What's new

NCG Lầu 33: Núi Bà Đen - Night Trekking Trip ! 2/3/13-3/3/13

Toàn Thắng

Thích xê dịch
Quay lại chủ đề đi lạc, rút kinh nghiệm Chứa Chan, khi nào chủ tịt Linh vừa mở miệng hỏi "Sao đã thuộc đường chưa?" là hai đứa liền răm rắp "thuộc, thuộc rồi. Mình đi chỗ khác nhe." Đến khi tụi tôi rời khỏi vườn chuối lão có thể tự tin rằng mình vẽ được lại bản đồ vườn chuối gồm bao nhiêu cây, bao nhiêu hốc đá, cây nào có trái luôn. Haizzz ta nói, giờ bạn hiểu cái câu tập thể lực với Linh Phan chưa? Lúc chúng tôi quyết định quay về cột điện cuối cùng trước khi lạc, cũng lạc nội bộ vài lần nữa thì cuối cùng cũng ra đường cái Trần Hưng Đạo. Khỏi phải nói cả đám mừng rỡ đến thế nào, giờ chỉ có cột điện thẳng tiến thôi. Hay đu dây điện cho chắc ăn khỏi lạc???

Đoạn thoát ra đường cái của chúng tôi là ngay cột số 25, vào gần 3 giờ sáng. Nghĩa là chúng tôi đã dạo chơi trong vườn chuối hơn 2 tiếng và leo được -2 cây cột điện độ cao. Quả là đáng ghi vô kỷ lục Guinness. Lần này chúng tôi đi san sát nhau, mắt không nhìn đường đi mà nhìn lom lom cột điện. Đoạn đầu, anh em còn đi san sát nhau, động viên nhau đến cột 50, mỗi lần đi 10 cây cột thì nghỉ một lần. Sau đó cột 61, 71, sau đó là cột bao nhiêu thì có trời mới biết vì lúc đó lão chỉ thấy mấy ông sao bay vòng vòng trên đầu thôi. Lúc này mới thấm thía cái câu, "kẻ sĩ là kẻ dại, người thức thời mới là người khôn," vì em chỉ có một khác khao, em chỉ có một ước ao là quăng cái balo mà leo thôi. Giống như cái xe chạy roda xong, lúc này máy đã nóng, lão đi đã không còn thấy mệt nữa, nhưng lúc này nhấc cái chân lên đẩy cái thân cộng cái balo 15kg mới là vấn đề. Đi một hồi lão bỗng thấy đường dường như sáng hơn, thì ra trăng đã leo lên tới đỉnh như cái cột đèn chiếu sáng nguyên đoạn đường đi. Không chỉ vậy, ánh sáng trăng còn thúc giục lão và cả bọn leo nhanh hơn cũng vì cái sỉ "hổng lẽ kêu là leo núi ban đêm mà đến đỉnh là sáng trưng." Thế là cái sỉ đẩy cả bọn đi được thêm vài chục cây nữa. Đến gần cột 90 thì sương đã giăng ra đón đường, lúc này thì đường đi chỉ còn mờ mờ, số trên cột cũng nhập nhòe, đến lúc này, thì ý chí cũng bỏ bạn mà đi, chỉ có điều gì làm bạn tin tưởng mới kéo bạn lên đỉnh được. Linh Phan hắn có ôm chờ trên đỉnh, Luân Nguyễn thì có em trai, còn lão thì có em. Không phải cái em tóc trắng mà mọi người lâu lâu thấy đâu nha, mặc dù có lúc đi một mình ban đêm lão cũng đi nhanh hơn hoặc chậm lại đợi đồng bọn vì cũng thấy sờ sợ em í tuột xuống từ cây tre làm nụ hôn kiểu người nhện. Lão đã khấn rất nhanh với hình ảnh em lướt qua đầu, sau đó, lão cứ cặm cụi đi và đếm số cột điện. Lúc đầu có đi chậm chờ đồng bọn, sau đó thì cứ thế cắm mặt mà đi. Cũng được một lúc, thì cái biển Bà Đen Resort hiện ra. Nếu đếm không lầm thì đó là cây cột điện thứ 120 của núi Bà Đen (vì từ cột 101 các cây cột không còn hiện ra bên đường nữa). Lần mò dòm mặt từng người nằm trên đường quanh trạm gác, thì có bạn chỉ đòan 17 người hướng này nè. Nghe giang hồ đồn, đến lúc Linh Phan lên, thì họ đã dựng cái biển "phòng 101, đoàn 17 người đi hướng này" rồi. Anh chị em thông cảm, cho đến đoạn này thì không có tấm hình nào của đoàn đâu vì ba anh em chỉ biết cắm mặt mà đếm bật đá và cột điện thôi, tay thì Parkinson không thì mần răng mà chụp hình gì được. Lão nhìn đồng hồ lúc đó cũng đã 5:05 sáng rồi.
 

