What's new

Tả pín lù - Đâu đó trong lòng châu Âu

saigonzoomtoday

Phượt thủ
Tả Pín Lù 1
một nơi nào đó, ở giửa...

Trong chuyến hành trình vòng quanh Châu Âu 40 ngày, tôi có 1 điểm rơi tự do. Và thường những điểm rơi không biết trước luôn có những bất ngờ thú vị, nơi mà có thể những điều mình không mong đợi luôn chờ đợi để xảy ra....

........lộ trình dự kiến ban đầu có đoạn Paris-một nơi nào đó-Barcelona.....

Chuyến tàu sẽ rời Paris lúc 11h ngày hôm đó, nhưng không hiểu vì lý do gì mà nó đã xuất phát sớm hơn 10p, trễ tàu, nên phải bắt chuyến kế tiếp lúc 17h, đó là điều mình không trông chờ, nhưng nó đã xảy ra. Vì điều này cũng khá quan trọng, nếu bắt chuyến 11h thì 17h tới Souillac sau đó chuyển tiếp 1 chuyến buýt thêm 50km nữa sẽ đến nơi, chắc khoảng 6h, trời còn sáng có gì cũng dễ bề xoay sở, còn nếu đi chuyến 17h thì 22h30 đến nơi + thêm chuyến buýt thì cũng đã là nửa đêm, chẳng hay ho gì ở cái nơi mà mình chỉ biết nó là 1 ngôi làng cổ và rất đẹp.


Ngồi cùng khoang là 1 phụ nữ trạc ngoài 30, dáng người thanh mãnh, không kiêu sa hay quí phái mà có nét buồn, nghĩ ngợi nhiều trên khuôn mặt, đi cùng chị là 1 bé gái xinh xắn, hiếu động, nét người châu á, ban đầu tôi nghĩ chồng chị là người châu Á...nhưng không phải vậy, sau 1 hồi bập bẹ với chị mới hay. Ba năm về trước chị có tham gia 1 chương trình giáo dục phi chính phủ tại uzabekistan, lần đó chị công tác xuống 1 trại trẻ mồi côi ở vùng nông thôn, qua trò chuyện chị mới biết bé gái này bị cha mẹ bỏ rơi ngoài đường khi chừng 3 tháng tuổi và được đưa về đây, thấy thương xót cho số phận của cháu bé mà chị nhận nuôi cháu từ ngày đó cho đến bây giờ...ban đầu chưa biết, qua cử chỉ âu yếm, chăm sóc cháu bé cứ nghĩ 100% là con ruột chị ấy với 1 người châu Á, thế mới thấy việc nhận và nuôi con nuôi của người nước ngoài quả đáng học theo.

Qua trao đổi biết thêm, chị làm việc ở Paris, nhưng nhà ở Périgord - thủ phủ vùng Dordogne, nên mỗi cuối tuần vẫn hay về thăm nhà, biết tôi đến nơi đó mà chưa nắm tí thông tin gì nên chị rất tận tình chỉ giúp, sẽ xuống ga nào, đi đứng ra sao..v.v, chia tay chị ở ga Périgord và theo lời chị ga tiếp theo là ga tôi phải xuống.

10h30 tàu cũng dừng bến, đó là 1 ga nhỏ, kiến trúc cũ như Bưu điện Sài gòn nhưng không đẹp bằng. Ga nhỏ lại tựa lưng vách núi, dưới khí trời lành lạnh pha chút ánh đèn sân ga héo hắt với vài hành khách trên sân ga, quang cảnh rất tiêu điều, ma quái (hồi xưa ngang qua nhà ga Sa Huỳnh đối điện đài liệt sĩ cảm giác cũng i vầy).


Chuyến xe buýt có mặt đúng giờ, tất cả mọi người tranh thủ lên xe, xuống ga chừng 15 hành khách nhưng có người nhà ra đón nên trên xe bây giờ chỉ lát đát dăm người và kế bên tôi là 1 nhiếp ảnh gia tóc dài bụi bặm nhìn rất nghệ sĩ, khoe tôi xem tập ảnh đen trắng về các phong cảnh, kiến trúc cổ - sao không thấy gì màu sắc, sáng sủa hết vậy....

