What's new

[Chia sẻ] Những con đường Phú Quốc

Dudi

Phượt thủ
7 người nổi cơn điên điên xách 5 xe máy ra Phú Quốc quyết chí lượn bằng hết các con đường ở hòn đảo này.

Khoái sao thì làm vậy, thế thôi, cũng chả phải cốt đi thăm cảnh đẹp người xinh, hay là tìm món bồi bổ.

Cũng lại có một cái khoái cũng khùng khùng khác: chán đi đường 1A lắm xe bụi bậm, từ SG xuống Rạch Giá là kiếm đường làng mà đi.

+++++++++
Em chép ra đây cái lộ trình này, ngộ nhỡ có bác nào nổi cơn thì có cái tham khảo. Bác nào không cần tham khảo đường sá đi kiểu mới có thể bỏ qua giữa hai đoạn đánh dấu ++++:

Đi đường 1A tới cách Tân An khoảng 4 km có đường rẽ phải vào huyện Thủ Thừa.

Từ đây có đường đất chỉ toàn người địa phương đi, dẫn đến một bến đò nhỏ băng qua sông Vàm Cỏ Tây. Qua đò, chạy ra quốc lộ 62. (Thật ra bọn em rửng mỡ chạy thế cho nó thích, chứ có thể đi SG- Tân An, quẹo phải ra ngay QL 62).

Quẹo vào tỉnh lộ 865 với phần lớn như đường làng cặp bờ kênh, đến Mỹ Phước, một thị trấn mới của một huyện mới. Từ Mỹ Phước có một con đường chạy thẳng tắp đến Mỹ Tây.

Một nửa con đường này thuộc tỉnh Tiền Giang, mang tên tỉnh lộ 865. Cũng nó thôi, nhưng khi vượt qua cái cầu xi măng nhỏ sang tỉnh Đồng Tháp, nó lại mang tên 847, với đất bụi mù và bùn lõm bõm.

Ngộ một cái nữa, con đường thẳng tắp này đến Mỹ Tây mang tên 847, nhưng cứ chạy thẳng thì tên của nó lại là 846. Muốn chạy 847 phải quẹo trái, đi Mỹ Thọ, ra Cao Lãnh.

Qua phà sông Tiền, về Long Xuyên, qua phà sông Hậu sang Thốt Nốt. Từ đây bắt đầu một con đường thẳng như kẻ chỉ dài nhất miền Nam, quốc lộ 80, về đến Rạch Sỏi.

Quẹo phải 4km về Rạch Giá. Chạy thẳng đường Nguyễn Trung Trực, qua cầu tới bùng binh to, quẹo trái, ra bến tàu đi Phú Quốc.
++++++++

Tàu ra Phú Quốc có nhiều hãng, nhưng đại loại như thế này:



Trên tàu ngồi như máy bay. Êm. Cả hai đầu vé mua đều dễ dàng. Giờ tàu thế này:



Tiền chở xe mất 110K + 20K tiền bốc xếp hai đầu. Con Min Khục Khặc của em thì nó bảo là môtô nên phải thêm tiền bốc xếp!



Người ngợm thì đi cổng chính, như đi du nịch:



Xe máy lên tàu không cần tháo xăng như đi Côn Đảo, nên có thể đổ đầy, hoặc tại cầu tầu đổ thêm. Vì đường từ bến tàu về thị trấn Dương Đông khoảng 12-13 km, giữa đường chỉ có 1 cây xăng.

Bọn em ở cái resort này (tên, ĐT, địa chỉ khỏi ghi, chụp một phát là xong):



Sân rộng, vườn mát, sát biển, phòng được. Không máy lạnh, không nước nóng (chả cần giè vì mát lém rùi), giá 120 K được của ló.

Xong phần ăn ở ngủ nghỉ.

Phần chính là chơi mới là cái đáng lo. Vì mục tiêu là cưỡi xe máy không được sót chỗ nào, nên cần thuê hướng dẫn, mà là loại chọn, tiêu chuẩn cao, vừa phải biết về ăn, chơi, lại phải rành về đường sá.

