What's new

NCG Lầu 20: VQG Kon Ka Kinh 30/3-3/4 (P.24) Lần 2: 16-20/5 (P.30)

VTF

Rồng đất
Trở lại với hành trình lên đỉnh Konkakinh:
Lúc nghỉ chân, chỉ có leo như khỉ thế này mới mong thoát khỏi lũ vắt bò lúc nhúc bên dưới mà thôi:

Anh K'Lơn đang làm dáng, anh được xem là người thông thạo Konkakinh nhất với hơn 10 năm lăn lộn và ăn ngủ khắp các cánh rừng mênh mông ở Konkakinh, trong đó có 7 năm nằm rừng cùng với đoàn nghiên cứu về voọc chà vá:


Đoàn quân vẫn miệt mài tiến bước, khu vực gần đỉnh địa hình khá thoải với những con dốc nhẹ nhàng hơn, với cao độ khác nhau, các kiểu rừng cũng thay đổi theo, tương tự như CYS và các VQG khác, gần đỉnh thường là các cánh rừng tre nứa.




 

VTF

Rồng đất
Thím trụi lũi và bé Linh do khỏe quá nên luôn vượt rất xa đội hình ông già chống gậy, cả đoàn vừa đi vừa lo lắng không biết 2 thím này đang lạc ở đâu giữa rừng già dày đặc, nhất là những đoạn có ngã rẽ rất mờ, đến đây thì ngoài sức khỏe kinh người và sự nhanh nhạy thì anh em mới thấy tận mắt kinh nghiệm đi rừng của anh K'Lơn: sau khi xem xét các dấu chân, anh khẳng định 2 người đi trước không bị lạc đường ! Ngoài ra 2 chị em đi trước cũng hay, để lại dấu vết cho đoàn biết, nên cảm thấy an tâm phần nào.
Ý chí quyết tâm và động viên lẫn nhau của cả đoàn đã được đền đáp và tưởng thưởng 1 cách xứng đáng: sau 4 giờ dồn toàn bộ sức lực vào đôi chân để đạp trên đá và đôi tay để đeo bám cành cây, đỉnh Konkakinh đã hiện ra trong sự vui sướng của mọi người:




 

VTF

Rồng đất
Đỉnh konkakinh là 1 cục đá nhỏ, cao tầm 1m, nếu không có định vị GPS và chỉ dẫn của anh em kiểm lâm, chắc khó ai nghỉ rằng đây là đỉnh cao nhất vườn di sản Asean Konkakinh. Khu vực xung quanh đỉnh vắt nhiều kinh khủng và rậm rạp, không có tầm nhìn, anh em phải leo lên cây để chụp những tấm hình toàn cảnh về vẻ đẹp tuyệt vời của vườn quốc gia này:






 

VTF

Rồng đất
Sau khi chụp choẹt, nói cười đủ kiểu, vắt bò lúc nhúc xung quanh nên cả đoàn quyết định nhịn đói để leo trở xuống, hạ độ cao tìm điểm dừng chân thích hợp để ăn bữa trưa muộn lúc hơn 2h30 phút chiều. Chẳng mấy chốc, những hộp cá hộp, dưa leo, bánh mỳ lát hết veo, nhanh chóng trôi tuột vào những cái cổ họng đang đói khát sau 4h vắt kiệt sức.
Cả đoàn lại lên đường trở về lán 1000m để nghỉ qua đêm.
Để kịp giờ trở ra Kbang lúc 3h chiều nên sáng sớm hôm sau, 7h sáng mọi người nhanh chóng thu dọn lều trại, ăn uống và nhanh chóng xuống núi, trở về trạm KL5, dường như nỗi sợ trễ giờ xe chạy đã khiến anh em trở nên khỏe khoắn lạ thường, chỉ 4 tiếng đồng hồ tất cả đã vượt qua tất cả những con dốc khủng và có mặt tại KL5, nghỉ ngơi, tắm rửa và lên xe trở ra Kbang để trở về Sài Gòn.
Những hình ảnh trên đường về:




 

VTF

Rồng đất







Tranh thủ ngồi bán vé số kiếm tiền về xe trước giờ xe chạy:


Hành trình ấp ủ sau 1 năm đã thành công thật tốt đẹp...
Vẻ đẹp thiên nhiên lộng lẫy của Vườn di sản Asean Konkakinh...
Những khó khăn gian khổ và trải nghiệm thực tế trên bước đường chinh phục...
Những nụ cười, những tình cảm chân thành và thân thương của đồng đội...
Những kiến thức và hiểu biết mới mẻ...
Đó là những gì ta có được trong mỗi chuyến đi...
Life is a journey...
 
Last edited:

VTF

Rồng đất
Tình cờ nhìn thấy report của Lầu 20 ngày hôm nay, số đẹp ghê, hí hí:
Replies: 345
Views: 23,500
 

Linh Phan

Xương Rồng Đen


Tranh thủ ngồi bán vé số kiếm tiền về xe trước giờ xe chạy:
[IMG]https://nm6.upanh.com/b1.s1.d4/55a3fd6f93d6f1348b9134be0eb28ed1_45413716.img0575.jpg

Hành trình ấp ủ sau 1 năm đã thành công thật tốt đẹp...
Vẻ đẹp thiên nhiên lộng lẫy của Vườn di sản Asean Konkakinh...
Những khó khăn gian khổ và trải nghiệm thực tế trên bước đường chinh phục...
Những nụ cười, những tình cảm chân thành và thân thương của đồng đội...
Những kiến thức và hiểu biết mới mẻ...
Đó là những gì ta có được trong mỗi chuyến đi...
Life is a journey...
Cũng với cái nón và tư thế ngồi này mà Long ca có thêm biệt danh mới sau khi trở về từ Kon Ka Kinh : Long vé số. hehehe
 

Linh Phan

Xương Rồng Đen
Trên đường về gần đến Làng, khi đi ngang qua con đường rẩy nhỏ hẹp tí nữa thôi là đạp phải con rắn. Lúc đấy đuối quá nên không dám bắt, nếu có anh Cờ Lờ thì số phận của con Rắn này đã vào nồi làm mồi cho các anh ấy lai rai rồi. Không dám bước tới chỉ dám tạo tiếng động cho nó bò đi, sau khi nó bò mất dạng khi ngang qua chổ đấy mình và chú Cường còn phải chạy thật nhanh. hixhix

 

HvC131

Phượt thủ
Đoạn trên đường về gặp con rắn, nghĩ lại thấy ớn quá. Về tới đó sức đã cạn kiệt, chân thì đau, lại đang ở khu vực sườn đồi có độ dốc khá lớn. Nếu chẳng may bị nó dí chắc không thoát được quá vì đang lê lết từng bước từng bước mà.
Hì hì, ngồi vừa gõ bàn phím vừa gãi gãi mấy cái dấu vết kỉ niệm do lũ vắt KKK để lại thấy cũng thú dzị thiệt, cứ như vừa chơi Piano vừa chơi Guitar vậy.