Chuyến xe bon bon qua những con đường làn, rừng cây rậm rạp, những khúc ngoặc cua gấp chỉ đủ 1 làn xe....không gian tĩnh mịt, chỉ có bóng đêm bên ngoài và tiếng nói phát ra từ chiếc radio rè rè để chống cơn buồn ngủ của tài xế trong xe. Đa phần hành khách trên xe là người làng nên đã xuống rãi rát dọc đường, khi lên xe tôi đã chìa tấm giấy ghi ST-Albert hotel nên cũng an tâm là bác tài xe đưa tới tận chân khách sạn, vùng quê thì đâu cũng đều ngủ sớm như nhau, ngoài đường thì lạnh và vắng như chùa bà đanh, nên nếu bác tài chỉ dừng ngay bến rồi tự đi đến khách sạn thì cũng toi như thường. Nhưng không, bác đưa tận ngay khách sạn và lúc này đã là 23h30



Mang hành lí qua khách sạn, mở cửa, nhưng không, cửa đã khóa, bên trong tối om, chẳng có mống nào...bấm chuông, đập cửa, gọi cửa, bật lửa đốt...thuốc, chập lâu cũng không thấy động tĩnh gì, rán hò hét thêm chút nữa, từ tầng 3 có 1 quí ông-có lẽ là khách, mở cửa, thò đầu, hò hét, la hét, càm ràm 1 tràn tiếng Pháp-đương nhiên là không hiểu, thì ra ổng muốn nói nhỏ reception đã về từ lâu rồi, không còn ai ở đâu để check-in, đi mà tìm khách sạn khác, và ông nhẹ nhàng khép cửa...đi ngủ tiếp. Lúc này thì tôi cũng bắt đầu chột dạ vì đường xá lúc đó chẳng còn ai để hỏi, biết khách sạn ở đâu mà tìm, lượn lên vòng xuống thêm 1h nữa thì hết sức lết, phần vì balo quá nặng, phần vì chẳng ăn gì từ 10h sáng đến giờ nên hết năng lượng là hiển nhiên, cũng may gần đó có cái buồng điện thoại công cộng bằng kính, nên dù biết còn cái hotel de villa cũng chẳng buồn đi tìm, vì cái buồng này tuy nhỏ nhưng tiết kiệm cũng được thêm 200E/đêm. Thôi, có hơi lạnh 1 tí nhưng cũng rán qua đêm nay, ngoài trời sương bắt đầu giăng.



....và nơi khỉ ho cò gáy đó chính là Sarlat, rất nổi danh với món pate gan ngỗng....m pà n nước Pháp lần 2

Ánh đèn đường len lỏi qua lớp sương mờ, lúc đói hay trông gà hóa cuốc, mờ mờ ảo ảo thấy người dễ tưởng ma, hơi run...không, người thiệt, châu á, 1 cặp tình nhân đang đi dạo..lúc này đang là 1h sáng.

Lù lù tiến lại hỏi, bên kia có vẻ đề phòng, hôm trước chơi đêm ở Paris mấy bạn da đen còn tưởng mình đồng môn nữa mà!...

Bên A: garde-manger robinet pitton pidan (tạm dịch: mấy u có bít khách sạn ở đâu hem ^_^)

Bên B: Sagnol, Gallas, Thuram, Abidal, Escudé, Evra, Henry, Anelka, Benzema, Malouda, Ribéry...(tạm dịch: ở đây có mỗi cái này thôi, không còn khách sạn nào khác đâu)

Bên B+B': xì xà xì xầm lầm bầm $%">@*{^....hình như ngoài thị trấn có đó anh
...........................

Bên A (đang còn mơ ngủ): Á á...cái này hem phải tiếng Pháp, tiếng Việt à
...ủa ủa anh chị là việt nam hả (sao hông chịu nói sớm), mừng quá trời mừng
Sau một hồi kể lể búa xua, cuối cùng bên kia cũng hiểu sao ra cớ sự này

.....tui cũng sợ luôn, để tui lấy xe chở ra ngoài thị trấn tìm khách sạn cho

Và cuộc trao đổi chóng vánh đã biến thành chuyện không của riêng ai, hết tâm sự về khuya xong rồi lại đến khuya về tâm sự và nhanh chóng kết thúc với vài vại bia loạng choạng như gọi là chào nhau giữa đường...vì tứ hải gia huynh đệ.!

Sau đó anh chở chúng tôi ra bên ngoài thị trấn thuê phòn khách sạn, dạng tự động check-in 24/24, với giá phòng 24Eu/1người bao gồm ăn sáng.