Toàn Thắng

Thích xê dịch
Sau màn chào hỏi trà dư tửu hậu, tới màn cái ly ở đâu mà lâu tới đây. Lúc này thì 2 lão kia vẫn chưa lên đến nơi, nên mặc dù đồng bọn năn nỉ lão ăn mấy miếng cầm hơi, lão vẫn nhất quyết đợi và nhậu chay. Tới hồi thấy chủ tịt đặt cái mông ngồi xuống bàn là ta nói lão mừng gì đâu, mừng bạn an toàn thì ít mà mừng được ăn thì nhiều. Thế là bắt đầu hát bài "Hãy ăn như chưa ăn lần nào" đến sáng, mà nhiều khi chưa đến sáng đã hếch đồ ăn rồi.
Cái mặt lên đỉnh nó phê vầy nè (áo đỏ là chủ tịt bên người độp)



Cũng được mấy lúc cái ly xay chừng thì hết 3 chai rượu. Đồ ăn cũng chỉ còn trái cây, rau củ, và gia vị vì những gì ăn được đã được cả đám cho vào bụng. Đến chừng 6 giờ sáng thì sương bắt đầu tan một ít, mặt trời nhấn đầu mấy anh mây mà trồi lên khoe tui nè tui nè là cả đám vác máy ra tác nghiệp đủ kiểu.





Cũng chỉ được "niềm vui ngắn chẳng tày gang" thì sương lại che phủ tầm nhìn. Chụp cũng đã chán chê, cả đám bắt đầu lục tục dựng lều. Được phân công trưởng nhóm dựng lều mà lúc này lão bải ỏai lại bị tật ham ăn nên vẫn ngồi nán lại bên bếp. Lão chỉ quay lại chỉ cho bạn xế vị trí cái lều rồi quay lại là đã thấy cái lều dựng xong. Thêm 2 cái nữa được dựng lên, cũng may là toàn cao phượt thủ, ma cũ nên dựng lều chưa đến 30s. Xong thủ tục lều cả đám lục tục kéo vào ngủ bù. Nghe bà bán xôi đồn thì hình như còn tiết mục Harlem shake nữa, cơ mà lúc này mắt toàn là bóng đêm, "căng da bụng chùng da mắt" mà lại. Lúc này mà co Harlem sếch đi chăng nữa thì lão cũng khò khò.



Cái số tui là đi lạc hả ta?
 

Toàn Thắng

Thích xê dịch
Đến 8h30, lúc lão tỉnh dậy thì đoàn đã lục đục ăn sáng. Lúc này tận dụng hết các chai lon, Luân Nguyễn phụ trách chính phần nấu nước làm mì gói, và cà phê. Lão cũng lấy gói của mình ra, xếp hàng như thời tem phiếu để nhận nước, nhưng chủ yếu là cafe. Leo núi hay đi biển việc đầu tiên mỗi buổi sáng là uống cafe. Lúc đó cái vị cafe nó ngon gì đâu, gấp mấy lần cái vị Trung Nguyên ấy. Lại nói vấn đề nước, thiếu trầm trọng. Nhiều người trong đoàn lúc leo lên đã tiêu thụ một cơ số đáng kể nước nên lên đỉnh còn quá ít nước. Cũng may lão và mấy tên nghiện leo, đã biết trước, vác theo cả đống nước dọc đường đi chỉ nhấp từng ngụm nhỏ, giữ lại ngay cổ họng cho đỡ cảm giác khác, rồi mới nuốt. Làm vậy bạn sẽ không bị cảm giác no tức bụng nước khó leo mà cổ họng vẫn thấy khát. Chia cho các bạn khác chai nước 1.5L của lão xong, phần còn lại dùng để dập đống lửa, lão chỉ còn lại chừng 2,3 ngụm nước, nhưng không sao, bây giờ đi xuống, chút xíu là đến đường chùa rồi, đến đó tiếp nước cũng không thiếu. Sau phần ăn sáng ngọt bùi, các đồng bọn chia nhau cay đắng, ậy chỉ là chi phí chuyến đi thôi mà. Ngoại trừ việc không tính cái đồng hồ mới mua 3 triệu mấy của lão vào phần chi phí chung, đồng đảng kiêm thủ quỹ Mai Anh rất nhanh nhẹn trong việc trấn lột/chia gia tài cho mọi người. Sau khi chia tay Bác trong ví/bóp/túi mọi người nhanh chóng xuống núi cho kịp giờ. Lão và mấy người khác cũng nhanh tay gom mớ rác lại và đốt. Thiệt tình mà nói, giữa 2 việc đốt rác không phân hủy và để nguyên vậy, cái nào cũng ô nhiễm môi trường hết nhưng nếu để lại có thể gây mất mỹ quan và ô nhiễm nguồn nước thì lão cũng đành nhắm mắt chọn lesser of the evil vậy. Vì phải canh cho mấy đống lửa tắt hết nên lão xuống núi sau cùng. Mà cũng nhắc nhở mấy bạn nếu chỉ dập cho lửa tắt mà không dập khói thì nguy cơ cháy lại cũng cao. Thì cái đống lão dập bằng nước nghe xèo xèo, quay đi quay lại đã cháy âm ỉ lại.

