm cá thể, chúng quần nát khu vực cỏ và để lại những đống phân nóng hổi. Các loài côn trùng ăn chất thải của động vật bay lượn vù vù, mùi hôi nồng nặc. Bầy trâu đã bò đi kiếm đồng cỏ mới từ sáng sớm. Chúng tôi may mắn ghi lại những tấm ảnh cuối đàn còn lại vài chục con.





 

Pmytrung

Phượt quái
Re: Nam Phi - Nước mắt của loài Tê Giác và sự tàn ác của con người !

Vợ chồng nhà linh dương sừng xoắn Impala đang cùng nhau uống nước và soi mình. Thỉnh thoảng gã trai lại ngước nhìn chúng tôi như những kẻ xa lạ với ánh mắt nghi ngờ và thận trọng. Anh kiểm lâm da đen cho chúng tôi biết đây là mùa động dực của những con Impla cái nên chúng tôi có cơ hội nhìn thấy gã ấy trong bộ cánh mượt mà nhằm ve vãn những nàng Impala cái, còn vào mùa khác thì khó có cơ hội để chiêm ngưỡng những con đực bảnh trai như thế này.







Gia đình nhà tê giác trắng lặng lẽ vượt qua vùng đất trồng để thưởng thức bữa sáng bằng những đám cỏ xanh mượt bên kia mặt hồ. Ở một góc khác cả nhà tê giác đen dùng bữa là những bụi cây gai nhọn hoắt và chút lá xanh mới nhú đón nhận đám mây hơi nước đang tràn về củng cơn mưa sắp rơi đâu đó ở vùng đất hoang mạc khô cằn này.





Vợ chồng, con cái nhà Waghog mới chui ra khỏi chiếc hang trên mình đỏ rực màu đất đang lung sục kiếm ăn. Đúng là bọn heo thật ngu ngốc vì màu đỏ rực này rất dễ bị phát hiện và sẽ là miếng mồi ngon cho thú ăn thịt như Cheetah, báo gấm còn đối với sư tử thì rất hiếm khi chúng săn lợn lòi vì không đủ một bữa cho bầy.





Sau hơn 2 giờ đi bộ chúng tôi thoải mái ngắm nhìn và chụp ảnh những hoạt động kiếm ăn, di chuyển và hoạt động của các loài động vật hoang dã. Đây là một ngoại lệ duy nhất đối với chúng tôi, những sứ giả bảo tồn tê giác của Nam Phi còn đối với khách du lịch thì rất hiếm được dã ngoại vì họ phải trả rất nhiều tiền đê có cuộc chơi thú vị và hấp dẫn này. Hơn nữa vì lý do an toàn tuyệt đối cho du khách khu bào tồn không có tour xem thú nguy hiểm này.
Vượt qua ngọn đồi phía trước chúng tôi tiến vào nghĩa địa của loài voi. Nơi đây những con voi sau cuộc hành trình sinh ra, lớn lên và kiếm ăn, cũng như vượt qua hàng nhiều ngàn km để tìm vùng đất mới, vùng đồng cỏ mới trong cuộc đời chúng phải nếm trải và tự do sống trong vùng đất tổ tiên của chúng sinh ra. Chúng sẽ quay lại đây chết cùng nhau ở vùng đất này như một qui luật nhất định của tạo hoá và yên nghỉ cùng cha ông chúng đã từng yên nghỉ cuối đời tại đây. Những chiếc ngà voi to dài, chiếc xương ống khổng lồ trắng hếu, trơ gan cùng tuế nguyệt Tại sao không thu gom ngà, sừng các loài động vật chết nằm rải rác khu bảo tồn ? chúng tôi nhận được câu trả lời hồn nhiên của nhân viên kiểm lâm da đen. “ở khu bảo tồn này sừng, ngà, xương các loài động vật chết đi để lại rất nhiều và chúng chả có giá trị gì với chúng tôi nên chúng tôi thu không cần phải thu gom về…Giật mình tôi liên tưởng đến nước Việt dấu yêu và người con dân nước Việt nếu như trong rừng chúng ta có được một khu vực như thế nay để…





 

Pmytrung

Phượt quái
Re: Nam Phi - Nước mắt của loài Tê Giác và sự tàn ác của con người !