Năm nghĩ miên man, qua chuyện kể của anh, tôi lần về sài gòn một thời như thế....và anh cũng là 1 tay chơi thời đó, trước tôi 1 thế hệ. Chuyện là thế này....

Chẳng biết phải vì địa lí, con người sắp đặt không mà sài gòn có những phong thủy trớ trêu người.

Huế, trước ngọ môn
Hữu có cồn dã viên
Tả có cồn hến

Sài gòn, trước ủy ban nhân dân thành phố
Hữu có Quân 8
Tả có Quận 4

Sông sài gòn có đoạn rẽ nhánh ngay Bến Nhà Rồng, chảy vào quận 4 đến đoạn quận 8 hợp cùng 1 nhánh sông Nhà bè, sau đó tiếp tục rẽ làm 2 theo kênh tàu hủ chảy về quận 6 (bến Gia Định xưa), nên thời trước 2 quận này nằm trên đoạn giao thông huyết mạch chạy thằng từ Biên Hòa về Gia Định rồi từ đó có thể về lục tỉnh miền Tây. Không biết phải vì thế mà lục lâm thảo khấu, hảo hán giang hồ cũng từ đây mà ra và cho đến ngày nay suy thịnh 2 vùng đất này cũng chuyển biến theo thời cuộc sài gòn.

..........chẳn là có câu "nhất quận 4 nhì quận 8".


Thời đó, những năm đầu thập niên 90, khu "đồng hồ 4 mặt" là nơi hẹn hò tụ tập của những tay thanh niên quậy phá, xưng hùng xưng bá thời đó là Lệ Hoa, Hiệp Phò mã với "tập đoàn bán kẹo chewing gum" chuyên "chặt chém" bà con dưới quê chân ướt chân ráo lên tham quan thành phố....thẳng xuống cuối đường Nguyễn Huệ là địa bàn cho những tay xì ke, giang hồ hết thời chuyên trấn lột các cặp tình nhân hóng mát dọc sông Bạch Đằng lúc chạn vạn. Anh thuộc "nhóm trên"

Cũng vì tính phêu bạt giang hồ mà anh sang tận đây, thoáng 1 cái mà cũng lưu lạc xứ người 17 năm

Và giờ thì sài gòn cũng đã thay da đổi thịt nhiều rồi, "đồng hồ 4 mặt" cũng vừa thay bằng 1 biểu tượng, xấu hơn, công viên Hùng Vương dọc sông Bạch Đằng đã dẹp bỏ từ lâu...số phận Lệ Hoa, Hiệp phò mã, đêm màu hồng cũng đã khép vào chuyên án. Nhưng cũng may ngoài dãy căn shop đắc tiền, cao ốc 20 tầng chạy dọc 2 bên đường Nguyễn Huệ, vẫn còn đó Đồng Khởi phong lưu, giang hồ chợ cũ và vẫn còn đó vũ trường cathay với đại danh 1 thời mà giang hồ sài gòn phải nể sợ khi nhắc đến, như huyền thoại 1 thời... Đại cathay.


Sáng hôm sau anh có đưa tôi đến ăn trưa ở 1 nhà hàng việt, có gặp thêm vài anh em ở đó và vì sao lại ở nơi xa xôi này lại là 1 câu chuyện khác. Nhưng thôi, đó là chuyện của ngày mai

Đồng hồ cũng đã điểm sang số 3....phải ngủ thôi.

Anh và sài gòn đã 1 thời như thế, tôi may mắn là được biết cả 2...




Bài này được viết từ thời điểm 22h và kết thúc lúc 12h30 đêm, đúng thời điểm tôi gặp anh. Điều không chờ đợi xảy ra luôn chờ đợi để xảy ra và tao nên điều kì diệu...và sau đó, trong chuyến đi tôi còn gặp 2 điều kì diệu nữa lại bất ngờ xảy ra.

Bài về Sarlat viết sau vậy.
Sài gòn - tình bằng hửu - tình anh em.(beer)
 

saigonzoomtoday

Phượt thủ
Sarlat thị trấn trung cổ

Đến Dordogne là cách tốt nhất để biết về thêm về đời sống vùng quê nước Pháp và Sarlat là 1 điển hình.