Bãi chiến trường


Hai nồi nước nè


Suy tư vì sao tôi lạc


Vì sao tui đi với Linh Phan
 

Toàn Thắng

Thích xê dịch
Người ta nói lên chậm bi nhiêu thì xuống núi nhanh bí nhiêu. Í lộn, nhanh hơn nhiều lần chứ. Đoạn từ đỉnh xuống chùa ngoại trừ vài đoạn phải chùn gối đi từ từ thì các đoạn còn lại đều êm ả hết, toàn là bò với bò. Nói chơi cho vui chứ ngoại trừ vài đoạn dốc và trơn thì còn lại đều có thể chạy xuống. So với địa hình Bi Doup thì ít dốc hơn, tương đương dốc xuống của Lang Bian. Lúc đầu đi thì còn đông vui vẻ vầy nè









Như những người chinh phục trở về, chúng tôi xuống núi với cảm giác chiến thắng. Vui vẻ giỡn cùng mấy bạn đi lên, "cố lên anh, còn 15 phút nữa là tới chỗ cách đỉnh 3km à", "à anh đi đường này nhanh hơn nè, tuần trước bạn em nó cũng đi đường này đó, đến giờ chưa thấy nó về nữa." Được một hồi, thấy cái bụng lẫn cái chân hổng ổn, lúc này nước của lão cũng hết, thế là chạy. Ai không biết cũng lắc đầu le lưỡi, "cái thằng gì mà roi con, ôm cái balo bự chảng quá đầu mà chạy xung như quỷ, nó uống thuốc lắc hả ta." Thiệt ra cái ba lô lúc đó đã hết nước và đồ ăn nên đã nhẹ đi mấy phần, mà lại đi xuống nữa nên xung là phải. Không biết bao lâu nữa, chỉ biết một lúc lâu, chân lão lúc này đã run run, phải đi ngược lại thì lão đến đoạn cầu thang ngay trên chùa Bà.Chờ 1 lúc thì thấy lão truilui và xế của lão, lát nữa thì có thêm Rai, Mai Anh, Luân Nguyễn (lúc này hắn đã trần trùng trục), lão có rủ chủ tịt vào nhưng mà hắn từ chối. Lão biết vì sao nhưng sẽ không bao vờ khai với các bạn là hắn đi lên thì như điện muh đi xuống thì như rùa đâu (cũng bởi cái đầu gối mà ra). Hôm leo K3 đã biết tài của hắn và lão Mama rồi. Lão Mama 6 lát thì đi lên như rùa mà đi xuống như điện (hổng biết vì cái 6 lát hay là cảm giác thoát rồi). Cả đám kéo vào quán và mần đâu cả 20L nước. Lúc này xuống núi nên ít nước hay nhiều nước không quan trọng nữa, chủ yếu là bù vào lượng mồ hôi mất đi. Uống phè phỡn một lúc, lôi hết đồ uống trong ba lô ra tiêu thụ cho nhẹ, lão cùng đồng bọn lại lên đường. Lúc này lão cùng Nghị, Mai Anh, Rai ra sức chạy như ăn cướp mà hổng phải chạy bình thường chạy zig zag. Ấy vì cái chân thì đang run, móng chân lại muốn sút nên chỉ có thế đó là phù hợp. Cũng nhắc nhở anh chị em leo núi nhớ băng hết mười ngón chân lại để không còn cảm giác sút móng ra thì sẽ yên tâm leo hơn. Vì đi quá nhanh, nên lão cũng không biết là đoàn có ai chụp ếch đoạn xuống hay không. Tầm 10 phút từ chùa lão và các bạn chạy bộ đã xuống đến chân núi. Đợi thêm vài phút câu thêm được lão truilui, đoàn lại lếch thếch về quán Sơri, cái quãng đường chỉ có sơ sơ hơn 2km mà dài đăng đẳng. Qua mấy cái nắng cái gió thì cũng tới, và cũng tới vài nén nhang sau thì Luân và em trai, Nhung và Tuấn cũng đến bằng ... xe ôm. Trong khi đó mình đi bộ?!?