Bữa trưa giữa hoang mạc Nam Phi thật thú vị với bánh, trà, cà phê và một chút thịt nguội. Chúng tôi vừa ăn vừa ngắm nhìn các loài động vật hoang dã cũng đang thưởng thức bữa trưa. Mặc dù nhiều năm nghiên cứu khoa học và đã từng đi khắp các Vườn quốc gia hay Khu bảo tồn thiên nhiên ở Việt Nam; nhưng cảm giác vừa ăn, vừa ngắm cảnh, lại vừa đề phòng bầy thú hoang xung quanh thật sự là một cảm giác phiêu bồng nhất mà trong cuộc đời tôi được nếm trải. Thôi thì quá nửa đời phiêu bạt và cống hiến một phần nhỏ nhoi cho nghiên cứu, được một lần làm đại gia chân đất, mắt toét ờ xứ người cũng thấy mình có được cơ hội may mắn hơn nhiều so với các đồng nghiệp.






Chúng tôi trở về resort sớm hơn như dự kiến vào lúc 3 giờ chiều để chuẩn bị nghỉ ngơi và ăn tối cùng ban quản lý khu bảo tồn trước khi chia tay một hành trình đầy thú vị với các nhân viên bảo tồn. Cũng như mọi lần bữa tối luôn được chuẩn bị sẵn với đầy đủ các món. Nhưng hôm nay chúng tôi được nhà hàng đãi món nướng thịt Kudu nổi tiếng của Nam Phi.







Sau màn chào hỏi xã giao và chia sẽ những cảm nhận đầy thú vị mà Khu bảo tồn đã đem lại cho chúng tôi trong 2 ngày ở đây. Câu chuyện lại bắt đầu bằng chương trình giới thiệu ngắn về Phinda cũng như công tác quản lý bảo vệ rừng mà Khu bảo tồn đã đạt được trong thời gian nhiều năm qua và những hình ảnh tê giác bị săn trộm trong những năm đầu tiên của khu bảo tồn này mới thành lập… Ngừng một lát tiến sỹ Simon Naylor Giám đốc khu bảo tồn bắt đầu với tôi bằng một câu hỏi mà suốt hành trình tôi luôn được hỏi “Ông Trung xin ông hãy cho biết làm cách nào để giảm thiểu việc buôn bán sừng tê giác Nam Phi ở Việt Nam” khiến tôi lại giất bắn mình suýt làm rơi chiếc nĩa.
Tôi ước gì câu hỏi ấy một lần và chỉ một lần không được đưa ra từ những nhà quản lý bảo tồn ở Nam Phi. Mặc dù tôi biết họ không muốn làm tôi đau lòng bởi chính các người đồng hương tôi phạm tội. Nhưng tôi cũng phần nào thông cảm cho những nỗi đau đang canh cánh trong lòng những người dân Nam Phi, đặc biệt là những người có trách nhiệm. Họ không muốn những công dân Nam Phi trong tương lai phải trả giá cho sự trì trệ của họ ngày hôm nay trong việc bảo vệ một di sản lớn lao mà biết bao thế hệ người Nam Phi trước kia đã gìn giữ được cho họ ngày hôm nay.
Còn tôi, tôi chỉ biết im lặng khi chính MỘT BỘ PHẬN KHÔNG NHỎ người Việt chúng tôi đến con người với nhau họ còn tham nhũng từng đồng tiền thuế còm cõi của người dân nghèo còng lưng đóng góp, chém, giết lẫn nhau vì miếng ăn, đất đai và hôi của khi tai nạn giao thông, những bà, cô bảo mẫu thì đánh đập tàn nhẫn, giết chết cả những trẻ non nớt, vô tội … thì làm sao họ có đầu óc nghĩ đến bảo vệ các loài động vật hoang dã chính trong nước chứ chưa nói dến tầm quốc tế. Còn cái thân tôi một nhân viên quèn chưa lo nổi cho chính tôi chứ chưa nói đến người khác thì làm sao tôi có đủ dũng khí, quyền lực, trách nhiệm để trả lời câu hỏi đó. Tôi lại phải nói lời xin lỗi. I’m sorry. Nếu tôi trả lời là tôi có thể làm một điều gì đó vì tê giác, vì thiên nhiên hoang dã của hành tinh này, tôi sẽ trở thành kẻ lố bịch, ngạo mạn, lừa dối và đáng khinh.