Từ Paris mỗi ngày có 2 chuyến tàu đến thị trấn Souillac, 1 chuyến xuất phát lúc 11h và 1 xuất phát lúc 17h, hành trình dài 4h, sau đó từ ga Souillac sẽ đi tiếp chuyến buýt thêm 50km nữa sẽ đến Sarlat. Hoặc có thể dừng tại ga Périgord-ở đây cũng có đông người Việt sinh sống, có cả 1 ngôi làng được qui hoạch như ở bên Việt Nam, và từ đó mỗi ngày điều có chuyến tàu đến Sarlat, ga tàu Sarlat cách thị trấn 1.3km về phía nam.


nhà ga souillac

Đường vào thị trấn Sarlat từ ga Souillac cũng rất đẹp, ngang qua...

những dòng sông



cánh đồng



...xanh mướt



ẩn hiện ngôi làng ven đường....



..biệt thự cổ



Ở Sarlat cũng không có nhiều khách sạn để lựa chọn.

Hotle St-Albert
nằm ngay trung tâm làng, ngay trước bến xe buýt
Tel: 05 53 31 36 00
website: www.sarlathotel.com
Giá phòng dao động từ 50-65Eu

Cách lựa chọn tốt nhất là ngày đầu cửa ngỏ vào thành phố có hotel Altica có thể check-in tự động 24/24, từ đây có thể đi bộ vào thị trấn và ngang qua siêu thị, có thể mua nước uống, thức ăn lúc đi và về
Giá phòng tương đối rẻ, nhưng sạch sẽ và tiện nghi, dao động từ 24-38Eu/ người, bao gồm ăn sáng.
Tel: 05 53 28 18 00
Email: altica-sarlat@altica.fr


Altica hotel
 

saigonzoomtoday

Phượt thủ
Cửa ngõ thị trấn


Altica nằm bên kia cầu dẫn

Là 1 thị trấn có từ thời trung cổ hơn 1000 năm tuổi, với kiến trúc các tòa nhà được làm bằng đá, nên vào mùa hè ở đây rất đông du khách từ khắp mọi nơi đổ về. Và đặc biệt Sarlat có món pate gan ngỗng nổi tiếng nổi tiếng khắp thế giới.

Vào sáng mỗi chủ nhật ở đây có họp chợ trời, bán đủ các loại mặt hàng từ lạc xoang cho đến đặc sản, quà lưu niệm, đó như 1 hoạt động du lịch





Ban nhạc jazz của thị trấn đi khắp nơi phục vụ du khách



tiếng nhạc rộn ràng say mê....



người già thì mấy khi vội vã...

 

saigonzoomtoday

Phượt thủ
thị trấn thì có dáng vẻ rất phong lưu, êm đềm...với những con hẻm nhỏ lát đá, những ngôi nhà đá phủ đầy dây leo...



một ai đó như không muốn cảm xúc này trôi qua, giữ lấy cho riêng mình



rồi trầm tư suy ngẫm...



về 1 nơi xa lắm


ở đó chỉ có

Em..


Anh..


Chúng ta..
 
Last edited:

saigonzoomtoday

Phượt thủ
Và ngôi làng...















Bonus

Sarlat là trung của các điểm du lịch trong bán kính 50km, nên từ đây có thể thuê taxi (60Eu cho 50km đi về) để đến các điểm tham quan.
-Hang động (nhân tạo) nằm trong vách núi với những khảo cổ và di chỉ về người tiền sử
-Những hồ nước ngầm nằm sâu trong lòng đất
Đi thuyền trên sông, ngắm các lâu đài
-Bơi xuồng kayak
.....
Hay gọi Patrick Becheau 06 83 26 47 66 để làm 1 vòng kinh khí cầu 30p bay trên những cánh đồng, làng mạc, sông núi, đồi núi....ôi, bao la là đẹp, đẹp và rất đẹp...nhưng cũng rất đắc: 190Eu/1em, phải gọi đặt chỗ trước.!

Post bài phức tạp bỏ m...ia
 

vntuyen

Living is Moving
Hay đó em chai, tiếp nữa đi. Mấy cái chánh tả sơ ý đó xí bùm bum luôn. Viết nhanh chứ để LE nó vào chê là khỏi viết luôn á. (beer)
 

saigonzoomtoday

Phượt thủ
Tả Pín Lù 2

Avignon ngày chia tay không trọn vẹn...