Cuối cùng, chọn được người đủ tiêu chuẩn: vừa là cò du lịch, vừa là cò đất. Bao anh ta ăn nhậu, đổ xăng và chi ít tiền dịch vụ.

Xong, đem một đống bản đồ ra vạch kế hoạch lên đường...
 

Dudi

Phượt thủ
Muốn đi hết các con đường trên hòn đảo này, phải mất ít nhất 3 ngày, hướng dẫn viên này bảo thế. OK, ở thêm vài ngày cũng được, nhưng phải đi hết cho nó máu.

Ba ngày ấy, phải chia ra, một ngày đi bắc đảo, một ngày đi nam đảo và ngày thứ ba đi trung đảo, xuyên ngang, đâm chéo vào hết các ngóc ngách khác...

Ngày thứ nhất, đi bắc đảo. Những con đường nhựa thì chả nói làm gì, cứ phơi phới mà đi. Đẹp thì cũng có đèm đẹp đấy, cơ mà không khoái.

Cứ phải vào những con đường hành xác như thế này thì mới thỏa cơn khát vọng:



show tạm một cái lấy le khí thế :)) giống như một cái trailer ấy cho nó dễ tưởng tượng.
 

Anh Già

Moderator
Bác Dudi đúng là rân chơi thứ dữ , khi nào em có dịp về , bác cho em theo bác một hai chuyến nhá !
 

Dudi

Phượt thủ
Bác Dudi đúng là rân chơi thứ dữ , khi nào em có dịp về , bác cho em theo bác một hai chuyến nhá !
Vầng, khi nào về bác cứ ghé chơi, chym vẫn hót trên đường đấy thôi.

Bác cứ báo, em sẽ đưa bác lên bờ xuống guộng ạ :D
 

Dudi

Phượt thủ
Hơn 300 năm trước, người từ đất liền ra Phú Quốc có lẽ cặp các bến phía nam đảo, nơi gần đất liền hơn cả. Miền nam đảo vì thế có vẻ phát triển hơn, với các hạ tầng cảng, đường sá kéo dài đển trung tâm tại trung tây hòn đảo.

Bắc đảo là những bãi biển hoang sơ, nghe nói là một trong 10 bãi biển hoang dã nhất thế giới.



Những con đường đi lên đó có vẻ phụ hoạ cho việc này.



Đường cũng rộng, nhưng nát, bị cày xới lồi lõm, nhiều đoạn là rừng, đồi núi khá cao.

Một số đoạn không khác gì Đại lộ Kinh hoàng, nhưng may mắn không có mưa dầm, nên không trơn mà thôi:



Có rất nhiều cầu bằng cây, cừ tràm, cái này có vẻ là to nhất:



Những con suối mùa khô cũng cạn, nhưng đôi khi cũng còn trơn, loạng quạng là xe cũng phụt khói nghi ngút:



Một số đoạn như bị bom khủng long bỏ, hõm sâu rất rộng như một cái sân bóng bị khoét xuống. Phải chẻ vào đường rừng để leo đồi bọc qua:

 

chauha

Gió trên ngàn
Cái bác Dudi này hay kích động bạo lực quá, thèm thuồng ko chịu nổi.
 

Dudi

Phượt thủ
Cái bác Dudi này hay kích động bạo lực quá, thèm thuồng ko chịu nổi.
hehe, xách động tý cho nó máu :D

-----

Phú Quốc chỉ to bằng Singapore, nhưng đường sá, tất nhiên, khủng hoảng hơn nhiều, những con đường chưa có tên, chưa có số má gì cả, trên bản đồ cái có cái không, có khi có, nhưng lại khác xa với thực địa...

Đó là do đường đang mở. Nghe nói một loạt các dự án du lịch lớn đang chuẩn bị mở ra ở tây bắc đảo, nơi biển đẹp và hầu như chưa có gì khác hơn so với thời hồng hoang.