Bằng một giọng khá trầm tiến sỹ Simon Naylor đề xuất: “Nếu như ông có bằng chứng thuyết phục về sừng tê giác có thể chữa được ung thư. Chúng tôi sẽ đề xuất với chính phủ Nam Phi mở bệnh viện tại Việt Nam để cứu người vì lý do nhân đạo. Hoặc Khu bảo tồn chúng tôi xin phép chính phủ sẽ cho Việt Nam mượn khoảng 100 con tê giác về nuôi sinh sản và khi số tê giác đủ lớn thành trang trại các bạn có thể trả lại số tê giác cho mượn. Như vậy sẽ tránh được nạn săn bắn trộm ở Nam Phi và buôn bán sừng tê giác ở Việt Nam
 

Deen

Phượt thủ
Re: Nam Phi - Nước mắt của loài Tê Giác và sự tàn ác của con người !

Hình như Gauteng có nhiều người da trắng gốc Anh lắm phải ko bác (c)
 

yeu-tu-do

Sói Lửa
Re: Nam Phi - Nước mắt của loài Tê Giác và sự tàn ác của con người !

Đọc bài của bác thấy thấm lắm. Chua chát, đau xót, bất lực, oán trách... đủ cả. Không trách thế giới họ ghét china và Việt Nam. Chúng ta đã gián tiếp đẩy loài tê giác vô tội đi đến tiệt chủng
 

yeu-tu-do

Sói Lửa
Re: Nam Phi - Nước mắt của loài Tê Giác và sự tàn ác của con người !

Bác chủ cho e hỏi: e ở SG, dân Nha Trang. E muốn giúp bác 1 tay trong sứ mệnh bảo vệ động vật của bác thì e có thể làm được gì lúc này ạ?
 

yeu-tu-do

Sói Lửa
Re: Nam Phi - Nước mắt của loài Tê Giác và sự tàn ác của con người !

Tuyệt vời!!!!
Tôi đã nhận ra con báo cheetah cố tình manh động để bầy sư tử đuổi theo nó chạy về hướng ngược lại nơi gần đó có một bụi cây khá lớn. Con cheetah biết chắc rằng với khả năng đua tốc độ và khoảng không đủ kiểm soát thì lũ sư tử chỉ đáng ngửi khói. 4 chiếc xe chở khách du lịch đi xem thú cũng mở hết tốc lực lao theo xem có chuyện gì xảy ra. Khi bầy sư tử đuổi theo được khoảng 1 km nó đột ngột thay đổi tốc độ và lao vào một khu vực có nhiều cây bụi gần đó, mất hút. Khi không còn thấy dấu hiệu con cheetah, chúng tôi cũng quay đầu xe tiếp tục hành trình và một điều kỳ diệu xảy ra ngay trước mặt chúng tôi con báo cheetah lúc nãy là con báo mẹ. Nó cố tình thu hút bọn sư tử cái đang đi săn mồi hướng ngược lại để chúng không phát hiện ra 3 cá thể con non của nó đang lẩn trốn trong gốc bụi cây. Các máy ảnh của du khách được một phen lại hoạt động hết công xuất và tất cả mọi người đều ồ lên thán phục một “good, clever and brave mother” Con báo cheetah lúc này có đầy đủ cơ hội và cả 4 mẹ con cùng nhau vượt thật nhanh qua quả đồi bên cạnh để tránh nanh vuốt tấn công của kẻ thù một cách an toàn. “good, clever and brave mother”