Khi còn là đứa bé trong khu ổ chuột quận 8, những đứa trẻ chúng tôi chuyền tay nhau những câu chuyện ngụ ngôn của Alenxandre Dumas, những quyển truyện tranh tin tin, rồi jules verne từ những cô thu mua ve chai trong xóm...khi lớn lên chỉ có nhìn ngắm những lậu đài, khu vườn, tháp effeil qua tivi, internet..nhưng chưa bao giờ được ngửi được nhìn tận mắt. Nên cái ngày mà cầm được cái visa và vé máy bay trên tay mới tin rằng ước mơ của mình đã thành sự thật...

Lại 1 lần nữa thất vọng với nước Pháp vào ngày chủ nhật, sau lần trước ở Lille, có lẽ xứ sở người ta văn minh nên khuyến khích người ta nghỉ nhiều hơn làm, còn mình thì như cậu nhà quê lên thành phố cái gì cũng ngơ ngơ ngáo ngáo

Vé tàu từ Avignon đi Florence chẳng rẻ tí nào 110Eu, nhưng không ngại bằng thời gian: xuất phát lúc 8h53 đến nơi 22h với 4 lần chuyển tàu. Ngoài ra còn 1 chuyến lúc 4h30 sáng, giá vé là 135Eu.

7h30 sáng rời khỏi giường, 2 khúc bánh mì, 1chai nước…chia tay bạn đường, xuống trạm xe buýt, ngày Chủ Nhật.



Lịch xe buýt ghi 7h49 1 chuyến, 8h10 1 chuyến. Vì không có xe buýt đi thẳng ra ga tàu TGV mà phải bắt buýt từ hostel ra ga trung tâm rồi từ đó mới có buýt ra ga TGV, nên thời gian phải tranh thủ cho khớp nhau để kịp giờ tàu chạy.

8h15 mà vẫn chưa thấy buýt đâu, hơi sốt ruột, chộp hỏi 1 người đang chaỵ bộ, vỡ lẻ hôm nay Chủ Nhật buýt nghỉ…cười méo mặt, xanh như tàu lá, làm sao ra ga???....từ hostel ra ga trung tâm cũng 3km rồi.

8h20 sự bấn loạn, lo lắng bắt đầu len lõi. Có 2 lựa chọn mình phải chọn:
1.Quay về phòng, mai đi và sẽ mất thêm 200Eu vô lí cho khách sạn và vé.
2.8km với 1balo 15kg và 1balo 5kg tới ga TGV mặc sao thì tới, số ở đâu cũng là số…

….Cuộc sống vốn dĩ do mình lựa chọn, đã dám đi là phải liều.

Khi nhỏ mẹ bảo con sinh bọc đều, lớn lên sẽ gặp nhiều may mắn, và đúng vậy, đi balo bao nhiêu lần trong những hoàn cảnh ngoặt nghèo đều luôn gặp quí nhân giúp đỡ, lần trước ở Sarlat cũng vậy, nên mình tin lần này mình cũng sẽ lại gặp vận may...

Nghĩ thì dễ nhưng làm thì sao, chục ngã rẽ chí 1 ngã về TGV…có ai giờ này mà hỏi.??!


Hostel thì ở tuốt bên nhánh sông thứ 2

Cứ lầm lũi mà đi, liều mà!!!...




Một đêm không ngủ cùng lúc bệnh cảm hom hem từ mấy hôm trước cũng thừa cơ ập đến…2 balo trở nên quá xá nặng, 2 kilomet đầu tiên gần như vắt kiệt sức. Cố thôi không kịp nữa rồi…8h35.

Mà ga TGV vẫn còn thăm thẳm chiều trôi.



Nhớ lại hồi trước trên tivi có chương trình nói về 1 anh chàng đi vòng quanh thế giớ chỉ bằng cách xin đi quá giang xe...ah, có thể lắm chứ...

Phải STOP thôi, nếu có điều kì diệu thì chính là lúc này và ngay đây. Ngón cái chỉa lên trời, hướng ra đường + 1 nụ cười….nhưng rồi 10 chiếc 20 chiếc…vẫn tiếp tục ngang qua bỏ mặc cho sự rầu rĩ lo lắng của mình, về lúc này thì hẫng lắm. Lần trước anh bạn người Pháp có nói ở Châu Âu bây giờ người ta không còn cho đi nhờ xe dễ dàng như hồi trước, vì có người cho đi nhơ xe rồi xe bi tai nạn mà khách thi không có bao hiểm nên rắc rối tùm lum làm người ta ngại hẳn.


