What's new

[Chia sẻ] Reykjavik, Edinburgh, Penzance, Mousehole, Annecy...Chuyện vừa đi vừa kể

Schweini

Phượt quái
Ơ vậy là hết rồi à. Hụt hẫng và hối hận quá. Hụt vì tưởng sẽ còn lâu lâu nữa, hối vì chưa tham gia nhiều vào topic của bạn
Mình ko trốn đâu yên tâm nhé. Có duyên thì mới từ chỗ gặp nhau trên phượt rồi cả ngoài đời nữa chứ nhỉ.
 

NhatviD

Phượt thủ
Nếu suốt cả buổi sáng cứ xoay quanh những chuyện và những ngừơi chi tiết ơi là chi tiết thì chẳng lạ khi đến gần trưa đầu nhức bưng bưng. Từ ml đến mg đến số điện thoại đến những error trên máy tính… của ngừơi khác. Gì chứ nói đến IT, rắc rối trên mấy màn hình chữ nhật là mình thua.

Đến lúc rảnh ngồi xuống với miếng bánh nhân táo thêm ly cà phê mình tự nhiên nhớ lại vài điều chi li cũng chẳng kém. Chi li kiểu Mr Holmes nói tôi cần uống thứ gì đó đậm hơn trà ít nhất là 7% hay vào quán cầm cái ống thuỷ tinh hình trụ của phòng thí nghiệm đến trước quầy bar nói tôi muốn 447.5ml bia.

Baker St rộn ràng vừa phải, vừa người đi bộ vừa xe. Đoán phần đông là dân đâu đó ghé qua. Có đi ngang 221B Baker St nhưng giờ quên chi tiết rồi, chỉ thấy quen khi coi lại series Sherlock. Có đoạn màu sơn lợt nhợt, cũ. Có đoạn mấy căn phố khang trang đều tăm tắp như khu Belgravia. Có nhà chỉ sơn trắng tầng trệt còn các tầng trên màu gạch, có nhà toàn màu trắng, cửa rào sắt đen cao vừa phải, cửa cái bằng gỗ hầu hết được sơn đen.

Nhớ “A scandal in Belgravia”- Ai ngờ cũng đến lúc có người xuất hiện làm chao đảo anh chàng Sherlock, người luôn tự cho mình đứng ngoài lề tất cả các quan hệ tình cảm. Vậy mà đến một ngày, gặp đúng người cũng đổ. Nói là chuyện phim chứ thật ra chuyện đời lắm lúc cũng vậy.

Mãi rong chơi quên tóc còn bỏ ngỏ
Quên dấu chân mình gió cát xao nghiêng
Người qua đường yên lòng tưởng vẹn nguyên
Mình ta biết đã đổ rồi..trưa ấy

Nhớ mấy con đường trong khu Belgravia lúc nào cũng yên mặc dù có vài quán ăn và quán cà phê nhỏ. Trước quán nào cũng hoa đỏ hoa vàng. Quán đầy khách nhưng âm thanh ngừoi qua đường nghe được không có vẻ gì là đông. Cà phê ngon. Nhạc với âm thanh vừa phải. Vừa bước ra cửa đã thấy motor show dọc cả con đường và các con đường chung quanh, cần gì phải bôn ba rồi đợi đến ngày có show. Mình đùa Belgravia thuộc City of Westminster nên phải ngăn nắp bóng rẫy vì gần nữ hoàng quá mà.
Khu nhà giàu nhưng chỗ mình trọ trung bình về tất cả các mặt, kể cả tiền phòng. London rộng quá, khi chưa đến nơi đã thấy lạc trong ý nghĩ. Đến rồi mới biết mình đã chọn đúng nơi để ‘đáp’ trong mấy ngày, chỉ là một góc nhỏ tiện đi lại.

Buổi sáng check out anh chàng tiếp tân còn đóng cửa ngủ, khách có thể để chìa khoá vào cái khay bên cửa rồi đi. Khoảng năm giờ rưỡi, tháng Mười nên trời còn tối. Từ đường Ebury đi đến Victoria Coach Station gần lắm, vài phút thôi. Gặp hai ngừoi vừa mở của dẫn chó đi dạo, chỉ nghe tiếng lách cách vặn chìa khoá và tiếng sắt chạm vào nhau khi họ gài cửa rào. Còn lại là im lặng. Ah còn tiếng bánh xe va ly lăn trên đường. Hình như lâu lắm mình mới phải dậy sớm cỡ này để đón xe ra sân bay. Gatwick. Đi Reykjavik.











#flashback#
 

NhatviD

Phượt thủ
Nhân một buổi chiều đẹp trời ngồi coi lại mớ hình cũ thấy nhớ nhiều chuyện cỏn con trên đường đi. Khi vừa đặt chân đến một miền đất mới mình luôn là khách lạ. Dù nán lại nơi đó vài ngày hay nhiều ngày, khi rời đi mình chưa hẳn là trở thành khách quen hay người nhà nhưng tôi chắc chắn một điều đã bớt... lạ. Có một chút tình còn đọng lại với cái nơi mình đã thở cùng với con người cây cỏ nắng gió và trăm nghìn thứ khác có tên hay không trên.

Chữ cũ, tôi đã viết sau một lần đi vài năm trước.

KHÁCH LẠ

Ngày ta đến
Khách lạ giữa vòng xoay
Như hạt cát giữa biển trời tung gió
Ngày di du
Người dưng bên tán cây ngọn cỏ
Hơi thở chưa nồng góc quán đêm non

Hôm dừng lại bến cảng chiều mơ ngủ
Trăng vờ ẩn mình nép cánh buồm nâu
Ta ngồi đó từng hơi thở đầy sâu
Trông màu chiều ướm dấu chân vừa bước

Một ngã tư người vướng hơi người
Một phiên chợ dòng sông rao bán
Một sáng xuân tuyết phủ đầy cành
Sương sớm dỗ dành hôm mặt hồ hờn dỗi
Ta làm lính canh kêu mặt trời chớ vội
Giấc mơ có hối bao giờ

Từng bước chân hờ đất lạ rồi quen
Từng cái vẫy tay môi cười từ biệt
Lạ hôm kia hôm nay nghe thân thiết
Vội quay đi vờ kéo áo che chiều

(Tán cây nhìn ánh mắt buồn thiu
Bờ cỏ nghe bước chân không nở)
Tia nắng cuối ngày ta bỏ lại
Hàng trang về đầy giỏ thân sơ
 
Top