À, đến hồi xuống quán Sơri kiểm tra lại đồ thì phát hiện bác truilui đã để quên đồ đâu đó trên núi, thế là mấy món rau củ, trái cây định tặng lại quán cũng toi luôn (haizzz, biết trước thế thì đã ăn luôn rồi). Sau khi giao lưu sơ sơ cùng đoàn leo của Đỗ Lạ xuống núi trước, chúng tôi lại đi theo tiếng gọi của bao tử. Cả đoàn thẳng tiến về quán nhậu Bốn mùa và nằm lăn ra ngủ. Nói thiệt chứ, lúc đó không phải order cho đoàn ăn thay cho mấy bạn nữ đang lớp ngủ, lớp tắm rửa thì lão cũng nằm lăn khoèo ra rồi. Nhưng mà đến hồi thức ăn lên thì... quả là sức quyến rũ của mấy em cá kèo, thằn lằn núi, và cá điêu hồng làm sống lại hầu hết mấy cái xác ngủ. Ăn uống no say nghỉ ngơi một lúc, chúng tôi định hướng đường về, và từ đây đoàn Linh Phan và cộng sự đã tách ra hướng về hướng Bình Dương về Đồng Nai. Những người còn lại sau khi được lão dặn dò chạy chậm tránh bắn tốc độ đoạn Gò Dầu - Trảng Bàng, đã chia nhau ra hướng về Sài Gòn thân yêu. Lão đổi tài với xế ở đoạn qua Gò Dầu xíu, ui chỉ lướt có một đoạn ngắn cho kịp giờ làm của Nghị mà cảm giác máu lại dồn lên não quá trời. Chỉ một chữ sướng. Chia tay xế ở đoạn An Sương, qua vài chuyến đò thì mình cũng về đến nhà lúc 8h. Nghe giang hồ đồn, chuyến đi thành công mỹ mãn khi mọi người về nhà an toàn chốt đoàn về nhà sau cùng là chủ tịt về đến nhà "đuối như trái chuối" lúc 22h hơn. Cũng may là lão Khoa cận không đi chuyến này, không thì lão có mà lết đi Tà Sùa chứ làm gì có vụ dẫn đoàn.
 

trantruilui

Phượt thủ
À, đến hồi xuống quán Sơri kiểm tra lại đồ thì phát hiện bác truilui đã để quên đồ đâu đó trên núi, thế là mấy món rau củ, trái cây định tặng lại quán cũng toi luôn (haizzz, biết trước thế thì đã ăn luôn rồi). Sau khi giao lưu sơ sơ cùng đoàn leo của Đỗ Lạ xuống núi trước, chúng tôi lại đi theo tiếng gọi của bao tử. Cả đoàn thẳng tiến về quán nhậu Bốn mùa và nằm lăn ra ngủ.
Đâu có quên, nó vẫn nằm trong balo. Chỉ có lúc ngồi nghỉ ở quán So-ri uống trà đường ướp lạnh đã quá nên quên khuấy đi mất. Về nhà xả balo mới phát hiện ra. Thế là xử cho buối cơm tối gia đình luôn. Đặc biệt món cà tím nướng thơm lắm. Ai cũng khen ngon hơn mua rau củ ngoài chợ. Chắc là do mồ hôi thấm vào nên nó mới mặn mòi vậy.
 

Đỗ Lạ

Phượt thủ
Sau khi giao lưu sơ sơ cùng đoàn leo của Đỗ Lạ xuống núi trước, chúng tôi lại đi theo tiếng gọi của bao tử.
Dạ chắc bác nhầm với đoàn nào rồi. Đoàn e lúc đó còn đang phiêu linh trong rừng mà. ^^