ảnh từ internet

Đã có xe dừng lại, buộc miệng:
Khách: “Zidan dechamle á le ces’t bú a xua” (tạm dịch: ông vui lòng cho tui quá giang ra ga TGV không).
Chủ: “Non, bidan pittong ambraya” (tạm dịch: tao không đi hướng đó,chào).
…Vậy là xong, phiền phức đâu đã hết, đi tiếp tự lo thôi.

Trời sáng sớm lãng đãng sương, chút se lạnh bên dòng Rhome uốn lượn hòa nhịp cùng rừng cây trổ vàng sang thu….thơ mộng và trong lành làm sao. Hít một hơi sâu để tận hưởng không khí ấy và chút năng lượng cho quãng đường dài phía trước…

Cuốc bộ theo hàng cây sát bờ sông chạy dọc theo con đường chính, và máy dò tìm may mắn vẫn hoạt động nãy giờ (ngón cái chỉa lên trời hướng ra đường).

Trong khoảng khắc đó mình thấy trong lòng thanh thản hẳn, chuyện này thì không là gì với những lần thập tử nhất sinh ở những chuyến trước và mình cũng đã vượt qua, coi như là 1 trãi nghiệm trên con đường phiêu bạt vậy, thêm 1 chút kinh nghiệm sống, cứ vậy mà mình thong dong đi tiếp.



8h40 có 1 chiếc xe đã đi qua hơn 10m, nhưng bất ngờ dừng lại, mình biết rồi!...1 quí ông rất lịch lãm. Và lần này nó dò đúng, cùng hướng TGV, nhưng 13phut có đủ kịp…mặc kệ, cứ thưởng thức bản opera đang phát trên xe, mình vốn dĩ thích nghe opera buổi sáng mà. Cứ kệ mặc pà nước Pháp chủ nhật….

Niềm vui vẫn chưa hết khi quí ông lại là 1 nhân viên có chức quyền ở nhà ga, nên không mất lâu để dẫn đường mình đến đúng đường tàu khi còn đúng 3phut thì lăn bánh….một quí ông. Mình vẫn chưa kịp nói lời cám ơn.

Chuyện đến cũng đã đến, xong cũng đã xong…tranh thủ gặm khúc bánh mì mua hôm qua, chợp mắt 1 tí để còn có sức mà chuyển tàu…bệnh lúc này chắng đúng lúc.

Chuyến tàu chuyển tiếp nhiều bến lớn nhỏ khác nhau qua các vùng dọc biên giới 2 nước Pháp, Ý….Canes, Nice, Monaco rồi Ventimiglia. Geonoa cũng lần lượt hiện ra với biển núi vả sự trù phú, sa hoa….

Và nước Pháp đã ở lại phía sau…




Trễ 1 tí là toi, mình quên chuyển tàu từ Geonoa đi Florence, may có người kịp đánh thức trước khi tàu lăn bánh tiếp…lại gặp may.

….và rồi 22h tàu cũng cặp bến Florence và tranh thủ tìm đường đến Euro Student Home để kịp chech in trước lúc họ nghỉ, có hơi lo lắng vì lần trước ở Pháp đến muộn mà phải ngủ ngoài đường…nhưng không người Ý họ mở cửa cho khách cả đêm nên không gặp trở ngại gì. Phải ngủ một giấc để lại sức thôi.

Euro Student Home là 1 căn hộ trên tầng 3 trong 1 tòa nhà cổ ngay phố trung tâm…thức giấc, mở cửa nhìn xuống phố, lòng rộn ràn, phấn khỏi và Florence sau đó, sự lãng mạn cổ kính pha chút lãng du nghệ sĩ quá xứng đáng cho ngày vất vả hôm qua

Đường về nhà hãy còn xa, điều kì diệu có thật….và niềm vui thì phía trước.

Bài hát cuối phim cao bồi lucky luke lại vang lên …”ta là gã….lang thang đơn độc…

Người có thật, chuyện cũng thật
 

CVN

Phuot.vn
Staff member
Đọc bài của zoom thấy rất thích. Một phần vì được mở tầm mắt tới những vùng quê xa xôi nước Pháp, phần lớn hơn là do thấy thêm tin yêu cuộc đời này!
 
Top