Đi nửa ngày đường, ra đến Bãi Thơm, nghỉ uống nước và tra cứu bản đồ. Ông hướng dẫn viên (trái) giải thích sự khác nhau giữa bản đồ và thực địa:



Bãi Thơm như một khu rừng nhỏ thời thuyền trưởng Cook mới phát hiện ra nước Úc. Cái thuyền này thì cứ tưởng tượng như thuyền độc mộc của thổ dân:



Những thứ động đậy được chỉ là những chú chó Phú Quốc nổi tiếng toàn cầu:



Vì có thổ địa dẫn đường, nên coi bản đồ cũng chỉ là coi thế thôi, cho nó biết ang áng. Vì kiêm là “trưởng ban cò đất”, nên hướng dẫn viên này biết mọi con đường ngóc ngách, biết từng vị trí và con đường dẫn tới nó. Rời đường đất quẹo vào đường rừng:



Rồi vào những con đường nhỏ dần:



Xuyên ngoặt nghẹo vào tít bên trong:

 

Dudi

Phượt thủ
Gặp một cái cầu nhỏ:



Cầu này chắc xe qua được, nhưng không thể bê được nó xuống cả chục mét theo các bậc thang dốc này:



- Nếu qua được, bên kia sẽ là cái gì?

- Qua một khoảng rừng nhỏ rồi lại đâm ra bờ biển phía đông.

Thế là quay xe, đi bọc đường khác:



chạy ra con đường đất đỏ nhưng nền cứng:



Vòng vòng rồi quẹo vào Bãi Sao, một bãi cát trắng cực mịn, chân mát rượi. Chỗ này, nghe nói là một trong những bãi tắm tốt nhất, cát trắng sạch, không sóng, nước xanh biếc, dải mầu xanh dương, dải màu rỉ đồng:

 

Dudi

Phượt thủ
Chỉ định uống nước rồi đi, nhưng hỏi ra mới biết có vài món lạ. Không nỡ đi được, phải làm vài phát:

Có cả cái món nhum này, nhưng không còn nhiều thì giờ. Nghe nói nhum ở đây ngon hơn ở Nha Trang, cũng chịu:



Tây đầm mò đến đây cũng lắm. Tưởng mình phượt cũng oách, ai dè gặp bác tây này mà kinh:



Bác ý người Thụy Sĩ, vừa chia tay bồ, buồn tình một mình một balo lang thang ra Phú Quốc. Tiếng tăm không biết, cứ thuê xe máy với bản đồ mà đi.

Chiều về, bọn em ra chợ trung tâm Dương Đông, mua một đống cua ghẹ, tôm về:



mượn nồi xoong hấp lên, đem ra bờ biển đánh chén. Nhà chủ vô tư phục vụ, đổi lại mình cũng vô tư mua bia và rượu sim cho họ vui.

Hải sản tươi rói, ngọt, con nào con nấy to đùng. Tôm cứ bằng ba ngón tay, cắn phập mà vẫn không thấy Giăng Van Giăng đâu cả.

Xấu hổ vì ăn ngấu nghiến như chưa từng được ăn, chả chụp được cái ảnh nào về cái vụ này.
 

Chitto

Phượt thử
Staff member
Qua phà sông Tiền, về Long Xuyên, qua phà sông Hậu sang Thốt Nốt. Từ đây bắt đầu một con đường thẳng như kẻ chỉ dài nhất miền Nam, quốc lộ 80, về đến Rạch Sỏi.
Hí hí, bác viết ra, lại nhớ lần chạy con đường này, suốt dọc đường vừa đi vừa ngủ, ngủ thật.

Lần 1 thì suýt đâm vào đít cái xe tải đậu đằng trước.

Lần 2 thì láng vào hai chú đang ngồi bên vệ đường làm hai chú tá hỏa tam tinh.

Lần 3 thì lao sang cả bên kia đường.

Con đường thẳng thật, không chỉ miền nam, mà có lẽ thẳng dài nhất cả nước bác ạ. Đi chán và buồn ngủ chết mất.